Chương 78. Nhớ ra rồi.
Sâm Cự Mãng dùng con mắt còn lại mà nhìn chằm chằm vào Trần U vừa xuất hiện. Dù nó tức giận vô cùng, nhưng không lao lên tấn công lỗ mãng, bởi chẳng có con người yếu kém nào có thể ném cái cây bay nhanh đến mức nó chẳng phản ứng được cả.
Nó bắt đầu trườn cơ thể khổng lồ theo vòng tròn, ánh mắt vẫn luôn luôn khóa vào hắn cùng cái lưỡi thò ra thụt vào liên tục.
Ánh sáng của ngày mới dần ló dạng ở phương xa, cơn mưa cũng theo đó mà tạnh dần, chỉ còn sót lại vài ba hột rơi lộp độp trên những tán cây. Kệ mưa, kệ nắng, hắn vẫn tập trung nhìn vào cơ thể của Xuân Tố, chẳng hề có ham muốn nữ sắc gì, chỉ cẩn thận dẫn linh lực chữa trị cho nàng ta, cũng mặc kệ hành động thăm dò của Sâm Cự Mãng.
Dù nó là Thượng Thất Cấp, lại là ma thú Huyền Phẩm, nhưng sau đòn tấn công đầu tiên bằng Huyết Côn kia, hắn đã có thể xác nhận, nó hoàn toàn chẳng có đủ trình độ để đánh với hắn một trận. Vậy nên, nếu nó không nhân lúc hắn còn đang bận chữa trị mà rút chạy, sau khi chữa trị xong thì nó sẽ tới số, trở thành bữa thịt trên đống lửa tối nay của hắn.
Nghe nói, dùng mật trăn hay rắn sẽ khiến con người tăng ham muốn, nếu hắn cho Khuynh Thành dùng thì không biết nàng có đè hắn ra mà cưỡng bức không nhỉ?
Trườn quanh Trần U một vòng, Sâm Cự Mãng cảm nhận hắn có khí tức rất mạnh, nhưng, chỉ mạnh hơn nó một chút, trong khi đó, nó là ma thú, một chút chênh lệch này, nó hoàn toàn có thể lấy sức mạnh cơ thể để bù vào, thậm chí là ghiền ép, vậy nên, nó liền đưa ra kết luận, con người này, nó giết được.
GRAO.
Sâm Cự Mãng gào lên, cảm xúc tức giận tích lũy bộc phát khiến nó trông mạnh mẽ, hung tợn hơn bình thường vài phần. Sau đó, linh lực màu lục bao lấy cơ thể nó rồi thấm vào mặt đất, ngay lập tức, từ dưới đất trồi lên hai đoạn Roi Mây dài, cong cong quẹo quẹo như giun, với kích thước bằng bắp đùi của người trưởng thành, và phóng về phía Trần U.
Ài.
Hắn thở dài, thầm nghĩ ma thú cấp thấp không hổ là ma thú cấp thấp, cứ thích đâm đầu vào chỗ chết.
Hắn dừng việc dẫn linh lực cho Xuân Tố, rồi vận linh lực lên tay phải và chém vào không gian theo hình bán nguyệt, sau đó liền bắt lấy Không Đao vừa mới hình thành, quơ nó chém đứt hai sợi Roi Mây vừa lao đến trước mặt thành hàng chục khúc, rồi vung tay ném lưỡi đao bay đến Sâm Cự Mãng.
Hắn khinh thường nhìn cảnh tượng sau đó, quay đầu nhìn xuống và tiếp tục chữa trị cho thiếu nữ này.
Thấy kẻ này tỏ vẻ khinh thường như vậy, Sâm Cự Mãng càng tức giận, nhưng cũng khinh thường không kém, bởi vảy và da của nó rất cứng cáp, đến ma thú Lục Cấp cũng chẳng tạo ra tổn thương gì, vậy nên, nó mới có thể nhận được vinh dự, trở thành thuộc hạ của Vương dù chỉ là ma thú Thất Cấp.
Thành ra, đối mặt với Không Đao đang lao đến, nó tỏ ra khinh thường vô cùng, còn tự tin đưa cơ thể ra cho chém, chỉ là, không phải như nó tưởng tượng, Không Đao lướt xuyên qua cơ thể nó một cách nhẹ nhàng vô cùng, còn hơn là dùng dao bén chém qua đậu hũ, cũng phá vỡ sự tự hào về cơ thể, về lớp da, về lớp vảy của nó.
Không Đao như bum mê răng, bay đi rồi bay về, cắt qua cơ thể Sâm Cự Mãng lần thứ hai rồi dừng lại trước mặt Trần U, sau đó dần dần tan biến thành các điểm sáng, hòa vào không gian bị hắn tách ra lúc trước và đưa nó về trạng thái ban đầu.
Rầm…
Cơ thể to lớn của Sâm Cự Mãng đổ ầm xuống đất và phân thành ba khúc. Đến lúc chết, nó vẫn thật sự không biết chuyện gì vừa xảy ra? Mọi thứ diễn ra quá nhanh, con người kia chém đi Thú Kỹ Roi Mây của nó, ném cái thứ kỳ lạ trên tay bay đi, rồi đó đưa thân ra đỡ, sau đó… sau đó… nó chỉ còn cảm nhận được một phần cơ thể, từ chỗ giữa thân lên đến đầu, phần còn lại đã hoàn toàn mất đi liên lạc.
Máu từ cơ thể nó tràn ra mặt đất, nhưng lúc này, mưa đã không còn lớn, chỉ còn rắc cắc vài hạt nên không thể cuốn trôi đi, khiến mùi máu tanh òm bắt đầu lan tỏa vào bầu không khí xung quanh.
Dù mất nhiều máu, dù cơ thể bị cắt làm ba, nhưng Sâm Cự Mãng là ma thú, sức sống của nó dẻo dai hơn con người rất nhiều nên chỉ cảm thấy cơ thể suy yếu vài phần, vậy nên, nó muốn vận linh lực để trả đòn, chỉ là, cơ thể đã chia lìa, mạch chuyển linh lực cũng không còn thông nhau và liên kết với Ma Hạch nữa.
Gieo nhân nào, gặt quả đó, dù là ma thú, nó cũng không thể thoát khỏi quy tắc này, chẳng thể làm thứ gì ngoài việc nằm đó, giương mắt nhìn Trần U đang làm việc của hắn với sức sống dần dần sói mòn.
…
Phù.
Trần U thở ra một hơi nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng cũng xong, dù sức sống của thiếu nữ này không bình phục, nhưng đã không còn yếu ớt như ngọn nến trong gió, chỉ cần đắp thuốc, nghỉ ngơi, tịnh dưỡng một thời gian là sẽ khỏe lại.
Hắn lấy ra một cái khăn để che tạm cơ thể của nàng ta, sau đó nhìn qua Sâm Cự Mãng vẫn còn sống và đang nhìn hắn với ánh mắt ngoan cường, thế là, hắn lại phất tay, thi triển Linh Nhân Kỹ Không Nhận chẻ đầu nó ra làm hai, tiễn nó lên đường.
Hắn đứng dậy, quan sát sơ qua phiến khu vực này, hai nữ nhân, một nam nhân đồ đen tên Hoắc Toàn kia, một bộ cung tên trên đất, chắc là của người khác, vậy đây là một tổ đội.
Trên đường đi, hắn thấy bốn cái tay nải bọc Diệp Thanh Tằm, nơi này lại có thêm một cái, tức là, khả năng cao tổ đội này có năm người. Nhìn vào dấu chân còn lưu ở một hướng khác, hắn đoán rằng người còn lại sẽ ở bên đó, nếu theo tính thực lực của tổ đội này thì sợ là, người đó cũng lành ít dữ nhiều rồi.
Nơi này có khí tức của Sâm Cự Mãng, sẽ không có ma thú nào dám mò vào, nên hắn để hai người nữ nhân nằm lại ở đây, thi triển Đạp Tinh Thất Bộ mà nhanh chóng chạy theo hướng dấu chân.
Di chuyển tầm mười phút, hắn đã thấy thành viên cuối cùng của tổ đội này, một nam nhân lực lưỡng đang ngồi tựa vào gốc cây, trên ngực trái cắm một cái chân của Hắc Dạ Khuyển, tay trái đã mất, sức sống yếu ớt nhưng tốt hơn thiếu nữ kia rất nhiều.
Phía trước nam nhân là con Hắc Dạ Khuyển đã chết, lưỡi của cự phủ cắm ngập vào cơ thể nó, chân trước của nó thì đã ghim vào nam nhân, lưỡng bại câu thương.
Hắn thu xác Hắc Dạ Khuyển vào Túi Trữ Vật, lấy một viên Linh Đơn bỏ vào miệng nam nhân kia, điểm vài huyệt vị cầm máu và ổn định sức sống, sau đó vác nam nhân lên vai, di chuyển về chỗ của Sâm Cự Mãng.
Lúc này, ánh mặt trời đã hoàn toàn ló dạng nơi chân trời, bao trùm núi đồi, cây cỏ,… làm cho không khí thêm ấm áp sau trận mưa lớn lạnh lẽo.
…
Đặt nam nhân tựa vào gốc cây, Trần U bước đến chỗ Sâm Cự Mãng.
Tên: Sâm Cự Mãng (biến dị kích thước).
Phẩm chất: Huyền Phẩm.
Cấp độ: Thượng Thất Cấp.
Hệ: Thường, Cỏ.
Mô tả: Là loại ma thú hoạt động về đêm, ẩn thân tốt vào ban ngày nhờ lớp vảy màu xanh lá, thích ăn sống con mồi, có lớp vảy rất cứng.
Tình trạng: Đã chết.
Hắn tiến hành phân giải bằng Không Đao, răng của nó có thể làm vũ khí, da làm giáp nhẹ, thịt ăn rất thơm, mật trăn có thể làm dược liệu hoặc khụ khụ khụ.
Mổ đến phần thân giữa của nó, hắn thấy có hai viên Ma Hạch, một viên màu xanh lá lẫn trắng nhạt, là Ma Hạch hai hệ Cỏ và Thường. Viên còn lại không màu và trong suốt, khả năng là Ma Hạch biến dị kích thước, ma thú nào sử dụng thì sẽ giúp cơ thể chúng trở nên to hơn.
Nghĩ đến vóc dáng nhỏ nhắn của Tiểu Tiểu, hắn cảm thấy, viên Ma Hạch này là số phận đã an bài cho hắn, để hắn và Khuynh Thành không còn phải đi bộ nữa.
Hắn thu Ma Hạch, da, răng và một phần thịt của Sâm Cự Mãng, phần thịt còn lại, xem như là món quà cho đám ma thú ở nơi này đi.
Bước đến nhìn ba người, hắn thật không biết cách nào để đưa bọn họ về hang động trong một lần đây? Khoảng cách từ đây đến hang động cũng khá xa, hắn không thể truyền ý niệm gọi Tiểu Tiểu trợ giúp được.
Thế là, hắn nhìn quanh rừng cây để tìm cách, và chợt thấy một đám ma thú Bát Cấp, có sói, có chó,… đang đứng run rẩy ở gần đấy. Bọn chúng là ma thú sống ở khu vực này, bị Sâm Cự Mãng ép làm thuộc hạ vào tối qua và bị bắt đi theo hầu. Sâm Cự Mãng đã đáng sợ, Trần U giết nó dễ dàng như vậy thì càng đáng sợ hơn nữa, vậy nên, thấy hắn nhìn qua, sao chúng không sợ, không run rẩy cho được?
Chúng thì sợ, còn hắn thì ngược lại, nở nụ cười rất vui vẻ, thầm nghĩ đúng là buồn ngủ gặp ngay chiếu manh.
…
“Đi nhanh lên.”
Trần U quay ra sau nhìn, ra lệnh cho đám ma thú tăng tốc. Một con sói thì cõng nam nhân lực lưỡng trên lưng, hai con hồ ly khác thì cùng cõng tấm ván gỗ đang đặt Xuân Văn San, chịu thôi, nữ nhân mà, nên dành cho họ sự ưu ái.
Còn hắn thì cưỡi con sói có vóc dáng to nhất, bế Xuân Tố theo kiểu công chúa, tránh để việc rung lắc khi di chuyển làm tình trạng của nàng ta xấu thêm.
Ừm, đúng là tình trạng hơi xấu, còn nhỏ quá, sờ không sướng tay bằng của Khuynh Thành, ặc, hơi nhầm chủ đề một chút xíu, cũng chỉ là hơi nhầm, vẫn liên quan đến xấu mà, nên hắn phải cố gắng chữa trị cho nàng ta mới được. Xem nào, mông… ừm…mông tạm được, xương chậu không gãy, không cần phải chữa trị.
Đoàn ma thú đi về hướng mặt trời, cùng tắm trong ánh nắng ban mai ấm áp, cũng cảm nhận bầu không khí sau cơn mưa, thật yên bình và mát mẻ, rừng cây cũng tràn đầy sức sống và sự tươi mát.
Đang tích cực kiếm tra cho Xuân Tố, Trần U chợt xoa xoa cằm, hình như… hắn còn quên thứ gì thì phải?
Đâu đó trong rừng cây, con mắt của Sâm Cự Mãng đã bị huyết côn hút cạn mọi thứ, hóa thành một con mắt khô, không lâu sau, đám ma thú chuột đã đánh hơi mà bu đến, xâu xé tranh giành lẫn nhau.
Còn Huyết Côn, nó rung thân nhè nhẹ, nếu có trí tuệ thì có lẽ, nó sẽ tự hỏi rằng, khi nào chủ nhân đến đón nó đây?
…
Trên đường trở về, Trần U sẵn tiện nhặt bốn cái tay nải bọc Diệp Thanh Tằm kia. Đến chỗ đã cứu Hoắc Toàn thì không thấy tăm hơi của người này đâu, chỉ còn những dấu chân hướng về phương Bắc, kéo dài một đoạn rồi không còn dấu vết.
Trên đùi nữ nhân lớn tuổi có vết thương không phải do ma thú gây ra, bốn tay nải tập hợp một chỗ, Hoắc Toàn chạy trước, xâu chuỗi lại liền dễ dàng hình dung mọi chuyện, tên này lâm trận phản bội, hy sinh đồng bạn để tăng khả năng sống sót rồi.
Chỉ là, Trần U cũng chẳng quan tâm lắm, nhân tính mà, với lại, hắn cũng chẳng phải thần thánh, có quyền phán xét đúng sai.
Về tới hang động, trong khi hắn đã chạy đi cứu người, chiến đấu và mang người về tới nơi rồi, Tô Khuynh Thành thì vẫn còn đang trùm trong chăn ấm mà ngủ rất ngon lành.
Mà, nghĩ lại thì, hắn đã cắm dùi cui cho nàng từ lúc nửa đêm cho đến gần ba giờ sáng mới nghỉ, nàng ngủ nướng, cũng là chuyện dĩ nhiên.
Hắn hoạt động một cách nhẹ nhàng để không đánh thức nàng, lấy một cái giường khác từ Túi Trữ Vật, trải chăn nệm lên rồi bế hai nữ đặt lên đó. Để tránh nữ nhân còn lại bị cảm lạnh do quần áo ướt, là một Y Sư có tâm, tất nhiên, hắn sẵn sàng hỗ trợ nàng ta cởi y phục, nhưng đã hỗ trợ thì phải có chi phí kèm theo rồi.
Còn nam nhân kia, hắn đặt lên tấm gỗ có phủ nệm êm, còn quần áo… khụ khụ… nam nhân lực lưỡng như vậy, chắc chắn sẽ chịu lạnh tốt hơn.
Lúc này, hắn mới sực nhớ đến thứ mà hắn đã quên, nhanh chóng chạy đi nhặt lại Huyết Côn.
…
…