Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tieu-su-de-lai-dem-minh-chon.jpg

Tiểu Sư Đệ Lại Đem Mình Chôn

Tháng 2 4, 2026
Chương 609: hao lông cừu Chương 608: thứ ba sát trận
gioi-ninja-dai-chien-qua-nguy-hiem-chay-tron-di-lam-hai-tac-a.jpg

Giới Ninja Đại Chiến Quá Nguy Hiểm, Chạy Trốn Đi Làm Hải Tặc A

Tháng 2 13, 2025
Chương 696. Đại kết cục Chương 695. Địa Ngục phá huỷ, phiếu khóa loan
cao-vo-moi-giay-truong-mot-diem-khi-huyet-quet-ngang-chu-thien.jpg

Cao Võ: Mỗi Giây Trướng Một Điểm Khí Huyết, Quét Ngang Chư Thiên

Tháng 2 6, 2026
Chương 359: Hồng Mông trảm hồn kiếm đồng Chương 358: Ban đầu xếp hạng: tên thứ 100
Kiếm Từ Bầu Trời Tới

Ta Cao Lạnh Giáo Hoa Bạn Gái Quá Ngọt

Tháng 1 15, 2025
Chương 286. Đại kết cục Chương 285. Một lần cuối cùng hệ thống đại thăng cấp
hong-lau-xuan

Hồng Lâu Xuân

Tháng 10 16, 2025
Chương 1113: Đây không phải là kết thúc, mà là bắt đầu... Chương 1112: Đem hành...
dai-chu-nguoi-o-re.jpg

Đại Chu Người Ở Rể

Tháng 4 23, 2025
Chương 629. Nhất thống toàn cầu Chương 628. Tiến công bản thổ
Cái Thế Cường Giả

Khí Phu Khoa Cử Chi Lộ

Tháng 1 22, 2025
Chương 41. Phiên ngoại Chương 40. Thẳng thắn
tham-co-xanh-nghich-chuyen-cuong-ma.jpg

Thảm Cỏ Xanh Nghịch Chuyển Cuồng Ma

Tháng 1 26, 2025
Chương 1210. Truyền kỳ chào cảm ơn! Chương 1209. Không đoạt giải quán quân chính là thất bại!
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 80. Trọn vẹn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 80. Trọn vẹn.

Nghĩ đến chuyện mấy con ma thú Lãnh Chúa của Phong Hải Sơn Mạch, Trần U bắt cầu cảm thấy nhức nhức cái đầu.

Đám Lãnh Chúa này có lãnh địa riêng, chia đều sơn mạch thành ba khu vực và chỉ hoạt động trong vùng đất đó, rất hiếm khi chạm mặt nhau, chỉ khi nào có thiên tài địa bảo gì đó xuất thế thu hút chúng, chúng mới tụ lại để tranh đoạt, đặc biệt là, không đánh thì thôi, một khi đã đánh, cái lũ sức trâu máu chó này sẽ đánh liên tục, đánh đến lúc thật sự không để tranh giành nổi nữa mới thôi.

Kiếp trước, đúng là ba con Lãnh Chúa này có đánh nhau, nhưng, đó là câu chuyện của một năm sau, hắn còn nhớ khá rõ vì lúc đó hắn đang ở khu vực Bắc Khiên Thành, đi đâu cũng nghe dân chúng bàn tán về chuyện này.

Ở thời gian này của kiếp trước, sơn mạch rất yên bình, và từ đầu đến giờ, hắn cũng chẳng tạo nên tác động gì liên quan đến thiên tài địa bảo đó cả, tại sao, sự kiện này lại phát sinh sớm như vậy?

Hắn nghĩ nát đến cả óc mà không nghĩ ra được, cơ duyên hắn giành lấy là Tiên Thạch, Phò Mã của Hoàng Triều và hạt giống của Tử Diệp Thụ, những thứ này đều không liên quan đến sự kiện đám ma thú Lãnh Chúa đánh nhau, chẳng lẽ, có chuyện gì đó khác lạ, đang xảy ra mà không phải hắn gây nên sao?

Tất nhiên, là không. Sự kiện này bị đẩy nhanh như vậy là do hắn, nhưng, không trách hắn được, vì hắn gây ra việc này theo kiểu thụ động chứ chẳng phải chủ động, do liên quan đến quy luật của thế giới, đồng thời, cũng là trường hợp hiếm gặp.

Đảo Kinh Nam là đảo, vì tài nguyên và lượng linh lực ít ỏi nên trên đảo không có ma thú Đế Vương, thành ra, một khi có Đế Vương xuất thế, nó sẽ kéo theo một chủng thiên tài địa bảo đang ẩn mình để tích lũy, với giá trị hàng Đế Dược cùng xuất thế, chứ không phải chỉ kéo đến Thiên Tượng tuyết rơi sớm như hắn đã nghĩ.

Hòn đảo nào cũng vậy, điều kiện thiếu thốn nên khó ‘tạo ra’ ma thú Đế Vương, vậy nên, chuyện này xem như đặc ân ông trời dành cho con Đế Vương ‘nghịch thiên’ đó, là một trong những quy luật của thế giới này.

Ở kiếp trước, vào thời điểm một năm sau, có một con Hải Thú thăng phẩm Đế Vương gần phạm vi đảo, nên nó được xem là ma thú Đế Vương của đảo, từ đó, Tố Huyết Hoa mới xuất thế, bị đám ma thú Lãnh Chúa của sơn mạch tranh đoạt.

Quay lại câu chuyện.

Nghĩ mãi không ra, Trần U cũng lười nghĩ nữa, sự kiện này chẳng phải do hắn gây ra, nghĩ nhiều làm gì cho mệt đầu? Dành thời gian đó để nghĩ xem, làm sao lát nữa được cắm dùi cui vào Khuynh Thành chả phải tốt hơn sao?

Nửa đêm.

Đôi mắt hắn mở trao tráo, nhìn chăm chăm trần hang, bên cạnh là Tô Khuynh Thành đã say giấc nồng. Nhìn thì có vẻ thành công, nhưng thực tế, hắn… thất bại rồi, dù đã nghĩ đủ mọi cách, từ đe dọa đến năn nỉ, nàng vẫn không chịu cho hắn một chỗ để cắm dùi, thậm chí còn đe dọa ngược, nếu hắn cố chấp thì nàng sẽ không ngại cho hắn trải nghiệm cảm giác gãy dùi là như thế nào.

Dù sao, Tiểu Tiểu có Thú Kỹ chữa trị rất bá đạo, nàng không sợ làm gãy rồi sẽ mất đi hạnh phúc sau này, tiểu quỷ của nàng cũng chẳng muốn mất thứ hạnh phúc kia đâu, nhỉ?

Trước uy hiếp của nàng, hắn thật sự không dám làm bậy, bây giờ, tính cách của nàng đã cương ngạnh như phong cách chiến đấu luôn rồi, nếu nàng không muốn, dù hắn nói gãy lưỡi cũng chẳng đả động nàng được như trước nữa.

Nhẹ nhàng dỡ chăn qua một bên, hắn bước xuống giường, quan sát một vòng thì chẳng thấy bóng dáng của Tiểu Tiểu đâu. Trừ khi cần ăn với ngủ, còn không, nó sẽ luôn chạy nhảy khắp nơi, nếu không có việc nguy cấp, hắn muốn gọi nó về cũng khó, y hệt như giai nhân nằm trên giường vậy.

Bước từng bước chậm rãi ra ngoài hang, hắn nhắm đến khối đá lớn cách đó một đoạn, nhô ra khỏi sườn dốc như bậc thang, quả là một chỗ lý tưởng để ngắm cảnh. Dùng Tạc Phong thổi đi bụi bặm, đất cát rồi ngồi xuống tảng đá, hắn chống đôi tay ra sau để làm tựa, ngước mặt lên trời và nhìn ngắm những ngôi sao sáng.

Dù đã cố xóa suy nghĩ về những vấn đề đang diễn ra sớm ngoài kia, nhưng, hắn vẫn cứ nhớ lại, vẫn cứ trằn trọc khó ngủ. Hắn muốn mọi chuyện không thay đổi, để những sự kiện kia mãi đúng tuyến thời gian của nó, có như vậy, hắn mới có thể canh chuẩn những thời điểm quan trọng, hoặc để giành lấy tài nguyên, hoặc để cứu người, hoặc để… gặp người.

Có vẻ, hắn đang đòi hỏi quá nhiều, bởi vì, từ khi sống cuộc đời này một lần nữa, khả năng bánh xe vận mệnh đã chuyển động theo quỹ đạo khác rồi.

Trần U nhìn những ngôi sao sáng, thầm gửi hy vọng của mình vào chúng. Tranh giành tài nguyên, có cũng được, không có cũng được, nhưng, có những chuyện hắn hy vọng nó có thể xảy ra đúng như cũ, hoặc, đừng xảy ra thì càng tốt.

“Haizzz.”

Thở một hơi thật dài, hắn lắc lắc đầu, tiếp tục ngắm nhìn những ngôi sao, dải ngân nhà bắt ngang qua bầu trời,… thật đẹp, thật rực rỡ. Tầm vài phút sau, một bóng hình bước đến chỗ tảng đá một cách nhẹ nhàng, ngồi xuống cách hắn một khoảng tầm nửa cẳng tay.

Hắn chợt vươn tay choàng qua eo thon, kéo bóng hình đó sát vào mình, sau đó, cánh tay ôm eo nhanh chóng dời lên phía trên, chui vào váy áo mà nhào nặn đôi tuyết sơn mềm mịn.

Bóng hình kia kêu a rất nhỏ, tính đẩy ra nhưng bỗng mím môi, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, còn hắn thì vẫn bình thản, tự nhiên vô cùng, vừa xoa, vừa ngắm sao, vừa nói:

“Khuynh Thành, bây giờ, đầu óc ta rất mệt mỏi, ta thật sự không biết nên làm thế nào cho phải? Vậy nên, ta rất cần, nàng có thể vì ta, được không?”

Bóng hình không đáp, bởi đã bị hắn xoa bóp đến nóng ran cả mặt, hơi thở bắt đầu hổn hển. Thấy Tô Khuynh Thành không đáp, hắn cứ tưởng nàng đồng ý, liền hớn ngồi thẳng, đưa đầu tới gần để chuẩn bị hôn.

Và rồi, hắn bỗng giật mình, nhanh chóng rút tay khỏi tuyết sơn, nở nụ cười gượng gạo, gãi gãi đầu:

“San cô nương, giờ này đã khuya lắm rồi, sao cô không ngủ mà ra đây ngắm sao làm gì? Ta tưởng cô là Khuynh Thành nên mới…”

Xuân Văn San xoa xoa gương mặt nóng lửa đốt, nàng đã ngủ cả ba, bốn ngày rồi, sau khi kể chuyện xong còn ngủ một giấc nên bây giờ đâu có ngủ được nữa, thành ra, nàng mới đi ra ngoài dạo dạo cho tinh thần thoải mái lẫn giãn cơ giãn cốt, tình cơ gặp hắn đang ngắm sao nên mới tới ngồi, không ngờ… hắn…

Nàng biết chắc là hắn cố ý, dù nàng mặc mặc y phục của Tô Khuynh Thành, nhưng mùi hương của hai người là khác nhau, cho dù hắn không nhận ra nhưng khi xoa nắn tuyết sơn, hắn cũng phải biết chứ? Của nàng đâu có sánh được với của Tô Khuynh Thành, chạm vào liền biết ai ra ai liền.

“Chỉ là hiểu lầm thôi, không sao đâu.”

Nàng lắc lắc đầu, đáp với giọng lí nhí. Dù biết sự thật là vậy nhưng nàng không vạch mặt, vì hắn có ơn rất to, rất lớn với nàng, đã cứu mạng và chữa trị cho cả nàng, Xuân Tố và Đại Niên nhưng chẳng lấy một xu, cũng chẳng bô bô công sức, vậy nên, nếu hắn có làm tới, nàng cũng cam tâm tình nguyện mà thuận theo, giả ngu giả điếc giả mù, bởi ngoài tấm thân này ra, nàng thật sự không biết lấy gì để trả cái ơn nghĩa sâu nặng này.

Trần U sờ sờ mũi, cảm thấy bản thân quá đê tiện lẫn suy nghĩ không chu toàn rồi, biết đâu nàng ta có người thương ở ngoài kia thì sao? Chậc chậc, sai lầm, quá sai lầm.

Hắn thu lại tâm tình mà ngã người nằm xuống, gối hai tay sau đầu, mắt nhìn thẳng Thiên Không, nói sao thì nói, cảm xúc từ việc trêu chọc nàng ta đã thật sự làm tinh thần hắn tốt hơn một chút rồi, ai muốn phán xét, vậy thì cứ phán đi, hắn chẳng quan tâm.

Xuân Văn San ngồi co gối ép sát vào người, dùng đôi tay ôm lấy, cũng như hắn, nàng nhìn về những ánh sao phía xa xa và cánh rừng vô tận của Phong Hải Sơn Mạch, với trong lòng và trong đầu là một bầu tâm sự.

Xào… xào…

Làn gió đêm se lạnh thổi qua những tán cây, làm chúng đung đưa qua lại tạo nên âm thanh xào xạc, cũng thổi qua hai con người trên tảng đá kia, làm tóc và y phục của bọn họ phất phơ, kết hợp với khung cảnh trời đêm và những vì sao sáng, làm bầu không khí mang vẻ an bình khó tả, thơ mộng như tranh.

Xuân Văn San vuốt tóc mai ra sau tai, lúc này, tâm trạng của nàng có cảm giác gì đó cực kỳ an nhiên, bình lặng, cái cảm giác mà chỉ khi vào những diệp đón năm mới, nó mới xuất hiện trong lòng nàng.

Nàng còn một tâm nguyện, và nàng hiểu rõ, tâm nguyện này là một loại tham lam quá độ, tham lam cái gì đó trọn vẹn. Vậy nên, nàng đã dằn nó xuống tận đáy lòng, và tất nhiên, trong lúc đang thả lòng như thế này, tâm nguyện đó bắt đầu nổi lên, khiến nàng hỏi một câu vu vơ khi đang ngắm nhìn những vì sao:

“Trên đời này, có cách gì có thể chữa trị đan điền không?”

Nàng biết Trần U rất thân kỳ, có thể cứu chữa người với thủ đoạn không tưởng, nhất là cứu muội muội nàng khỏi cửa tử, và cho ba người một cơ hội sống với cơ thể lành lặn nhất có thể. Con người mà, ai cũng muốn sự trọn vẹn, nàng cũng vậy, nàng muốn khôi phục đan điền của muội muội, để muội ấy tiếp tục tu luyện, trở thành Võ Sư, có năng lực để sinh tồn, để tự bảo vệ bản thân trong cuộc sống.

Chỉ là, chuyện này, nàng không thể nói, không thể hỏi trực tiếp với Trần U, người mang nợ nần chồng chất như nàng, sao còn dám yêu cầu, hỏi hang này nọ cơ chứ?

“Có.”

Hắn đáp lại với giọng nhẹ nhàng, thản nhiên, nhưng, câu trả lời này lại khiến cơ thể nàng run lên, nội tâm tràn đầy sóng lớn. Có? Có cách? Muội muội của nàng… còn cơ hội? Trần U, mau ra giá đi, dù là dâng ra mạng sống nhỏ bé này, nàng cũng bằng lòng, chỉ cầu cho muội muội một đời yên vui, có thực lực bảo vệ bản thân.

Thế nhưng, phía sau nàng chẳng vang lên âm thanh nào khác, hắn vẫn nằm đó, tận hưởng việc nhìn trời đêm của hắn. Nàng chờ mãi, chờ mãi mà chẳng nghe ra giá, nên nàng thật sự không kìm nén được nữa, lập tức cởi những cúc áo phía trên, khiến cảnh xuân dần dần lộ rõ trong ánh sáng mờ ảo của trăng khuyết.

Nàng hít một hơi thật căng phổi để lấy dũng khí, chuẩn bị ngã lên người hắn để ra giá, nhưng, nàng chợt cảm thấy có gì đó chống vào lưng làm nàng không thể nằm xuống. Thế là, nàng lại hít thật căng phổi, từ từ quay đầu và cố ép bản thân phải tỏ vẻ quyến rũ, nhìn hắn và nói:

“Trần U, vậy, cậu có thể chữa trị cho Xuân Tố được không? Nếu cậu trị được, tính mạng của Xuân Văn San này… là của cậu.”

Xuân Văn San là Võ Sư, là người của Tiêu Cục, chỉ biết cười nói, đánh đấm, đã bao giờ quyến rũ nam nhân đâu, nên dáng vẻ quyến rũ của nàng rất ngượng, rất buồn cười, chắc phải học Tô Khuynh Thành một khóa rồi.

Trần U rút cánh tay khỏi lưng nàng ta, tiếp tục nhìn trời và đáp:

“Có cách, nhưng không thể chữa trị, bởi hiện tại, ta không có đủ dược liệu, nên ta sẽ cho cô phương pháp và danh sách dược liệu, để cô tìm kiếm và điều chế. Trong tay ta có dược liệu then chốt, cũng có thể cho cô, những thứ còn lại có giá khá rẻ, và cũng chỉ loanh quanh trên đảo này mà thôi.”

“Tất nhiên, rẻ có cái giá của rẻ, với những dược liệu này, chỉ có thể khôi phục đan điền của muội muội cô ở mức thấp nhất, chứa lượng linh lực tới Lục Cấp, nếu muội muội cô đột phá lên Ngũ Cấp, đan điền tự sụp đổ lần hai và không thể khôi phục được nữa.”

Nghe vậy, nàng ta không những chẳng buồn mà còn cực kỳ vui mừng. Lục Cấp, Linh Cương Cảnh, là cảnh giới mà đám Võ Sư bình thường như bọn họ khó thể nào đạt tới, nên tâm nguyên ban đầu của nàng ta chỉ là khôi phục đan điền Xuân Tố đến Bát Cấp, Dẫn Linh hậu kỳ là đã trọn vẹn lắm rồi.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

linh-chu-ta-kien-toc-vo-han-tien-hoa
Lĩnh Chủ: Ta Kiến Tộc Vô Hạn Tiến Hóa
Tháng mười một 11, 2025
nguyen-to-tien-su.jpg
Nguyên Tố Tiễn Sư
Tháng 1 21, 2025
day-khong-phai-la-quai-dam.jpg
Đây Không Phải Là Quái Đàm
Tháng 1 21, 2025
hong-hoang-trong-sinh-thai-nhat-vinh-hang-thien-de.jpg
Hồng Hoang: Trọng Sinh Thái Nhất, Vĩnh Hằng Thiên Đế
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP