Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
van-ngu-giao-phu.jpg

Văn Ngu Giáo Phụ

Tháng 2 26, 2025
Chương 1068. Con gái của ta Lạc Thiên Y Chương 1067. Điện ảnh phá kỷ lục
ngu-thu-chi-linh-chu

Ngự Thú Chi Linh Chủ

Tháng 2 6, 2026
Chương 1507: Loạn trong giặc ngoài Chương 1506: Để ở trong lòng
kho-canh-vo-hoc-he-thong.jpg

Khổ Cảnh Võ Học Hệ Thống

Tháng 4 24, 2025
Chương 213. Chương cuối Chương 212. Song tinh
quai-san-ta-co-the-nghe-toi-quai-vat-tieng-long.jpg

Quái Săn: Ta Có Thể Nghe Tới Quái Vật Tiếng Lòng

Tháng 2 5, 2026
Chương 101: Suy đoán Chương 100: Cơm giỏ canh ống lấy nghênh vương sư
theo-tieu-ngao-bat-dau-vo-han-vang-sang-bi-dong

Theo Tiếu Ngạo Bắt Đầu, Vô Hạn Vầng Sáng Bị Động

Tháng 12 11, 2025
Chương 3569: Trương mụ xuyên thư cố sự, kịch bản một trăm năm mươi năm trước liền kết thúc! Chương 3568:
dia-phu-danh-dau-ba-van-nam-ta-the-gian-deu-la-dich.jpg

Địa Phủ Đánh Dấu Ba Vạn Năm, Ta Thế Gian Đều Là Địch

Tháng 1 21, 2025
Chương 275. Đại kết cục Chương 274. Đừng sợ, ngày này ngăn không được ngươi
comic-the-gioi-ma-phap-su.jpg

Comic Thế Giới Ma Pháp Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 723. Ta đã trở về Chương 772. Đến từ hư không bóng người
ta-that-khong-muon-lam-nam-than.jpg

Ta Thật Không Muốn Làm Nam Thần

Tháng 1 25, 2025
Chương 930. Đại kết cục Chương 929. Ngươi muốn hay không đi tắm
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 83. Chuyện cũ.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 83. Chuyện cũ.

Thành Hải Phiên, mùa Đông giá rét của bốn năm trước.

Vào thời gian này, toàn thành đã bị phủ lên màu trắng xóa của tuyết, từ cây cỏ đến mái nhà, thậm chí là trong lỗ cống nước cũng có tuyết. Vì mật độ tuyết rất dày nên đường lớn chẳng hề có một bóng người, kết hợp với nhiệt độ cực kỳ giá rét cùng những cơn gió, càng làm Thành Hải Phiên thành trở nên lạnh lẽo, hiu quạnh.

“Cút ra, chỗ này là của ta.”

Một bóng hình bị đạp ra đường lớn từ trong một con hẻm, với tóc rối bù xù như tổ quạ che kín cả khuôn mặt, trên người chỉ có mảnh vải bố cũ mèm, rách rưới đến tả tơi để quấn quanh, từ đó lộ ra cơ thể gầy gò, đen nhẻm và dơ dáy.

Với nhiệt độ rét lạnh như thế này, sao mảnh vải bố kia có thể chống đỡ cho cơ thể vốn đã suy nhược như vậy? Ngay khi bị đạp ra khỏi nơi ấm áp, bóng hình liền ôm người run rẩy, cố kìm nén, đẩy lui cảm giác đông cứng, lạnh lẽo từ lớp tuyết dưới chân truyền lên rồi quỳ lạy van xin đám người trong hẻm:

“Xin các vị, xin các vị, cho tôi vào trú qua cơn gió tuyết này, cũng là người như nhau, các vị cũng hiểu cảm giác của tôi mà, làm ơn, làm ơn…”

Vài bóng hình đứng đầu con hẻm chợt phun nước miếng vào người đang quỳ lạy kia, mắng:

“Cút, ai giống như mày? Bọn tao còn có giày để mang, có áo quần hẳn hoi và cơ thể sạch sẽ. Mày khôn hồn thì biến xa một chút, không ngày mai lại có một cái xác nằm đâu đó trong lớp tuyết đấy, thứ hôi hám.”

Người đang quỳ lạy kia dường như chẳng nghe, vẫn tiếp tục cầu xin, nài nỉ:

“Xin các vị, xin các vị…”

Vụt.

Từ trong hẻm, một khúc gỗ chợt phóng ra, đập chuẩn xác vào đầu của người đó, và rồi, máu bắt đầu chảy ra, men theo khuôn mặt bẩn thỉu, hốc hác kia nhiễu xuống nền tuyết, vẽ lên những đóa hoa mai màu máu đỏ rực và nở rộ.

“Mày bị điếc sao? CÚT.”

Cơ thể người đó run rẩy vì lạnh, hoặc là vì quá tức giận, đôi tay dần dần nắm chặt, và rồi, người đó chợt múc lên nắm tuyết rồi từ từ đứng dậy. Đám người trong hẻm tưởng người đó muốn chống cự, muốn liều mạng thì liền nở nụ cười nhếch mép đầy khinh thường, thầm nghĩ sắp được khởi động tay chân cho ấm người rồi.

Chỉ là, không như tưởng tượng, người đó chỉ vụt nắm tuyết lên mặt, ép vào vị trí máu đang chảy ra kia, sau đó quay người, lê tấm thân yếu gầy, run rẩy bằng từng bước đi chậm chạp, trong bầu không khí ‘vui vẻ’ do tiếng cười ha hả của đám người chiến thắng.

Người đó đi trong cơn gió tuyết với tốc độ như rùa bò, đôi tay ôm chặt lấy bản thân, liên tục cọ xát để lấy hơi ấm, chỉ là, cơn gió ác liệt kia càng lúc càng mạnh mẽ, như muốn cuốn lấy mảnh vải bố cuối cùng trên cơ thể, hoặc muốn cuốn luôn sinh mệnh yếu ớt của hắn đi.

Tầm nhìn của hắn bắt đầu mờ dần, mờ dần, cơ thể đã gần đến ngưỡng giới hạn, nhưng, hắn vẫn không bỏ cuộc, cố dồn chút sức lực cuối cùng để tấp vào góc bậc thang của một quán rượu cách đó không xa.

Góc bậc thang cao chưa đến một thước, khả năng chắn gió thật sự ít đến thảm thương, nhưng, có chắn còn đỡ hơn không. Hắn cố ngồi thật sát chỗ góc, cố co ép người cho thật chặt để giảm lượng gió lùa, hai tay ôm chặt lấy gối, mặt quay vào trong tường, chỉ để tấm lưng gầy gò chống chọi với những cơn gió.

Hắn bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, mí mắt dần dần trĩu nặng vô cùng, cơ thể suy nhược, đói meo hơn cả tuần này, kết hợp với mảnh vải mỏng manh đã khó sống, vết thương trên đầu lại tuôn máu không ngường, từ khó sống, nay đã trở thành chết chắc.

Hắn dần dần thả lỏng cơ thể, mặc cho gió lạnh ùa vào liên tục. Là con người, mấy ai lại chẳng muốn sống cơ chứ? Hắn cũng muốn, cũng muốn lắm, nhưng, hy vọng sinh tồn của hắn, đến đây đã tắt, đã cạn, hắn thật sự chịu không nổi nữa rồi, cố gắng sống cuộc sống thế này, không bằng… chết đi cho nhẹ người.

Nghĩ như vậy, hắn không còn cố gượng mở mí mắt nữa, buông xuôi cho nó dần dần đóng lại, cảm giác u tối này, không ngờ, cũng thật… ấm áp quá.

“Tiểu thư… tiểu thư… người chờ nô tỳ một chút.”

“Tiểu Hoàn, ngươi chậm chạm lề mề quá, ta ở trong nhà suốt ngày đây mà còn đi nhanh hơn ngươi.”

“Tiểu thư ở trong nhà, nhưng, chẳng phải người đuổi bắt mấy con mèo suốt còn gì… Tiểu thư, người đang nhìn gì vậy?”

“Tiểu Hoàn lại đây, có người ngủ ở đây nè, sao có thể ngủ trong thời tiết giá rét ở một nơi thế này chứ?”

“Là một tên ăn mày thôi, TIỂU THƯ… sao… sao người lại đắp áo ấm của người cho hắn? Trời, người có thể nói Hộ Vệ lấy áo ấm dự phòng cho hắn mà? Người không yêu thương nô tỳ nhỏ bé, dễ thương, đáng yêu này sao? Lão gia không thấy người mặc áo ấm, lão gia sẽ đánh nô tỳ đó, hu hu.”

“Áo của ta ấm hơn, áo dự phòng kia, để ta mặc được rồi, phụ thân đánh ngươi cứ nói ta, ta sẽ… đi nhìn xem, hì hì.”

“Tiểu thư…”

“Được rồi, được rồi, nhanh đưa áo ấm dự phòng kia cho ta, Tiểu Hoàn, đưa túi tiền của ngươi đây.”

“không được đâu tiểu thư, đám ăn mày này, có tiền là đổ vào cờ bạc rượu chè, người đưa tiền cho hắn sẽ lãng phí đó.”

“Ngươi không đưa thì ta đưa túi tiền của ta à.”

“Ấy tiểu thư, để nô tỳ…”

“Muộn rồi, cấm ngươi cầm lên, không ta về mách phụ thân đánh ngươi.”

“Ôi, hắn còn bị chảy máu kia, Hộ Vệ, mau lấy thuốc đắp cho hắn.”

“Tiểu thư, người có đắp thuốc thì trong thời tiết này hắn cũng khó sống, cho hắn áo ấm của người xem như là áo quan được rồi, túi tiền… để nô tỳ thu lại nha?”

“Ta phạt ngươi tắm nước lạnh một tuần.”

“Ấy… tiểu thư… nô tỳ biết sai…”

“Biết sai còn không nghĩ cách cứu hắn? Hay là, mang hắn về nhà cứu trị?”

“Ấy, không được đâu tiểu thư, chúng ta mới vào thành, người làm người tốt, thu nhận tên ăn mày này mà bị truyền ra, sẽ kéo đám ăn mày khác đến đó, lúc đó phủ sẽ loạn lắm.”

“Vậy, phải làm sao bây giờ?”

“Tiểu thư, ta quen biết một Đại Phu trong thành, ta có thể nhờ người đó cứu hắn và cho hắn chỗ sống qua mùa Đông này.”

“Ừm, vậy làm phiền ngươi rồi, Hộ Vệ.”

“Không có gì thưa tiểu thư, người mau về nhanh, về trễ, lão gia lại trừ tiền công của chúng tôi mất.”

“Ta xin lỗi, Tiểu Hoàn chạy về nhanh cho ta, lần này chạy chậm nữa là ta phạt ngươi tắm nước lạnh một tháng.”

“Đừng mà tiểu thư…”

“Hừ, tại tên ăn mày nhà ngươi mà ta bị tiểu thư phạt, ta đánh ngươi một cái nè…”

“Trời, ta đá chân ngươi có cái nhẹ mà máu trên đầu ngươi tuôn ra rồi, ta không biết gì đâu, ngươi chết thì đừng về tìm ta nha.”

“Tiểu thư, đợi nô tỳ với.”

…

Phong Hải Sơn Mạch, hiện tại.

Một tuần đã trôi qua từ khi ba người Xuân Văn San rời đi. Trong khoảng thời gian này, Trần U chỉ làm ấm củ khoai lang với Tô Khuynh Thành đúng một lần, phần thời gian còn lại, hắn dồn hết vào chuyện hấp thu linh lực để tu luyện, cả tuần chỉ ăn ba bữa, ngủ ba giấc, nên thực lực của hắn đã bước vào Lục Cấp, Linh Cương sơ kỳ.

Mười lăm tuổi, Lục Cấp, nghe qua thì rất kinh dị, nhưng cũng chẳng phải quá nhanh hay gì. Tiểu Tiểu là Đế Vương, cảnh giới tăng nhanh đến Lục Cấp mới dừng, hắn là Sủng Thú Sư của nó, lại có Linh Pháp bá đạo nên theo sau là chuyện bình thường.

Bây giờ, cảnh giới của Tiểu Tiểu đã ổn định ở bậc Trung Lục Cấp, cách Thượng Lục Cấp khá gần, hắn muốn bước vào Ngũ Cấp phải chờ nó đi trước mới được.

Chênh lệch với nó một bậc nhỏ nên tình trạng tu luyện đã khó thể tăng thêm, hiện tượng linh lực đổ vào cơ thể nó cũng đã mất đi từ lâu, lại thêm mùa Xuân đã đến, thế nên, hắn quyết định rời khỏi Phong Hải Sơn Mạch, chuẩn bị đến Thành Hải Cương để thực hiện lời hứa với Tô Toàn.

Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay trời quang, mây trắng, không khí mát mẽ, quá phù hợp để khởi hành, nên Trần U và Tô Khuynh Thành quyết định dọn dẹp và lên đường.

Nhìn nàng bước ra với y phục màu đen, cổ áo khoét sâu hình chữ V để lộ khe núi sâu hút kia, sâu đến nỗi muốn hút luôn ánh mắt của hắn vào đó. Hắn e hèm, nói:

“Bình thường, ta không cấm nàng ăn mặc, nhưng khi có người, nhớ thay y phục khác hoặc phải che lại, ta là nam nhân keo kiệt, không muốn ai cũng có diễm phúc như ta đâu.”

Nàng che miệng cười khẽ, vòng tay qua ôm lấy cổ hắn, nhón chân để khe núi sâu hút đó đập thẳng mặt hắn, cười đáp:

“Chàng yên tâm, trên đời này, chỉ có mỗi chàng mới có diễm phúc như thế này thôi.”

Hắn ôm siết eo thon, úp mặt vào khe núi kia rồi hít một hơi thật căng phổi, cảm giác đã nghiện vô cùng, nhưng chợt, hắn cảm thấy trong khe núi của nàng có gì đó đang chui lên, là một cái đầu nhỏ nhắn màu trắng, cực kỳ dễ thương, mở miệng ngáp dài như vừa mới ngủ dậy, đôi tai vẩy vẩy rồi nhìn vào mắt hắn và chớp chớp.

Cảm giác mối liên hệ giữa cả hai, hắn nhìn thứ đó với vẻ kinh ngạc, hỏi:

“Tiểu Tiểu, mày đào Thú Kỹ này ở đâu ra mà học vậy?”

Tiểu Tiểu truyền ý niệm cho hắn, nói rằng khi dùng viên Ma Hạch kia thì nó to lên, trông uy vũ hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng, cũng vì thế mà nó không chơi mấy kiểu cưỡi đàn em đi tuần tra, đi ngắm cảnh như trước, nên nó mới muốn biến nhỏ bản thân lại, không ngờ… lại tự học được.

Trước khi bắt đầu tập trung tu luyện, hắn đã đưa Ma Hạch biến dị kích thước cho Tô Khuynh Thành, để nàng đưa Tiểu Tiểu sử dụng. Chỉ là, vào những lúc nghỉ ngơi, hắn không thấy bóng dáng của nó đâu, nên chẳng thể biết nó tự học được Thú Kỹ này.

Có một loại Thú Kỹ của hệ Thường, nói là của hệ nhưng ma thú nào cũng có thể học, với tác dụng là giúp thu nhỏ kích thước của ma thú. Và thật sự là… chả ai để cho sủng thú của mình học nó cả, bởi là Sủng Thú Sư, ai lại chẳng muốn sủng thú trông to lớn, uy vũ? Vừa tốt trong chiến đấu, vừa có thể cưỡi di chuyển, còn việc thu nhỏ… ài…

Không, hắn cảm thấy có gì đó không đúng, hiện tại, Tiểu Tiểu vừa thu nhỏ, vừa thu luôn khí tức của nó, nếu hắn không phải là Sủng Thú Sư của nó, sợ rằng sẽ nghĩ nó chỉ là con ma thú bình thường nào đấy ấy chứ.

Đây… rõ ràng không phải là Thú Kỹ hệ Thường đó.

Tiểu Tiểu… đã tự học một loại Thú Kỹ hệ Tiên mà hắn không biết tên, với tác dụng này, hắn cảm thấy… thật sự thích hợp với phong cách hoạt động của hắn ấy chứ, giả heo, nhưng ăn hổ hay không thì không biết, khà khà.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

014732ad0d47c71e544c91e9e6199d3c
Bắt Đầu Đánh Dấu Hỗn Độn Chung, Thu Đồ Phản Phái Nữ Đế!
Tháng 1 15, 2025
cuc-dao-ky-si.jpg
Cực Đạo Kỵ Sĩ
Tháng 1 18, 2025
mot-giac-chiem-bao-tram-nam-ta-tro-thanh-dao-gia-thien-su.jpg
Một Giấc Chiêm Bao Trăm Năm, Ta Trở Thành Đạo Gia Thiên Sư
Tháng 3 24, 2025
One Piece Ta là King Arthur
Lạc Thị Tiên Tộc
Tháng 4 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP