Chương 73. Tố Huyết Hoa.
Xoạt…
Trần U trượt theo sườn dốc xuống cánh đồng hoa rồi bật nhảy lên ngọn cây cao gần đó nhất, đảo mắt nhìn quanh như thể tìm kiếm gì đó.
Sau đó, ánh mắt hắn chợt trở nên dịu dàng, bởi vì, hắn đang thấy một hình ảnh rất đẹp, rất thơ. Tiểu Tiểu đang cuộn thân nằm ngủ dưới tán cây to, bên cạnh là Tô Khuynh Thành đội vòng hoa nở rộ trên đầu, cũng đang tựa vào Tiểu Tiểu mà ngủ say, và rồi, những cơn gió nhẹ thổi qua cánh đồng hoa khiến chúng đung đưa tạo thành những gợn sóng, sau đó cuốn theo những cánh hoa xanh bay đến chỗ cả hai đang ngủ, làm tóc và y phục của nàng cùng lông của nó phất phơ nhẹ nhàng, rồi được tô điểm thêm sắc màu bằng những cánh hoa kia.
Hắn nở nụ cười mỉm nhẹ, đứng trên ngọn cây đang dập dìu theo các cơn gió mà tận hưởng khung cảnh yên bình này, sau một lúc, hắn mới thu lại ánh mắt, quay người đi về hướng xa xa, để tránh việc sau đó làm phiền cả hai nghỉ ngơi.
Đi tầm một dặm, hắn thấy có bãi đất trống nhỏ ở gần đó, xung quanh có cây có đá để làm bia thử, thế là hắn quyết định tập luyện ở đây.
Hắn ngồi xếp bằng ở giữa bãi đất trống, đôi mắt dần dần nhắm lại, dò tìm những ký ức xưa cũ về những loại Linh Nhân Kỹ đặc biệt.
Những loại Linh Nhân Kỹ này giống Đạp Tinh Thất Bộ, rất mạnh và có thể thi triển ở bất kỳ cảnh giới nào, tất nhiên, chúng đều phải có yêu cầu gì đó, như Đạp Tinh Thất Bộ yêu cầu linh lực phải mang Khí Tức Tinh Không, thì những loại Linh Nhân Kỹ này yêu cầu trong linh lực phải có đặc tính không gian, hay người thi triển phải nắm bắt được Không Gian Lực.
Mà Không Gian Lực, đây là loại lực lượng mà chỉ có những cường giả từ Thánh Cấp trở lên mới nắm giữ, tức là, nói từ góc độ nào đó, những Linh Nhân Kỹ này còn được gọi là Linh Thánh Kỹ, bởi chỉ có Thánh Giả như bọn họ mới thi triển được.
Thế nhưng, bây giờ thì…
Trần U chợt đứng dậy, bắt đầu vận chuyển linh lực đi khắp toàn thân, ngay sau đó, một Trần U khác bỗng xuất hiện ở cách đó năm thước, còn thân hình của Trần U ở vị trí cũ dần nhòe đi rồi hoàn toàn tan biến.
Hắn gật gật đầu, bây giờ đã có thể xác nhận, linh lực của hắn đã có đặc tính không gian nên mới có thể thi triển Linh Nhân Kỹ, Không Bộ này. Chỉ cần hắn có đủ linh lực, dù là cường giả Nhất Cấp cũng không bắt được hắn, Linh Thánh Kỹ, không phải chỉ là hư danh.
Hắn lại vận chuyển linh lực, khiến thân hình chợt biến mất nhưng chẳng để lại tàn ảnh như trước, sau đó, hắn xuất hiện cách đó hơn trăm thước, thở phù thật dài, trông khá mệt mỏi.
Thi triển Linh Nhân Kỹ, Thiên Địa Độn ở cảnh giới này đúng là quá hao tổn linh lực, nếu không phải cơ thể hắn khác người, tràn đầy linh lực, sau khi thi triển Linh Nhân Kỹ này, chắc hắn chỉ là cá thịt để người ta chặt vì hết sạch linh lực rồi.
Hắn tiếp tục vận chuyển linh lực, nhưng lần này là lên bàn tay, sau đó đưa tay lên trời rồi làm hành động chém xuống. Không gian nơi bàn tay hắn chém qua chợt hằn lên đường cong hình trăng khuyết, nó trong suốt và như được kết hợp lại từ hàng hằng lát cắt hình tam giác, tựa tựa kim cương, sau đó, nó phóng về phía trước, lướt qua rừng cây rồi tan biến.
Rắc… rắc…
Rầm… rầm…
Bầu không khí im lặng trong vài giây ngắn ngủi, sau đó, những cái cây bị đường cong lướt qua bắt đầu trượt ra khỏi gốc từ chỗ cắt, đua nhau đổ xuống đất ầm ầm, làm khu vực đó nhanh chóng trở nên thoáng đãng.
Linh Nhân Kỹ, Không Nhận này chẳng màu mè, cũng chẳng hoa mỹ, còn nhanh, sắc bén và im ắng, rất thích hợp để dùng cho việc ám sát hay đánh bất ngờ.
Hắn lại vận chuyển linh lực lên hai bàn tay, tiếp tục chém ra hai đường cong tách rời khỏi không gian, ngay khi vừa kết thúc hành động chém, đôi tay hắn liền bắt lấy hai đường cong đó, cầm chúng như hai thanh bán nguyệt đao rồi lao đến chém ngang vào hai thân cây.
Hai đường cong cắt qua thân cây to cỡ thân người một cách rất nhẹ nhàng, còn nhẹ nhàng hơn dùng dao bén cắt đậu hũ, bởi hắn chẳng cảm nhận được bất kỳ lực cản trở nào phản lại cả, có thể thấy rõ ràng hơn sau khi hai thân cây đổ ầm xuống đất, lộ ra hai vết cắt ngọt lịm, bóng loáng vô cùng.
Rắc.
Khi hắn buông tay, hai đường cong không gian đó lập tức tan vỡ, hóa thành những điểm sáng bay đến lấp lại chỗ không gian mà chúng vừa được hắn tách ra, biến nó trở về trạng thái ban đầu.
Với Linh Nhân Kỹ, Không Đao này, hắn lại có thêm một thủ đoạn tấn công sắc bén vô cùng nữa rồi.
Hắn còn biết kha khá Linh Thánh Kỹ khác, nhưng vì chúng mạnh hơn, cần phối hợp với các thủ đoạn phụ trợ nên có thêm yêu cầu về cảnh giới thi triển, hắn muốn học toàn bộ, ít nhất phải tăng lên Ngũ Cấp, Tố Linh Cảnh mới được.
Trần U quay người bước trở về cánh đồng hoa, để lại sau lưng là một vạt rừng hoang tàn, nhưng… chẳng lãng phí, bởi không lâu sau, nơi này bỗng có nhiêu ma thú dạng chuột bò đến, dùng răng cắn những cành cây, đục thân cây,… lôi về làm tổ ấm của chúng.
Thiên nhiên là vậy, luôn có cách để tận dụng tất cả.
…
Sâu trong Phong Hải Sơn Mạch.
Nơi này có một hồ nước nhỏ, rất trong và xanh mát, những cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ làm nổi lên các gợn sóng lăn tăn, hoa cỏ quanh hồ thì đung đưa, làm cảnh đã đẹp lại càng thêm đẹp.
Giữa hồ nước có một hòn đất nhỏ, rộng chưa đến năm thước, nhưng chắc chắn là vị trí đắc địa nhất, tuyệt vời nhất cho thực vật ở khu vực này, bởi nó có nước bao quanh, có đất màu mỡ, lại còn chẳng bị tranh ánh nắng, vậy nên hiện tại, trên hòn đất đang có một cái cây, chỉ là, trông nó rất yếu ớt, đến nỗi mỗi khi có cơn gió thổi qua là như rằng nó có thể bị bẻ gãy bất cứ lúc nào.
Cây nhỏ, thân yếu đã đành, nó còn chỉ mọc đúng ba chiếc lá, mỗi lá đều trong suốt, không vân, nhìn rất kỳ lạ, chưa kể, nó còn đang nuôi, đang kết một bông hoa màu đỏ, đỏ rực như máu, với những cánh vẫn đang túm lại, dưỡng dục bản thân để chờ đợi thời khắc nở sắc, bung hương.
Nhìn cây hoa cực kỳ yếu ớt này, chắc chẳng ai có thể nghĩ đến nó là một loại dược vật cực kỳ quý hiếm, khiến bất kỳ chủng ma thú nào dưới Đế Vương Phẩm cũng thèm khát, nổi lên tham vọng chiếm lấy nó theo bản năng.
Tố Huyết Hoa.
Tố Huyết Hoa, công dụng như tên, trọng tố huyết mạch của ma thú, giúp chúng tăng cường chất lượng của huyết mạch, từ đó có tỷ lệ tăng phẩm chất của bản thân.
Trong huyết mạch của phần lớn ma thú ngày nay, đều ẩn chứa ít hay nhiều huyết mạch của các chủng ma thú mạnh mẽ cổ xưa do quá trình lai tạp, hỗn huyết,… Ẩn chứa càng nhiều thì càng mạnh, phẩm chất càng cao.
Vậy nên, khi dùng Tố Huyết Hoa, những huyết mạch cổ xưa này cũng sẽ được tăng cường chất lượng, tùy vào tình trạng của ma thú sử dụng mà sẽ tăng nhiều hay ít, và khi lượng huyết mạch này đạt đến tỷ lệ nào đó, con ma thú đó sẽ thăng phẩm, thậm chí là hóa thành chủng ma thú cổ xưa kia.
Con người coi trọng sức mạnh, ma thú lại càng coi trọng sức mạnh, mặc dù tỷ lệ thành công không cao, nhưng như thế này là đủ để chúng nó điên cuồng rồi.
Thế nhưng hiện tại, khu vực xung quanh Tố Huyết Hoa lại không hề tụ tập nhiều ma thú như tưởng tượng mà chỉ có hai con nằm đó, nhìn vào cây hoa với ánh mắt thèm khát vô cùng rồi nhìn lẫn nhau, ý đồ tranh giành hiện rõ qua ánh mắt.
Một con nằm sấp dài ở phía Tây, loài khỉ đột, cao ít nhất mười thước, màu lông trắng tinh như tuyết, trên đầu có ba viên ngọc trong suốt, màu hồng và có dạng giống ba cái sừng, một dài hai ngắn.
Đây là một trong ba Lãnh Chúa của Phong Hải Sơn Mạch, ma thú Hồng Sắc Giác Viên, Thống Lĩnh Phẩm, sỡ hữu ba hệ Giác Đấu, Thép và Đất, thực lực Trung Tứ Cấp.
Một con khác nằm ở phía Nam, toàn thân màu xám, trông như ngọn núi đá nhỏ, cao khoảng tám thước, có nhiều tảng đá nhọn mọc lỏm chỏm trên lưng, đôi chân trước của nó như hai cái cột đình, mỗi cái cao đến sáu thước, rộng hai thước, các chân sau thì nhỏ hơn đôi chút và giống với chân voi được bọc đá.
Đây là một Lãnh Chúa khác của Phong Hải Sơn Mạch, ma thú Nham Tê Thú, Thống Lĩnh Phẩm, hai hệ Đất và Đá, thực lực cũng là Trung Tứ Cấp.
Hồng Sắc Giác Viên dời mắt khỏi hai cái hốc đen, là mắt của Nham Tê Thú, chuyển qua nhìn Tố Huyết Hoa với vẻ chán chường. Nó đã chờ ở đây hơn hai tháng rồi mà bông hoa này vẫn chưa nở, với tính cách hay đi đây đó của nó, việc chờ hai tháng đúng là cực hình, chẳng phải như con Nham Tê Thú kia, chỉ thích ở yên một chỗ.
Hống.
Quá chán quá chán, Hồng Sắc Giác Viên bỗng hống lớn, vang vọng đất trời, truyền ý niệm cho đám thuộc hạ của nó, và rất nhanh, một con Thanh Ngân Ưng bay lướt qua chỗ nó rồi buông móng vuốt, thả hai con Lực Ngưu đang sợ hãi cực độ xuống đất.
Hồng Sắc Giác Viên vươn hai tay chụp hai con Lực Ngưu, với vóc dáng của nó thì hai con Lực Ngưu chỉ đủ vừa nắm trong lòng bàn tay. Nó đưa một con lên miệng, mặc kệ trạng thái sợ hãi kinh hoàng, bài tiết bậy bạ của Lực Ngưu mà cắn ngập họng, chia phần đầu và phần thân của con Lực Ngưu xấu số ra làm hai.
Máu của Lực Ngưu từ tràn ra khóe miệng làm nó phải đưa tay quẹt mồm, khiến lông trắng trên cánh tay nhiễm màu đỏ máu, nhưng nó không thèm để ý, theo thói quen ném cái đầu Lực Ngưu đi, trùng hợp thế nào, cái đầu lại rơi chuẩn xác vào hốc mắt của của Nham Tê Thú.
Rầm…
Nham Tê Thú liền nổi giận, giậm chân trước làm mặt đất chấn động không kém gì động đất. Còn Hồng Sắc Giác Viên thì không biết nguyên do nên đánh giá hành động này là đang khiêu khích nó. Thế là, nó ném con Lực Ngưu còn lại bay đi, đứng dậy nghiến răng, hai tay đấm vào ngực, khiêu khích lại Nham Tê Thú.
Hai Lãnh Chúa nhìn chằm chằm vào nhau, không gian chợt chìm vào sự tĩnh lặng, gió cũng ngừng thổi, chim cũng ngừng hót, và rồi… bùng nổ chiến đấu.
…
…
Khi Trần U trở lại cánh đồng hoa, Tô Khuynh Thành vẫn đang tựa vào Tiểu Tiểu, còn ôm cái đuôi hệ Tiên của nó như gối mà ngủ rất say.
Hắn bước đến, gối đầu lên đùi của nàng một cách nhẹ nhàng, lấy băng đầu để che mắt rồi cũng bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Những ngày sau đó, hắn cho nàng dùng Hắc Cầu Đan loại màu đỏ và lam, hướng dẫn nàng đóng mở không gian tùy thân, đồng thời dạy cho nàng những Linh Nhân Kỹ đặc tính không gian kia.
Học Linh Thánh Kỹ là chuyện khá khó, nhưng vì đầu óc đã được cường hóa nên tốc độ học của nàng cũng khá nhanh, tất nhiên, chuyện thi triển còn rất non nớt, mà, dù sao cũng là lần đầu tiên của nàng, không thể đòi hỏi gì nhiều được.
Và dĩ nhiên, hắn có công chỉ dạy thì nàng cũng có phần thưởng cho hắn. Mới sáng sớm của ngày hôm sau, hai người đã lăn ngoài cánh đồng hoa, mùi hương của hoa và mùi hương của nàng hoàn toàn át đi mùi của sự lăn lộn, khiến hắn chìm trong đê mê.
Suốt lần thưởng đó, hắn chỉ dùng mỗi tư thế truyền thống, chỉ đổi kiểu bằng cách lăn, hoặc hắn lên trên, hoặc nàng lên trên mà thôi.
Thời gian thấm thoát trôi qua, nhìn lại thì đã là bảy ngày sau.
Bên trong cánh rừng gần cánh đồng, một nam nhân có dáng vẻ tàn tạ, quần áo rách rưới, cơ thể lắm vết thương nhưng mỗi vết khá nông, chỉ rươm rướm máu nên hắn mới không mất nhiều thể lực, vẫn có thể điên cuồng mà chạy.
“Cứu tôi… Có ai không?… Cứu tôi với…”
Vừa chạy, nam nhân vừa hô cầu cứu, đôi lúc quay đầu nhìn phía sau, rồi càng chạy hớt hãi hơn, bởi có một con ma thú đang đuổi theo hắn với dáng vẻ nhàn nhã, đồng thời… nhìn hắn với ánh mắt trêu đùa con mồi.
…
…