Chương 7. Tiên Thú Điển.
Tên: Lực Ngưu.
Phẩm chất: Hoàng Phẩm.
Cấp độ: Hạ Cửu Cấp.
Hệ: Thường.
Mô tả: Là loại ma thú phổ biến, có sức kéo lớn, linh trí thấp, thích hợp để nuôi, bắt làm vật kéo.
Tình trạng: Bình thường.
Điểm yếu: Quá nhiều.
Yêu thích: Ăn cỏ non, kéo vật nặng.
Tăng phẩm chất: Không.
Nhìn những dòng chữ ngưng thực trong không gian trước mặt, Trần U đứng ngẩn người với biểu cảm trên mặt rất đa dạng.
Hắn dụi dụi mắt, đưa tay mang theo ý đồ muốn chạm thử vào các con chữ, tất nhiên là không chạm được.
Hắn trấn tĩnh lại, e hèm một cái, nhìn những người kia đang nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu, cười nói:
“Không có chuyện gì đâu, mọi người tiếp tục đi.”
Bọn họ cũng thu hồi sự khó hiểu, tiếp tục đẩy ra những cái xe chuyển đồ, rồi buộc dây kéo xe lên cơ thể lực lưỡng của Lực Ngưu.
Trần U đưa mắt dõi theo, khi tầm nhìn hắn chuyển đến con Lực Ngưu nào thì trước mặt đều xuất hiện những dòng chữ tương tự.
‘Bàn tay vàng’ đối với người có ký ức ở Trái Đất như hắn thì chuyện này không quá ‘lạ’ cho lắm.
Hắn trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu nhưng vẫn không biết chuyện gì xảy ra, thì bất chợt, trong đầu hắn bỗng vang lên một giọng nói thô và cứng, không có bất kỳ cảm xúc nào.
“Tiên Thú Điển, dưỡng thú thành Tiên, vạn loài bình hòa, điểm hóa hư không.”
Nghe ba từ ‘Tiên Thú Điển’ hắn giật nảy mình, dù đã trải qua hai đời, qua rất nhiều cung bậc cảm xúc, nhưng lúc này, hắn vẫn không kiểm soát được sự kinh ngạc lẫn mừng rỡ trong lòng.
Tiên Thú Điển, một bảo vật, một quyển sách ghi chép toàn bộ thông tin về ma thú trên thế giới, được Tiên Nhân, Tiên Thú dùng ngàn năm ngao du sơn thủy tạo ra sau thời kỳ Khải Nguyên.
Tương truyền, trong Tiên Thú Điển có cách bồi dưỡng, huấn luyện ma thú thành Tiên, cấp độ cao nhất của thế giới này.
Kiếp trước, Tiên Thú Điển xuất hiện trong một lăng mộ cổ cảnh ở Đông Châu.
Sự hiện diện của nó kinh động đến những tồn tại Thần Cấp, buộc bọn họ phải ra mặt, ra tay tranh giành, cuối cùng bị cướp đi bởi một nhân vật không biết tên.
Lúc đó, thực lực của hắn chỉ là Phục Linh Cảnh, đang du ngoạn để dưỡng thương, trùng hợp thế nào lại có mặt ở nơi đó, thế là bị cuốn vào.
Kết cục, thương thế chưa khỏi của hắn chuyển nặng còn hơn trước, nhưng bù lại, hắn nhặt được một viên Giác Tỉnh Thạch hệ Rồng, cùng một cái răng nanh sắc bén của ma thú Nhất Cấp, cũng xem như có vớt vát đôi chút.
Cũng từ đó, Tiên Thú Điển bạch vô âm tính, không tạo nên bất kỳ gợn sóng nào trong biển nhân gian.
Thế nên, Trần U thật sự không ngờ, bây giờ, hắn… lại là chủ nhân của Tiên Thú Điển, thứ vô cùng quý giá trong truyền thuyết này.
Dù lục lọi hết tất cả ký ức, nhưng hắn cũng không biết được, bản thân đã nhận được nó từ lúc nào?
Xong, hắn chợt giật mình, nhớ lại khoảnh khắc đó.
Trước khi bị Ma Vật Thánh Cấp kia nhai nuốt, trong một khoảng khắc, hắn cảm thấy tu vi của bản thân bỗng tăng tiến, bức màn ngoan cố, chắn đường lên Thánh Cấp bỗng biến mất, đúng hơn là bị loại bỏ.
Sau đó, không có sau đó nữa.
Đây… chắc chắn là lúc hắn nhận được Tiên Thú Điển.
Thế nhưng, tại sao lại là hắn? Tại sao lại trùng hợp đến vậy? Tại sao…?
Rất nhiều câu hỏi tại sao xuất hiện trong đầu của Trần U mà hắn không thể nào tìm được câu trả lời.
Xong, hắn lắc lắc đầu xua tan những ý nghĩ đó, bởi cổ nhân có câu, là phúc thì không phải họa, là họa thì không phải phúc.
Sự tồn tại của Tiên Thú Điển, đến chính chủ là hắn còn không thể phát hiện nó đang cư ngụ ở đâu? Thì việc lo lắng… cảm giác khá dư thừa.
Lo lắng… cũng chả giúp ích được gì trong tình huống này cả. Với lại, đây cũng chỉ là một hòn đảo lớn thứ hai của Nam Châu mà thôi.
Thu hồi hết tất cả suy nghĩ, Trần U điều chỉnh lại tâm tình rồi đi đến chỗ của đoàn vận chuyển.
“Xin chào, ta có thể cùng mọi người đi ra ngoài được không?”
Hắn nhìn mọi người, cười hỏi.
Một người trung niên như là đội trưởng nhanh chóng bước ra, cúi đầu chào hắn rồi gật đầu:
“Vâng, dĩ nhiên là được, nếu Nhị thiếu gia không chê thì mời qua xe bên này.”
Trung niên dẫn hắn đi đến một xe kéo hàng, khác biệt ở chỗ là phía chỗ ngồi lái của xe này được gắn thêm một cái mái tránh nắng.
Trên đó có một trung niên chột mắt trái đang ngồi, tay cầm dây cương, thấy hắn đến thì cười nói với vẻ hào sảng:
“Nào nào nào, mời Nhị thiếu gia lên đây ngồi, thật quá vinh dự cho tôi khi được ngồi cùng với người, lát nữa ra ngoài, có gì không hiểu thì người cứ hỏi Đại Khuân tôi, tôi tự tin cái gì trong thành cũng biết hết cả.”
Đại Khuân vừa nói, vừa vỗ vỗ chỗ ngồi kế bên.
Trung niên đội trưởng lườm hắn, ánh mắt nhắc nhở hắn nên an ổn một chút, đây là Nhị thiếu gia của Trần gia, là Sủng Thú Sư chứ không phải người thường.
Tuy Nhiên, Đại Khuân không ‘thèm’ để ý đến ánh mắt của đội trưởng, tính tình của hắn vốn đã vậy, đâu phải muốn thu liễm là thu liễm.
Trần U cười lớn:
“Ha ha, được, nhớ lời ngươi nói, nếu lát nữa ta hỏi mà ngươi không trả lời được thì trừ mất nửa lương tháng này của ngươi.”
Nói rồi hắn đưa tay hất tà áo qua một bên, chùn gối hạ thấp trọng tâm rồi nhảy lên không, lộn một vòng tuyệt đẹp rồi đáp vững lên chỗ ghế ngồi bằng hai chân.
Đại Khuân vỗ tay mạnh, cười ha hả:
“Đẹp, Nhị thiếu gia hảo hảo komachi, lát nữa không trả lời được, tôi tự phạt không nhận hai tháng lương luôn.”
Mọi người xem xong cú nhảy cũng vỗ tay khen hay, bởi lực đạo, sự khống chế và kỹ thuật của hắn khá tốt, nhất là tư thái bình ổn, nắm chắc của hắn làm cho cú nhảy càng trở nên hoàn thiện.
Trong lòng trung niên đội trưởng cũng thầm khen, sau đó mở miệng hô lớn:
“Xuất phát.”
Theo tiếng hô vang lên, đoàn xe bắt đầu di chuyển, cửa chính to lớn, nặng nề của Trần gia cũng được mở ra.
Trong trạch viện của Đại Phu Nhân.
Tê Linh Sương đang ngồi thưởng trà trong phòng thì một nha hoàn bước vào, cúi chào bà một cái rồi nói với giọng cung kính:
“Thưa phu nhân, Nhị thiếu gia vừa theo đoàn vận chuyển đi ra ngoài.”
Bà nhấp ngụm trà, từ tốn nói:
“Cho người đi theo, âm thầm bảo vệ U nhi, có chuyện gì thì nhanh chóng báo cho ta biết, ngươi lui ra đi.”
“Vâng, phu nhân.”
Nha hoàn liền quay người bước ra, ánh mắt lướt sơ qua nha hoàn đang quỳ gối ở trước mặt Tê Linh Sương rồi nhanh chóng ra ngoài.
Nha hoàn đang quỳ gối đó, chính là người mà Tam thiếu gia Trần Tôn vừa mây mưa.
Bây giờ, mặt nàng ta trắng bệch như không máu, mồ hôi chảy ướt cả người, bàn tay bấu chặt quần áo, tâm lý lo sợ cực độ.
Tê Linh Sương nhấp tiếp ngụm trà, đậy nắp lại rồi mới nhìn vào nàng ta.
Hành động này như tín hiệu, nên ngay sau đó, từ trong bóng tối đi ra ba bà vú già, tiến đến chỗ của nha hoàn.
Một người nâng nàng ta đứng dậy rồi giữ chặt, một người nhanh chóng cởi sạch y phục, còn một người khác đang lót một cái khăn phía dưới chân nàng ta.
Động tác và sự phối hợp của bọn họ rất thành thục, như đã làm chuyện này rất nhiều lần.
Khuôn mặt nha hoàn hiện rõ vẻ kinh hoàng, bởi nàng ta hoàn toàn không biết chuyện gì đang và sắp xảy ra.
Dù sợ hãi, nhưng nàng ta không dám hó hé, van xin nửa lời, đây là thứ mà trực giác mách bảo, cũng là điều nàng ta tự ngộ khi trở thành nha hoàn.
Sau khi y phục của nàng ta bị cởi sạch, bà vú già lót khăn ngửa đầu lên.
Bà nhìn nàng ta, biểu cảm và giọng tràn đầy từ ái:
“Sẽ hơi đau một chút, nhưng không sao đâu.”
Nói rồi bà chĩa thẳng năm ngón tay của mình, chọt mạnh một phát vào bụng của nha hoàn, nhắm chuẩn vào huyệt vị nào đó chỗ tử cung.
Bị đánh trúng, bụng của nàng ta lập tức quặng đau, hai chân không kiềm được mà run rẩy, thậm chí đứng không vững, may nhờ có bà vú già giữ chặt phía sau nên không thể ngã được.
Bà vú già kia chọt thêm vài phát, ngay sau đó, một dòng chất dịch trắng nhầy chảy ra từ phía dưới, có nhiễu xuống, có chảy dọc theo đôi chân trắng dài của nha hoàn, vươn vãi ra khắp tấm khăn đã được trải từ trước.
Sau một lúc, hai bà vú già mới cẩn thận dùng khăn lau thật sạch mọi thứ, đảm bảo không sót lại chút gì mới mặc đồ lại cho nha hoàn rồi lui ra.
Lúc này, Tê Linh Sương từ tốn nói:
“Tôn nhi thích nữ sắc, ta cũng không cản nó, nhưng, nó làm với ngươi mà không qua sự chuẩn bị của ta nên mới có chuyện ngươi ở nơi này.”
“Không cần phải lo lắng, ta chỉ làm chút biện pháp để ngươi không thể hoài thai thôi, ngươi và tất cả những nha hoàn khác cũng vậy.”
“Sau khi Tôn nhi kết hôn với ái nữ Tê gia, ta cũng sẽ gỡ biện pháp đó cho các ngươi, lúc đó thì sao cũng mặc, ta sẽ không quan tâm đến nữa.”
“Ngươi… hiểu ý ta chứ?”
Bà nhìn nha hoàn với ánh mắt chứa đầy uy thế của kẻ bề trên.
Nàng ta gật gật đầu với dáng vẻ mệt nhọc, cung kính đáp:
“Vâng, phu nhân, nô tỳ hiểu.”
“Tốt, bây giờ ngươi đi nghỉ ngơi, lãnh một trăm ngân đồng, vẫn là nô tỳ dưới trướng của ta.”
“Nên nhớ, không được chủ động dụ dỗ Tôn nhi, nếu không… bị phạt theo gia quy.”
“Người đâu, đưa nó ra.”
Bên ngoài đi vào hai nha hoàn, nhanh chóng nâng nha hoàn kia dậy và đưa ra ngoài.
Còn Tê Linh Sương, bà đưa tay cầm tách trà, tiếp tục đưa lên nhấp một ngụm, ánh mắt ẩn chứa nhiều điều suy tư.
…
…