Chương 84. Hộ tống.
Từ từ đã, hình như nghĩ hơi lệch hướng ban đầu rồi. Trần U chợt cau mày, đầu óc lập tức quay trở lại vấn đề. Chỗ này của Tô Khuynh Thành, là của hắn, dù Tiểu Tiểu là sủng thú yêu dấu cũng không thể động vào được.
Hắn vươn tay muốn bắt Tiểu Tiểu ra ngoài, nhưng nó chợt lặn xuống khe núi và mất hút. Hắn nhăn mặt, không tin không bắt được nó, thế là xộc thẳng tay xuống khe núi và bắt đầu lục lọi trong đó.
Nàng nhíu mày liễu, tỏ vẻ không vui, tiểu quỷ này tưởng khe núi của nàng là cái túi hay sao mà muốn mò thì mò? Đã mò cũng thôi đi, còn nhân cơ hội sờ lén?
Nàng liền giữ tay hắn rồi đẩy ra, khoanh tay làm dáng tức giận. Lúc này, Tiểu Tiểu lại ngoi đầu lên khe núi, nheo nheo đôi mắt nhìn hắn, mang theo ý thách thức hắn bắt được nó.
Hắn tức lắm, nhưng nàng đã giận rồi, hắn mà còn làm tới thì coi chừng không có nơi để hâm nóng khoai lang mất. Thấy hắn thỏa hiệp, nàng cũng nắm gáy lôi Tiểu Tiểu ra ngoài, kích thước hiện tại của nó không khác gì một con một con mèo nhỏ mới ra đời một, hai tháng, chiều dài cơ thể chưa đến một tấc nếu không tính ba cái đuôi kia.
Bị nàng búng búng mông vài cái, nó liền trưng ra bộ mặt cực kỳ hối lỗi. Từ lúc thu nhỏ, vì tò mò nên nó đã chui thử vào khe núi của nàng, và thật sự rất thích cảm giác đó, nên nó không dám chọc nàng giận, kẻo chẳng còn chỗ để nó ‘ký gửi’ bản thân nữa.
Vui đùa cũng đã đủ rồi, Trần U trở về với vẻ nghiêm túc, truyền ý niệm bảo Tiểu Tiểu giải trừ Thú Kỹ kia. Ngay sau đó, cơ thể nó bắt đầu biến lớn, cơ bắp ở bốn chân trở nên rõ ràng, khi đạt tới chiều cao hơn hai thước mới dừng lại.
Lúc này, trong nó mới ra dáng Đế Vương, ma thú Lục Cấp thật thụ, uy vũ và mạnh mẽ, tỏa ra cảm giác bá khí với ba cái đuôi dài ba thước, có ba màu sắc cùng ba đặc tính khác nhau.
Trần U nắm tay Khuynh Thành rồi cùng nhảy lên lưng Tiểu Tiểu, giờ nó to cao như vậy, hai người cũng đỡ cảnh phải đi bộ, trèo đèo lội thác rồi.
Trong ánh nắng ban mai của ngày mới, một sủng thú Đế Vương chở Sủng Thú Sư của nó và nữ nhân của người, phóng đi như bay trong khu rừng rộng lớn, khép lại hành trình tại Phong Hải Sơn Mạch suốt mấy tháng qua, hoặc là… vẫn chưa.
…
Hai năm trước.
Phong Hải Sơn Mạch tại địa phận Thành Hải Phiên.
Hộc hộc…
Một bóng hình vụt qua đám cỏ cao, vừa chạy vừa liên tục thở dốc, đồng thời đôi lúc quay đầu để quan sát tình hình phía sau.
Bóng hình này là một thanh niên, tuổi khoảng 22, diện mạo khá an tuấn với cơ thể mang theo rất nhiều vết thương, khiến y phục đã thấm đẫm máu. Anh ta ôm trong ngực thứ gì đó trông có vẻ vô cùng quan trọng, đến mức lúc đào chạy này, anh ta vẫn dùng hai tay để ôm lấy chứ chẳng thả xuống rồi dùng tay vạch cỏ để chạy nhanh hơn, và cũng chính tầm quan trọng của thứ này mới khiến anh ta có động lực và niềm tin để chạy với cơ thể lắm thương tích.
“Đứng lại, mau giao nộp Phong Sắc Thảo ra đây, ngươi còn cố chạy thì đừng trách sao mạng cũng không còn khi bị bắt.”
Truy đuổi đằng sau anh ta là một đám nam nhân với cơ bắp lực lưỡng nhưng không phải Võ Sư. Cả đám mang dáng vẻ hung thần ác sát, khuôn mặt dữ tợn, tay cầm ngân đao sáng choang dưới ánh mặt trời.
Phong Sắc Thảo là một loại thảo dược có tác dụng dưỡng nhan, thậm chí là ‘phong ấn’ sắc đẹp, nhưng vì nhu cầu quá cao mà loại thảo dược này ngày càng hiếm có, giá thành cũng được đẩy lên cao chót vót. Theo giá thị trường, một cọng Phong Sắc Thảo có thể bán được 100 kim đồng, một bụi thường có khoảng 20 cọng, tương đương với 2 Linh Nguyên, đủ sức ăn chơi nửa đời người.
Đám trộm cướp ở rìa Phong Hải Sơn Mạch đang đi dạo kiếm chút mồi về nhậu thì tình cờ thấy người thanh niên bình thường này vừa hái một bụi Phong Sắc Thảo, gặp con mồi ngon, đúng hơn là béo bở như vậy, chúng ngu dại gì mà không lao lên cướp cơ chứ?
Dù gặp kiếp nạn cực kỳ khó khăn, chín phần chết, một phần sống, nhưng người thanh niên vẫn quyết cược mệnh, thà chết chứ không buông bỏ Phong Sắc Thảo, bởi khó khăn lắm, hắn mới được trời thương mà trao cho một cơ hội, mất nó thì cơ hội cũng mất, hắn cũng thà chết quách đi cho xong.
“Đại ca, thằng nhóc đó sắp chạy ra ngoài rồi, đề phòng có biến, không cần nhân nhượng nữa.”
“Mẹ nó, ai nhân nhượng? Mày không thấy nó bị chém như thế à? Đến tao cũng không ngờ nó còn chạy nhanh như vậy.”
“Đại ca, sắp đến bìa rừng rồi.”
“mẹ nó…”
Tên đầu lĩnh đám cướp hít một hơi thật căng phổi, dồn hết sức lực, đồng thời tưởng tượng như phía sau có đàn ma thú đang truy đuổi hắn ta mà rượt theo thanh niên kia.
Nghe được cuộc hội thoại, thanh niên cũng dồn hết sức lực mà chạy, chỉ cần ra đến bìa rừng, đạp lên con đường mòn của Thành Hải Phiên, đám cướp này sẽ không dám tấn công hắn nữa, hắn sẽ báo đáp…
Phập.
Tiếng vũ khí cắm ngập vào da thịt bỗng vang lên trong không gian, khiến bầu không khí đang mát mẽ bỗng trở nên lạnh lẽo đến tê tái cõi lòng.
Người thanh niên không cảm thấy đau, cũng chẳng cảm thấy đớn, đôi tay vẫn ôm chặt cái bọc và nhìn xuyên qua ánh sáng sau những thân cây, thấy con đường mòn quen thuộc, thấy những đoàn buôn đang đi đi lại lại.
Chỉ còn… một chút… Hắn… hắn chỉ còn… một chút nữa… thôi… mà.
Thần kinh của hắn trở nên tê liệt, mí mắt hắn cũng dần nặng trĩu, cảm giác hệt như lúc đó vậy, chỉ là… lần này…
Cơ thể hắn trượt dài lên mặt đất rồi dừng, gần xương sống có một thanh đoản đao sáng bóng, ghim khá sâu với vết máu dần lan rộng trên y phục. Tên đầu lĩnh đám cướp thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm thấy may mắn vì cú ném chuẩn, nếu không, tên này đã thoát kịp, uổng phí công sức rượt đuổi rồi.
Tên đầu lĩnh rút đao khỏi cái xác, lau lau vết máu bằng y phục của người chết rồi lật cái xác nằm ngửa, giật lấy cái bọc rồi lập tức mở ra, ngay sau đó, đôi mắt hắn ta liền sáng rỡ vì hình ảnh hơn 30 cọng Phong Sắc Thảo xanh mướt, tươi tốt vô cùng. Chuyến săn này, chúng kiếm lớn rồi, ha ha ha.
Cả đám cướp bật cười vui vẻ, sau đó lôi xác của thanh niên đến ổ của một đám ma thú chủng sói, cách bìa rừng khá xa. Đám ma thú này sẽ giúp bọn chúng xử lý cái xác, đổi lại việc có thịt ăn, một mối quan hệ cân bằng và đã được duy trì suốt vài năm trời.
Cái được chúng đặt ở khu đất trống, rất nhanh, mùi máu tanh nồng hòa vào gió đã thu hút đám ma thú kia, chúng ra khỏi hang với một bầy bốn con, cắn mạnh vào tứ chi của cái xác rồi kéo vào hang động, chuẩn bị mở tiệc lớn.
…
Quay trở về hiện tại.
Ngoài bìa rừng, Phong Hải Sơn Mạch.
Bây giờ, trời đã ngã về đêm, những ánh sao bắt đầu được treo lên bầu trời cao kia mà tỏa ánh sáng mờ nhạt của chúng xuống mặt đất. Một đoàn xe hơn mười chiếc cũng quyết định dừng lại để nghỉ ngơi, bắt đầu đốt củi lửa sưởi ấm vào ban đêm và chuẩn bị ăn tối.
Bọn họ đốt tổng cổng ba đống lửa, một đống dành cho người hầu, một đống dành cho Hộ Vệ, đống còn lại dành cho gia quyến của chủ đoàn xe này, đồng thời, cũng giành cho người có thân phận đặc biệt.
Chủ của đoàn xe có tên Bảo Thành Tự, một Thương Nhân giàu có từ việc ủ và bán rượu. Mà đã nhắc đến rượu thì không thể không nhắc đến Thành Hải Tửu, cái nôi xuất ra những loại rượu tinh phẩm nổi tiếng khắp Thiên Lam Quốc.
Thế nên, là Thương Nhân trong lĩnh vực này, Bảo Thành Tự cực kỳ muốn đến Thành Hải Tửu để cư trú, và bây giờ, ông ta đã tích đủ vốn liếng, đã có thể đến nơi yêu thích mà sống rồi.
Vì sự an toàn trên đường đi, ông ta đã thuê một nhóm người Tiêu Cục để bảo vệ gia quyến và người hầu, nhưng, ông ta thật không ngờ, bản thân còn có thể ‘thuê’ được một Sủng Thú Sư với giá rất rẻ, nên trên đường đi, lúc nào ông ta cũng cảm thấy an toàn.
Ông ta nhìn về vị Sủng Thú Sư kia, người trung niên có tuổi tầm hơn 30, mặc y phục màu lục nhạt, với khuôn mặt trông có hơi già, bên ngực trái đeo huy hiệu chứng minh thân phận Sủng Thú Sư chính tông, và tên của vị này là… An Phu.
Nằm đằng sau An Phu là sủng thú, nghe Hộ Vệ nói, hình như là ma thú Thanh Nhãn Lang gì gì đó, thực lực là Thượng Bát Cấp, nên vị này là Sủng Thú Sư Bát Cấp.
Lúc nghe đến đây, ông ta liền giật nảy mình, bởi Thất Cấp là Thành Chủ của một thành hoặc Gia Chủ một gia tộc rồi. An Phu là Bát Cấp, thậm chí còn sắp bước vào Thất Cấp, vậy mà ông ta thuê với giá… một Linh Nguyên.
Một Linh Nguyên, với người bình thường thì cực kỳ giá trị, cả đời cũng không dám nghĩ đến, nhưng ông ta là Thương Nhân, với lượng tài sản ông ta có thì một Linh Nguyên là con số không quá nhiều, cũng không quá ít, chỉ là, thuê một Sủng Thú Sư Bát Cấp với giá này thì gần như là không thể.
Thế nên, ông ta có rất nhiều sự nghi ngờ với An Phu, lúc trưa có ẩn ý mà dò hỏi, và nhận được câu trả lời là An Phu đang đi du ngoạn, nghe bảo đoàn xe của ông đến Thành Hải Tửu nên muốn đi nhờ, vừa đi nhờ và vừa bảo hộ, nên An Phu mới lấy giá một Linh Nguyên xem như hữu nghị.
Ông ta cảm thấy câu trả lời này cũng có lý. Sủng Thú Sư Bát Cấp được rất nhiều thế lực muốn mời về với lợi ích trên trời, dù ông ta giàu có thật, nhưng vẫn chưa đủ để một người có địa vị như An Phụ hạ mình cướp bóc, là ông ta nghĩ xa quá rồi.
Quay lại câu chuyện.
Sau khi lửa đã nhóm lên và mọi thứ đã ổn định. Lúc này, ba bóng hình bước ra từ trong xe ngựa gia quyến của Bảo Thành Tự, một mỹ phụ có dung mạo xinh đẹp, mặc y phục màu vàng nhạt, là phu nhân của ông ta, tên Hướng Thanh.
Bên cạnh bà ta là đứa con gái bảo bối độc nhất, tên Bảo Ngọc Huân, dung mạo đoan trang, hiền hậu, một thân y phục màu trắng càng tôn lên vẻ đẹp tôn quý, nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Người còn lại là nha hoàn thiếp thân của Bảo Ngọc Huân từ lúc nhỏ, đi đâu cũng theo, như hình với bóng, tính cách hơi quậy phá nên bị Bảo Thành Tự đánh đòn khá nhiều.
Bảo Thành Tự nhìn ba nữ tử rồi âm thầm liếc nhìn sang An Phu, thấy vị đại nhân này nhìn nữ nhi của ông ta với ánh mắt thưởng thức, chỉ là thưởng thức cái đẹp chứ không phải kiểu dung tục kia, ông ta thầm gật đầu với sự hài lòng.
Ông ta cũng có hỏi vu vơ về gia cảnh của An Phu, bởi vì Sủng Thú Sư phải do Sủng Thú Sư sinh ra, mà đã là Sủng Thú Sư thì gia cảnh chắc chắn tốt, với ở tuổi này, thường là sẽ trở về gia tộc, cưới vợ sinh con, mở rộng dòng dõi mới phải.
An Phu cũng vui vẻ kể cho ông ta nghe, An gia của hắn trực thuộc tòa thành ở Hỏa Hải Quốc, trong cùng thế hệ có hai Sủng Thú Sư, hắn đã đánh bại huynh trưởng nên mới có thể ra ngoài du ngoạn, đến khi nào chán thì có thể trở về.
Hắn vẫn chưa chán, nên tất nhiên sẽ không trở về.
Còn chuyện gia thất, ông ta cũng dò hỏi và An Phu trả lời thẳng thắn như bao lần. Hắn chưa có thê thất, đi du ngoạn mà gặp dịp vui, hai người đồng lòng thì đến với nhau, sau này có mang thì có thể đến An gia tìm hắn, hắn cũng cấp cho phụ phí đi lại trước khi rời đi.
Nghe đến đây, ông ta lập tức xua tan mọi nghi vấn còn sót lại trong lòng. Địa vị của Sủng Thú Sư cỡ nào cơ chứ? Đi đến đâu, ắt sẽ có mỹ nữ vây quanh đến đấy, nếu nói chưa từng chạm qua thì ông ta liền cho rằng, hoặc An Phu còn đang nói dối, hoặc hắn ta có vấn đề gì đó trong chuyện này.
Dù là việc nào đi chăng nữa, ông ta cũng đều không muốn đầu tư mạo hiểm, bởi ông ta, chỉ có duy nhất một cô con gái mà thôi.
…
…