Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-ta-thuan-mieng-mot-loi-thong-thien-giai-tan-tiet-giao.jpg

Hồng Hoang: Ta Thuận Miệng Một Lời, Thông Thiên Giải Tán Tiệt Giáo

Tháng 1 11, 2026
Chương 192: Lâm Động tặng châu hộ Hắc Phong trung lập Chương 191: Hắc Phong Đại Vương lưỡng nan lựa chọn
tien-nghich-ngo-tinh-nghich-thien-bat-dau-cuop-mat-ly-mo-uyen.jpg

Tiên Nghịch: Ngộ Tính Nghịch Thiên, Bắt Đầu Cướp Mất Lý Mộ Uyển

Tháng 2 2, 2026
Chương 136: Hành động Chương 135: Từ bỏ
vu-tru-chuc-nghiep-tuyen-thu.jpg

Vũ Trụ Chức Nghiệp Tuyển Thủ

Tháng 2 4, 2025
Chương 30. Hết thảy khởi nguyên Chương 29. Ngày đổ ước
quyet-tam-khong-yeu-duong-ta-bi-cao-lanh-hoc-ty-treu-choc

Quyết Tâm Không Yêu Đương Ta, Bị Cao Lạnh Học Tỷ Trêu Chọc

Tháng mười một 22, 2025
Chương 439: Phiên ngoại gia đình đệ vị. Chương 438: Phiên ngoại nhi tử có hữu dụng hay không ta còn không biết?
xuyen-ve-thap-nien-70-tu-tri-thanh-den-ke-thang-cuoc-doi.jpg

Xuyên Về Thập Niên 70: Từ Trí Thanh Đến Kẻ Thắng Cuộc Đời

Tháng 2 9, 2026
Chương 352: là cái vượng vợ Chương 351: khách tới ngoài ý muốn
moc-don-them-sharingan-nguoi-de-cho-ta-di-lam-phu-tro.jpg

Mộc Độn Thêm Sharingan, Ngươi Để Cho Ta Đi Làm Phụ Trợ?

Tháng 1 18, 2025
Chương 676. Chúc mừng năm mới! Chương 675. Ta tức là sơ hỏa, sơ hỏa tức là ta!
thai-thuong-chap-phu.jpg

Thái Thượng Chấp Phù

Tháng 1 26, 2025
Chương 860. Ngô đồng hoa nở, ngươi không có trở về Chương 859. Chấp đạo
tan-the-doi-xe-cau-sinh-ta-thuc-tinh-danh-sach-thanh-mau

Tận Thế Đội Xe Cầu Sinh, Ta Thức Tỉnh Danh Sách Thánh Mẫu

Tháng mười một 11, 2025
Chương 312: Rời đi. Chương 311: Kiếp trước.
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 64.Đến Phong Hải Sơn Mạch.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 64. Đến Phong Hải Sơn Mạch.

Sáng hôm sau.

Dù Tô Khuynh Thành cảm giác rất lười, không muốn ra khỏi giường, nhưng hôm nay là tiệc mừng lẫn chia tay của Thành Chủ, nàng là gia quyến của Trần U, không đến thì không được.

Hôm nay, nàng mặc y phục hai màu trắng và lục, mái tóc dài được búi và cố định bằng trâm cài làm tăng vẻ nữ tính, điệu đà, tỏa ra khí chất khác một trời một vực so với lúc nàng đặt chân xuống nơi này.

Để phối với nàng, hắn mặc y phục màu trắng, trên trán có thêm băng che màu đen, vừa giảm đi một phần ‘tiên khí’ vừa làm hắn thêm trầm ổn, già dặn.

Hai người di chuyển đến khu vực sâu trong Phủ Thành Chủ. Nơi này có hồ nước trong xanh, bao quanh là lớp cỏ cây xanh mướt, giữa hồ có một cái đình nghỉ, với Thành Chủ và một lão giả đang ngồi trong đó.

Thấy hai người đến, Phú Tuấn cười rất tươi, niềm nở mà bước ra dẫn vào, thái độ quý hóa hơn hôm qua vài phần, bởi ông và Gia Gia đã nghe được khả năng chiến đấu của Trần U từ miệng binh lính, thật sự giật mình và than thở không thôi.

Trần U còn quá trẻ, tuổi đời chỉ vừa qua Lễ Nhận Sủng vài tháng, nhưng từ thực lực, danh vị, khả năng chiến đấu còn hơn xa rất nhiều người cùng cấp và cùng trang lứa, Trần gia kia, đúng là có phúc mà.

Phú Tuấn mang hai người vào, rót trà mời và giới thiệu cho lão nhân kia:

“Gia Gia, đây là Trần U, thiếu niên anh kiệt người đã nghe, đây là Tô Khuynh Thành, gia quyến của cậu ấy.”

“Còn đây là Gia Gia của ta, Thành Chủ đời trước của Thành Hải Sa, Phú Huỳnh Lam.”

Hai người liền chấp tay cúi chào Phú Huỳnh Lam. Ông gật đầu chào lại, nhìn hắn rồi nhìn nàng kỹ một chút, chợt cười lớn, nói:

“Thiếu niên anh kiệt phối với mỹ nhân, thật đúng là trời sinh một đôi, ha ha ha.”

Mặt nàng hơi hồng lên, nhìn hắn rồi ôm lấy cánh tay hắn. Phú Huỳnh Lam thấy vậy thì càng cười lớn, Phú Tuấn thì lắc lắc đầu, đưa tay làm hành động mời:

“Ngồi, ngồi đi, đừng nặng lễ tiết quá, kẻo bầu không khí lại chẳng thoải mái.”

Hai người ngồi xuống, nói chuyện phiếm một lúc thì người hầu mang thức ăn nóng hổi lên. Tô Khuynh Thành liền đứng dậy, cầm ấm rượu quý của Phú Tuấn mà rót cho ba người, sau đó lại ôm cánh tay Trần U.

Bốn người cùng ăn, cùng uống, cùng nói chuyện phiếm, đôi khi thỉnh thoảng lại cười lớn, làm không khí trong đình rất vui vẻ.

Lâu lâu mới có dịp uống rượu ngon của cháu trai, Phú Huỳnh Lam uống rất cuồng nhiệt, nhưng, uống càng nhiều thì men càng thấm vào người, thế là ông bắt đầu nói chuyện không phù hợp với danh vị của một Cựu Thành Chủ, một trưởng bối chút nào.

Nào là mỹ phụ tuổi trung niên ở thành này đẹp, ông đã gạ đổ người đó bằng thân phận bình thường như thế nào? Nào là ông đại chiến ba trăm hiệp với Khủng Ma Nhân Ngũ Cấp,… Đến khi Phú Huỳnh Lam sắp nói đến chuyện chăn gối thì Phú Tuấn liền e hèm, vươn tay bịt miệng lại, nhìn hai người, cười nói:

“Xin lỗi, Gia Gia ta say rồi, không khống chế cái miệng được nữa, ta xin đưa người về nghỉ ngơi. Cậu và gia quyến muốn đi Phong Hải Sơn Mạch đúng không? Hãy đi bằng Quy Điểu của Phủ Thành Chủ, từ đây đến đó chỉ mất tầm hai giờ mà thôi, nhanh hơn cưỡi ngựa nhiều.”

Trần U chấp tay:

“Cảm ơn Thành Chủ, đành phiền Thành Chủ một phen rồi.”

Ông gật đầu:

“Vậy để ta phân phó người chuẩn bị, rất nhanh sẽ thông báo lại cho cậu.”

Ông vác Phú Huỳnh Lam lên vai rồi rời đi. Trong đình còn lại Trần U, Tô Khuynh Thành, cùng bầu không khí khá mát mẻ và vắng lặng.

Hắn nhìn qua nàng, nàng cũng uống một chút rượu nên mặt hơi hồng, hình như… lại có thêm một khí chất khác.

Thấy hắn nhìn mình chăm chú như vậy, nàng hỏi:

“Trên mặt ta có dính gì sao?”

Hắn gật đầu, nàng liền đưa tay lên sờ, nhưng sờ mãi mà vẫn chẳng cảm thấy gì, thế là nàng nhìn hắn, cầu cứu:

“Chàng lấy ra giúp ta đi.”

Thế nhưng, hắn lắc lắc đầu:

“Ta không lấy được, cũng không muốn lấy, vì trên mặt nàng… dính nhan sắc xinh đẹp của nàng.”

“Chàng…”

Nàng hờn giận, đánh nhẹ lên ngực hắn, chợt nàng nhích lại gần, cầm ly rượu của hắn, uống vào rồi chồm người hôn lên môi hắn. Rượu vốn đã ngon, được nàng truyền từ miệng qua thì lại càng ngon hơn.

Hắn uống hết rượu nhưng không bỏ qua mà cuốn lấy lưỡi nàng, cũng bế nàng ngồi lên đùi hắn, hai tay ôm lấy vòng eo thon.

Hai người hôn nhau không biết thời gian, không cảm nhận được không gian, kể cả khi nam hầu của Phủ Thành Chủ đến từ lúc nào cũng không biết.

Hôn đến khi môi lưỡi tê rần, hai người mới tách ra, lưu lại sợi ngân tuyến giữa hai đôi môi, nàng như mất hết sức lực mà tựa vào ngực hắn.

Lúc này, hắn mới để ý có người đang đứng bên ngoài. Nam hầu cũng nhân cơ hội, liền nói:

“Thưa hai vị, Quy Điểu đã được chuẩn bị xong rồi ạ.”

Hắn gật đầu, ôm lấy eo lưng và chân của Tô Khuynh Thành, bế nàng lên theo kiểu công chúa, theo nam hầu bước đi.

Hai tay nàng chụm lại để lên ngực, đầu tựa lên vai hắn, nhìn gương mặt hắn, ngửi lấy hơi ấm của hắn, cảm thấy rất rất an bình.

Đến chỗ Quy Điểu, Thành Chủ và các Hộ Vệ đã đứng đó. Nhiều người nhìn như vậy nên nàng cựa quậy, muốn hắn thả nàng xuống nhưng hai tay hắn chắc như vọng kìm, nàng lắc thể nào cũng không thoát được, thế là nàng phồng má giận hắn, không dám nhìn mọi người, nhưng trong lòng lại tràn đầy cảm xúc ngọt ngào.

Thấy vậy, Phú Tuấn cười cười rồi thu lại nét mặt, mang theo hai hộp gỗ đi đến trước mặt hắn, cười nói:

“Ta không có gì quá quý giá để cảm tạ cậu, trong đây là hai phần quà nhỏ, xem như lời cảm ơn, khi ta còn làm Thành Chủ thì Thành Hải Sa sẽ luôn chào đón cậu, chúc cậu lên đường bình an.”

“Chúc cho vị tiểu nữ này luôn luôn xinh đẹp và trở nên mạnh mẽ, cùng người mình thích ngao du đất trời, sống đến cuối đời.”

“Cảm ơn Thành Chủ.”

Cả hai người gật đầu cảm tạ, rồi nàng đưa hai tay để nhận lấy hai cái hộp, đặt lên bụng mình, còn hắn cũng cười nói:

“Vãn bối cũng có món quà muốn tặng cho tiền bối. Khuynh Thành lấy phong giấy trong ngực của ta.”

Nàng đưa tay vào ngực áo hắn lấy ra một phong giấy gấp, cung kính đưa cho Phú Tuấn. Ông cầm lấy và nhìn nó với ánh mắt khá tò mò, nhưng cũng không vội vàng mở ra.

Sau cái chào tạm biệt, hắn bế nàng nhảy lên Quy Điểu, với kích thước bằng Quy Điểu ở Thành Hải Bình. Hộ Vệ Thất Cấp mà hắn đỡ lại lúc trước phụ trách lái Quy Điểu. Sau cú đánh dây cương, nó đập cánh thật mạnh, bắt đầu hành trình tiến về Phong Hải Sơn Mạch.

Khi Quy Điểu bay đi, Phú Tuấn mở phong giấy, ngay sau đó, đôi mắt ông lập tức mở lớn, cực kỳ ngạc nhiên.

Trong giấy ghi thông tin: Quả trứng kia là ma thú Động Sa Trùng, cách ấp như thế nào? Đồng thời, có thêm một phương pháp học Thú Kỹ mới cho Trầm Cự Hùng.

Ông thở dài, thầm mắng, mọe nó, thiếu niên anh kiệt thế này, có để cho đám cùng thế hệ sống không chứ? Nhìn ra trứng ma thú đã đành, còn biết phương pháp học Thú Kỹ mới, có quái thai thì cũng vừa vừa phải phải thôi.

Mắng thì mắng, nhưng ông vẫn nhanh chóng báo chuyện Động Sa Trùng cho Gia Gia, đồng thời phân phó người chuẩn bị dược vật, chuẩn bị cho Trầm Cự Hùng học Thú Kỹ mới.

…

Trong phòng trên Quy Điểu.

Trần U đặt Tô Khuynh Thành nằm lên giường, cười nói:

“Nàng mở hộp đi, xem món quá của Thành Chủ là gì?”

Nàng liền gật đầu, cảm giác mở quà lúc nào cũng thú vị, nên nàng chờ câu nói này nãy giờ rồi.

Mở chộp đầu tiên, bên trong là một viên ngọc màu vàng, nhìn kỹ thì lại là màu nâu đục, là một viên Ma Hạch hệ Đất. Với kích thước to gần bằng bàn tay của viên Ma Hạch này, ít nhất cũng xuất phát từ ma thú Thất Cấp, món quà này, rất giá trị.

Hắn thu hộp quà vào Túi Trữ Vật, nàng tiếp tục mở hộp quà còn lại, ngay sau đó, đôi mắt nàng mở lớn, vừa ngạc nhiên, vừa vui vẻ.

Bên trong là một bộ trang sức, gồm sợi dây chuyền bằng vàng, có mặt dây là một viên Kim Sa Ngọc hình tròn, cỡ hai ngón tay; một đôi bông tai đơn giản, mặt cũng làm từ Kim Sa Ngọc, có hình vuông cỡ ngón tay cái; ngoài ra, còn một đôi lắc chân, trên mỗi cái có hai viên Kim Sa Ngọc cùng bốn quả chuông nhỏ.

Dù ánh sáng trong phòng hơi mờ, nhưng những viên Kim Sa Ngọc vẫn khá rực rỡ, lấp lánh, rất có sức sát thương với nữ nhân.

Nàng không kiềm lòng được, liền đeo bông tai và dây chuyền lên, nhìn hắn rồi cười hỏi:

“Có đẹp không?”

Hắn gật đầu lia lịa, những trang sức này không quá lớn, hầu như phối với y phục nào cũng hợp, gặp nàng là mỹ nhân nên càng thêm đẹp.

Nàng thúc nhẹ vào hông hắn, tháo giày và nằm ngửa ra giường, vươn đôi chân dài gác lên vai hắn, quyến rũ nói:

“Ta còn một đôi lắc chân, chàng đeo giúp ta đi.”

Hắn cầm lắc chân, nhẹ nhàng đeo nó lên chân của nàng, tiếng chuông đinh đinh phát ra làm hắn nhớ đến lần đầu tiên của hắn và Tiểu Như.

Lúc này, nàng chợt vạch tà váy qua một bên, hơi sương ướt vải, đẹp đẽ vô cùng. Nàng nhìn hắn, cắn môi, mị hoặc nói:

“Tại chàng hết đó, chàng chịu trách nhiệm đi.”

Hắn thầm mắng ‘yêu tinh này’ rồi liền chịu trách nhiệm với nàng.

Bên ngoài, Hộ Vệ đang điều khiển Quy Điểu chợt tự hỏi:

“Tiếng chuông ở đâu phát ra vậy nhỉ?”

…

…

Thời gian hai giờ trôi qua rất nhanh.

Quy Điểu hạ cánh trên sa mạc, khoảng hơn trăm thước ở phía trước là rừng cây xanh, vô bến vô bờ của Phong Hải Sơn Mạch.

Hộ Vệ quay đầu nhìn vào cánh cửa phòng, nói lớn:

“Hai vị, đã đến Phong Hải Sơn Mạch rồi.”

Trong phòng phát ra tiếng ừ của Trần U, một lúc sau, hắn bế Tô Khuynh Thành bước ra, mặt nàng còn ửng hồng, hai tay ôm lấy cổ hắn, chân không mang giày, lắc chân đã được tháo ra, còn đôi giày thì được hắn cầm trên cái tay bế chân nàng.

“Cảm tạ.”

Hộ Vệ chấp tay, cười đáp:

“Chút chuyện nhỏ mà thôi, cảm ơn cậu đã cứu mạng, chúc cậu và gia quyến du ngoạn bình an.”

Hắn gật đầu, nhảy xuống sa mạc rồi thi triển Bạo Bộ, nhảy cóc ba lần là đến chỗ cánh rừng. Khi thấy hình bóng cả hai khuất dạng, Hộ Vệ điều khiển Quy Điểu đập cánh làm gió cát mù mịt, quay đầu bay trở về thành.

Tiến vào rừng một đoạn hơn trăm thước, hắn lập tức thả Tiểu Tiểu ra, bảo nó mở ra uy áp Đế Vương Phẩm, bây giờ đã vào Phong Hải Sơn Mạch, không cần quá che giấu nữa, với có uy áp thì đỡ gặp phải rắc rối với đám ma thú hoang dã.

Tô Khuynh Thành chợt rướn người, hôn lên miệng hắn, nũng nịu:

“Trần u, ta còn muốn…”

Hắn cười mắng:

“Nàng đúng là yêu tinh mà.”

Nàng cười lả lơi, thổi hơi nóng vào mặt hắn:

“Đúng, ta là yêu tinh, nhưng mãi là yêu tinh của chàng thôi.”

Hắn thả nàng xuống, lấy lắc chân đeo cho nàng, để nàng chống tay vào thân cây… sau đó lượt bỏ 999 chữ.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-dao-lao-cha-ta-moi-khong-duoc-manh-muoi-tu
Thiên Đạo Lão Cha, Ta Mới Không Được Manh Muội Tử
Tháng 10 29, 2025
tam-quoc-bat-dau-tao-thao-dua-dieu-thuyen-cung-lu-linh-khoi.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Tào Tháo Đưa Điêu Thuyền Cùng Lữ Linh Khởi
Tháng 1 24, 2025
fb2fe1b327c19f468d2df4f05282091c
Hokage: Nawaki Đều Lạnh, Ngươi Cũng Có Thể Cứu Sống?
Tháng 1 15, 2025
hiep-khach-y-son-hanh.jpg
Hiệp Khách Ỷ Sơn Hành
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP