Chương 75. Vận mệnh xui rủi.
Hai giờ sáng.
Đoàng đoàng…
Mây đen dần che đi ánh sáng của những ngôi sao trên trời, đồng thời thay vào đó là ánh sáng vàng nhạt của lôi điện phát ra từ những tầng mây cao cao, chớp rồi tắt, chớp rồi tắt, nhưng lại sáng cả một vùng rộng lớn.
Đang cầm hai đoản đao mài vào nhau tạo nên các thanh âm xoèn xoẹt, thấy chớp đánh liên tục như vậy, Hoắc Toàn liền nhíu mày, quan sát thêm vài chục giây rồi tức tốc bước đến gọi mọi người dậy.
“Mọi người, tỉnh dậy đi, trời sắp mưa to rồi.”
Bốn người lập tức ngồi dậy, là người hành nghề lâu năm nên Đại Niên lấy lại sự tỉnh táo rất nhanh, còn ba người kia vẫn thể hiện vẻ mặt bơ phờ, chưa tỉnh ngủ hẳn. Đại Niên tạm mặc kệ bọn họ, đứng dậy quan sát bầu trời, đánh giá mây đen, tần suất chớp đánh, theo đó mà lông mày dần cau lại, nói với giọng mang theo sự nghiêm trọng:
“Mây đen nhiều tầng, còn từ hướng Đại Hải đổ vào đất liền, khả năng rất cao là cơn mưa này sẽ cực lớn, chúng ta nhanh chóng lên trên cao, tìm mỏm đá hay hang động mà nghỉ tạm, nếu còn trú ở đây, không bị nước mưa từ sườn dốc cuốn đi thì cũng bị đất đá ở trên lăn xuống đè chết.”
Ba người kia vỗ vỗ hai bên mặt để nhanh lấy lại sự tỉnh táo, thu dọn đồ, đeo tay nải Diệp Thanh Tầm trên lưng. Bất chợt, Đại Niên bỗng cầm cự phủ bằng hai tay, nhìn ngó xung quanh với ánh mắt đề phòng. Dù bốn người còn lại không hiểu chuyện gì, nhưng với kinh nghiệm đúc kết, bọn họ cũng hành động theo, cầm chắc vũ khí và tụ lưng với nhau.
Lúc này, Xuân Tố mới lên tiếng hỏi:
“Niên huynh, có chuyện gì vậy?”
Đại Niên nhìn vào khu rừng tối đen như mực, mây đen càng phủ thêm cho nó cảm giác u ám, hít sâu một hơi rồi mới đáp:
“Chúng ta đang bị ma thú để nhắm đến, thực lực không thấp, nếu không, Diệp Thanh Tằm không run rẩy như vậy.”
Bốn người liền vươn tay chạm vào tay nải bọc Diệp Thanh Tằm mà cảm nhận, đúng là có những rung động liên tục, điều này làm cả bốn cùng hít thật sâu, nếu không có Đại Niên nhắc nhở, chắc họ cũng không để ý đến chuyện này.
Rắc…
Tiếng nhánh cây bị đạp gãy bỗng vang lên từ hướng rừng tối phía trước Xuân Tố, bốn người khác lập tức dành ra chút sự để ý về phía đó, còn bao nhiêu vẫn tập trung vào không gian trước mặt mình.
Rắc… rắc…
Tiếng nhánh cây gãy vang lên càng nhiều và càng gần, khiến tinh thần mọi người căng lên, sau đó, từ trong vùng rừng tối trước mặt Xuân Tố, một thân hình từ từ bước ra, nhờ ánh sáng chớp nhá đánh liên tục nên trong mắt mọi người, thân hình đó dần trở nên rõ ràng.
Nó là ma thú có màu đen nhánh từ đầu đến chân, đôi mắt lại màu đỏ hồng, cao một thước rưỡi, bốn bàn chân được trang bị bộ vuốt cong và nhọn hoắc, còn dính máu như với vừa mới kết thúc cuộc săn.
Hít.
Năm người cùng hít ngụm khí lạnh, vẻ mặt trở nên kiêng dè, bởi con ma thú này là Hắc Dạ Khuyển, xếp hạng rất cao trong lớp Hoàng Phẩm, còn là hệ Ma hiếm có, một trong những sát thủ đứng đầu trời đêm của Phong Hải Sơn Mạch, đã thế, thực lực của nó còn cao hơn tất cả người ở đây, là Hạ Thất Cấp.
Dù đây là kèo khó, nhưng một con Hắc Dạ Khuyển, bọn họ vẫn tự tin có thể chạy được, trừ khi…
Người xưa nói không sai, đã không xui thì thôi, một khi xui, là xui đến tận cùng. Ngay lúc trong đầu năm người nổi lên ý định bỏ chạy, từ khu rừng tối phía trước Cẩm Giang bỗng… có một Hắc Dạ Khuyến khác nhảy ra, thực lực cũng là Hạ Thất Cấp.
Da gà năm người nổi lên, cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân. Vốn Hắc Dạ Khuyển sinh sống ở khu vực rất sâu trong Phong Hải Sơn Mạch, tại sao, nó lại xuất hiện ở khu vực gần rìa như thế này? Thậm chí, còn đến hai con?
Bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ một cách dễ dàng rồi, tại sao? Tại sao? Tại sao lại gặp mối nguy hiểm kinh khủng như vậy ở thời gian gần cuối chứ?
Tay cầm cung tên của Cẩm Giang đã run run, y nhanh chóng hạ cung xuống, sợ lỡ tay thả tên kích thích cảm xúc của hai con ma thú là mạng của bọn họ cũng không còn.
Rắc… ầm…
Không gian phía trước Đại Niên bỗng vang lên âm thanh thân cây bị đè gãy, dường như… có một thứ gì đó rất to lớn đang đến, và không lâu sau, bọn họ đã biết thứ đó là gì, đồng thời cũng nổi lên cảm xúc tuyệt vọng vô cùng, đến mức muốn buông vũ khí trong tay xuống đất.
Thứ vừa đến là một con trăn lớn, toàn thân nhuộm màu lục, phần đầu của nó đã cao đến một thước hai, như thế là đủ hình dung cơ thể nó lớn đến chừng nào. Đôi mắt lớn với đồng tử dọc của nó khóa mọi người, cái lưỡi đỏ liên tục thè ra thục vào.
Ma thú Huyền Phẩm, Sâm Cự Mãng, hai hệ Cỏ và Thường, thực lực… Thượng Thất Cấp.
Cơ thể Hoắc Toàn run rẩy, nói với giọng như nghẹt thở:
“Sâm… Sâm Cự Mãng? Không… không phải… nó là thuộc hạ của con ma thú kia sao? Tại sao… sao… nó lại ở đây?”
Vấn đề này, cả năm đều không hiểu, cũng không biết câu trả lời. Không thể để cảm xúc tiếp tục trôi xuống như vậy được, Đại Niên lấy lại sự tỉnh táo, cầm chắc cự phủ nhưng không giương nó lên, nhắc nhở mọi người:
“Mọi người tỉnh táo, tỉnh táo lại, cũng bình tĩnh, cầm chắc vũ khí nhưng không được thể hiện ý đồ công kích, nếu ba con ma thú này muốn tấn công chúng ta, bây giờ, chúng ta đã là những cái xác rồi, bình tĩnh, lui lại từ từ.”
Bốn người nghe lời nhắc nhở của Đại Niên thì như tỉnh lại từ giấc mộng, đúng vậy, nếu ba con ma thú này muốn giết bọn họ, sao bọn họ còn đứng ở đây mà cầm vũ khí nhìn chúng chứ?
Bốn người nhanh chóng làm theo, hạ phần nhọn của vũ khí xuống đất, vừa nhìn chăm chăm vào ba con ma thú, vừa lui về hướng trống của Xuân Văn San một cách từ tốn.
Ba con ma thú nhìn họ rút lui mà chẳng có hành động gì. Theo thời gian trôi qua, thân hình của ba con ma thú dần dần biến mất trong tầm mắt của năm người, nhưng, bọn họ vẫn rút lui một cách chậm rãi, giữ tinh thần cực kỳ cảnh giác, không dám lơ là dù chỉ một chút.
Cộc cộc cộc…
Những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, va chạm với những tán cây tạo nên thanh âm vang vọng cả núi đồi, càng lúc càng nhiều, cũng càng lúc càng lớn. Năm người vẫn thủ thế rút lui như cũ, mặc kệ cơn mưa đang rơi xối xả lên mặt, lên cơ thể, vẫn từ từ và chậm rãi, nhưng, không biết đi về đâu.
Đoàng đoàng…
Tiếng sấm chớp liên tục vọng xuống từ Thiên Không, lúc này, quần áo của hai nữ nhân đã ướt sủng, dán sát vào cơ thể làm lộ ra những đường cong, nhất là Xuân Văn San, nhưng không một ai trong họ để ý đến những chuyện này, chỉ thầm cầu trời cho họ may mắn, không bị nhắm đến, hoặc là trời nhanh sáng thì Hắc Dạ Khuyển và Sâm Cự Mãng sẽ không hoạt động nữa.
Thời gian trôi qua trong sự nặng nề, năm người không biết đã qua mấy giờ rồi? Đã đi được bao xa rồi? Bọn họ chỉ biết mưa vẫn cứ lớn, vẫn cứ nặng hạt, và họ vẫn cứ rút lui chầm chậm.
Đoàng…
Ánh sáng từ tia sét chiếu sáng không gian xung quanh, trái tim năm người chợt thót lên, khuôn mặt lập tức trầm xuống với đôi môi mím chặt. Sâm Cự Mãng thì không thấy đâu, nhưng một con Hắc Dạ Khuyển đang cách họ chỉ đúng hai cái cây.
Cơn mưa làm bộ lông của nó ướt sủng, nó dùng đôi mắt đỏ nhìn vào năm người và gầm gừ, và rồi, chợt duỗi hai chân trước và hạ thấp trọng tâm để lấy đà.
Đại Niên lập tức ném tay nải bọc Diệp Thanh Tằm cho Xuân Văn San, cầm chắc cự phủ và lên gào lên:
“Nhanh… nhanh chạy đi, đừng quay đầu lại, ta sẽ cản nó cho mọi người.”
Keng.
Vừa dứt lời, lưỡi của cực phủ và móng của Hắc Dạ Khuyển đã chạm vào nhau, trời mưa nhưng vẫn tóe lên tia lửa, cực kỳ nổi bật trong màn đêm.
Xuân Tố chỉ vừa thốt lên hai tiếng ‘đội trưởng’ liền bị Xuân Văn San lôi đi. Trong màn mưa dày đặc đó, không ai biết bốn người bọn họ có khóc hay là không? Chỉ thấy họ cắm đầu chạy và chạy, không hề quay đầu nhìn lại dù chỉ một làn.
Đôi khi, cơn mưa… khiến người ta trông quá vô tình.
Bốn người chạy bạt mạng trong mưa, cứ chạy, cứ chạy, không ai biết bản thân đang chạy về đâu, chỉ biết Hoắc Toàn chạy trước, ba người chạy theo mà thôi.
Hoắc Toàn cũng chẳng biết hắn chạy về đâu? Bây giờ, đầu óc hắn chẳng biết suy nghĩ gì nữa, chỉ còn bản năng mách bảo cứ chạy, nên hắn thấy đường là chạy thôi.
Đoàng…
Ánh sáng của tia sét lại nhá lên lần nữa, đang chạy thật nhanh, Hoắc Toàn bỗng dừng lại một cách gấp gáp, khiến ba người đằng sau cũng dừng gấp theo, sau đó nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu, bởi vì trong cơn mưa nên chẳng ai biết, chẳng ai thấy hắn đang đổ mồ như suối.
Ba người bước lên song song với Hoắc Toàn, nhìn vào không gian đen kịt phía trước.
Đoàng…
Ánh sét lại nhá lên, trước mặt bọn họ là con Hắc Dạ Khuyển thứ hai đang đứng, móng vuốt của nó còn đang xiên qua xác của một con chuột nhỏ, ép cho máu tuôn ra và hòa vào nước mưa trên đất.
Đoàng… đoàng…
Bốn người một thú dựa vào ánh sáng của sét mà nhìn nhau, rồi bốn người cầm chặt vũ khí của mình, chuẩn bị cho một cuộc chiến sống còn.
Bỗng nhiên, Hoắc Toàn xoay ngược hai đoản đao, đâm vào đùi của Cẩm Giang và Xuân Văn San đang đứng bên cạnh, nhân lúc hai người còn chưa phản ứng kịp, hắn cướp tay nải bọc Diệp Thanh Tằm của cả hai, tổng cộng là tám con, nhanh chóng xoay người bỏ chạy trong màn mưa đêm.
Ba người đứng như trời trồng, vẻ mặt không tin vào chuyện vừa mới xảy ra, cũng mặc kệ dòng máu từ đùi đang chảy ra, thấm vào y phục và hòa vào nước mưa mà chảy xuống mặt đất.
Ba năm, Hoắc Toàn là đồng đội của họ suốt ba năm, trải qua nhiều nhiệm vụ cùng nhau, từng đỡ hộ Xuân Tố một cú đánh của ma thú đến gãy cả xương sườn, từng được trả giá rất cao để dụ Xuân Văn San vào tròng nhưng không làm.
Ấy vậy mà, bây giờ, hắn… phản bội rồi.
Hắc Dạ Khuyển nhìn ba người với ánh mắt như thể đang cười nhạo, nó không thèm tấn công mà đi ngang qua cả ba, khóa vào hướng Hoắc Toàn đang bỏ chạy, bước từng bước rất thong thả.
Rắc… rắc…
Trong rừng cây, tiếng cây cối đổ ngã, hòa cùng mưa và tiếng sấm rót vào tai của ba người. Sâm Cự Mãng trường thân thể to lớn của nó đến gần, cái lưỡi đưa ra thụt vào, nhìn ba người với đôi mắt dần dần chuyển sang sự khát máu.
…
…