Chương 6. Kỳ ngộ.
Trở về hiện tại.
Trần U ngồi xếp bằng trên giường, trong miệng ngậm một viên Linh Đơn, bắt đầu vận chuyển linh lực theo Linh Pháp.
Linh Pháp là phương pháp giúp tăng tốc việc tu luyện, hấp thu linh lực,… Tùy vào tốc độ gia tăng và những lợi ích khác mà được phân thành nhiều cấp độ, gồm: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm, thánh phẩm, thần phẩm.
Kiếp trước, hắn du lịch khắp nơi, từ đó biết rằng, thế giới này rộng lớn vô cùng.
Nó không có tên, có tất cả năm châu lục cực rộng: Trung Châu, Nam Châu, Bắc Châu, Tây Châu, Đông Châu, cùng cơ số hòn đảo lớn nhỏ.
Thành Hải Bình chỉ là một tòa thành nhỏ bé ở Cực Nam của hòn đảo to thứ hai của Nam Châu, gọi là Kinh Nam Đảo.
Dù gọi là đảo, xem là đảo, nhưng kích thước của Kinh Nam Đảo lại không nhỏ, như bằng cả Châu Á và Châu Âu cộng lại.
Như thế, là đủ để hiểu thế giới này rộng lớn biết nhường nào.
Kinh Nam Đảo có rất ít Linh Pháp, có thể nói là hầu như không có, bởi ‘Linh Pháp’ lưu truyền trên đảo chỉ là một loại phương pháp giúp cưỡng ép tăng tốc độ tu luyện một chút mà thôi.
Nếu xếp phương pháp này vào Linh Pháp, sợ là không vào được hàng hạ phẩm nữa.
Nếu nói về Linh Pháp thì phải nói đến Trung Châu, nhiều và đa dạng vô số kể, dẫn tới việc nó cũng là châu lục có thực lực tổng thể cao nhất.
Chỉ là, Trần U không dùng Linh Pháp của Trung Châu.
Linh Pháp hắn đang vận thuộc về một bộ lạc ở Bắc Châu.
Bắc Châu có những khu vực bị suy thói linh lực, nhưng ở đó vẫn có những Sủng Thú Sư đỉnh tiêm, chứng tỏ Linh Pháp của họ cực kỳ bá đạo.
Bằng chứng là, nhờ Linh Pháp này, Linh Đơn trong miệng Trần U được hấp thu rất nhanh, thời gian trôi qua chưa đến 2 phút đã hấp thụ được một viên Linh Đơn.
Ngoài tốc độ luyện hóa, khả năng hấp thụ cũng cao không kém, chỉ với một viên Linh Đơn mà thực lực của hắn đã ẩn ẩn sắp bước vào Nhập Linh Cảnh hậu kỳ.
Cộc cộc cộc…
Cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, Trần U mở mắt, choàng tạm một cái áo trắng rồi nhanh chóng ra mở cửa.
Đứng bên ngoài là một mỹ phụ xinh đẹp, mặc y phục cổ trang kín đáo, màu xanh lam pha với trắng, tóc được búi cao và cố định bằng ngọc trâm.
Trên người mỹ phụ không có nhiều trang sức đắc tiền, nhưng khí chất tỏa ra lại rất cao quý, như chính bản thân nàng ta là định nghĩa của khái niệm sang trọng, quý phái.
Đây là phu nhân của Đại Bá, người đã nuôi, chăm sóc hắn từ nhỏ, Tê Linh Sương.
Thấy Trần U mở cửa, Tê Linh Sương nhìn hắn một cách kỹ càng, soi mói từng chỗ, cảm thấy hắn không có vấn đề gì liền vỗ ngực thở phào.
“Bá Mẫu, người đến đây có việc gì vậy ạ?”
Tê Linh Sương đưa tay lên, dịu dàng đẩy những cọng tóc rối đang dính trên mặt hắn ra, mỉm cười nói:
“Ta nghe tin con không khỏe nên liền nhanh chóng chạy qua xem thử, nhưng nhìn U nhi thế này thì chắc không có gì rồi.”
Trần U nhìn lướt qua nha hoàn kia, nàng ta liền cúi gằm, né tránh ánh mắt của hắn.
Dù sao, tự chủ trương thông báo cho Đại Phu Nhân mà không có sự cho phép của thiếu gia thì không đúng, nhưng nếu lỡ thiếu gia mà có chuyện gì thì nàng ta cũng bị tội không thông báo.
Tiến thói lưỡng nan, nên sau một hồi cân đo đong đếm, nàng ta quyết định thông báo cho Đại Phu Nhân.
Từ xưa giờ, Nhị thiếu gia nổi tiếng là trầm ổn, đối xử tốt với mọi người, chắc cũng không phạt nàng ta gì đâu.
Trần U chuyển mắt nhìn vào Tê Linh Sương, mỉm cười:
“Dạ, Bá Mẫu không cần phải lo đâu ạ, chỉ là U nhi mơ thấy ác mộng, đổ mồ hôi hơi nhiều chứ không có bệnh tật gì.”
Tê Linh Sương gật gật đầu, xoa đầu hắn với ánh mắt nhu hòa:
“Còn nửa tháng nữa là đến Lễ Trưởng Thành, con cũng có sủng thú đầu tiên, nghỉ ngơi cho thật tốt.”
“Bây giờ, con muốn có mối hôn sự nào, cứ nói Bá Mẫu làm chủ cho con, dù có là dân thường không nằm trong hai gia tộc kia, Bá Mẫu cũng sẽ rước về cho con.”
“Con… phải tranh thủ khai chi tán diệp đó, nghe chưa?”
Nói rồi Tê Linh Sương che miệng cười khẽ, nhéo nhéo má hắn rồi rời đi, những nha hoàn của bà cũng nhanh theo sau.
Đứng nơi đó chỉ còn lại mỗi nha hoàn kia đang cúi đầu.
“Tên ngươi là gì?”
Trần U nhìn nàng ta, hỏi nhỏ.
“Thưa thiếu gia, nô tỳ tên Tiểu Cửu.”
Dù trước kia có tên, có họ là gì, nhưng một khi đã vào Trần gia, đã ký giấy bán thân thì tên họ cũng được thay đổi, nữ nhân họ Tiểu, nam nhân họ Đại, mãi mãi là người của Trần gia.
Trong lòng Tiểu Cửu tràn đầy nghi hoặc, nàng đã chăm sóc cho thiếu gia suốt năm năm, tên của nàng được thiếu gia nhớ rõ, tối hôm qua thiếu gia còn bảo nàng chuẩn bị cho chút trà ấm dễ ngủ.
Thế nhưng, sao mới chỉ qua một đêm, trông thiếu gia lại khác lạ như vậy? Còn quên luôn tên của nàng?
Thấy thiếu gia nhìn mình chằm chằm, trong lòng Tiểu Cửu nổi lên cảm giác bị đè nén, khiến nàng hơi khó thở và khó chịu.
“Ngươi chuẩn bị cho ta nước ấm, ta muốn đi tắm.”
Trần U thu hồi ánh mắt, ra lệnh cho Tiểu Cửu với giọng nhẹ nhàng.
Nàng lập tức hô vâng, như được đặc xá mà nhanh đứng dậy, tức tốc đi chuẩn bị cho hắn.
Một lúc sau, Trần U bước đến một căn phòng khác của trạch viện với dáng vẻ thong thả, tay chấp sau mông, liên tục quan sát xung quanh.
Trên đường đi, hắn gặp vài nha hoàn đang chăm sóc cây cảnh trong viện, cho cá ăn, quét dọn đường đi.
Một đoàn hộ vệ mười người đi tuần tra quanh viện, dù khải trang nặng nề nhưng bước đi hoàn toàn không có tiếng động nào.
Tất cả mọi người thấy hắn đều cúi đầu, hô to câu ‘chào Nhị thiếu gia’.
Hắn cũng gật đầu chào đáp lại, tiếp tục đi tới.
Đến nơi thì phòng tắm đã mở sẵn cửa, vừa bước vào, hắn liền ngửi được hương thơm dịu dịu, cảm giác đầu óc thư thả vô cùng.
Không gian của phòng rộng lớn nhưng lại rất trống trải, chỉ có một cái thùng tắm đang bốc lên hơi nước, một tấm bình phong che ở hướng cửa sổ đối diện đang mở.
Cách thùng tắm một chút là một cái bàn, trên đó đặt y phục và khăn lau dành cho hắn.
Sau cái bàn là Tiểu Cửu đang đứng với hai tay chấp ở trước bụng, sẵn sàng phục thị hắn tắm rửa.
Thấy hắn đi vào, nàng liền bước khỏi vị trí, đến sau lưng và giúp hắn cởi y phục.
Thân thể của Trần U khá cường tráng và đầy vẻ nam tính, dù nhìn rất nhiều lần rồi nhưng mặt Tiểu Cửu vẫn hiện lên rạng mây hồng, cảm giác cả người nóng lên và trái tim đập mạnh.
Là người ba kiếp, nên đối với hắn, những chuyện này rất bình thường, từ đó chẳng thể hiện ta đây là quân tử, là Liễu Hạ Huệ, đuổi Tiểu Cửu ra ngoài hay gì đó.
Sau khi thoát y chỉ còn cái quần ngắn mỏng, hắn ngồi vào thùng tắm với dáng vẻ bình thản, nhiệt độ nước ấm áp và mùi hoa thơm nhẹ làm tinh thần hắn giải tỏa, trở nê cực kỳ thoải mái, nhẹ nhàng.
Đã bao lâu rồi, hắn chưa được thư sướng như vậy?
Một năm, ba năm, mười năm? Hắn cũng không nhớ rõ, lần cuối mình thư sướng là lúc nào?
Lúc này, đôi bàn tay thon thả của Tiểu Cửu đặt lên hai vai hắn, bắt đầu xoa bóp cẩn thận với lực đạo vừa đủ.
ÀIIIII.
Thở ra một hơi thật dài, hắn đặt hai cánh tay lên thành thùng tắm, người ngã về phía sau, nhắm mắt tận hưởng sự phục thị của Tiểu Cửu.
Sau một lúc thư giãn, hắn mở mắt ra, bộ não bắt đầu suy nghĩ lý do nào làm hắn có thể quay trở lại?
Kiếp trước, hắn mãi là ‘nam 8.5’ dù kỳ ngộ nhiều nhưng không bằng người, nên chắc chắn không có cái nào có thể giúp hắn quay về quá khứ.
Cứ mãi mê suy nghĩ, thời gian đến giờ trưa lúc nào không hay.
Lúc hắn định thần lại thì nước trong thùng cũng đã nguội, và Tiểu Cửu vẫn còn đang xoa bóp cho hắn, mặc cho hai bàn tay đã mỏi nhừ, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi.
“Được rồi, đến đây thôi.”
Rào.
Trần U đứng dậy, bước ra thùng tắm.
Trong lòng Tiểu Cửu thở phào, lắc lắc cho đôi tay đỡ mỏi đôi chút rồi phục thị hắn mặc quần áo.
Lau khô người xong, nàng giúp hắn mặc y phục, buộc lại tóc tai.
Sau khi xong xuôi, nhìn bộ dáng hiện tại của hắn, Tiểu Cửu như bị hớp hồn.
Toàn thân trang phục bạch sắc, làn da trắng nhưng không quá trắng đến mức làm cho người khác cảm thấy yếu đuối. Mái tóc dài được buộc lên, phía trước để hai đoạn tóc rời, kết hợp với dung mạo anh tuấn thì trông càng đẹp.
Chỉ là, thứ làm Tiểu Cửu bị mất hồn chính là khí chất hiện tại của hắn, trầm ổn, tự tin, mạnh mẽ, ẩn ẩn trong đó một chút sự u sầu, tang thương theo năm tháng, nhất là những cảm xúc trong đôi mắt kia.
Thấy Tiểu Cửu nhìn mình chăm chú, tai bắt đầu đỏ lên, Trần U liền đưa tay quơ qua lại trước mặt nàng.
Nàng tỉnh hồn lại, ngại ngùng cúi đầu xuống, không dám nhìn, cũng không muốn để hắn thấy khuôn mặt đỏ hồng, nóng ran của bản thân.
“Tiểu Cửu này, phiền nói nhà bếp không cần chuẩn bị đồ ăn, hôm nay ta sẽ dùng bữa ở ngoài.”
Phân phó xong, Trần U bước ra khỏi phòng tắm, hướng về cửa lớn của trạch viện.
Trần gia cực kỳ rộng lớn, nhân khí nhiều nhưng không ồn ào, trái lại khung cảnh cực kỳ yên tĩnh.
Trần gia có rất nhiều trạch viện độc lập, mỗi trạch viện sở hữu nha hoàn, hộ vệ và đầu bếp riêng,…
Chỉ có những người có thân phân cao mới sống ở những trạch viện đó, còn những trạch viện không có chủ nhân thì chỉ có nha hoàn cắt tỉa cây cảnh, quét rác,..
Còn khu vực của những Võ Sư của Trần gia thì cách khá xa, nên khu vực này yên tĩnh là dễ hiểu.
Trần U theo con đường đá lớn đi ra hướng cửa chính của gia tộc.
Bên đường trồng rất nhiều loại hoa, hương thơm tươi mát làm dịu đi tinh thần.
Đôi lúc, từ các bông hoa bay ra những con bướm sặc sỡ đầy màu sắc, cùng nhau bay lượn vui đùa.
Mặt trời trên đỉnh đầu được che đi bởi ánh mây trắng rộng lớn, se dịu nhiệt độ không khí của trời Thu.
Hai tay Trần U vắt sau lưng, thong thả đi trên đường đá.
Qua một tòa trạch viện, hắn thấy một nha hoàn vừa bước ra khỏi cửa.
Mặt nàng ta đỏ như nắng chiều, còn lưu sắc xuân sau cuộc mây mưa, hai chân vừa bước mà vừa khép chặt, như có cái gì đó làm nàng ta khó chịu.
Thấy Trần U, nha hoàn giật mình, nhanh chóng cúi đầu chào:
“Nô tỳ xin kính chào Nhị thiếu gia.”
Hắn nhìn trạch viện kia, bắt đầu lục lại ký ức, nhớ không nhầm thì hình như nó là của Trần Tôn, nếu đúng là vậy thì chuyện nha hoàn mang cái bộ dáng này chạy ra là bình thường.
Dù thích nữ sắc nhưng Trần Tôn không phải loại phế vật yếu đuối, thích hưởng hơn thích làm, trái lại, thân thể vị Tam Đệ này mạnh mẽ bằng những Võ Sư bình thường, sau khi có sủng thú thì tốc độ tu luyện cũng không kém cạnh ai.
Cách đối nhân xử thế của Trần Tôn vẫn rất được, cao ngạo nhưng cao ngạo bằng chính thực lực của mình, không bao giờ dùng Trần gia làm bia chống.
Sự háo sắc của Trần Tôn chỉ ‘dành’ cho nha hoàn trong nhà, không tai hại nữ tử bên ngoài, đồng thời đối xử với những nha hoàn kia cũng khá tốt.
Nói tóm lại, Trần Tôn không phải phế vật hay ‘thiên kiêu’ sủng tam đại.
Ra hiệu cho nha hoàn bước đi, Trần U tiếp tục di chuyển ra cổng chính.
Khi sắp đến nơi, hắn gặp một đám người đang chuẩn bị các xe kéo để ra ngoài, hình như là đội vận chuyển đi vận đồ.
“Chào Nhị thiếu gia.”
Bọn họ gặp hắn đang đi tới thì dừng lại một lúc, cúi đầu chào.
Đến khi ngước lên, đập vào mắt bọn họ là hình ảnh Trần U đứng như trời trồng, nhìn chăm chăm vào ma thú kéo xe với ánh mắt ngơ ngác, kinh ngạc, khó tin,…
…
…