Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
phien-ban-thien-dao-cua-ta-qua-cui-tat-ca-deu-la-lo-thung

Phiên Bản Thiên Đạo Của Ta Quá Thấp, Tất Cả Đều Là Bug

Tháng 2 7, 2026
Chương 809: Vu quốc chi chiến , đoạt Lôi Phong Thiên Chương 808: Trộm vào
cho-moi-nguoi-trong-nha-muu-phuc-loi-tien-dan-chin-dong-chin-bao-ship.jpg

Cho Mọi Người Trong Nhà Mưu Phúc Lợi, Tiên Đan Chín Đồng Chín Bao Ship

Tháng 2 9, 2026
Chương 580: muốn từ bé con nắm lên Chương 579: Địa Tinh như thế nào bồi dưỡng tu tiên giả
thau-thi-than-y-o-truong-hoc.jpg

Thấu Thị Thần Y Ở Trường Học

Tháng 1 26, 2025
Chương 3023. Cao thủ khắp nơi thiên hạ Chương 3022. Cáo biệt
my-thuc-nha-ai-luyen-dan-dung-noi-com-dien-a.jpg

Mỹ Thực: Nhà Ai Luyện Đan Dùng Nồi Cơm Điện A?

Tháng 4 1, 2025
Chương 641. Phiên ngoại: Bá đạo tổng giám đốc đắng thương, trời lạnh, ma phá. Chương 640. Phiên ngoại: Hắc hóa lùi cho ta lui lui!
chu-thien-tien-than-hot-search-chu-than-lao-ba-lai-la-ma-ton.jpg

Chư Thiên Tiên Thần Hot Search: Chủ Thần Lão Bà Lại Là Ma Tôn

Tháng 2 6, 2025
Chương 10. Trái ôm phải ấp Chương 9. Câu cá
giet-ta-nguoi-han-phai-chet

Giết Ta, Ngươi Hẳn Phải Chết

Tháng 10 20, 2025
Chương 321: Đại kết cục · Vị Diện Chi Chủ Chương 320: Tiên Thiên: Ta quả nhiên thành công!
80b562dd94d50612f6c8950bdddd391e

Bạn Gái Quá Mạnh Làm Sao Bây Giờ

Tháng 1 15, 2025
Chương 584. Đường còn rất dài Chương 583. Vĩnh viễn thần
dang-hoa-hoang-hon

Đăng Hỏa Hoàng Hôn

Tháng mười một 15, 2025
Chương 59: Cuối cùng. Chương 58: Bạch Ngọc Thiềm
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 81. Ngắm sao.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 81. Ngắm sao.

Phương pháp khôi phục đan điền này, Trần U học ở Đông Châu, tùy vào chất lượng dược liệu mà sẽ khôi phục nhiều hay ít, phân thành khôi phục đến Lục Cấp, Tứ Cấp, Nhất Cấp và Thánh Cảnh. Đan điền đã từng bị vỡ, không thể đạp vào Thần Cảnh được.

Nhóm dược liệu đơn giản nhất, hoàn toàn có thể tìm được ở Đảo Kinh Nam, chủ dược của nhóm này là Thanh Quan Noãn Hoa khó kiếm nhất, đã may mắn ‘chui’ vào Túi Trữ Vật trên hành trình chiến đấu của Tô Khuynh Thành.

Những loại dược liệu khác chỉ cần trả một cái giá cao, đến một số địa điểm trên đảo để mua là xong.

…

Câu trả lời, Xuân Văn San đã nghe rõ ràng, mặc dù Trần U nói là tặng, là đưa, nhưng… nàng không thể nhận, bởi nàng đã mắc nợ quá nhiều, nếu mang nợ thêm nữa, nàng chắc chắn sẽ khó ngủ, trằn trọc, suy tư trong những đêm dài của cuộc đời về sau.

Vậy nên, để lấy phương pháp, để lấy chủ dược kia, nàng phải đưa ra thứ để trao đổi, nhưng… nàng còn gì ngoài tấm thân này nữa?

Nàng hít một hơi lấy dũng khí, lại ngã người để nằm xuống bên cạnh hắn, sau đó vươn cánh tay run run, đặt lên cúc áo của hắn, định mở nó ra thì hắn bỗng giữ tay ngăn nàng lại.

Ánh mắt hắn vẫn nhìn lên bầu trời đầy sao kia, hỏi với giọng nhỏ nhẹ:

“Cô có người thương ở ngoài kia chứ?”

Nàng ngẩn người vì câu hỏi bất ngờ này, rồi ánh mắt nàng bỗng trở nên dịu hơn, thì thào:

“Ta không có, nên, cậu có thể yên tâm.”

Nói rồi nàng muốn tiếp tục, nhưng, hắn vẫn giữ chặt bàn tay nàng:

“Ta đã nói là tặng, không cần cô phải báo đáp. Ta không ép cô, nên cô cũng đừng ép bản thân.”

Hắn chẳng phải người tốt lành gì, sau khi nghe nàng ta nói không có người thương, trong lòng hắn đã nổi lên ý định kia, tuy nhiên, hắn đã dằn xuống, bởi hắn là người có nguyên tắc, nếu có đủ dược liệu, hắn sẽ chữa trị cho Xuân Tố, đồng thời thịt luôn Xuân Văn San ngay tại đây, và mang nàng ta đồng hành.

Cứu người là lương tâm, là thiện, còn chữa đan điền cho trọn vẹn, việc này đã nằm ngoài nguyên tắc ‘thiện’ nên hắn sẽ không làm miễn phí, muốn thì phải trả tiền, hoặc phải đánh đổi.

Xuân Văn San là Võ Sư tiêu chuẩn, hắn có thể khai thông tầng kinh mạch thứ hai cho nàng ta một cách dễ dàng, hơn nữa, nàng ta có kinh nghiệm chiến đấu, tâm tính khá được, nhan sắc không tồi, thân thể lại săn chắc, ban ngày làm bảo tiêu, ban đêm làm ấm chăn, rất hợp lý đấy chứ.

Tất nhiên, cuộc đời không có chữ nếu, hắn không có đủ dược liệu nên sẽ chẳng chữa được, dẫn đến nàng ta không cần phải đánh đổi. Còn chuyện tặng phương pháp và chủ dược, đúng là đã nằm ngoài nguyên tắc ‘thiện’ nhưng, đành mắt nhắm mắt mở thôi, bởi nàng ta phải đi tìm kiếm nên không thể đồng hành với hắn, mà đã không đồng hành được, cũng không có thế lực đứng phía sau bảo vệ, hắn sẽ không làm thịt.

Bởi vì, một khi làm thịt, đồng nghĩa với việc nàng ta là người của hắn. Để người của mình đi lang bạt bên ngoài, lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao?

Hắn không phải là nam nhân chuyên cưỡi ngựa ngắt hoa, thưởng hoa cho thật đã rồi vứt, không quan tâm sống chết của bông hoa đó như thế nào. Nếu đã không đồng hành được, cao lắm thì… làm chút chuyện ‘nhẹ nhàng’ thôi.

…

Quay lại câu chuyện.

Nghe Trần U nói như vậy, ánh mắt Xuân Văn San chợt trở nên buồn bã, thì thào:

“Cậu… chê sao?”

Dường như… nàng đã quá tự đề cao bản thân, người như hắn, chỉ có giai nhân tuyệt sắc như Tô Khuynh Thành mới có thể xứng đôi, còn nàng, chỉ được cái danh mỹ nhân của Tiêu Cục, dung mạo, khí chất đều tàm tạm, sao xứng chứ?

Hắn rút một cánh tay khỏi đầu rồi nhéo nhéo má nàng ta, cười nói:

“Không phải chê, mà ta là người có nguyên tắc. Người thật lòng muốn báo đáp và người ép bản thân phải báo đáp, ánh mắt và dáng vẻ của họ, khác xa nhau lắm.”

Câu nói này làm nàng ngẩn người lần hai. Nàng là kiểu người có ân trả ân, có oán trả oán, rành mạch, sòng phẳng, vậy nên, nàng thật lòng muốn báo đáp ân tình, chỉ là, vì không có thứ đủ giá trị nên nàng mới ‘ép’ bản thân, ép bản thân trở nên nữ tính, trở nên quyến rũ, trở thành người không phải là nàng.

Sau một lúc ngẫm nghĩ, ánh mắt nàng ta bỗng trở nên thông suốt, lập tức ngồi dậy rồi nhổ cọng cỏ dai mọc trong mấy cái rỗ, buộc tóc đuôi ngựa rồi ngồi lên người hắn. Lúc này, vẻ quyến rũ giả tạo trên mặt đã mất sạch, trở lại chính con người của nàng ta, anh khí và có chút gì đó bá đạo.

Trần U nở nụ cười mỉm, hỏi nhỏ:

“Nghĩ chắc chưa? Không hối hận chứ?”

Nàng ta lắc lắc đầu, đáp với giọng chắc nịch:

“Không hối hận.”

Người ta đã nói vậy, còn từ chối nữa thì quá ngụy quân tử rồi, thế nên, hắn đặt hai bàn tay lên vai nàng ta, từ từ đẩy xuống, và nàng ta liền biết hắn muốn gì. Trong những nhiệm vụ dễ dàng nhưng nhàm chán do vấn đề di chuyển đường xa, đám nam nhân của Tiêu Cục thường trả tiền cho những nữ nhân kia để đi theo và làm việc này.

Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.

Bầu trời đầy sao của đêm nay, đã đẹp, nhưng tuyệt kỹ ‘hoa sen ngậm trăng’ này, còn đẹp và tuyệt vời hơn.

…

Sau chuyện đêm qua, tinh thần Trần U tốt hơn nhiều, ngủ một mạch đến gần trưa mới dậy.

Nhìn sang bên cạnh nhưng chẳng thấy bóng dáng của Khuynh Thành đâu, hắn quan sát xung quanh rồi bước ra cửa hang để tìm kiếm thì thấy nàng đang luyện chiến với Xuân Văn San. Hai người không dùng linh lực, chỉ đánh cận chiến bằng sức mạnh của cơ thể.

Dù Khuynh Thành là Võ Sư hai tầng kinh mạch, thực lực cao hơn một bậc, cơ thể được cường hóa mạnh mẽ hơn, nhưng nhờ vào kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, Xuân Văn San liên tục dùng phương pháp đả lực để khiến đòn tấn công của Khuynh Thành yếu đi, đồng thời tận dụng sự phản xạ nhanh nhẹn để né đòn.

Vì thế, hai người chiến đấu khá ngang nhau, và tất nhiên, nếu cứ tiếp tục như thế này, Xuân Văn San chắc chắn sẽ bại do thể lực không bằng.

Hắn quan sát hai người một lúc rồi đi qua xem thử tình hình của Xuân Tố và Đại Niên, cơ thể vẫn đang hồi phục ở mức tố, chỉ là tinh thần còn đang chìm trong mộng cảnh nên vẫn chưa tỉnh dậy được.

Tối đến, hắn lại muốn đút dùi cui với Khuynh Thành, và dĩ nhiên, nàng… từ chối, vậy nên, đến nửa đêm, hắn lén lút qua phía bên kia, gọi Xuân Văn San còn đang thức đi ngắm sao với hắn.

Bầu trời sao hôm nay càng đẹp, nhân dịp đó nên nàng ta thổi hắn nghe một khúc tiêu, kỹ thuật thổi của nàng ta cực kỳ điêu luyện như rèn luyện từ nhỏ, các ngón tay ấn lên thân tiêu tạo nên những thanh âm hấp dẫn, nhưng hắn sợ tiếng tiêu ảnh hưởng đến Khuynh Thành nên kêu nàng ta thổi nhỏ lại.

Hai người lại có một đêm ngắm sao thật đẹp, và những gì xảy ra trong ngày hôm nay, cứ thế mà lặp đi lặp qua những ngày sau.

Buổi trưa của năm ngày sau.

Vì tiết trời hôm nay quá nắng nóng, nên Xuân Văn San dùng khăn ướt lau mình Xuân Tố cho mát, bỗng chợt, Xuân Tố mở đôi mắt thật to, vực người ngồi dậy, mơ mơ màng màng nhìn quanh.

Khi thấy Xuân Văn San Xuân Tố lập tức trở nên giận dữ, vươn tay tát thật mạnh vang lên tiếng chách rõ to, mắng:

“Ma quỷ, dám giả dạng tỷ tỷ của ta, ta liều…”

Xuân Tố chợt cảm thấy có gì đó không đúng, tay nàng có cảm giác tê tê, đau đau, ‘ma quỷ’ bị đánh cũng không biến mất, còn đang nhìn nàng với đôi mắt đỏ hoe.

Nàng lặng người nhìn ‘ma quỷ’ kia, và rồi, hai người chợt ôm nhau, òa khóc nức nở như mưa, làm Tô Khuynh Thành đang nướng thịt phải nhanh chóng chạy qua để xem thử.

Hai chị em khóc rất nhiều, khóc rồi dừng, nhìn nhau rồi lại khóc, cứ thế mà lặp đi lặp lại, đến khi bốn con mắt đỏ hoe, sưng lên mới chịu dừng khóc.

Sau khi cảm xúc bình ổn lại, Xuân Văn San liền kể lại mọi chuyện cho Xuân Tố, kể chưa đến một nửa thì Đại Niên cũng chợt vùng dậy như xác chết, dọa hai người giật nảy cả mình.

Đại Niên nhìn cánh tay phải, nhìn cơ thể với ánh mắt ngơ ngác, khó tin, rồi nhìn qua chỗ Xuân Tố và Xuân Văn San.

Á.

Ánh mắt ba người chạm nhau vào nhau, chợt Xuân Tố lấy tay che ngực, la một tiếng thật lớn, bởi nàng ta chưa mặc y phục, phần thân trên chẳng được bất cứ thứ gì che chắn, hoàn toàn phơi bày trong ánh mắt của Đại Niên.

Đại Niên thề với trời, anh ta vừa tỉnh dậy, đầu óc còn rất mụ mị, hoàn toàn không để ý hay nhớ đến bất cứ thứ gì nhìn được, chưa kể, ngay lúc Xuân Tố hét lên, Xuân Văn San bỗng lấy ra một cái chày chẳng biết từ đâu, ném mạnh về phía anh ta, sau đó, lại là một màu đen rồi.

Thấy Đại Niên bị mình ném cái chày mà ngất xỉu tiếp, Xuân Văn San giật mình rồi cuống lên, bởi bản năng nàng muốn bảo vệ muội muội, nhận định Đại Niên là kẻ háo sắc nên mới quơ đại cái gì và ném mà chẳng thèm suy nghĩ, không ngờ… ài…

Nghe tiếng hét, Tô Khuynh Thành nhanh chóng chạy qua lần nữa, trên tay cầm tảng thịt đang cắn dỡ, miệng dính đầy mỡ béo, nhìn cảnh tượng như vậy thì chỉ biết lắc lắc đầu thở dài mà cảm thông cho Đại Niên, tiếp tục ra ngoài ăn tiếp.

Xuân Văn San vỗ về Xuân Tố, nhanh chóng lấy y phục của Khuynh Thành đã chuẩn bị sẵn mà mặc cho muội muội, chỉ là, người nhỏ con như Xuân Tố mặc y phục này, nàng ta cảm thấy thôi để muội muội quấn khăn còn đẹp hơn.

Ngất thêm một mạch đến chiều, Đại Niên mới tỉnh dậy. Sau khi nghe Xuân Văn San kể lại mọi chuyện, anh ta thở dài, Cẩm Giang đã mất hay Hoắc Toàn phản bội, hai tin này đều là tin buồn. Đồng hành suốt mấy năm, qua biết bao hoạn nạn, không ngờ, kết cục lại… ài…

Đêm hôm đó, Đại Niên ngồi trên khối đá, uống nước lã mà người dường như say thật. Anh ta là Dẫn Linh hậu kỳ, dù dùng phương pháp mạng đổi mạng nhưng thật sự đã giết được ma thú Hạ Thất Cấp, đã thế còn đánh trong đêm, là sân nhà của Hắc Dạ Khuyển, không dấu giếm chút gì đó là chuyện không thể nào.

Tất nhiên, mọi người cũng chẳng hỏi, con người mà, ai lại chẳng có những bí mật của riêng mình chứ?

Lúc này, tâm trạng của Trần U cũng chẳng khá hơn Đại Niên là mấy. Đại Niên chiếm cứ địa điểm của hắn để uống nước lã giả rượu. Xuân Tố thì chiếm mất Xuân Văn San, nói chuyện râm rang suốt đêm làm hắn không ngắm sao cùng nàng ta được nữa. Tô Khuynh Thành lại không cho hắn gửi nhờ củ khoai lang nóng, thành ra, hắn thật sự rất phiền muộn.

Hắn giữ ba người ở lại thêm một tuần để đảm bảo cơ thể hồi phục tốt, nói hoa mỹ là vậy, chứ thật ra là hắn muốn ngắm sao cùng Xuân Văn San thêm vài chút. Thế nhưng, sự thật thì đau lòng, hắn tốn công nuôi ba người ăn, cho Linh Đơn để nhanh chóng hồi phục, thậm chí tăng cao tu vi thêm một ít, vậy mà, chẳng kiếm được chút lời lãi nào khác.

Ban ngày, Xuân Văn San đấu luyện cùng Khuynh Thành, tối đến lại cùng Xuân Tố nhiều chuyện, thật sự không thể tìm được cơ hội ngắm sao. Quá chán chường với cuộc làm ăn lỗ lã, sáng ngày thứ tám, hắn lập tức tiễn bọn họ đi cho đỡ đau đầu.

Buổi sáng hôm đó, trời trong, mây trắng, không khí êm dịu mát mẻ, có vẻ như, chuyến hành trình trở về của lần này sẽ thuận lợi.

Tay phải Đại Niên cầm cự phủ, ống tay trái phất phơ trong gió, lưng mang hai tay nải chứa Diệp Thanh Tằm. Xuân Tố mang kiếm sau lưng, vai phải đeo một cái tay nải, hai tay ôm bộ cung tên của Cẩm Giang, dù đã trở thành người bình thương nhưng vẫn luôn vui tươi và tích cực.

Xuân Văn San cầm ngân thương, tóc buộc đuôi ngựa, dáng vẻ anh khí bức người, đeo hai tay nải còn lại trên vai, mái tóc dài phất phơ theo làn gió.

Ba người đứng trước Trần U và Tô Khuynh Thành, chấp tay và cúi lưng chào với dáng vẻ vô cùng cảm kích và kính trọng. Hai người cũng chấp tay, gật đầu đáp lại.

Hai bên chẳng nói gì, chỉ tặng nhau nụ cười tươi mang theo nhiều tầng ý tốt đẹp, sau đó, ba người Đại Niên quay đằng sau, bước từng bước đạp lên nền đất phủ cỏ xanh, hướng về phía trước.

Dù đã mất một tay nhưng Đại Niên vẫn không tiêu cực, uể oải, trái lại càng trông mạnh mẽ hơn và càng quyết tâm làm tròn chức vị Đội Trưởng, vừa quay người bước đi thì liền tiến vào trạng thái cảnh giác, tay cầm chặt cự phủ, ánh mắt đảo quanh liên tục.

Xuân Tố vừa đi vừa quay thân trên lại để vẫy tay với hai người, nụ cười trên môi tươi như hoa, khiến Khuynh Thành không kìm được mà chụm hai tay trước miệng, nói lớn:

“Tố muội, phải luôn vui vẻ, mãi nở nụ cười như vậy, biết chưa?”

“Muội biết rồi… cảm ơn Khuynh Thành tỷ tỷ, hì hì.”

Xuân Văn San cũng quay người nhìn Trần U với ánh mắt mang theo nhiều cảm xúc, rồi nở nụ cười thật tươi như lời chào tạm biệt. Nhìn nụ cười đó trọn vẹn như vậy, hắn cảm thấy, những gì bản thân làm mấy ngày qua, thật sự… đáng giá.

Tấm lưng cả ba tắm trong ánh sáng tươi mới của mặt trời, di chuyển theo con đường mà đám đàn em của Tiểu Tiểu đã trải ra trước đó, dần dần khuất khỏi tầm mắt của hai người phía bên đây.

Đến khi hình bóng của cả ba hoàn toàn khuất dạng, Tô Khuynh Thành chợt vươn tay nâng cằm Trần U lên, đá mắt nhìn hắn rồi đặt lên môi hắn một nụ hôn, sau đó lắc lắc thân hình quyến rũ với hai trái đào lớn kia vào trong hang động.

Hắn chợt le lưỡi liếm môi như chó, vẻ mặt trở nên cực kỳ hèn mọn, tức tốc đuổi theo nàng vào hang động, thầm nghĩ rốt cuộc, ngày hôm nay, củ khoai lang của hắn… ấm rồi, HA HA HA.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

da-noi-xong-lam-phan-phai-toan-vien-duoi-nguoc-cai-quy-gi.jpg
Đã Nói Xong Làm Phản Phái, Toàn Viên Đuổi Ngược Cái Quỷ Gì?
Tháng 2 7, 2026
sau-muoi-tuoi-ly-hon-he-thong-moi-den.jpg
Sáu Mươi Tuổi Ly Hôn, Hệ Thống Mới Đến
Tháng 2 2, 2026
ta-that-khong-muon-lam-chua-cuu-the-a.jpg
Ta Thật Không Muốn Làm Chúa Cứu Thế A
Tháng 1 25, 2025
tong-vo-viet-nhat-ky-ly-tam-hoan-nguoi-da-te-ran.jpg
Tổng Võ: Viết Nhật Ký, Lý Tầm Hoan Người Đã Tê Rần
Tháng 2 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP