Chương 74. Diệp Thanh Tằm tới tay.
Hai ngày trước, Phong Hải Sơn Mạch.
“Hu hu, chân của muội… tê mỏi quá.”
Lời nói nũng nịu vang lên trong không gian đầy gió mát của cánh rừng, đến từ thiếu nữ còn khá trẻ, trông chưa đến 18 tuổi và đang ngồi nghỉ trên tảng đá.
Cô nàng có khuôn mặt non nớt, ưa nhìn, cao tầm một thước sáu, mặc y phục màu lam pha chút màu trắng, sau lưng đeo một thanh kiếm có lưỡi khá to. Trông nàng ta còn trẻ như vậy, nhưng không ngờ thực lực đã là Dẫn Linh sơ kỳ, thậm chí sắp bước vào trung kỳ luôn rồi.
Nghe tiếng than, bốn người đồng hành ngồi gần đó liền nhìn sang, thấy nàng ta đấm đấm chân với cái mặt xụ xuống thì chỉ biết lắc đầu mà cười.
“Tố muội, muội cố gắng thêm một chút, chúng ta sắp đến nơi rồi.”
Xuân Văn San nhìn Xuân Tố, muội muội ruột thịt của mình, thở dài và nói.
Xuân Văn San, người con gái cuối cùng trong nhóm năm người, năm nay 23 tuổi, cao một thước bảy, lưng đeo ngân thương, anh khí bức người, thân thể có lồi có lõm, kết hợp với nhan sắc xinh đẹp, từ đó tạo nên một mỹ nhân rất có danh tiếng, nhất là khi, cảnh giới của nàng ta đã là Dẫn Linh trung kỳ, chỉ cần hai viên Linh Đơn nữa là có thể bước vào hậu kỳ rồi.
Trông có vẻ là ‘thiên tài’ là con nhà gia thế, nhưng thật ra, cặp chị em này là trẻ mồ côi, từng lang bạt đầu đường xó chợ để xin ăn, dầm mưa dãi nắng, đến khi gặp một Thương Nhân không con cái và có tình người, cảm thấy họ lanh lợi nên không chê mà dẫn về nuôi nấng, dồn tất cả sự yêu thương cho họ, thậm chí, trước khi chết, ông ta còn bán gần hết tài sản, nhờ mối quan hệ để mua một hộp Linh Đơn cho hai người.
Làm như vậy, bởi vì, hai người là thân gái, nếu để lại tài sản cho họ thì càng làm họ trở thành đích nhắm của những kẻ tham lam, nên ông muốn họ thành Võ Sư, vừa có thể tự bảo vệ, vừa có thể kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Hộp Linh Đơn mười viên năm đó, Xuân Tố nhường hết cho Xuân Văn San, hai người lửng lửng không bằng một người mạnh, đạo lý này, nàng biết.
Xuân Văn San cũng chẳng phụ tấm lòng muội muội, sau khi dùng hết hộp Linh Đơn thì bước vào Dẫn Linh sơ kỳ, gần nhập trung kỳ, bỏ ra một năm rèn luyện chiến đấu điên cuồng mới nhập Tiêu Cục, từ đó kiếm được kha khá tiền tài và danh tiếng cũng vang xa.
Số tiền kiếm được đầu tiên trong đời, nàng ta dùng để xây mộ bia cho ân nhân, mua Linh Đơn cho Xuân Tố tu luyện, về sau mới xây một căn nhà nhỏ trong thành.
Xuân Tố cũng là thiên tài tu luyện, chỉ cần năm viên Linh Đơn đã bước vào Dẫn Linh sơ kỳ, làm Xuân Văn San thở dài, tiếc hận vì hồi đó không để muội muội dùng Linh Đơn sớm hơn, giúp kinh mạch ít bị hẹp lại.
Lan man nhiều quá, trở lại câu truyện.
“Đúng đúng…”
“Tố muội… muội chịu khó một chút, sau chuyện này, chúng ta có thể nghỉ ngơi non nửa năm rồi.”
Hai trong số ba nam nhân còn lại cùng lên tiếng. Một người khá thấp, mặc y phục màu vàng đất, vũ khí là cung tên. Một người anh tuấn, cao ráo, mặc y phục màu đen, vũ khí là đoản đao. Mặc dù cùng nói chuyện với Xuân Tố, nhưng trong lòng hai người này lại thầm ngó qua Xuân Văn San và nuốt nước bọt.
Bọn họ đã đồng hành cùng Xuân Văn San hơn ba năm, trải qua hàng chục nhiệm vụ, có thời điểm còn nhìn nhau mỗi ngày, nhưng cứ mỗi lần nhìn nàng ta, bọn họ thật sự không kìm được mà nuốt nước bọt một cái, thầm nghĩ, nữ nhân này… đúng là thuốc phiện.
“Ta biết muội đã đi đường mười ngày, nhưng nhiệm vụ này, chúng ta đã nhận, phải cố hoàn thành sớm kẻo lại có biến cố phát sinh. Hai viên Linh Đơn cho mỗi người, đây là một nhiệm vụ hiếm có, nếu không phải người của Tiêu Cục đã đi hết, nó sẽ chẳng rớt lên đầu chúng ta.”
Đại Niên, Đội Trưởng của tiểu đội này, Võ Sư Dẫn Linh hậu kỳ, lên tiếng.
Năm nay, Đại Niên đã 31 tuổi, cơ thể to cao, cực kỳ lực lưỡng, vũ khí là cự phủ được vắt sau lưng, là người có thực lực mạnh thứ năm trong Tiêu Cục.
Đội Trưởng đã lên tiếng, Xuân Tố không dám không nghe, đành cố lếch đôi chân mỏi nhừ, tiếp tục bước đi sau khoảng thời gian ngồi nghỉ ít ỏi.
Nam nhân mặc y phục màu vàng đất, Cẩm Giang, lên tiếng:
“Hay là, để ta cõng Tố muội đi? Ta còn khỏe lắm, không biết mệt đâu.”
Xuân Tố chưa kịp trả lời thì cán thương đã đánh vào mông Cẩm Giang, khiến hắn ta kêu ui ui, xoa xoa mông mà nhìn Xuân Văn San, còn ăn thêm câu mắng cùng cái lườm của nàng ta:
“Muội muội của ta, đừng có mà lấy kế giở trò.”
Cẩm Giang gãi đầu cười cười, tỏ vẻ vô tội:
“Ta đùa, ta đùa thôi mà, khà khà…”
Đội ngũ năm người tiếp tục hành trình, băng đèo, lội suối, vượt thác,… Bầu trời trong xanh dần dần được ánh tà dương nhuộm thành màu vàng, rồi từ từ hóa thành màu đen và được tô điểm những điểm sáng lấp lánh.
Lúc này, năm người đã dừng lại nghỉ ngơi dưới cái cây có tán rất rộng, dùng cành khô của nó để làm đống lửa lớn, một là để hạn chế ma thú lại gần, hai là để nướng thịt khô mang theo.
Trong ánh lửa bập bùng, Đại Niên lấy một tấm bản đồ từ tay nải, trải nó ra đất rồi bốn người còn lại cùng bu vào nhìn.
Anh ta chỉ tay xuống bản đồ, khoanh tròn một khu vực ước lượng, nói:
“Hiện tại, khả năng cao là chúng ta đang trong khu vực này, cách địa điểm cần đến một buổi đường nữa, dự kiến trưa mai sẽ đến nơi. Nhắc lại niệm vụ của chúng ta, rất đơn giản, chỉ cần bắt mười con Diệp Thanh Tằm, mang về là xong.”
“Ta cũng đã dò hỏi khu vực này từ những kẻ lặn lộn trong sơn mạch, tất cả đều xác nhận không có ma thú Thất Cấp trở lên, đồng thời, có thể nói nơi này là khu vực riêng của đám Diệp Thanh Tằm, nhiều người cũng đã từng đến đây mà bắt nó.”
Nhìn bốn người gật gật đầu, anh ta nói tiếp:
“Nếu mọi người không có ý kiến hay gì khác thì chúng ta nhanh chóng ăn uống rồi nghỉ ngơi, thay nhau canh gác luân phiên như cũ, sáng mai sẽ xuất phát sớm.”
Năm người ngồi xoay quanh đống lửa, bắt đầu nướng thịt khô. Dù nơi này là rừng, không thiếu thú hoang, nhưng họ không dám săn bắt vì sợ quá trình săn sẽ thu hút ma thú, đồng thời, việc nướng thịt tươi sẽ tạo ra mùi thơm dụ ma thú đến, nên thà chịu ăn uống kham khổ, còn đỡ hơn là mất mạng.
Trải qua một đêm yên bình như bao đêm khác, sáng hôm sau, năm người nhanh chóng thu dọn và lên đường.
Người xưa nói chẳng sai, càng đến gần đích, khó khăn càng nhiều. Trên đường đi của ngày hôm nay, bọn họ bị tập kích hai lần, lần đầu là con Thiết Giác Ngưu Thượng Bát Cấp, chạy đến để húc thì bị Đại Niên dùng cự phủ bổ xuống đầu một cách chuẩn xác, đoạt đi sinh mệnh của nó.
Lần thứ hai là Diệp Đường Lang Hạ Bát Cấp, tuy thực lực nó yếu hơn Thiết Giác Ngưu nhưng lại khó nhằn hơn nhiều. Được xem là một trong các giống loài sát thủ của rừng rậm, nó lẫn khuất rồi tấn công, rồi lại lẫn khuất. Đại niên phải giả vờ quay lưng, đưa ra điểm yếu để dụ nó tấn công, lúc này Cẩm Giang mới có thể xác định phương hướng mà bắn tên, làm nó bị thương bỏ chạy.
Cũng may là sau đó, năm người không gặp cuộc tập kích nào nữa, đi đến chỗ của đám Diệp Thanh Tằm với cơ thể hoàn hảo không vết thương.
“WOA.”
Nhìn khung cảnh trước mặt, Xuân Tố mở đôi mắt tròn xoe thật to, hô lên với cảm xúc choáng ngợp, bởi nơi này, quá đẹp rồi, một cánh đồng Dâu gần như bát ngát, nhìn không thấy bờ, xanh tươi và tràn đầy sức sống, tạo nên bầu không khí mát mẻ vô cùng.
Đảo mắt nhìn quanh, không hổ là khu vực riêng, số lượng Diệp Thanh Tằm ở đây quá quá nhiều. Chúng có màu trắng, dài khoảng sáu tấc, hệ Bọ, cấp bậc luôn luôn là Hạ Cửu Cấp, không có tính công kích. Giá trị duy nhất mà chúng mang lại là nhả tơ để dệt vải vóc, chất vải làm từ tơ của chúng được xếp vào loại thượng hạng, giá trị rất cao, nhưng cũng rất khó dệt, chỉ có những gia tộc chuyên sâu mới nắm được.
Khác với Lực Ngưu hay Hoàng Mã, Diệp Thanh Tằm có thể tự nâng cao phẩm chất bằng cách kết kén để tiến hóa thành ma thú Thanh Sắc Điệp, ma thú Hoàng Phẩm tầm trung, hai hệ Bay và Bọ, có khả năng chiến đấu nhưng khá yếu, được nuôi để làm cảnh hoặc thú cưng.
Nhiệm vụ lần này đến từ một gia tộc dệt vải bằng Diệp Thanh Tằm, đối với những người đó, một con Diệp Thanh Tằm có thể tạo ra giá trị vượt xa một viên Linh Đơn, nên bọn họ mới ra mức thù lao khá ‘điên’ như vậy.
Bây giờ là tiết Xuân, vào thời gian này, thường thường Diệp Thanh Tằm sẽ bắt đầu kết kén, mà đã kết kén hoàn toàn thì dù chưa tiến hóa, nó cũng không thể nhả tơ nữa.
Năm người nhanh chóng tản ra, tìm kiếm Diệp Thanh Tằm chưa kết kén, dễ dàng tóm đủ mười con, bây giờ, chỉ cần đem về là đổi được mười viên Linh Đơn rồi.
Bọn họ lấy những miếng vải, quấn chặn chỗ phun tơ của Diệp Thanh Tằm rồi mới gói vào trong tay nải, để tránh chúng nó kết kén trên đường trở về.
Kiểm tra một lần nữa để xác định mọi thứ đều ổn, Đại Niên nhìn mọi người, gật gật đầu rồi cười nói:
“Trở về là có Linh Đơn vào tay rồi, nên, phải nhanh.”
Mọi người cũng nở nụ cười tươi, theo lệnh mà nhanh chóng rút khỏi nơi này. Di chuyển một đường an toàn đến khi trời tối đen như mực, không thể thấy rõ đường đi nước bước nữa, lúc này, năm người mới chịu nghỉ ngơi.
Mọi người lấy lương khô trong tay nải, bắt đầu ăn tạm. Bất chợt, khuôn mặt Xuân Tố trở nên trắng bệch, thả cái bánh bao đang ăn dỡ trên tay rơi xuống đất, dùng tay đó nắm lấy cổ, kêu ưm ưm làm bốn người còn lại chú ý.
Xuân Văn San tức tốc chạy qua, biểu cảm lo lắng, sợ hãi nhìn muội muội, giọng run run, hỏi:
“Tố muội… muội… muội bị gì vậy?”
Xuân Tố không trả lời mà nhìn sang Cẩm Giang, sau đó chợt chỉ ngón tay về phía y, đồng thời vỗ vỗ cổ họng mình.
Khuôn mặt Xuân Văn San bỗng trở nên dữ tợn, gằn giọng:
“Cẩm… Giangggg…”
Cẩm Giang trưng ra cái mặt đơ, sau đó trở nên hoảng hốt, hắn… hắn có làm gì đâu?
Xuân Văn San đang định phóng tới chỗ Cẩm Giang thì Đại Niên bỗng lướt đến sau lưng Xuân Tố, co cẳng tay rồi đánh thành chưởng, nhắm thẳng vào tấm lưng nữ tử nhỏ yếu kia. Một màn này làm Xuân Văn San rất rất bất ngờ, trong đầu gào thét câu hỏi, đội trưởng nàng kính trọng, đang… đang làm gì vậy?
Không có gì ngăn cản, cứ thế mà chưởng của Đại Niên chạm vào phần gáy lưng của Xuân Tố, trong ánh mắt ngỡ ngàng của những người khác, Xuân Tố chợt phun ra… nửa cái bánh bao.
Cảm giác nghẹn ở cổ biến mất, Xuân Tố bắt đầu hít thở không khí một cách tham lam, mặc kệ những ánh mắt ngỡ ngàng, ngơ ngác,… đang nhìn mình.
Đại Niên về lại chỗ ngồi, tiếp tục ăn uống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sau khi hít thở thật đã, khuôn mặt đã có sắc hồng trở lại, Xuân Tố liền chỉ vào Cẩm Giang, mắng:
“Giang huynh, lúc huynh ăn thì đừng nhìn ta với ánh mắt đê tiện như vậy được không? Ta vừa mới thấy ánh mắt đó của huynh là đã mắc nghẹn rồi, cũng may có Niên huynh ra tay, nếu không, ta đã hương tiêu ngọc vẫn rồi, hu hu…”
Nói rồi cô nàng bắt đầu khóc, nhưng vừa khóc mà cũng vừa ăn, trông cứ hài hài thế nào ấy.
Còn Cẩm Giang, Xuân Văn San, Hoắc Toàn, cùng nghệch mặt khi nghe câu nói của Xuân Tố, nhất là Cẩm Giang, hắn đưa cánh tay run run chỉ vào Xuân Tố, vẻ mặt muốn nói gì lắm nhưng thật sự nói chẳng nên lời. Hắn nhìn đê tiện lúc nào cơ chứ? Nếu Xuân Văn San nói câu này thì hắn chẳng cãi, còn Xuân Tố? Trời, hắn oan ức quá.
Xuân Văn San vỗ vỗ ngực mà thở phào. Tổ đội này, nàng đã hoạt động chung hơn ba năm, rất thân thiết nên không muốn có chuyện gì xảy ra cả, dù đôi khi, Cẩm Giang và Hoắc Toàn nhìn nàng với ánh mắt không đứng đắn thật, nhưng bọn họ chưa từng làm việc gì đáng xấu hổ cả.
Xuân Văn San nén xuống những tâm tình, cốc nhẹ lên đầu của Xuân Tố vài cái làm nàng ta kêu ui ui, cũng biết bản thân có lỗi nên không chướng, tiếp tục ăn với cái má xụ xuống.
Ăn uống no nê, đội ngũ vẫn phân chia canh gác như cũ, chỉ là lần này, có đôi mắt đang nhìn bọn họ từ trong bóng tối.
Một cách… thầm lặng.
…
…