Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Cái Thế Cường Giả

Hồng Hoang: Nữ Oa Thủ Đồ, Sư Phó Vượt Lên Trước Lập Nhân Giáo

Tháng 1 15, 2025
Chương 609. Hết thảy kết thúc, tái tạo ba ngàn thế giới! Chương 608. Chế nhạo
tong-vo-vo-song-hoang-tu-hoang-phi-lua-ta-vao-phong.jpg

Tống Võ : Vô Song Hoàng Tử, Hoàng Phi Lừa Ta Vào Phòng!

Tháng 2 1, 2025
Chương 485. Đại Kết Cục Chương 484. Thay đổi chủ ý
tran-thu-tang-kinh-cac-tram-nam-dau-tu-thien-menh-nhan-vat-phan-dien

Trấn Thủ Tàng Kinh Các Trăm Năm, Đầu Tư Thiên Mệnh Nhân Vật Phản Diện

Tháng 2 9, 2026
Chương 1880: Âm luật Sào huyệt! Chương 1879: Yên gió Ma Tôn!
dai-hoang-kiem-de

Đại Hoang Kiếm Đế

Tháng 2 9, 2026
Chương 1929: cực cảnh số nhớ Chương 1928: bản tọa không có lục
15fc951ee082d552b5785e6527cf2f0b

Hogwarts Druid Đại Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 794. Cung bảo kê đinh cùng đậu hũ Ma Bà Chương 793. Chết đi sống lại
ta-lien-tuoi-tuoi-nuoc-lam-sao-thanh-thuy-duc-chan-quan.jpg

Ta Liền Tưới Tưới Nước, Làm Sao Thành Thủy Đức Chân Quân

Tháng 2 5, 2026
Chương 93: Liền tầng thứ này thương a-2 Chương 93: Liền tầng thứ này thương a
toi-tien-dao

Tội Tiên Đảo

Tháng mười một 9, 2025
Chương 800: Phi thăng Hỗn Nguyên Chương 799: Đoạt nói cơ
sieu-cap-trieu-hoan-khong-gian.jpg

Siêu Cấp Triệu Hoán Không Gian

Tháng 1 23, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 947. Tân Thế Giới
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 82. Phù dung đã tàn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 82. Phù dung đã tàn.

Đêm xuống.

Tách… tách…

Trong không gian vắng lặng và lành lạnh của cánh rừng ban đêm, có một khu vực nổi bật như điểm trắng trên mảnh giấy màu đen, với đống lửa bập bùng tỏa ra ánh sáng cùng dòng khí nóng, kèm theo những bông hoa lửa ‘nhảy’ ra từ đó và tạo nên những âm thanh tanh tách vui tai.

Đại Niên cầm bánh bao, đặt cự phủ nằm ngay bên cạnh, vừa ăn vừa nhìn vào tấm bản đồ đã nhòe mực vì dính nước mưa, tính toán quãng đường còn lại, thời gian, chọn con đường an toàn,…

Ở bên này, một tay Xuân Tố cầm bánh bao, tay còn lại cầm tảng thịt khá to, luân phiên cắn nhồm nhoàm, vẻ mặt trông rất vui vẻ và hạnh phúc vì được ăn ngon.

Đây là thịt của Sâm Cự Mãng, cùng với bánh bao, là quà Trần U tặng để ba người dùng làm lương thực trên đường trở về. Thịt của ma thú Thất Cấp khá hiếm và ăn rất ngon, được dịp nên Xuân Tố phải ăn cho đã mới được.

“Mày đánh tao, mày phá đan điền tao nè, tao ăn thịt mày, hừ hừ… ừm… thịt mày ngon quá…”

Ăn thì ăn, nhưng Xuân Tố vẫn không quên mặc niệm về con Sâm Cự Mãng, thầm nghĩ nó không ăn được nàng nhưng nàng lại ăn được nó, đáng đời, hì hì…

Còn Xuân Văn San, nàng móc ra một hộp gỗ nhỏ từ trong ngực áo, lúc thức dậy, nàng đã thấy thứ này nằm trên giường, không cần nghĩ cũng biết, là món quà Trần U tặng nàng.

Nàng mở nó ra một cách chậm rãi, đôi mắt mở to tỏ vẻ ngạc nhiên rồi dần trở nên phức tạp với lắm cảm xúc. Bên trong hộp có mười viên Linh Đơn trắng sáng, linh lực của mỗi viên rất đậm đặc, tốt hơn rất rất nhiều so với những viên Linh Đơn nàng đã từng sử dụng và gặp qua từ trước đến nay.

Nằm bên cạnh mười viên Linh Đơn là Linh Nguyên xếp thành hai tầng, tính ra hơn bốn mươi viên. Từ hồi tự kiếm sống đến bây giờ, nàng chỉ kiếm được đâu đó tầm năm, sáu viên Linh Nguyên, bốn mươi viên này, dù đến chết, sợ là nàng cũng chẳng kiếm được một nửa.

Thấy có cái lỗ nhỏ cỡ đầu ngón tay bên dưới, nàng liền đưa ngón trỏ vào và kéo ra, có một tờ giấy ghi lại phương pháp chữa trị và chủ tài Thanh Quan Noãn Hoa đã được phơi khô để bảo quản. Phần phương pháp, nàng đã nhớ như in trong đầu nhờ những đêm ngắm sao với hắn, nhưng điều này không có nghĩa là tờ giấy trở nên vô dụng, nó thể hiện tính cách đề phòng và cẩn thận của hắn, trong trường hợp lỡ như nàng có quên.

Nhẹ nhàng đóng hộp gỗ lại, nàng thầm thở dài rồi nhét nó vào trong ngực áo rồi vỗ vỗ nhẹ. Một cái hộp giá trị như thế này, nàng chỉ đổi bằng vài lần ngắm sao, thiếu niên đó, thật sự là người tốt.

Nàng ngửa mặt nhìn trời, bầu trời đêm vẫn trong đen, vẫn lấp lánh ánh sao rồi tự hỏi rằng, hiện tại, không có nàng, hắn có còn ngắm sao nữa không?

Hắc xì.

Trần U đang ngồi tu luyện trên tảng đá chợt nhảy mũi một cái. Hắn đưa tay lên xoa xoa mũi, tự hỏi rằng ai đang chửi hắn vậy?

…

Nửa đêm.

Vù.

Tới lượt Xuân Văn San canh gác cho Đại Niên đi ngủ. Nàng ngồi xếp bằng trên đất, đặt thương nằm ngang trên đùi, đang ngắm bầu trời với cõi lòng chất chứa nhiều tâm trạng, bỗng nghe thấy thanh âm xé gió chợt vang lên.

Keng.

Nàng tức tốc cầm ngân thương rồi quơ nó, đánh bật thứ phóng đến, là một thanh đoản đao nhỏ, lưỡi cong và có tay cầm màu đen.

Thấy thanh đoản đao quen thuộc này, nàng liền cau mày rất chặt và nhìn vào bóng tối, nói lớn:

“Hoắc Toàn, còn sống thì sao không mò mặt ra đây?”

Đang chìm vào giấc ngủ thì nghe tiếng của Xuân Văn San, vì đã chịu khổ một lần nên Đại Niên lẫn Xuân Tố liền tỉnh dậy, tức tốc cầm lấy vũ khí rồi chụm lưng vào nàng, tinh thần trở nên cảnh giác cao độ.

Xuân Văn San nói với hai người:

“Không phải là ma thú tấn công, chỉ là một con chuột nhắt đến thăm mà thôi.”

“Ồ, chuột nhắt sao? Không ngờ đại mỹ nữ Xuân Văn San cũng có ngày gọi đồng đội của mình như thế.”

Từ trong bóng tối, Hoắc Toàn nơ cái thân hình tàn tạ, với quần áo rách rưới mà bước ra. Những vết thương của hắn ta đã kết vảy, khí tức cũng tạm bình phục.

Thấy Hoắc Toàn, Xuân Tố nghiến răng ken két, nếu không phải đã trở thành người bình thường, nàng sẽ lập tức lao lên chém hắn ta cho hả giận. Còn Đại Niên, anh ta nhìn Hoắc Toàn với ánh mắt u sầu và chỉ có thể thở dài, nói đúng tình lý thì anh ta và Hoắc Toàn chẳng có hận thù gì cả, bởi lúc hai bên tách ra, Hoắc Toàn vẫn chưa có hành động phản bội.

Thế nên, anh ta không có tư cách để chửi mắng hay hận thù Hoắc Toàn. Nếu ngay bây giờ, Hoắc Toàn tấn công hai người Xuân Tố, anh ta sẽ tiến hành can thiệp nhưng sẽ không tham gia chém giết.

Hoắc Toàn bước đến nhặt lấy đoản đao, cầm lên rồi dùng đoản đao còn lại để vuốt ve nó, cười cười mà nhìn về phía ba người.

Xuân Tố đã hết nhịn nổi khi thấy hắn ta cười, liền tra kiếm vào vỏ, cầm cung tên của Cẩm Giang muốn bắn hắn, chỉ là, bộ cung tên này là vũ khí dành cho Võ Sư, người bình thường không có linh lực như nàng, kéo không nổi.

Nàng hừ lạnh một cái, không kéo cung mà cầm mũi tên ném về phía Hoắc Toàn, tất nhiên, với tốc độ bay mèo cào đó thì hắn ta dễ dàng tránh được.

Hắn ta nhìn nàng chăm chăm, lông mày hơi nhíu lại, xong lại tỏ vẻ mỉa mai, cười nói:

“Ố ồ, tiểu mỹ nữ bị thương, đã vỡ đan điền rồi sao? Tư vị làm người bình thường… như thế nào?”

“Ngươi…”

Xuân Tố chỉ vào mặt hắn ta, định nói gì đó thì Xuân Văn San đã đưa tay ngăn lại. Nàng nhìn Hoắc Toàn với ánh mắt rất bình tĩnh, hỏi:

“Ngươi đến đây làm gì? Muốn ăn, hay muốn mượn y phục?”

Nàng không cho rằng hắn ta đến đây để cướp, nàng đã bước vào Dẫn Linh hậu kỳ, dù Đại Niên đã mất đi một cánh tay nhưng chiến lực vẫn chẳng yếu, muốn cướp đồ? Trừ khi não hắn ta bị nước mưa chui vô, hóa thành phân rồi.

Nghe hỏi như vậy, hắn ta cười cười:

“Nếu ta nói muốn đến cướp, đại mỹ nữ đây nghĩ sao?”

Xuân Tố phùng má, lại cầm tiếp một mũi tên ném đến. Lần này hắn ta tỏ ra khó chịu, bắt mũi tên lại rồi chợt ném mạnh về phía Xuân Tố, rơi ngay chỗ mũi chân của nàng, thân tên rung mạnh một lúc mới đứng yên.

Xuân Văn San chống thương trên đất, chẳng chút sợ hãi mà nhìn hắn ta, đáp:

“Nếu não ngươi không úng nước sau trận mưa vừa rồi thì xin mời, chết hay sống, là sự lựa chọn của ngươi.”

Hai người giương cung bạt kiếm với nhau, không khí giữa cả hai dần dần chìm trong áp lực, và rồi, Hoắc Toàn bỗng đầu hàng trước, lắc đầu và cười nói:

“Thôi được, ta chịu thua, ta muốn lấy lại tay nải của mình, dù sao, nó vốn cũng là công sức của ta.”

“Ngươi mơ…”

Xuân Văn San che miệng Xuân Tố lại, gật đầu:

“Được, trả ngươi.”

Nàng dùng cán thương, xoạt qua tay nải màu xanh lá rồi ném về phía hắn ta. Bắt lấy tay nải, cảm nhận Diệp Thanh Tằm vẫn còn sống, hắn ta nhìn nàng với vẻ ngơ ngác, không hiểu, khó tin,…

Hắn ta đã phản bội, nhưng, tại sao… nàng ta lại dễ nói chuyện như vậy?

Trông biểu cảm của hắn ta, nàng lớn tiếng, quát:

“Còn ngây ra đó làm gì? Nếu không còn gì thì mau cút, ta không muốn thấy mặt của con chuột nhắt.”

Tiếng quát lớn của nàng làm hắn ta giật mình thoát khỏi sự ngơ ngát, nhìn ba người với ánh mắt phức tạp, chấp tay nói một câu ‘thận trọng’ rồi lại ẩn mình vào trong bóng tối của rừng cây.

Đại Niên nhìn Xuân Văn San, thở dài rồi nở nụ cười nhẹ nhõm, vỗ vai nàng rồi tiếp tục nằm xuống ngủ. Xuân Tố muốn hỏi tại sao tỷ tỷ lại làm như vậy? Nhưng, nàng cũng thôi không hỏi nữa, tỷ tỷ đã làm, chắc chắc phải có lý do gì đó.

Đợi cả hai chìm vào giấc ngủ, Xuân Văn San thở dài rồi ngước mặt lên nhìn trời sao. Nàng vẫn nhớ rõ như in những câu nói đó của Trần U khi ngắm sao với nàng.

“Ta không biết thù hận của cô và tên Hoắc Toàn đó lớn đến mức nào, ta chỉ nói vu vơ những suy nghĩ của ta mà thôi.”

“Nếu lúc đó, Hoắc Toàn không phản bội, tổ đội của cô, ta nghĩ chắc chắn sẽ chết sạch. Hoắc Toàn phản bội các người, nhưng, hắn cũng mang đến một cơ hội khác, nếu hắn không bỏ chạy, hắn đã không gặp được ta.”

“Hơn nữa, sau khi ta giải cứu hắn, câu đầu tiên hắn nói là còn người gặp nguy hiểm, lúc đó, ta mới biết để mà chạy đến cứu giúp, nếu hắn không nói, ta chắc chắn sẽ không biết, các người cũng…”

Từ những câu nói đó, nàng mới suy nghĩ lại, Hoắc Toàn phản bội mọi người, vì lúc đó, hắn đã không còn đường nào khác, nhưng khi Trần U cứu hắn, hắn lại có một con đường, tâm thức hắn lập tức chọn con đường đó mà chẳng cần suy nghĩ.

Lúc này, sự thù ghét với Hoắc Toàn của nàng đã vơi đi rất nhiều, nhưng vơi đi, không có nghĩa là nó sẽ mất đi, nàng vẫn thù ghét hắn, chỉ là, không gian cảm xúc của nàng dùng để đối xử với hắn, đã nhiều hơn ban đầu rất nhiều rồi.

…

Cả ba người trở về tòa thành một cách bình an, báo cáo nhiệm vụ lại cho Tiêu Cục, nhận phần thưởng, đồng thời xin rút khỏi Tiêu Cục.

Xuân Tố là người bình thường, không còn khả năng chiến đấu nên không thể ở lại Tiêu Cục được nữa. Xuân Văn San phải chuẩn bị cho hành trình tìm kiếm dược vật chữa trị cho Xuân Tố, nên cũng không thể ở lại.

Khi hai chị em rời đi, Trưởng Tiêu Cục cảm thấy đầy tiếc nuối, Xuân Văn San vừa là mỹ nhân, vừa có tính cách tốt đẹp, hơn nữa thực lực đã là Dẫn Linh hậu kỳ, là cấp độ mà Tiêu Cục luôn luôn mong mỏi có nhiều thành viên hơn.

Đại Niên cũng xin rút khỏi Tiêu Cục, anh ta đã mất đi một cánh tay, khả năng chiến đấu còn nhưng không mạnh như trước, thêm nữa, đã trải qua một lần sinh tử, chết đi sống lại, lần này, anh ta muốn cuộc sống thật sự an bình. Trước sự nhờ vã của Xuân Văn San, anh ta dùng tài sản kiếm được để mua một căn nhà kế bên nhà của hai chị em, vừa để sống, cũng vừa để bảo hộ Xuân Tố.

Cẩm Giang không có người thân, nhưng có nhận nuôi một bé gái năm tuổi. Nghe tin dưỡng phụ đã chết, con bé đau lòng vô cùng, khóc nức nở đến mức ngất liệm, sau đó cùng ba người làm Tang Lễ cho cha. Khi đau thương qua đi, con bé về sống cùng với Xuân Tố, vừa giúp Xuân Tố bớt cô độc, vừa đền bù cho Cẩm Giang trên trời cao.

Một tháng sau, Xuân Văn San đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, để lại một bức thư, âm thầm bắt đầu hành trình cứu chữa cho muội muội.

Xuân Tố đọc thư thì liền khóc một trận thật lớn, nằn nặc đòi đi tìm thì bị Đại Niên ngăn lại. Từ hôm đó, ngày nào Đại Niên cũng qua dỗ dành Xuân Tố, để trấn an nàng, cũng để nàng không làm chuyện ngu xuẩn, và rồi, lửa gần rơm lâu ngày cũng biến, hai người dần dần có tình cảm với nhau.

Bốn năm sau, Xuân Văn San trở về thì đã thấy cả hai đã có hai người con, một trai một gái, cùng nữ nhi của Cẩm Giang, gia đình cực kỳ hòa thuận và hạnh phúc.

Sau bốn năm, Xuân Văn San đã gầy đi rất nhiều, dáng vẻ phong trần hơn, già dặn hơn, nhưng vẻ đẹp lại càng mặn mà, thực lực cũng bước vào một tầm cao mới.

Hai chị em gặp lại sau bao năm xa cách, liền ôm nhau òa khóc như hồi mới tỉnh lại sau trận chiến ác mộng đó. Sau đó, Xuân Văn San chữa trị đan điền cho Xuân Tố, một lần nữa cho nàng cơ hội tu luyện, trở thành Võ Sư.

Ở lại nửa năm để nghỉ ngơi, trò chuyện với muội muội và chơi với những tiểu quỷ quậy phá kia, Xuân Văn San ra đi… lần nữa.

Nàng đã trọn vẹn với muội muội của mình, nhưng… nàng còn một món nợ lớn trên vai chưa trả, lần này đi, nàng không biết mình có thể gặp mặt để trả món nợ đó được không? Hay là chưa gặp, phù dung đã sớm hóa tàn rồi.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-max-cap-phach-loi-tro-tay-tran-ap-toan-truong.jpg
Cao Võ: Max Cấp Phách Lối, Trở Tay Trấn Áp Toàn Trường
Tháng 2 4, 2026
hai-tac-cuoc-chien-thuong-dinh-bat-dau-giay-hai-quan-dai-tuong.jpg
Hải Tặc: Cuộc Chiến Thượng Đỉnh, Bắt Đầu Giây Hải Quân Đại Tướng
Tháng 2 1, 2026
cuoi-vo-van-lan-tra-ve-nuong-tu-truc-co-ta-thanh-de.jpg
Cưới Vợ Vạn Lần Trả Về, Nương Tử Trúc Cơ Ta Thành Đế!
Tháng 2 9, 2026
bat-dau-the-tu-hoa-ly-ta-troi-chat-uc-van-lan-hoan-lai.jpg
Bắt Đầu Thê Tử Hòa Ly, Ta Trói Chặt Ức Vạn Lần Hoàn Lại
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP