Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-chi-tu-tieu-vu-bat-dau-nhiem-hong-tran.jpg

Đấu La Chi Từ Tiểu Vũ Bắt Đầu Nhiễm Hồng Trần

Tháng 1 20, 2025
Chương 198. Đại Kết Cục Chương 197. Giết tới Thần Giới
trong-sinh-2002-bong-da-than-hao-tiet-ho-glazer.jpg

Trọng Sinh 2002: Bóng Đá Thần Hào, Tiệt Hồ Glazer

Tháng mười một 26, 2025
Chương 280: Đại kết cục Chương 279: Mới vua bóng đá sinh ra, Kaká Phong Thần chi chiến!
toan-dan-cau-sinh-nang-luc-cua-ta-la-danh-dau.jpg

Toàn Dân Cầu Sinh: Năng Lực Của Ta Là Đánh Dấu

Tháng 2 1, 2025
Chương 276. Chương cuối! Đại kết cục Chương 275. Level 99 đại viên mãn! Toàn diện tăng lên
giet-quai-lay-duoc-doi-phuong-thanh-mau-uc-mau-phap-su-so-cong-long.jpg

Giết Quái Lấy Được Đối Phương Thanh Máu, Ức Máu Pháp Sư Sợ Cọng Lông

Tháng 4 1, 2025
Chương 118. Chương cuối: Sáng thế nguyên thế giới Chương 117. Sáng Thế thần điện
nhan-thau-dai-minh.jpg

Nhận Thầu Đại Minh

Tháng 1 21, 2025
Chương 1180. Chúng ta tới Chương 1179. Mới liên minh
game-tan-the-bat-dau-giam-gia-mua-sam-thap-nhi-phu-chu.jpg

Game Tận Thế: Bắt Đầu Giảm Giá Mua Sắm Thập Nhị Phù Chú

Tháng 1 30, 2026
Chương 230: Tái tạo hết thảy, cứu vớt vạn vật (hết trọn bộ) Chương 229: Chung cực hối đoái mở ra, vĩnh hằng siêu thoát toàn trí toàn năng
ngoi-sao-hi-vong

Ngôi Sao Hi Vọng

Tháng 12 31, 2025
Chương 200: Đấu Tập Chương 199: Đội Hình Chính
bat-dau-tiem-thuoc-thieu-dong-gia-tiem-tu-20-nam-dao-phap

Bắt Đầu Tiệm Thuốc Thiếu Đông Gia, Tiềm Tu 20 Năm Đao Pháp

Tháng 1 3, 2026
Chương 475:: Trấn áp Ngũ Hành sơn, tiệc ăn mừng trên Hằng Nga Tiên Tử.-2 Chương 475:: Trấn áp Ngũ Hành sơn, tiệc ăn mừng trên Hằng Nga Tiên Tử.
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 79. Giấc mộng đẹp.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 79. Giấc mộng đẹp.

“Tỷ tỷ… xong nhiệm vụ này, muội muốn lấy chồng, chồng của muội phải thật mạnh mẽ, phải yêu thương và chiều chuộng muội như tỷ tỷ vậy.”

Xuân Văn San xoa đầu muội muội một cách cưng chiều, cười mắng:

“Muội còn nhỏ, lấy chồng sớm làm gì?”

Mặt Xuân Tố hơi hồng lên, đáp với giọng gượng ngùng:

“Hoắc Toàn huynh dẫn muội… muội… đi rình phu thê ở nhà bên cạnh… Họ… họ…”

Nghe vậy, mặt Xuân Văn San lập tức đen lại, thầm mắng cái tên Hoắc Toàn này, muốn ăn đòn hay sao mà dẫn muội muội nàng làm những chuyện đáng xấu hổ vậy chứ? Đang định khuyên muội muội không nên làm những chuyện như thế nữa, bỗng dưng, cảnh tượng bắt đầu… thay đổi.

Khung cảnh ngôi nhà nhỏ xinh, tràn ngập ánh nắng ấm áp của hai người dần dần biến hóa. Bầu trời trong xanh trở nên đen tuyền như mực, trút xuống cơn mưa nước đen vô cùng lớn và nặng hạt, khiến ngôi nhà bỗng chốc sụp đổ và những chồi cây đâm lên mặt đất, phát triển nhanh vô cùng, chớp mắt đã trở thành cánh rừng.

“Tỷ tỷ… cứu muội… muội… đau quá… ĐAU QUÁ…”

Cả người Xuân Tố bỗng bị phủ lên một tầng máu, nhuộm đỏ từ tóc đến chân, trông cực kỳ kinh dị, trên vai phải của nàng ta có một con trăn màu xanh lục nhỏ nhỏ, thụt thè cái lưỡi đỏ và nhìn chăm chăm vào Xuân Văn San.

Hình ảnh này làm trái tim Xuân Văn San nhói lên, cảm thấy cơ thể đau đớn vô cùng, cũng mệt mỏi vô cùng, và nàng ta không sợ hãi trạng thái kinh dị của muội muội, dồn hết sức lực mà nhanh chóng lao lên, ôm lấy thân ảnh đó vào lòng. Đôi mắt nàng ta cũng dần dần chảy ra huyết lệ, nhẹ vỗ về tấm lưng nhỏ yếu kia, thì thào:

“Muội muội đừng sợ, có tỷ ở đây… có tỷ ở đây…”

“Tỷ tỷ… muội đau… ĐAU… TA ĐAU QUÁ… NGƯƠI… CŨNG PHẢI… ĐAU…”

Xuân Tố chợt há miệng rộng, tét da tét thịt tới tận mang tai, dùng hàm răng trắng nhọn như của ma quỷ cắn ngập vào vai của Xuân Văn San…

…

“Muội muội… muội muội…”

Xuân Văn San giật mình ngồi dậy, mồ hôi lạnh tuông ra như mưa, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi vì cảnh tượng trong ác mộng đó.

Và rồi, nàng ta chợt giật mình lần thứ hai, quan sát xung quanh với ánh mắt ngơ ngác. Nơi này là một hang động, được phủ lên ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà, trông ấm áp và thơ mộng. Nàng ta không mảnh vải che thân, đang nằm trên chiếc giường êm ái, bên cạnh là muội muội… đang ngủ… rất an tường.

Ngoài ra, gần đó còn có Đội Trưởng Đại Niên, đang nằm trên tấm gỗ phủ nệm êm, cánh tay trái đã mất, cũng đang… ngủ an tường.

“Lại là một giấc mộng sao?”

Nàng ta tự hỏi.

Muội muội đã chết, chính mắt nàng ta nhìn thấy, sao nó… còn ngủ an tường ở đây? Hơn nữa, nàng ta cũng bị thương rất nặng, xương cốt gãy, cơ thể vô lực, nhưng bây giờ, nàng ta lại cảm thấy cơ thể khá tốt, có sức và cử động trơn tru.

Những điều này khiến nàng ta xác định suy nghĩ của bản thân, đây… chắc chắn là một giấc mộng khác, nhưng, là một giấc mộng đẹp, ở lại nơi này… cũng tốt.

“Trần U, thả tay heo của chàng ra khỏi tuyết sơn của ta, đừng để ta phải ép chàng ăn thịt khét.”

“Khuynh Thành à, có ta ở đây, nàng không nướng khét được đâu, ngoan ngoãn ngồi im cho ta sờ chút đi, khà khà khà…”

Xuân Văn San đang chuẩn bị ôm muội muội, cùng tiếp tục giấc mộng đẹp, bỗng chợt nghe thấy những lời nói vang lên từ góc khuất tầm nhìn bên kia của hang động.

Hai giọng nói nam nữ này, nàng ta cảm giác rất lạ lẫm, thật sự chưa từng nghe qua, chẳng lẽ… có người có thể tiến vào, sống trong giấc mộng của nàng ta sao?

Nàng ta dỡ chăn và rời giường một cách nhẹ nhàng để không làm muội muội thức giấc, chẳng để ý đến thân thể không mảnh vải của mình mà tò mò, bước từng bước đến chỗ phát ra âm thanh kia. Thật ra, không phải chẳng để ý, mà nàng nghĩ rằng, trong giấc mộng thôi mà, bị nhìn thấy thì có làm sao đâu chứ?

Nàng ta không núp, cũng không tỏ ra cẩn thận, cứ thế mà đi thẳng một mạch đến đích. Sau khi bước qua góc hang, hình ảnh hai người nam nữ, đang ngồi bên đống lửa nhỏ mà nướng thịt, liền đập thẳng vào mắt nàng ta.

Nam nhân mặc y phục màu lam, còn rất trẻ, độ tuổi chắc tầm thiếu niên, gương mặt khá anh tuấn, đặc biệt là sở hữu đôi mắt rất đẹp, đang cười đểu cán mà dùng một tay nhào nặn tuyết sơn của nữ nhân.

Còn nữ nhân kia, thật sự quá xinh đẹp, nhan sắc khuynh thành, cơ thể nở nang, quyến rũ, yêu dã, làm cho người được xem là mỹ nữ như nàng ta cảm thấy tự ti, cũng bị nhan sắc đó mê hoặc, nổi lên cảm xúc mến mộ.

Ngoài ra, hai người này còn tỏa ra một cảm giác gì đó làm nàng ta rất khó tả, nó phiêu miểu, nó không bị ràng buộc,… Nhờ hành động rất ‘đời’ kia mới khiến nàng ta cảm thấy, cả hai giống với ‘người’ hơn là ‘thần tiên’.

Thấy có người xuất hiện, Tô Khuynh Thành liền nguýt Trần U, mạnh mẽ đẩy tay heo của hắn khỏi người nàng rồi tiếp tục chăm chú nướng thịt, còn hắn thì cười khà khà, quay đầu nhìn qua Xuân Văn San đang đứng lõa thể ở đó, mắt thì thưởng thức không chừa bất kỳ chỗ nào, miệng thì cười hỏi:

“Cô tỉnh dậy rồi à? Ngủ gần bốn ngày rồi, đã cảm thấy tốt hơn chưa?”

“Tốt hơn rồi, cảm…”

Nàng ta trả lời theo phép lịch sự đã ghim vào máu, nhưng rồi, nàng ta chợt giật mình và ngừng lại, thầm nghĩ đây là giấc mộng đẹp của nàng ta mà? Ngủ? Tốt hơn? Tỉnh dậy? Cảm giác cơ thể chân thật như vậy, chẳng lẽ?

A.

Nàng ta liền thét lên, mặt đỏ như nắng Hoàng Hôn ở bên ngoài, nhanh chóng dùng hai tay che lại những bộ vị kia rồi quay người bỏ chạy về chỗ cũ.

Hắn xoa xoa cằm, thưởng thức cặp đào lắc lư qua lại lúc nàng ta bỏ chạy, nhưng rồi, một tiếng hừ nhẹ vang lên bên tai hắn, nhìn qua thì thấy Tô Khuynh Thành đang lườm, rồi nàng bỗng nở nụ cười quyến rũ, vươn tay kéo mặt hắn lại gần, thổi hơi thơm vào mặt rồi hỏi nhỏ:

“U đệ cảm thấy nàng ta như thế nào? Có cần tỷ tỷ giúp đệ thu nàng ta không? Hì hì.”

Hắn cười đểu, táy máy tay chân:

“Khuynh Thành, nàng đang chọc ổ kiến lửa đó, nếu tiếp tục làm dáng vẻ như vậy, ta đảm bảo ngày mai nàng không thể xuống giường được đâu à.”

Nàng thật sợ lời uy hiếp này nên liền thu dáng vẻ, đánh nhẹ lên ngực hắn một cái, đứng dậy và nói:

“Chàng lo nướng thịt đi, để ta qua xem thử nữ nhân kia như thế nào?”

Nhìn hai đào lớn đó của nàng khi di chuyển còn hấp dẫn hơn nữ nhân kia, dù người thì mặc, người thì không mặc quần áo, thế là hắn liền ra quyết định, tối nay phải cắm dùi cui vào đào của nàng mới được.

…

Xuân Văn San chạy một mạch về chỗ cũ, một phần là ngại ngùng nhưng chín phần là vui mừng. Nàng ta nhanh chóng bước đến chỗ muội muội, từ từ dỡ chăn rồi vươn tay đặt lên ngực, cảm nhận tiếng tim đập của muội muội, sau đó điều khiển bàn tay di chuyển, cảm nhận cơ thể nóng ấm, cảm nhận những phần xương gãy đã được nối lại, cảm nhận làn da mịn màn không một vết theo.

Trên người muội muội, chỉ còn một dấu tích lưu lại để chứng minh cuộc chiến ác mộng kia là thật, đó là cái lõm nông trên bụng do đan điền bị phá vỡ.

Nàng ta sờ nhẹ lên cái lõm đó, rồi từ từ vươn tay, vuốt lên khuôn mặt non nớt của muội muội một cách nhẹ nhàng và dịu dàng, rồi bỗng nhiên, nàng ta òa khóc nức nở, khóc rất lớn, dùng nước mắt để giải tỏa mọi cảm xúc trong lòng. Sự sợ hãi, bất lực, tiếc nuối,… dần dần theo nước mắt mà vơi đi.

Tô Khuynh Thành từ từ bước đến, nhìn Xuân Văn San với ánh mắt nhu hòa rồi ngồi xuống giường, ôm và vỗ về nàng ta, cũng cho nàng ta một chỗ dựa. Cảm giác ấm áp và được chở che đó càng làm nàng ta khóc lớn, khóc đến nghẹn ngào.

Nàng vừa vuốt lưng của Xuân Văn San, vừa nhớ lại khoảng thời gian qua.

Khi tỉnh dậy từ giấc ngủ, thấy Trần U mang về một nam hai nữ bị thương nặng, đang cùng Tiểu Tiểu trị thương cho bọn họ, nàng cũng nhanh chóng rời giường mà phụ giúp.

Trần U nhờ Tiểu Tiểu thi triển Thú Kỹ, Chữa Lành để tạm nối lại những phần xương nứt vỡ của họ, riêng nữ nhân nhỏ tuổi kia, hắn phải dẫn linh lực nối lại kinh mạch bị đứt, mổ thịt ra để lấy mảnh xương ghim lệch.

Nam nhân kia cũng có vấn đề cần phải xử lý, đó là chỗ vai trái đang bị thối dần, Trần U phải nhờ Tiểu Tiểu ra lệnh cho đám ma thú xung quanh tìm kiếm một vài loại dược liệu để xử lý, hắn nói rằng, mặc dù hệ Tiên có nhiều Thú Kỹ để xử lý thương tích đã bị thối rữa, nhưng Tiểu Tiểu chưa đủ cấp bậc để thi triển, chỉ có thể dùng dược liệu thôi.

Trần U mất một ngày, hoạt động liên tục để chữa trị cho ba người, nàng cũng chạy đôn đáo đi lấy nước, xử lý dược liệu, đổ nước dơ, nấu nước ấm, lau mình cho hai nữ, còn nam kia… ở dơ một chút, cũng không sao đâu nhỉ?

…

Khóc ròng rã suốt cả giờ, nước mắt Xuân Văn San cũng vơi gần hết. Tô Khuynh Thành như tỷ tỷ cưng chiều muội muội, lấy tay áo lau nước mắt cho nàng ta rồi chuyển qua đắp chăn cho Xuân Tố rồi rời đi.

Mặc vào y phục Tô Khuynh Thành đưa cho, Xuân Văn San bước đến nhìn Đại Niên một lúc, tiếp tục khóc một trận nhỏ để cảm xúc vơi đi. Xong rồi, nàng ta dùng tay áo lau nước mắt, thầm tiếc nuối, thầm thương, thầm buồn cho Cẩm Giang, đồng thời, trong lòng nàng ta nổi lên sự ‘tham lam’ tham lam muốn Cẩm Giang vẫn sống, để cảm xúc trong lòng sẽ càng nhẹ nhàng và trọn vẹn, nhưng, con người… không nên quá tham lam, kết cục như thế này… đã là tốt lắm rồi.

Nàng ta chỉnh lại chăn cho Đại Niên, một lần nữa bước ra gặp hai người, và vừa gặp mặt, nàng ta lập tức quỳ xuống, liên tục dập đầu trên đất và nói với giọng cảm kích lẫn nghẹn ngào:

“Cảm ơn… cảm ơn… Xuân Văn San… chân thành cảm ơn hai vị rất rất nhiều…rất rất nhiều… Cảm ơn… cảm ơn…”

Tô Khuynh Thành liền bước đến đỡ nàng dậy, nắm lấy hai bàn tay rồi vỗ vỗ, giọng dịu dàng:

“Ta biết cô cảm kích, nhưng không cần làm lễ lớn như vậy, người với người, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình.”

“Nào, ngồi xuống đây, kể ta và chàng ấy nghe mọi chuyện đi.”

Hai người ngồi xuống khúc gỗ bên cạnh đống lửa. Sau đó, Xuân Văn San bắt đầu kể hết tất cả, từ việc tổ đội nhận nhiệm vụ đến việc nhỏ như Xuân Tố nghẹn bánh bao, đều kể hết, và khi dần đến khúc chiến đấu với ba con ma thú ma quỷ kia, tay của nàng ta bắt đầu run rẩy, nắm chặt lấy bàn tay Tô Khuynh Thành, giọng nói cũng nghẹn lại.

Khung cảnh như địa ngục đó, nàng ta thật sự không dám nghĩ lại, không muốn nhớ đến nó, nhưng, nỗi đau càng lớn thì con người lại càng khó quên.

Nghe nàng ta run rẩy kể đến đoạn Sâm Cự Mãng chơi đùa Xuân Tố bằng cách phá hủy đan điền, Tô Khuynh Thành thật sự giận sôi cả máu lẫn cảm xúc, muốn cùng Trần U và Tiểu Tiểu đi sâu vào Phong Hải Sơn Mạch, đồ sát hết tộc đàn của Sâm Cự Mãng.

Trần U cũng nhíu nhíu mày, hắn biết Xuân Tố bị phá vỡ đan điền, nhưng, hắn tưởng là do hệ quả của quá trình chiến đấu, không ngờ là bị con Sâm Cự Mãng đó ‘chơi’ để tìm niềm vui. Biết trước như vậy, hắn sẽ chẳng để nó chết dễ dàng và nhẹ nhàng như thế, hắn có hơn một trăm cách để tra tấn nó đến chết, cho nó nếm thử cảm giác bị ‘chơi’ là như thế nào.

Sau khi kể xong câu chuyện, tinh thần của Xuân Văn San cũng trở nên không ổn định, Tô Khuynh Thành liền dìu nàng ta đi nghỉ ngơi, còn Trần U thì cau mày suy nghĩ.

Qua lời kể của nàng ta, hắn có thêm một tin tức và xác nhận một tin tức khác.

Tin tức mới, Sâm Cự Mãng là ma thú thuộc hạ của Hồng Sắc Giác Viên, một trong ba Lãnh Chúa của Phong Hải Sơn Mạch. Còn tin tức xác nhận là bên trong sơn mạch đang xảy ra chuyện lớn, khả năng rất cao là liên quan đến đám Lãnh Chúa này, nếu không, ma thú có thân phận thuộc hạ như Sâm Cự Mãng sẽ không bò ra tới tận đây.

Người khác mà nghe tin này, khả năng cao là đã sợ vỡ mật, bởi giết thuộc hạ của Lãnh Chúa, và có khả năng là con Lãnh Chúa đang ở gần đây, thật sự chẳng khác nào đang tìm đường chết cả, nhưng, hắn lại chẳng quan tâm, bởi vị thế của hắn ở thời điểm hiện tại đã khác, nếu Hồng Sắc Giác Viên muốn gây sự, hắn không ngại cho nó vào danh sách ma thú cần làm thịt.

Ma thú Tứ Cấp, ở Đảo Kinh Nam này là tồn tại đỉnh tiêm, chỉ là hiện tại, chắc vị cường giả Nhị Cấp của Hoàng Triều đã đến thủ hộ Trần gia rồi, chọc đến hắn, hắn dùng thân phận Phò Mã mách vị này, Lãnh Chúa ư? Cũng biến thành thịt nướng và tài nguyên mà thôi.

…

Trần gia.

Một vị lão bộc tầm năm mươi tuổi trong trạch viện của Trần U, vắt một cái võng giữa hai thân cây và đang nằm lên đó, vừa ngắm sao, vừa thưởng thức ly nước ép hoa quả, trông nhàn nhã vô cùng.

Hắt xì…

Bỗng nhiên, lão bộc này hắt xì vài đợt, đưa tay lên xoa xoa mũi rồi thầm nghĩ, ở cảnh giới này của lão mà còn bị cảm là sao nhỉ?

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hon-xuyen-tay-du-ta-co-van-lan-bao-kich-he-thong
Hồn Xuyên Tây Du: Ta Có Vạn Lần Bạo Kích Hệ Thống
Tháng 10 18, 2025
han-mon-tieu-diem-the.jpg
Hàn Môn Tiểu Điềm Thê
Tháng 1 23, 2025
Từ Kẻ Chép Văn Đến Toàn Đại Lục Siêu Sao
Ta Hack Rất Có Vấn Đề
Tháng 1 15, 2025
tu-ren-luyen-do-thuan-thuc-bat-dau-truong-sinh-bat-tu.jpg
Từ Rèn Luyện Độ Thuần Thục Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử
Tháng 1 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP