Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-tai-duong-gian-nguoi-noi-ta-am-ti-lam-quy-sai-muoi-nam.jpg

Người Tại Dương Gian, Ngươi Nói Ta Âm Ti Làm Quỷ Sai Mười Năm?

Tháng 2 1, 2026
Chương 296: Kinh thiên bí mật! Động thiên phúc địa đúng là Tiên giới thông đạo, Chương 295: Hồn thể cũng có thể tái tạo nhục thân? Địch Phàm Trì công hiệu nghịch thiên
quy-toc-lanh-chua-tu-dao-nho-bat-dau

Quý Tộc Lãnh Chúa Từ Đảo Nhỏ Bắt Đầu

Tháng mười một 1, 2025
Chương 846: Thánh cấp Uy Năng Chương 845: Đột phá Thánh cấp
truong-sinh-tu-chieu-co-hoa-bi-su-nuong-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Chiếu Cố Họa Bì Sư Nương Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 135. Trường sinh chí tôn, chứng đạo thành thần Chương 134. Phượng Tê ngô đồng, Cửu Thiên Tức Nhưỡng
lanh-chua-con-cua-ta-deu-la-dai-tuong.jpg

Lãnh Chúa: Con Của Ta Đều Là Đại Tướng

Tháng 2 2, 2026
Chương 100: Ma sửa đổi phần sắt Dani hào Chương 99: Zekai giáo dục
c4ae7f68533171f62a6b2ed9995b7410

Bắt Đầu Bị Diệt Cả Nhà, Một Người Một Kiếm Giết Mặc Giang Hồ

Tháng 1 17, 2025
Chương 170. Phi thăng, ta lại trở về Chương 169. Truyền võ, một kiếm mở thiên môn
can-son-dong-vat-bat-dau-bi-bao-hoa-mai-dua-dam.jpg

Cản Sơn Động Vật: Bắt Đầu Bị Báo Hoa Mai Dựa Dẫm

Tháng 3 6, 2025
Chương 468. Hết thảy đều lộ ra mỹ hảo! Chương 467. Là ta muốn gây sự sao? Đó là hệ thống đang làm sự tình a!
bi-ban-sang-cao-mien-ta-trieu-hoi-to-chuc-ao-den.jpg

Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!

Tháng 12 19, 2025
Chương 92: Bắt cóc, đe dọa, thẩm vấn Chương 91: Từ Borneo tới Cao Miên
noi-ung-khong-co-kha-nang-lao-luc-han-khong-co-tam-benh.jpg

Nội Ứng? Không Có Khả Năng! Lão Lục Hắn Không Có Tâm Bệnh

Tháng 1 11, 2026
Chương 541: Phiên ngoại: Cảng đảo kinh thiên đại kiếp án sáu Chương 540: Phiên ngoại: Cảng đảo kinh thiên đại kiếp án năm
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 77. Còn cứu được.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 77. Còn cứu được.

Bịch.

Hắc Dạ Khuyển bị Không Nhận chia làm hai, rơi xuống đất làm bùn nhão văng ra tứ phía, sau đó máu tươi tanh òm chảy ra như suối, dần dần nhuộm đỏ vùng đất dưới thân. Chết trong khi thi triển Thú Kỹ thành danh của chính mình, quả là một cái chết đầy nực cười.

Hoắc Toàn giật mình, lại một lần nữa, hắn… không hiểu, không hiểu tại sao Hắc Dạ Khuyển lại chết? Thiếu niên trước mặt, dường như… chẳng làm gì cả, không, đúng hơn là, thiếu niên đã khủng bố đến mức giết nó trong khoảng khắc, nhanh đến độ mà hắn chẳng thể nhận thấy cách mà mọi chuyện xảy ra.

Trần U kiểm tra sơ qua Hoắc Toàn, sau đó điểm vào vài huyệt vị trên đùi để giúp vết thương cầm máu, xác nhận không còn gì đáng ngại, hắn hỏi với giọng nhẹ nhàng:

“Anh đứng lên được chứ?”

Hoắc Toàn gật gật đầu, hít sâu rồi cố chống tay đứng dậy, mặc dù trông tốn sức nhưng nhìn chung là ổn, do mất máu với tiêu hao thể lực quá nhiều mà thôi.

Bịch.

Vừa đứng thẳng chưa được hai giây, Hoắc Toàn bỗng quỳ gối, chấp tay vào bái liên tục, làm Trần U ngớ cả người:

“Thật sự cảm ơn cậ… đại nhân.”

“Thật sự cảm ơn đại nhân.”

“Cảm ơn đại nhân đã rộng lòng cứu giúp, Hoắc Toàn tôi thật lòng cảm kích, thật lòng cảm kích.”

Trần U hoàn hồn lại, nâng Hoắc Toàn đứng dậy, cười đáp:

“Cảm tạ là được rồi, không cần quỳ như vậy, người với người, giúp nhau trong hoạn nạn do ma thú tạo nên là bình thường.”

Câu nói này như động đến dòng cảm xúc nào đó trong lòng Hoắc Toàn, hắn ta bỗng nắm lấy hai cánh tay của Trần U, giọng cầu xin xen lẫn gấp gáp:

“Đại nhân, đại nhân, ta còn đồng bạn, ta còn đồng bạn, đồng bạn của ta bị ma thú giữ chân, nguy hiểm trùng trùng, mong đại nhân cứu giúp… cứu giúp họ… xin…”

Thốt ra tới đây, Hoắc Toàn bỗng đơ người, hắn… hắn… hắn vừa nói gì vậy?

Chuyện này không vi phạm nguyên tắc của Trần U, với lại, đã cứu thì cứu cho trót, nên hắn liền gật đầu, cầm Huyết Côn và thi triển Đạp Tinh Thất Bộ, theo dấu chân Hoắc Toàn lưu lại mà chạy thật nhanh về phương hướng đó.

Thấy Trần U đã đi cứu người, Hoắc Toàn cũng cảm thấy bản thân hắn… hắn…hắn cũng ngu thật rồi, hắn đã phản bội, nếu những người kia còn trụ được đến khi thiếu niên đó đến cứu, chẳng phải là, hắn đang tự lấy đá đập chân mình sao?

Nhìn qua thái độ của thiếu niên này, liền biết y là kiểu người hiệp can nghĩa đảm, ghét ác như cừu, cứu được đám người kia thì sẽ lòi ra chuyện hắn phản bội, lúc đó thì…

Nghĩ đến chuyện đó, Hoắc Toàn liền rùng mình, hắn đã được trời thương, tặng một cơ may sống sót rồi, sẽ khó có lần thứ hai. Vậy nên, hắn cố chống tay đứng dậy, lúc này mới để ý đến vết thương chỗ đùi rồi tỏ ra cực kỳ ngạc nhiên, thiếu niên kia chỉ chọt mấy cái là đùi hắn đã cầm máu, cũng không còn cảm giác đau nữa, thử vận động mạnh mà máu cũng không tuông ra, thật thần kỳ.

Thế nhưng, thiếu niên đó càng thần kỳ thì hắn càng sợ, nhanh chóng bỏ chạy lần nữa, xem hướng của mặt trời rồi phóng về phương Bắc, chỉ cần không gặp xui xẻo, ắt có thể thoát khỏi sơn mạch.

Một đường lần theo dấu chân của Hoắc Toàn, y phục bị nước mưa thấm ướt sủng, nhớp nháp khó chịu nhưng Trần U chẳng quan tâm, hắn hăng hái giúp người như vậy, một phần là vì lòng tốt, một phần là muốn chiến đấu, nếu Hắc Dạ Khuyển, loài ma thú vốn sâu trong sơn mạch chạy ra ngoài, ắt sẽ có những ma thú khác nữa, hắn thật sự muốn biết thực lực Khải Linh hậu kỳ hiện tại có thể đối chiến được với ma thú ở cấp bậc nào?

Còn việc ma thú Ngũ Cấp chạy ra? Bắt được hắn trước đi rồi tính.

…

Phụt.

Rắc.

Xuân Văn San bị Sâm Cự Mãng tát đuôi, đập nàng ta văng thành hình chữ đại vào tảng đá lớn gần đó. Cú va chạm khiến nàng ta phun ra ngụm máu lớn, tiếng xương cốt nứt vỡ vang lên từ khắp cơ thể, sau đó, cơ thể nàng ta trượt khỏi tảng đá, đập mặt xuống nền đất nhão, bùn đất dính vào mặt, vào mắt, rơi vào miệng, nhưng, nàng ta chẳng có sức lực và tinh thần để quan tâm đến.

Cảm giác từ những khối xương nứt truyền đến, nhất là từ sống lưng, làm nàng ta đau đớn mãnh liệt. Nàng ta cố kìm nén để dồn sức mà ngước cổ nhìn về phía trước, nhìn tình trạng muội muội của mình như thế nào? Nhưng cổ của nàng… tựa như đã gãy, không thể ra lệnh cho nó được nữa.

Rắc… rắc….

A A A A…

Tiếng xương vỡ, tiếng kêu la đầy đau đớn của Xuân Tố vang vào tai Xuân Văn San, nhưng, điều mà nàng ta có thể làm chỉ là nằm đó trong bất lực, muốn nhìn một chút, một chút thôi… cũng không làm được.

A A…

Lúc này, Xuân Tố đang bị Sâm Cự Mãng cuốn quanh, dùng cơ thể to lớn của nó để siết nàng ta một cách từ từ. Mỗi khi nó siết thêm một chút, tiếng xương vỡ và tiếng la thất thanh cùng đau đớn của nàng ta lại vang lên, làm nó càng thích thú trong việc thưởng thức âm thanh và cảm giác tra tấn con mồi này.

Theo thời gian, máu đỏ từ trong người nàng ta bắt đầu chảy ra, theo những đường cuốn xoắn giữa thân thể Sâm Cự Mãng mà chảy ra ngoài, làm lớp vảy màu lục kia được phủ thêm một màu đỏ máu ma mị, khiến nó tỏ vẻ hài lòng vô cùng.

Vì mất máu nên nàng ta bắt đầu không tỉnh táo, đầu óc choáng váng, nhìn trời thành đất, nhìn đất thành trời, sau khi bị Sâm Cự Mãng siết thêm lần nữa thì liền ngất liệm, tinh thần cũng tự cắt đứt liên hệ với thần kinh cảm giác của cơ thể, để không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Sâm Cự Mãng siết thêm hai lần nữa, cơ thể Xuân Tố vẫn phát ra tiếng răn rắc của xương gãy nhưng đã không còn kêu la, thấy nàng ta đã hết ‘chơi’ được nữa, nó liền đổi cách ‘chơi’ khác.

Nó thả nàng ta xuống đất, mở mồm ngậm lấy rồi đặt bên cạnh Xuân Văn San. Đôi mắt nàng ta đang hằn lên tia máu, mang theo nước mắt chảy ròng cùng cảm xúc hận và bất lực vô cùng, và khi thấy Sâm Cự Mãng chợt thả Xuân Tố kế bên, cảm xúc của nàng ta càng thêm chết lặng.

Sức sống của Xuân Tố đã cực kỳ yếu, vốn đã mỏng manh như lửa nhỏ của ngọn nến, lại càng trở nên mong manh hơn như thể đang bị dòng nước mưa kia cuốn dần đi.

Xuân Văn San muốn vươn tay nắm lấy tay của muội muội, nhưng, lại một lần, nàng ta không làm được. Nàng ta hận bản thân bất lực, hận bản thân yếu đuối, không bảo vệ được muội muội, không thể bảo vệ được mọi người, cũng hận vận mệnh chó má kia. Bọn họ đã sắp hoàn thành nhiệm vụ, sắp nghỉ ngơi được nửa năm, sắp cùng nhau có khoảng thời gian vui vẻ, cớ sao… cớ sao… CỚ SAO VẬY? ÔNG TRỜI ƠI?

Trong lòng Xuân Văn San gào thét, nhưng rồi, lại chợt chuyển thành ý niệm cầu xin, xin trời, xin đất, cũng cầu xin Sâm Cự Mãng, bởi nó đang đặt đầu cái đuôi phía trên bụng của Xuân Tố, ngay vị trí đan điền, đôi mắt lớn híp lại, thè thè lưỡi mà nhìn nàng ta, như thể muốn nàng ta cầu xin nó.

Đan điền là khu vực quan trọng của con người, một khi bị phá vỡ sẽ tạo nên nỗi đau đớn đến tận cùng, cho dù ngất xỉu hay chết lâm sàng, cũng phải ngóc dậy vì cơn đau đó.

Xuân Văn San biết, cả bọn rồi cũng sẽ chết, nhưng, nàng ta không muốn muội muội chết trong đau đớn như vậy, vì thế, nàng dồn toàn bộ sự cầu xin tự tận đáy lòng vào ánh mắt, và trong lòng cũng chất chứa sự hận thù đến tận cùng với Sâm Cự Mãng.

Tất nhiên, Sâm Cự Mãng muốn ‘chơi’ mà, đã đạt được mục đích, đã thỏa cái lòng vui thích nên nó liền liền chọt mạnh cái đuôi xuống bụng Xuân Tố.

“KHÔNGGGGG.”

Trong lòng Xuân Văn San gào thét, cảm xúc bùng nổ đến mức cơ thể phải để nàng ta phát ra thành tiếng, đồng thời, đôi mắt nàng ta tức tốc nhiễm đỏ và… chảy ra huyết lệ.

AAAAAAAA…

Vốn bất tỉnh và sắp chết, đan điền bị phá vỡ liền lập tức truyền ra nỗi đau cùng cực, ép buộc cơ thể lẫn tinh thần của Xuân Tố phải tỉnh lại để ‘tận hưởng’ nỗi đau cùng với nó.

Sâm Cự Mãng nhắm mắt, tận hưởng tiếng la hét vang vọng trong không gian và cảm giác tuyệt vọng của hai con người này. Nó ở sâu trong sơn mạch, phải hầu Vương nên ít gặp con người, chưa từng trải qua cảm giác chơi đùa như thế này, quá tuyệt vời, quá tuyệt vời rồi.

AAAA…

Hét lên thật lớn một lần cuối cùng, sức sống của Xuân Tố tức tốc trôi đi, nằm trên mặt đất với đôi mắt mở lớn và hằn lên hàng ngàn tia máu, mặc cho nước mưa rơi vào cũng không động đậy.

Tầm nhìn của Xuân Văn San cũng đã phủ lên một tầng màu máu, dù nàng ta còn sống, nhưng… so với chết thì… có gì khác nhau đâu? Chỉ là một bên thì tim còn đập, một bên thì không thôi.

Sâm Cự Mãng nhìn hai người, cảm thấy hai người đã hết dùng để chơi được rồi, nên nó há miệng thật rộng, chuẩn bị cho bữa huyết thực thơm ngon, nhưng chợt…

Vù.

Phập… Gào …

Một cây Huyết Côn phóng ra từ bóng tối với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức Sâm Cự Mãng chẳng thể phản ứng kịp, nên cứ thế mà Huyết Côn cắm ngập vào mắt phải, làm nó cảm thấy cực kỳ đau đớn, thân thể khổng lồ cựa quậy một cách điên cuồng, bắt đầu càn quét mọi thứ xung quanh.

Điều ‘kinh dị’ bỗng xuất hiện diễn ra, máu từ mắt của nó chảy ra bao nhiêu, đều sẽ bị Huyết Côn hút lấy bấy nhiêu, hút một cách điên cuồng như chết khát lâu ngày, không chừa bất kỳ một giọt nào, và càng hút thì thân côn càng đỏ, càng trở nên ma mị, cũng càng cắm chặc vào mắt, mặc kệ nó giãy giụa như thế nào cũng không rút ra được.

Linh Nhân Kỹ, Chấn Thiên Chưởng.

Lúc này, Trần U bỗng xuất hiện giữa hai người Xuân Văn San và Xuân Tố, vun chưởng tạo thành luồng kình lực cực mạnh mà đẩy văng cơ thể khổng lồ của Sâm Cự Mãng ra xa xa, sau đó cau mày thật chặt mà nhìn hai nữ tử, thầm nghĩ, hắn đến muộn rồi sao?

Hắn nhìn qua Xuân Văn San, tim còn đập chứng tỏ nàng ta vẫn còn có thể sống, xương cốt gãy nhiều, đôi mắt đã chuyển thành màu đỏ, huyết lệ vẫn chảy ra một cách vô thức.

Hắn lập tức điểm các huyệt vị và mạch ở chỗ mắt rồi nhanh vuốt mắt nàng ta đóng lại, tránh để máu chảy ra quá nhiều sẽ dẫn đến bị mù, sau đó điểm thêm vài huyệt vị ở tim và lưng để kích thích linh lực và máu, giúp ổn định sức sống yếu ớt.

Hắn nhìn qua Xuân Tố, trên mặt thiếu nữ này vẫn còn lưu rõ biểu cảm đau đớn vô cùng, đôi mắt to tròn mở lớn như muốn khắc cốt ghi tâm con thú ác độc, và ngắm nhìn bầu trời đang sáng dần kia. Chỉ là, ài, trái tim đã không còn đập nữa, cũng chẳng cảm nhận được chút sức sống nào, xương cốt thì gãy gần hết, đan điền bị phá vỡ, hình thành một vùng lõm sâu trên bụng, nước mưa đang tích tụ vào trong đó.

Tình trạng này, ài, đã không thể cứu được nữa rồi.

Hắn vươn tay vuốt mắt, để nàng ta được an nghỉ trong dáng vẻ nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng, khi định đứng lên xử lý Sâm Cự Mãng, hắn chợt thấy… ngón tay của nàng ta động đậy một chút, một chút thôi, nhưng lại mang đến kết cuộc hoàn toàn khác.

Hắn lập tức áp tai lên ngực của nàng ta, lắng nghe thật kỹ, không phải trái tim nàng ta không còn đập, mà là đập rất rất chậm, vài chục giây mới đập một lần, mà còn đập rất yếu, chưa kể còn bị tiếng mưa nhỏ và tiếng gào thét của Sâm Cự Mãng át đi, nếu không có ngón tay động thì thật sự…

Dù hắn không phải Thần Y cái thế, nhưng chỉ cần tim còn đập là hắn vẫn có thể cứu được.

Hắn nhanh chóng điểm khóa kinh mạch và một vài vị trí thuộc huyết mạch của nàng ta, ngăn cho máu chảy ra, đồng thời để ổn định chút ít sức sống còn sót lại. Sau đó, hắn tức tốc lấy ra một viên Linh Đơn, bỏ vào miệng nàng ta rồi xé rách hết quần áo, dùng cách như đã dùng với Tô Khuynh Thành, bắt đầu dẫn dắt linh lực để chữa trị cho cơ thể.

Trường hợp của nàng ta quá nặng, bắt buộc phải cứu trợ ngay, chứ nếu để chút sức sống kia cũng trôi đi thì thật hết cứu.

Gào…

Ở bên kia, Sâm Cự Mãng vẫn vùng vẫy và gào thét vang trời, nhưng, dù sao cũng là ma thú Huyền Phẩm, thực lực lại ở mức khá, nên nó dần dần kiểm soát lại tâm trí và kìm lại cảm giác đau đớn, đưa đuôi cuốn lấy Huyết Côn rồi kéo mạnh.

Roẹt.

Huyết Côn bám rất chặt, kéo vài lần vẫn không ra, vì thế, nó dứt khoát dồn sức kéo mạnh lần nữa và đã thành công, nhưng, cũng lôi cả mắt phải của nó đi theo. Nó đưa Huyết Côn lên trước mặt để nhìn, chỉ nhìn thôi chứ nó không dám làm gì cái thứ tà dị này, rồi ném Huyết Côn cùng con mắt đi thật xa.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-tien-ta-bat-dau-danh-dau-tien-nhan-chi-tu.jpg
Tu Tiên: Ta Bắt Đầu Đánh Dấu Tiên Nhân Chi Tư
Tháng 2 1, 2026
sieu-ngot-tuyet-my-tong-giam-doc-ty-ty-doi-ta-muu-do-lam-loan.jpg
Siêu Ngọt: Tuyệt Mỹ Tổng Giám Đốc Tỷ Tỷ Đối Ta Mưu Đồ Làm Loạn
Tháng 1 23, 2025
tu-1982-bat-dau-kiep-song-len-nui-san-ban.jpg
Từ 1982 Bắt Đầu Kiếp Sống Lên Núi Săn Bắn
Tháng 2 26, 2025
truong-sinh-bat-dau-nong-dan-nuoi-diem-than-thu-co-the-chu.jpg
Trường Sinh: Bắt Đầu Nông Dân, Nuôi Điểm Thần Thú Có Thể Chứ
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP