Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-gap-go-dang-thien-ngoc-ta-nghich-tap-phong-than.jpg

Bắt Đầu Gặp Gỡ Đặng Thiền Ngọc, Ta Nghịch Tập Phong Thần!

Tháng 2 9, 2026
Chương 231: nguyên lai là Dao Cơ Tiên Tử, khó trách có thể dẫn phát Dục Giới biến hóa Chương 230: đại lễ đã thành, nhân duyên cố định
dau-la-chi-ta-co-cai-hon-thu-phan-than.jpg

Đấu La Chi Ta Có Cái Hồn Thú Phân Thân

Tháng 3 26, 2025
Chương 420. Đại kết cục! Chương 419. Tam Giới Thẩm Phán Chi Kiếm!
gia-thien-trai-qua

Già Thiên Kinh

Tháng 2 6, 2026
Chương 1110 chỉ có đột phá, mới có thể tuyệt xử phùng sinh Chương 1109 ta chính là Dương Thần, bao trùm Chư Thiên vạn pháp phía trên!
de-kiem-thien-huyen-quyet.jpg

Đế Kiếm Thiên Huyền Quyết

Tháng 2 5, 2026
Chương 1032 một câu, chấn đám người! Chương 1031 lão gia tử, mãi mãi cũng là lão gia tử!
ta-tai-tay-xuong-chuc-quan-nho-thoi-gian.jpg

Ta Tại Tây Xưởng Chức Quan Nhỏ Thời Gian

Tháng 1 24, 2025
Chương 502. Long Nguyên Chương 501. Giết chóc
marvel-tu-shadowkhan-quan-doan-bat-dau.jpg

Marvel: Từ Shadowkhan Quân Đoàn Bắt Đầu

Tháng 1 18, 2025
Chương 463. Kết thúc Chương 462. Dung hợp đá Vô cực
Mạnh Nhất Hùng Hài Tử

Hokage Cuồng Nhân

Tháng 1 15, 2025
Chương 11. 24 vị kiều thê tập họp Chương 10. Đã là kết thúc, cũng là chưa xong!
vi-hon-the-cua-ta-la-kiem-thanh.jpg

Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh

Tháng 2 4, 2025
Chương 386. Tam sinh tam thế Chương 385. Bỉ ngạn
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 76. Đến cứu.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 76. Đến cứu.

Hộc hộc….

Hoắc Toàn chạy gần như bạt mạng trong rừng rậm, thỉnh thoảng nhìn về phía sau để xem có thứ gì truy đuổi không? Nhưng, hắn chỉ thấy toàn mưa, bóng tối và những ánh chớp ở xa xa.

Xoạt… ập.

Mưa trơn đường trượt, vào thời điểm không may mắn nào đó, Hoắc Toàn bị trượt chân, theo quán tính còn dư mà lướt trên mặt đất đẫm bùn, đập vào một thân cây gần đó, cũng làm hai tay nải Diệp Thanh Tằm trượt khỏi vai, văng ra một đoạn.

Hắn tặc lưỡi, thầm chửi rủa chó má nhưng vẫn tức tốc đứng dậy, chạy đến cầm lại hai tay nải rồi tiếp tục chạy.

Lựa chọn phản bội ngay lúc này vì đây là cơ hội sống sót duy nhất của hắn, dù thực lực yếu hơn nhưng ba người kia vẫn có thể chống đỡ cho hắn chút thời gian, trong cơn mưa nặng hạt này, Hắc Dạ Khuyển sẽ không thể lần theo mùi của hắn mà truy đuổi được.

Hơn nữa, thù lao của lần này rất lớn, tám viên Linh Đơn, đủ cho hắn sử dụng đến Dẫn Linh hậu kỳ, nếu may mắn còn có thể đạp vào Thất Cấp, tiếc là Xuân Tố cách hắn hơn một cánh tay, không thể lấy luôn tay nải của nha đầu đó, không thì hắn đã có mười viên Linh Đơn rồi.

Không biết bản thân đã chạy được bao lâu, Hoắc Toàn bỗng cảm nhận cơn mưa đang tạnh dần, nơi phương xa đã có ánh sáng vàng mờ mờ của ngày mới.

Trong lòng hắn cực kỳ vui mừng, mừng đến mức như muốn nhảy cẩn lên, dồn hết sức lực còn lại của bản thân mà tăng tốc, chỉ cần đến vùng sáng, tắm trong ánh mặt trời, hắn sẽ an toàn.

Thế nhưng, nụ cười tươi trên môi hắn chợt cứng lại rồi trở nên méo mó, ánh mắt nhìn thân hình Hắc Dạ Khuyển đang đứng phía trước với vẻ kinh hoàng tột độ.

Nó nhìn hắn với dáng vẻ chế nhạo, dường như từ đầu đến giờ, hắn chỉ đang làm trò vui cho nó xem. Một lần nữa, Hoắc Toàn thật sự không hiểu, trời còn đang mưa, mùi của hắn đã bị xóa đi, sao con Hắc Dạ Khuyển này… chờ đã.

Hắn nhìn lại sau lưng, trên mặt đất ướt nhão in rõ từng dấu từng dấu chân của hắn, là chính hắn tiết lộ hướng đi của mình cho Hắc Dạ Khuyển.

Trong dòng cảm xúc ngỡ ngàng, hắn bỗng nhớ lại câu nói của Đại Niên:

“Sợ hãi, chỉ khiến cho chúng ta làm ra những chuyện mất suy nghĩ, trong mọi tình huống nguy hiểm, phải luôn luôn cố gắng bình tĩnh, lúc đó, bản thân mới có cơ hội tìm về một con đường sống.”

Không sai, quả là không sai, nếu hắn bình tĩnh, nhận thấy vấn đề dấu chân từ đầu, có lẽ, hắn đã có thể bẫy Hắc Dạ Khuyển chạy theo một hướng khác, nhưng, trên đời làm gì có nếu chứ.

Thật ra, dù hắn có xóa đi dấu chân, kết cục vẫn sẽ như thế này mà thôi, Hắc Dạ Khuyển đuổi sát theo hắn từ đầu, với khả năng nhìn đêm của nó, hắn có chạy đằng trời cũng không thoát nổi.

Tuyệt vọng xen cùng bất lực, Hoắc Toàn vứt hết tất cả tay nải xuống đất, chỉ cầm duy nhất hai thanh đoản đao, nhìn chằm chằm vào Hắc Dạ Khuyển, sau đó… bỏ chạy.

Bỏ cuộc? Không, hắn không thể bỏ cuộc, cửa sống của hắn đã gần ngay trước mắt, Hắc Dạ Khuyển cực kỳ chán ghét ánh mặt trời, nếu hắn đến vùng sáng, được tắm trong ánh nắng, nó sẽ không bao giờ tấn công hắn.

Hắc Dạ Khuyển không tấn công mà nhìn Hoắc Toàn bỏ chạy, không phải, hắn muốn chạy đến chỗ mặt trời sao? Nó sẽ cho hắn toại nguyện để rồi tuyệt vọng, chết trong ánh nắng của hắn, như thế mới làm nó càng vui vẻ.

…

Ầm.

Thân hình lực lưỡng của Đại Niên đập vào thân cây lớn. Cú va chạm mạnh đến nỗi chấn thương cả nội tạng, khiến anh ta phun ra ngụm máu lên mặt đất và tức tốc được nước mưa xóa đi.

Anh ta cố đứng dậy, nhưng đôi tay cầm cự phủ còn run rẩy, tê rần vì lực húc đến từ con Hắc Dạ Khuyển, thật sự không thể chống thân đứng lên.

Dáng vẻ của anh ta vào lúc này cũng thảm thê vô cùng, cơ thể có rất nhiều vết thương do vuốt của Hắc Dạ Khuyển tạo ra, nhưng do nó muốn trêu đùa nên tất cả đều là vết thương nông, chỉ xé da xé thịt, làm chảy máu một lúc rồi dừng lại.

Rầm.

Mặt đất bỗng dưng xuất hiện chấn động nhẹ, yếu đến mức Đại Niên không thể cảm nhận được, nhưng Hắc Dạ Khuyển thì có thể. Nó quay đầu về hướng bên trái, nhìn xa xa qua những dãy núi cao kia. Vương sắp đánh đến đây rồi, nó chơi đùa với con người này thêm chút nữa vậy.

Hự.

Sau một lúc cố gắng, Đại Niên đã có thể chống thân đứng lên, vẫn cầm chặt cự phủ bằng hai tay, muốn tiếp tục chiến đấu với Hắc Dạ Khuyển dù biết phần thắng của bản thân gần như bằng không.

Một người một thú lại nhìn nhau, khi tia sét giáng xuống ngọn cây cách đó không xa, tạo nên tiếng đoàng vang vọng đất trời, thân hình của Hắc Dạ Khuyển cũng chợt biến mất.

Đại Niên chỉ cảm thấy cái gì đó ướt sủng lướt qua người, và rồi, mối liên hệ với tay trái bỗng dưng… biến mất. Anh ta nhìn qua bên trái rồi hít một hơi thật căng phổi, vì cánh tay đã bị xé đi quá nhanh, lại thêm não bộ ức chế nên anh ta không cảm thấy đau đớn gì, chỉ có chút tê tê lở phần vai trái.

Đoàng…

Ánh chớp nhá lên giúp hiện rõ tình trạng của Đại Niên, máu từ vai trái chảy ròng như suối nhỏ, nhiễu xuống và theo nước mưa mà hòa ra đất, phần thịt chỗ vai đã bầy nhầy, lộ rõ cả xương trắng, gân cùng cơ bắp.

Chưa đầy chục giây sau, Đại Niên chợt cảm thấy đầu óc hơi choáng do mất máu, đồng thời, vai trái cũng truyền lên cảm giác đau đớn do nước mưa rơi vào, nhưng, anh ta vẫn không bỏ cuộc, gác cự phủ lên vai trái, đưa tay phải vào trong áo và lấy ra cái bình nhỏ, đổ nước trong đó lên vết thương.

Cảm giác đau đớn ngay lập tức biến mất do nước thuốc đã làm tê liệt dây thần kinh. Anh ta quăng cái bình đi, dùng tay phải cầm cự phủ một cách khó khăn và vẫn muốn tiếp tục chiến đấu.

Chiến đấu không vì sống còn của bản thân, mà là để câu thêm thời gian, tăng tỷ lệ sống sót của bốn người bạn đồng hành với mình.

…

“Hai người chạy đi, để ta dụ nó.”

Sau khi lấy lại tinh thần, Cẩm Giang kéo căng dây cung, nhìn chằm chằm vào Sâm Cự Mãn mà nói lớn với hai nữ tử.

Vũ khí của y là cung tên, một khi đã bị thương ở đùi thì sức chiến đấu sẽ giảm mạnh, nếu bỏ chạy thì khả năng sống cũng không lớn, thôi thì trước khi chết, làm anh hùng cứu mỹ nhân một lần vậy.

Không chờ hai nữ đáp lời, Cẩm Giang liền giương cung để thu hút sự chú ý của Sâm Cự Mãng, chỉ là, cung vừa giương tới ngang người, bỗng chợt…

Rầm.

Cái miệng của Sâm Cự Mãng mở lớn, mổ xuống như chim với tốc độ cực nhanh, mạnh đến mức chấn động cả mặt đất. Sau đó, nó ngửa đầu lên trời, từ từ nuốt sống Cẩm Giang vẫn còn lắc lắc đôi chân vào bụng. Đến khi nuốt hết toàn bộ, nó cựa thân thể qua lại rồi phun ra nhánh cung và bó tên của Cẩm Giang, rơi xuống ngay trước mặt hai nữ tử.

Xuân Văn San và Xuân Tố đứng ở đó với vẻ mặt chết lặng, họ còn chưa kịp trả lời đồng ý hay không đồng ý bỏ chạy với Cẩm Giang, vậy mà… hắn… đã chết.

A A A A…

Hai người cùng hét lên với sự tức giận và thù hận đỉnh điểm, cầm chắc vũ khí mà lao đến Sâm Cự Mãng như kẻ điên:

“NGHIỆT SÚC, TA GIẾT NGƯƠI…”

…

Ưm.

Trong hang động, Trần U ngồi dậy, vươn vai giãn cơ rồi nhìn qua Tô Khuynh Thành đang ngủ ngon lành, gương mặt còn hồng hào bởi mưa xuân.

Người xưa có câu, nhất ban trưa, nhì trời mưa, hôm qua mưa lớn như vậy, nên hắn không thể bỏ qua cho nàng rồi, nhưng, phải công nhận người xưa nói quá đúng, trời mưa làm không khí lành lạnh, hắn và nàng nằm trong tấm chăn ấm áp, cùng nhau lăn lộn giúp nhiệt độ ấm thêm, cảm giác quá là tuyệt vời.

Thoát khỏi chăn ấm, hắn mặc y phục rồi bước ra cửa hang, khoanh tay và quan sát khung cảnh. Hang động này là Tiểu Tiểu nhờ đám ma thú xung quanh tìm giúp, khá gần cánh đồng hoa, nếu không có nó thì trận mưa hôm qua, hắn và Tô Khuynh Thành đã không có chỗ tuyệt vời để lăn lộn rồi.

Bây giờ chắc là khoảng 5 giờ sáng, trời vẫn còn mưa râm râm, làm hắn thật muốn quay lại giường, gửi củ khoai lang vào trong Tô Khuynh Thành cho ấm, chỉ là, nếu hắn làm vậy, khả năng rất cao sẽ bị nàng nhổ cây rượt đánh lần nữa mất.

Rắc rắc…

Hắn lắc lắc cổ, vươn vai giãn cơ lần thứ hai rồi chuẩn bị nhóm lửa cho không khí trong hang ấm lên, nhưng rồi, hắn chợt dừng lại.

Tai hắn bắt đầu lắc lắc, tinh thần tập trung vào thính giác để lắng nghe thật kỹ các âm thanh xung quanh.

“C… ứ… u…”

“C… ứ… u… t… ôi…”

Quả thật vừa nãy hắn không không nghe lầm, trong tiếng mưa có hòa lẫn âm thanh của người đang kêu cứu, vì cách xa nơi này nên âm thanh đó rất nhỏ, và có lẽ đang chạy lại gần về phía này nên mới dần dần rõ ràng hơn.

Hắn truyền ý niệm cho Tiểu Tiểu đang ngủ, nói nó bảo vệ Tô Khuynh Thành rồi lấy Huyết Côn từ Túi Trữ Vật, cầm chắc trên tay rồi lao người phóng ra màn mưa, tiến về hướng hắn nghe âm thanh kia.

Rào…

Trần U dùng Bạo Bộ di chuyển trên những nhánh cây, làm nước mưa còn dính lại trên những chiếc lá rơi rào rào xuống đất, dọa đám ma thú nhỏ nhỏ trú dưới tán cây hết hồn vì tưởng mưa lớn lại đến.

“Cứu… tôi.”

“Có ai… không? Cứu tôi với.”

AAAA…

Âm thanh kêu cứu cách hắn ngày càng gần, rồi chợt, hắn nghe được tiếng la rất lớn và đầy đau đớn, vang vọng khắp không gian núi rừng.

Hắn tức tốc thi triển Đạp Tinh Thất Bộ, tam bộ, tốc, phối hợp cùng Bạo Bộ liền phóng lên không trung như đạn pháo ra khỏi nòng, lao về hướng kia với tốc độ càng nhanh.

Rầm…

Hắn tiếp đất một cách vững vàng, mặt đất nhão dưới chân bị lực rơi phá ra một vòng tròn khá lớn, chỉ còn lại lớp đất rắn chắc, còn bùn nhão thì văng lên, dính đầy đôi giày giá trị nhưng hắn không quan tâm, cau mày mà nhìn tình hình trước mặt.

Tại khu vực này mà vang lên tiếng kêu cứu, lại chỉ có một tông giọng, khả năng rất cao là người bị ma thú tập kích, và quả nhiên không ngoài suy đoán, hắn đang thấy một con Hắc Dạ Khuyển đạp lên lưng một nam nhân mặc y phục màu đen, phần đùi của nam nhân có ba lỗ cực sâu, máu chảy ra liên tục, lan ra mặt đất và hòa cùng nước mưa.

Ngoài vết thương kia, cơ thể nam nhân cũng không lành lặn, thương tích rất nhiều, ở đâu cũng có, nhưng lại rất nông, nhìn qua liền biết, y đang bị con Hắc Dạ Khuyển này vờn.

Thấy một con người khác bỗng lao xuống từ không trung, khí thế còn mạnh mẽ, bá đạo hơn, Hắc Dạ Khuyển liền rút cái chân đang dẫm lên lưng Hoắc Toàn ra và nhảy về phía sau, nhe răng gầm gừ với Trần U.

Bị Hắc Dạ Khuyển đâm ba lỗ sâu trên đùi, Hoắc Toàn ngã xuống với cảm xúc tuyệt vọng triệt để, hắn biết, hắn đã hết giá trị để nó vui đùa rồi, nhưng, thật không ngờ, vô cùng không ngờ, hắn lại gặp được người trong cái vùng đất rộng lớn nơi sơn mạch này, đã thế, khí thế của người này còn rất mạnh, hắn… hắn sống rồi.

Hoắc Toàn lập tức nắm lấy ống quần Trần U, mở lời cầu xin:

“Xin hãy… cứu tôi… làm ơn.”

Trần U gật gật đầu, vỗ vỗ vai trấn an rồi nhìn Hắc Dạ Khuyển, trong lòng nổi lên thắc mắc, ma thú sống sâu trong Phong Hải Sơn Mạch như nó chạy ra đây làm gì? Trừ khi…

Gừ.

Hắc Dạ Khuyển liền cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn, nó gừ lên rồi thân hình chợt biến mất trong bóng tối lờ mờ, nhưng, không phải nó muốn rút lui mà là muốn tấn công hắn.

Hắn vận chuyển linh lực lên mắt phải, Dạ Nhãn được triển khai, theo đó, khả năng ẩn thân trong bóng tối của nó, trong mắt hắn chẳng khác gì trò hề, hoàn toàn lộ rõ, nhưng, hắn không vạch trần, cứ giả vờ cầm Huyết Côn đề phòng, chẳng phải nó tự hào vào khả năng ẩn thân sao? Thích vờn con mồi sao? Nó sẽ bất ngờ lắm đây.

Hắc Dạ Khuyển di chuyển trong bóng tối, từ từ đến phía sau lưng hắn, bỗng chợt, hắn ‘may mắn’ quay người lại, làm nó thật sự giật mình, suýt tự lộ vị trí. Sau đó, nó nhìn ánh mắt dò xét của hắn, vẫn đang liên tục liếc qua lại xung quanh, tự nhủ lòng là con người này may mắn thôi chứ không phải nhìn thấy nó.

Chỉ là, Hắc Dạ Khuyển bắt đầu hoài nghi thú sinh, mỗi khi nó lăm le tấn công Trần U ở vị trí nào, hắn đều ‘may mắn’ quay đến vị trí đó, một lần, hai lần không nói, nhưng lần nào cũng vậy, nó biết con người này đang trêu đùa nó.

Ma thú giận thường mất khôn, huống chi Hắc Dạ Khuyển chỉ là Hoàng Phẩm, linh trí không quá cao. Trong tình huống biết đối phương có khả năng bắt bài, ma thú dạng sát thủ sẽ lựa chọn bỏ chạy, nhưng, nó lại làm ngược lại, lựa chọn cường công.

Móng vuốt nó chợt phủ bởi linh lực màu đen, đây là Thú Kỹ thường của ma thú hệ Ma, Ám Trảo. Sau đó, thân hình nó lao về phía trước, linh lực màu đen tuồn ra từ cơ thể và bao bọc lấy nó, biến nó trở thành bóng đen, phóng đến hắn với tốc độ cực nhanh.

Đây là Thú Kỹ thành danh của Hắc Dạ Khuyển, Ma Ảnh, là Thú Kỹ lấy đi cánh tay của Đại Niên, cũng là nỗi sợ hãi của mọi người khi đối đầu với nó.

Thế nhưng, Thú Kỹ thành danh thì đã sao? Đứng trước thực lực chênh lệch tuyệt đối, Thú Kỹ cũng chỉ là trò hề, huống chi, hắn không chỉ có mỗi thực lực.

Hắn vận linh lực, theo cánh tay chạy đến Huyết Côn rồi dùng phần đầu côn vạch nhẹ không gian một cái. Không Nhận ngay lập tức tách ra từ không gian, phóng đến Hắc Dạ Khuyển với tốc độ không tưởng.

Hắn chẳng quan tâm đến kết quả, vác Huyết Côn rồi ngồi xuống, xem xét tình trạng của của nam nhân kia.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-nguoi-di-ket-than-nguoi-to-cao-nang-lay-50-van.jpg
Để Ngươi Đi Kết Thân, Ngươi Tố Cáo Nàng Lấy 50 Vạn?
Tháng 1 21, 2025
xuyen-viet-tren-san-khau-ta-bao-no-roi.jpg
Xuyên Việt Trên Sân Khấu Ta Bạo Nổ Rồi
Tháng 2 4, 2025
van-toc-xam-lan-ta-dung-hop-van-vat-xuat-quan-vo-dich
Vạn Tộc Xâm Lấn, Ta Dung Hợp Vạn Vật, Xuất Quan Vô Địch
Tháng mười một 3, 2025
nam-nam-huyen-lenh-trieu-can-luong-khiep-so-ly-the-dan.jpg
Năm Năm Huyện Lệnh, Triệu Cân Lương Khiếp Sợ Lý Thế Dân
Tháng 12 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP