Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trung-sinh-ngay-dau-tien-ta-dem-giao-hoa-mang-den-khach-san

Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đem Giáo Hoa Mang Đến Khách Sạn

Tháng 2 5, 2026
Chương 1028: Văn phòng hận tao văn sắp tới Chương 1027: Lấy mua theo nhóm lông dê
6996498d4aef6557874293deedd04996

Làm Thần Linh Tại Nhật Bản

Tháng 1 22, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương Chương Kết cục
pham-nhan-tu-tien-chi-lam-thien-ton.jpg

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Lâm Thiên Tôn

Tháng 4 11, 2025
Chương 195. Phi thăng Tiên giới Chương 194. "Cửu Khúc Linh Tham đan!"
ta-so-huu-nghe-thien-phu-tat-ca-deu-la-than-cap.jpg

Ta Sở Hữu Nghề, Thiên Phú Tất Cả Đều Là Thần Cấp?

Tháng 2 4, 2026
Chương 446: Đối thoại Chương 445: Truyền tống
pokemon-chi-bat-trung-thieu-nien.jpg

Pokemon Chi Bắt Trùng Thiếu Niên

Tháng 1 22, 2025
Chương 613. Đại kết cục! Chương 612. Nói phân biệt, đưa tiễn to lớn Dragonite!
den-tu-lam-tinh-hac-ky-si.jpg

Đến Từ Lam Tinh Hắc Kỵ Sĩ

Tháng 3 26, 2025
Chương 1216. Thế giới dung hợp Chương 1215. Đăng tràng
su-de-su-muoi-ngo-nghich-dai-su-huynh-ta-muon-phan-kich

Sư Đệ Sư Muội Ngỗ Nghịch, Đại Sư Huynh Ta Muốn Phản Kích

Tháng 1 5, 2026
Chương 00 Phiên ngoại một Đại đạo có trường sinh Chương 486: Thiên Huyền sơn đại sư huynh ( Đại kết cục )
toan-cau-tai-bien-ta-nam-giu-vo-so-vat-tu.jpg

Toàn Cầu Tai Biến, Ta Nắm Giữ Vô Số Vật Tư

Tháng 2 1, 2025
Chương 244. Đại kết cục Chương 243. Vô địch thiên hạ
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 63.Sau chiến đấu.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 63. Sau chiến đấu.

Sau vài phút kể từ lúc cuộc chiến bên này kết thúc, một binh lính mang tin từ Phủ Thành Chủ chạy đến, tức tốc gặp Thành Chủ rồi nói nhỏ. Nghe xong, Phú Tuấn liền thở ra một hơi, thầm hô may mắn vì bản thân đã đề phòng chu toàn.

Lúc này, các binh lính đang gom xác chết tập trung về hai chỗ, xác của bọn Khủng Ma Nhân để qua một bên, xác của người bình thường để qua một bên. Một nhóm người hầu nhanh chóng đi quét dọn, lau chùi mọi thứ sạch sẽ. Ngoài ra, còn một nhóm công tượng đang nghiên cứu việc sửa chữa mọi thứ, cảm giác bầu không khí cứ là lạ khó tả.

Người Hộ Vệ Bát Cấp trên tường thành đi đến gặp Phú Tuấn với hai cánh tay bó nẹp, khụy xuống thông báo:

“Thưa Thành Chủ, cuộc chiến trên tường thành đã kết thúc, giết được kẻ địch, hai mươi hai binh lính bị thương nhẹ, chín binh lính bị thương nặng, mười hai huynh đệ đã chết, tất cả là do thuộc hạ vô năng, không thể giết kẻ địch nhanh chóng để bảo hộ được mọi người.”

Phú Tuấn nâng Hộ Vệ đứng dậy một cách nhẹ nhàng, lắc lắc đầu, thở dài rồi nói:

“Cuộc chiến này, không một ai bên chúng ta có lỗi lầm gì cả, là do đám chó đó quá điên, nên là, cậu đừng tự trách, về nghỉ ngơi và dưỡng sức đi, để sau này còn đáp trả. Đãi ngộ và phần thưởng của huynh đệ đã khuất, vẫn như cũ mà thực hiện, cậu cứ yên tâm.”

Đôi mắt Hộ Vệ đỏ hoe, nắm tay thật chặt rồi buông ra cùng tiếng thở dài và hành động cúi chào, rồi hai binh lính tiến đến, hỗ trợ Hộ Vệ về Phủ Thành Chủ để nghỉ ngơi.

Ài.

Nghĩ đến 12 binh lính đã chết, Phú Tuấn lại thở dài. Binh lính của ông đều được tuyển từ các gia đình trong thành, có người thân, có vợ con, vậy mà giờ ra đi sớm như vậy, tất cả chỉ vì hai từ trách nhiệm, cũng vì ông không thể xây dựng lực lượng Hộ Vệ mạnh mẽ, do ông, do ông.

Ài.

Ông lại thở dài rồi ép xuống các cảm xúc trong lòng, nhìn qua thì trùng hợp thấy hai Gia Chủ và con của họ cũng đang đi ra. Ông không giận, cũng không tỏ vẻ gì, chỉ gật đầu xem như chào hỏi, bởi biết họ có khó khăn của họ, có thứ cần tính toán, cần bảo vệ, nên không thể trách móc.

Gia Chủ hai nhà cũng áy náy nên chỉ biết gượng cười, chấp tay cúi chào rồi nhanh chóng về lại Phủ Đệ.

Phú Tuấn quay đầu sang hướng khác, thấy Trần U đang dựa lưng vào thân cây lớn mà ăn trái cây, trông cực kỳ nhàn nhã, bên cạnh còn có nữ hầu đang gọt vỏ táo, vừa gọt và cũng vừa thỉnh thoảng lại đẩy ánh mắt lên để nhìn Trần U, nghĩ nghĩ gì đó rồi đỏ mặt.

Hắc không để ý đến hành động khác thường của nữ hầu mà chú tâm vào chuyện ăn, bởi hắn thực sự khá đói, tối hôm qua đến sáng hôm nay chẳng có gì bỏ bụng, đã thế còn phải chiến đấu, dùng hai lần Đạp Tinh Thất Bộ cấp nhị bộ càng làm hắn cảm thấy đói.

Phú Tuấn đi đến, chấp tay cúi đầu nhẹ để cảm ơn hắn, không có hắn thì thương vong chắc chắn tăng lên vài lần, với chức Thành Chủ của ông cũng xém bay mất rồi.

Ông cười chân thành, nói với giọng cảm kích:

“Cảm ơn cậu rất nhiều, cái ơn này, ta thật sự không biết nên báo đáp thế nào cho phải? Giờ thân ta quấn quá nhiều việc, không tiện nói chuyện, mong cậu thông cảm và sắp xếp ở lại thêm một ngày, ngày mai, ta sẽ mở tiệc chiêu đãi, xem như thay lời cảm tạ.”

Hắn gật gật đầu, cười đáp:

“Không có gì đâu Thành Chủ, vãn bối ăn nhờ ở đậu nên cũng phải ra sức một chút, tiện tay, tiện tay mà thôi, khà khà khà.”

“Nếu Thành Chủ đã ngỏ lời, vậy, vãn bối sẽ ở lại thêm một ngày, mà, vãn bối nghe nói Thành Chủ có rượu ngon giấu rất kỹ, ngày mai…”

Ông cười ha hả, vỗ vai hắn nói:

“Được, chuyện đơn giản, ngày mai cho cậu muốn thỏa thích thì thôi.”

“Nhớ, nam nhân nói được làm được, ta mà nghe tin lát nữa không thấy mặt mũi cậu đâu là coi chừng dính Lệnh Truy Nã của ta à.”

Ông vỗ vai hắn thêm lần nữa, cười tươi bước đi.

Hắn lắc lắc đầu cười cười, chén xong đống trái cây rồi mở cổng cho Tiểu Tiểu chui vào, lắc lắc vai xả khớp cho thoải mái rồi bước đi.

Nữ hầu nhìn hắn rời đi với ánh mắt phức tạp mang theo nhiều cảm xúc, cùng với bàn tay bấu chặt ông quần, rồi nàng ta chợt hít một hơi thật căng phổi để lấy dũng khí, chạy đến rồi nắm lấy tay áo hắn, khi hắn quay đầu nhìn thì mặt nàng ta đỏ bừng, bẽn lẽn:

“Cảm ơn… đại nhân đã cứu giúp… nô không có gì báo đáp, chỉ mong… chỉ mong được cùng người phong lưu một đêm.”

Cùng hắn phong lưu một đêm??? Cái này, cái này… là nàng ta muốn báo đáp hắn? Hay là để hắn báo đáp nàng ta vậy?

Hắn giựt nhẹ để tay áo rời khỏi bàn tay nhỏ xinh kia. Nữ hầu cũng biết thân biết phận nên đứng yên ở đó mà cúi gầm đầu để giấu đi đôi mắt đang dần đỏ, lòng thì rầu rĩ, tự ti và dần khép lại, sợ là từ đây về sau, nàng ta sẽ không bao giờ có dũng khí để thổ lộ lòng mình được nữa.

Thế nhưng, không như nàng ta, cũng không như mọi người đang nghĩ, hắn không bỏ đi mà bước gần, vòng tay ôm cái eo thon kia mà kéo vào ngực hắn, chưa kể, sau khi quan sát xung quanh, thấy không có ai để ý nên hắn bắt đầu thi triển chiêu thức, một tay dùng Thiên Thủ Phạt Sơn, một tay dùng Hầu Tử Thâu Đào.

Nhìn nữ hầu đang ngẩn người, hắn cười đểu cán, nói:

“Phong lưu một đêm với cô là chuyện không thể. Không phải do cô xấu, trái lại, cô rất xinh đẹp, dáng chuẩn và ngon, nhưng, đây là vấn đề liên quan đến quan điểm sống cá nhân, ta thấy chuyện ta giúp cô chỉ là thuận tay, chẳng cần phải trả giá gì lớn, nên không cần cô lấy thân báo đáp.”

“Với lại, bây giờ, ở phòng đang có một yêu tinh chờ ta về sủng hạnh, ta sắp hao hết đạn dược để chiến đấu với nàng ấy rồi, không còn đạn để bắn với cô nữa, nên là, hành động này, xem như cô đã báo đáp ta rồi.”

Nói rồi hắn đổi chiêu thức cho hai tay, còn nữ hầu thì ngại ngùng, nép sát vào bờ ngực săn chắc kia, trong lòng vui vẻ như nở hoa nhưng vẫn còn chút tiếc nuối.

Sau một lúc, hai người tách ra. Mặc dù nói là nữ hầu chủ động muốn báo đáp, nhưng hắn vẫn thực hiện quan điểm sống cá nhân, đó là có qua có lại, nhét vào khe núi của nàng ta mười viên Linh Nguyên, ép nàng ta nhận rồi mới chịu quay người bước tiếp.

Chỉ là, mới đi được hai bước, nàng ta lại chạy đến, ôm hắn từ phía sau và thì thào vào tai:

“Cảm ơn đại nhân rất nhiều, khi nào đại nhân muốn, hãy cứ quay lại tìm nô, tuổi xuân của nô, thề sẽ dành cho người.”

Nàng ta hôn lên tai hắn rồi tức tốc ôm mặt bỏ chạy, giống như người vừa nói không phải nàng ta mà là nhân cách khác hay sao ấy?

Nhìn nàng ta chạy mà hắn bật cười, rồi tiếp tục bước đi ra xe lạc đà đã được chuẩn bị, thầm nghĩ hôm nay, yêu tinh kia sẽ chết với hắn.

Còn nữ hầu, với mười Linh Nguyên hắn đã tặng, lại được Phú Tuấn âm thầm bảo hộ, nàng ta đã có một cuộc sống vui vẻ ở Thành Hải Sa, và cũng giữ đúng lời hứa, dành cả tuổi xuân cho hắn, một tuổi xuân kéo dài suốt 21 năm, từ năm 19 tuổi ở hiện tại đến năm 40 tuổi.

Khi hết khoảng thời gian thề hẹn, nàng ta không cưới chồng, cũng không có con, chỉ nhận nuôi những đứa trẻ mồ côi mà xem như con của mình, hưởng cuộc đời an bình đến 72 tuổi.

…

Về đến phòng, vừa mở cửa bước vào, một cảnh tượng hương diễm vô cùng liền đập thẳng vào mắt Trần U.

Tô Khuynh Thành đang nằm trên giường với tấm thân không mảnh vải, cơ thể ẩm và trắng sạch do vừa mới tắm xong, có thể xác nhận thông qua mái tóc đen dài còn chưa khô.

Hình ảnh này thì bình thường, hình ảnh bất thường là nàng đang đưa tay xuống dưới, đôi mắt lim dim và thở hơi nóng, đôi lúc còn gọi tên hắn, tất cả chỉ vì để dời nước qua cái nơi mà nàng đã ước hẹn, khi hắn về liền có thể nhập trận.

Nghe tiếng mở cửa, đôi mắt nàng liền mở to, nhìn hắn rồi đá mắt đầy quyến rũ, sau đó quay người nằm sấp, ngoắc ngoắc ngón tay, lả lơi nói:

“U đệ, đến đây, tận hưởng phần thưởng của tỷ tỷ dành cho đệ đi.”

Hắn làm sao chịu nổi, tức tốc đóng cửa… rồi chỗ này lượt bỏ 300 chữ.

…

Chiến với Tô Khuynh Thành đến tận trưa, sau đó, Trần U thực hiện lời hứa của hắn, đó là dắt Tiểu Tiểu và nàng đi dạo thành, cũng cho nó ăn căng bụng mới thôi.

Sau chuyện lúc sáng, phần lớn đoàn buôn đã rút đi, còn người dân thì vẫn tiếp tục cuộc sống buôn bán như bình thường, chuyện xảy ra khi tiếng chuông cảnh báo vang lên, họ cũng trải qua nhiều rồi, đã quá quen.

Dạo chơi một hơi đến tận tối, lại thêm chuyện ban này nên Trần U cảm thấy cơ thể khá rã rời, nên sau khi tắm rửa, hắn liền nằm banh càng trên giường, đang chuẩn bị tiến vào giấc ngủ thì chợt cảm nhận có người ngồi lên bụng hắn, không ai khác ngoài giai nhân tuyệt sắc kia.

“U đệ ngủ vội thế? Tỷ tỷ có chuyện muốn thẩm vấn đệ nè, hì hì.”

Không chờ hắn đáp lời, nàng chóng hai tay lên bờ ngực săn chắc kia để hắn khỏi chạy, cười nói tiếp:

“Buổi sáng tỷ tỷ chưa hỏi đệ, sao lúc đệ về nhà, trên quần áo lại có hương thơm của nữ nhân? Đệ đúng là tiểu quỷ à nha, nói đi chiến đấu, đi hỗ trợ Thành Chủ, hóa ra là đi lén phéng sau lưng tỷ tỷ.”

“Tỷ tỷ rất tò mò à nha, mỹ nhân xinh đẹp thế nào mà lại có thể làm đệ bỏ qua lời nói của nam nhân đây ta?”

Chách.

Ui da.

Hắn chợt vỗ mạnh lên trái đào căng mọng làm nàng kêu đau, cười hỏi:

“Nàng ghen sao?”

Nàng vừa xoa xoa trái đào, vừa nũng nịu đáp:

“Nói đệ là con nít chẳng sai nha. Nữ nhân, nam nhân, mấy ai mà không biết ghen? Nhưng, tỷ tỷ không có ghen, chỉ là tò mò thôi.”

Hắn cũng không giấu giếm mà kể lại chuyện chiến đấu, cũng kể lại chuyện của nữ hầu. Sau khi nghe trọn vẹn, nàng chợt vươn tay nhéo nhéo má hắn, giọng trêu chọc:

“Ai đó có phúc, có phận đào hoa mà không biết hưởng nha. Người ta là cô nương tuổi trẻ, hứa dành cả tuổi xuân, vậy mà lại chẳng ngó ngàng, về nhà chọc ghẹo bà cô vừa già vừa nghèo như tỷ tỷ đây, thật là.”

Trông thái độ của nàng, hắn thầm thở dài, kiểu này, chắc sáng mai hắn không tham gia tiệc được quá.

Hắn chợt lật nàng nằm kèo dưới, chủ động mở ra chiến cuộc, còn nàng thì ngơ ngác, bởi trong lòng nàng có ghen, nhưng không đến mức ghen tuông cháy nhà cháy cửa, chỉ định trêu chọc hắn một chút rồi đi ngủ, không ngờ hắn chẳng nói lời nào liền cho quân đánh nàng, chưa kể, trận đánh này càng lúc càng hăng và ác liệt, khiến nàng dần dần chịu không nổi.

“Trần U, đừng chiến nữa, ta xin lỗi chàng, ta hứa… ta sẽ không chọc chàng nữa…”

“Ui ui, tiểu quỷ, chàng dừng… chàng dừng lại… sáng mai… ta muốn đi gặp Thành Chủ nữa…”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-chuyen-chuc-ta-than-khi-tu-dau-vo-han-chong-chat.jpg
Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Thần Khí Từ Đầu Vô Hạn Chồng Chất
Tháng 2 1, 2025
mot-nguoi-mot-ngua-mot-dao-ta-bo-ra-ca-giang-ho.jpg
Một Người Một Ngựa Một Đao, Ta Bổ Ra Cả Giang Hồ
Tháng 1 18, 2025
vo-dich-tu-mot-quyen-vo-dao-bat-dau.jpg
Vô Địch Từ Một Quyền Võ Đạo Bắt Đầu
Tháng 2 4, 2025
truc-tiep-vach-tran-trom-mo-ta-cang-kich-hoat-mau-ky-lan.jpg
Trực Tiếp: Vạch Trần Trộm Mộ, Ta Càng Kích Hoạt Máu Kỳ Lân
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP