Chương 62. Toàn bộ thất bại.
Trong đại sảnh đấu giá.
Sau khi Tiểu Tiểu dùng Hỏa Công Cảm Tử đẩy nó và tên Khủng Ma Nhân kia ra ngoài, Trần U cũng phát động tấn công.
Linh lực được hắn vận chuyển theo quỹ tích xuống dưới chân, rồi hắn bước ra một bước, hai bước, ngay sau đó, cả người hắn lấy tốc độ cực nhanh mà phóng về phía trước.
Linh Nhân Kỹ, Đạp Tinh Thất Bộ, nhị bộ, tốc.
Khi Trần U lướt ngang qua người tên Khủng Ma Nhân Cửu Cấp kia, Huyết Côn đưa sang ngang lập tức làm đầu hắn ta nổ tung như pháo hoa, máu thịt văng be bét ra xung quanh.
Hít.
Gia Chủ, thiếu gia của hai gia tộc, Khủng Ma Nhân Bát Cấp, binh lính,… cùng hít vào một hơi, trên mặt cùng viết rõ hai từ ‘kinh hoàng’ tốc độ này, là do Dẫn Linh Cảnh thi triển ra?
Không để cho chiến đấu có khoảng trống, ngay khi dừng lại, Trần U liền quơ ngang Huyết Công, xoay một vòng để tụ thêm lực rồi đập đến Khủng Ma Nhân Bát Bấp.
Tên đó phản ứng cũng nhanh, chụm ba cái đuôi lại để đỡ đòn, nhưng, một kẻ chiến đấu lão luyện như Trần U lại tung ra một đòn dễ đỡ như vậy sao? Tất nhiên, là không.
Hắn vận linh lực, toàn bộ Huyết Côn lập tức được bao trong thứ ánh sáng màu đỏ. Tên Khủng Ma Nhân kia tưởng chừng đã đỡ được đòn tấn công, nhưng thân côn bỗng truyền đến một lực còn lớn hơn lúc đỡ đòn, lớp gấp mấy, không, là mấy chục lần.
Ầm.
Thi triển thêm Bá Thiên Lực, Trần U dễ dàng đập văng tên Khủng Ma Nhân vào tường, tạo ra chấn động cùng làn bụi mù mịt.
Tên Khủng Ma Nhân cố đứng dậy từ trong đống gạch đổ nát, cái đuôi truyền lên cảm giác đau nhứt vô cùng, nhìn qua lại, một cái đuôi của hắn ta đã bị đánh gãy, xụi lơ không điều khiển được.
Bốn nhóm người cùng nhìn vào Trần U, tự hỏi, hắn thật sự chỉ là Dẫn Linh Cảnh?
Đây là lần đầu tiên tên Khủng Ma Nhân Bát Cấp chiến đấu với kẻ cùng cấp bậc mà không có khả năng hoàn thủ như thế này, cho dù là đánh với Thất Cấp, nhờ ba cái đuôi cứng và linh hoạt, hắn ta cũng chống chọi được một phen, còn bây giờ thì…
Tên Khủng Ma Nhân đưa mắt nhìn sang ngang, hắn ta và Trần U đều nhìn về phía nữ hầu của Phủ Thành Chủ đang đứng gần đó, là do những mảnh đá phá cái tủ đang nằm bẹp trên đất nên nàng ta mới có thể chui ra, gương mặt nàng ta cũng khá quen thuộc, là người đã đưa túi hạt giống Tử Diệp Thụ cho Trần U lúc nãy.
Thấy ánh mắt của Khủng Ma Nhân khóa vào mình, cơ thể nữ hầu rung lên, khuôn mặt sợ hãi vô cùng, cố điều khiển đôi chân bỏ chạy nhưng nó đứng như trời trồng, không di chuyển dù chỉ một chút.
Tên Khủng Ma Nhân liền lao về phía đó để bắt người, dù làm con tin hay làm bia đỡ, đều tốt cả.
Trần U nâng Huyết Côn lên, vận sức phóng nó để cản trở hành động của Khủng Ma Nhân, khiến hắn ta phải dùng hai cái đuôi cản lại thân côn, thành công đánh bật nó ra, nhưng hai cái đuôi cũng tê rần, hắn ta cũng chựng lại trong khoảng khắc ngắn ngủi.
Tuy nhiên, chút thời gian đó, là đủ với Trần U.
Ngay khi phóng Huyết Công, hắn liền thi triển hai Linh Nhân Kỹ cùng một lúc, Bạo Bộ và Đạp Tinh Thất Bộ, phóng đến tên Khủng Ma Nhân với tốc độ cực nhanh, sau đó, hắn chuyển người và chụm hai chân lại, đạp thẳng vào thân thể của hắn ta.
Tên Khủng Ma Nhân cảm nhận chỗ Trần U đạp vào bỗng mất đi cảm giác, sau đó là sự đau đớn tột cùng cùng với tiếng xương vỡ nát, vang lên răn rắc một cách vô cùng rõ ràng.
Đạp Tinh Thất Bộ, nhị bộ, lực, mang đến sức mạnh của sao băng, kết hợp với tốc độ của Bạo Bộ đã tạo nên một đòn tấn công mạnh mẽ, đạp tên Khủng Ma Nhân bay thẳng, đục ra một cái lỗ trên tường như Tiểu Tiểu đã làm.
Tiểu Tiểu còn đang trên đường quay lại thì thấy có thứ gì phá vỡ bức tường mà bay ra ngoài. Nó tức tốc né qua một bên, sau đó nhìn thứ vừa đáp đất kế bên cái xác đen xì đó.
Đó cũng là một tên giống cái xác đen, chỉ là, phần ngang lưng của hắn ta đã gãy nát, hóa thành một bãi thịt bày nhầy. Tiểu Tiểu dị ứng với hình ảnh dơ bẩn này liền phun một Hỏa Cầu vào cái xác, đốt nó cháy cho bớt bẩn mắt.
Nhìn cái xác đã được xử lý, an toàn với môi trường, nó gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng, lại thong thả đi vào trong, bước qua cái lỗ mà nó đã tạo ra.
Sau khi đạp chết tên Khủng Ma Nhân kia, Trần U nhìn nữ hầu, cười hỏi:
“Không sao chứ?”
Nữ hầu như mất hết sức lực, xụi lơ ngã xuống đất, nhưng may mắn, hắn đã nhanh chóng đỡ lấy rồi chuyển nàng ta ngồi vào góc an toàn. Hắn nhặt lại Huyết Côn, chuẩn bị tiếp tục xử lý hai tên Khủng Ma Nhân giữ trứng trên kia, đang bị các binh lính bao quanh.
Lúc này, đám người đang trốn, hay còn sót lại ở bên trong chợt ùa ra hai cái lỗ mà Trần U cùng Tiểu Tiểu đã phá vỡ mà bỏ chạy ra ngoài, vì trước cửa lớn là chiến trường của hai cường giả Khải Linh Cảnh, bọn họ không dám chạy ra hướng đó nữa vì sợ bản thân bị thương, hoặc chết oan chết uổng.
Ầm.
Ầm.
Hai tiếng động lớn bỗng vang lên cùng một lúc, trong đó có một cái từ phía cửa, là do Hộ Vệ Thất Cấp bị tên Khủng Ma Nhân đánh bay, phá vỡ tường mà văng vào trong, trùng hợp thế nào lại nhắm ngay chỗ góc mà nữ hầu kia đang ngồi.
Trần U thầm mắng đôi câu rồi tức tốc phóng đến, trước là ôm eo nữ hầu, kéo nàng ta khỏi khu vực bay tới của mấy khối gạch, sau đó dùng tay còn lại đỡ lấy Hộ Vệ kia, tránh anh ta đập vào đất hay tường mà bị thương càng nặng.
Xoẹtttttt… ríttttttt…
Lực bay của Hộ Vệ truyền qua đẩy Trần U trượt một đường trên sàn nhà trơn láng. Sau đó, cả hai người cùng thở phào. Hộ Vệ tiếp đất liền chấp tay cảm tạ hắn.
Như đã nói, có hai tiếng động lớn, một của Hộ Vệ rồi, một còn lại xuất phát từ phía trên, là tên Khủng Ma Nhân rết bị Thành Chủ đánh rơi xuống dưới, chỉ là, hắn không may mắn như Hộ Vệ, chẳng có người đỡ hộ, lại còn thêm lực rơi, nên khi đập xuống nền nhà, cơ thể hắn ta liền phát ra tiếng vỡ của xương cốt.
Thành Chủ nhảy qua nhảy lại giữa các phần nhô ra trên tường mà tiếp đất, nhìn Trần U với ánh mắt cảm kích, không có hắn nhắc nhở và hỗ trợ, cuộc chiến này, ông thua thảm rồi.
Ông thu lại ánh mắt, để chuyện cảm tạ này tính sau, rồi lao đến chỗ cái hố mà tên Khủng Ma Nhân rết tạo ra, quơ đao chém một cách chuẩn xác, làm đầu và thân hắn ta tách rời. Sau đó, ông phóng lên phía trên, mang theo ý đồ giải quyết Quy Điểu, chỉ Quy Điểu chết hay bị thương, đám Khủng Ma Nhân này không còn ‘cánh’ để trốn thoát nữa.
Thành Chủ vẫn tham chiến nên người Hộ Vệ kia tiếp tục phóng đến mà chiến đấu với tên Khủng Ma Nhân khỉ đột, nhưng tên đó không còn ham chiến nữa vì hắn ta biết, khả năng kế hoạch thất bại là rất cao, vậy nên, hắn ta vừa chiến mà vừa nhìn chăm chăm vào Trần U như muốn nhớ rõ khuôn mặt của hắn, sau này sẽ báo thù.
Hắn ta muốn chạy, muốn báo thù, nên tất nhiên, sao Trần U lại để cho hắn ta đi dễ dàng cơ chứ? Đã là kẻ thù thì lưu mạng lại đây.
Hắn bảo Tiểu Tiểu mở uy áp nhắm vào tên Khủng Ma Nhân. Hắn ta đang chống đỡ những đòn tấn công dồn dập của Hộ Vệ thì hai cánh tay bỗng truyền lên sự sợ hãi, không còn nghe hắn ta điều khiển nữa, mà đã không có cánh tay ma thú cản trở, Hộ Vệ chặt chém hắn ta vô cùng dễ dàng. Sau một lúc cố dùng chân vớt vác cuộc chiến, cuối cùng, tên Khủng Ma Nhân vẫn không thể thoát khỏi phán quyết, chết trong vũng máu.
Hộ Vệ cảm thấy kỳ lạ, tại sao đang chiến đấu nhưng tên Khủng Ma Nhân này không dùng tay ma thú chống trả nữa? Chẳng lẽ, hắn ta biết sắp thua nên muốn chết hay sao?
Hộ Vệ liền tự phủ định, bởi chuyện này, sao mà quá hoang tưởng. Với kiến thức bản thân có, y âm thầm nhìn Tiểu Tiểu, đoán rằng nó không thoát khỏi liên quan.
Thế nhưng, cho dù sự thật như thế thì sao? Muốn cướp hay muốn báo lên trên? Hộ Vệ khinh thường làm chuyện đó, người ta vừa cứu y một nửa cái mạng, không thể ăn cháo đá bát được, mà muốn ăn cháo đá bát cũng phải có sức mạnh mới được, nhìn hai cái xác đen ngoài kia mà làm gương đi.
Không lâu sau, Thành Chủ cùng Hộ Vệ và sủng thú đã chém giết hai tên Khủng Ma Nhân còn lại, bắt giữ Tứ Dực Quy Điểu, thay vì giết thì nên bắt nó để sử dụng sẽ tốt hơn.
Hai tên Khủng Ma Nhân giữ trứng kia cũng bị Thành Chủ chém, chúng chỉ như con rối không có suy nghĩ, nên được phân giữ trứng thì chỉ biết giữ mà thôi, ai có ý đồ lấy trứng mới tấn công.
Quay lại chút thời gian trước, tại Phủ Thành Chủ.
Nhìn thấy Hộ Vệ Thất Cấp kia chạy đi tiếp viện, hai kẻ mặc áo choàng đen nhanh chóng nhảy qua tường, lẫn tránh các binh lính tuần tra mà tiến về phía trung tâm của phủ, với đích đến là tòa lâu của Thành Chủ.
Khủng Ma Nhân bọn chúng đã điều tra rất kỹ về Thành Hải Sa, nắm rõ số lượng lẫn thực lực của Phủ Thành Chủ nên tiến hành hai kế hoạch, kế hoạch nào thành công cũng tốt cả.
Nhiệm vụ của hai người bọn chúng là lẻn vào Phủ Thành Chủ, tìm giấy tờ ghi lại vị trí cổ mộ, nơi khai quật quả trứng ma thú kia, bởi nơi đó là do Phú Tuấn tìm ra, chỉ có mỗi ông ta và các Hộ Vệ thân cận biết, đồng thời cướp đi Ấn Thành Chủ.
Có vị trí, bọn chúng có thể tìm ra trứng Động Sa Trùng khác, còn cướp Ấn Thành Chủ sẽ khiến Phú Tuấn bị phế truất, thay bằng Thành Chủ khác.
Nếu tìm ra vị trí, trong lúc hai Thành Chủ chuyển giao, chúng sẽ đi cổ mộ khai phá. Sau khi Thành Chủ mới lên chức, chưa quen thuộc với Thành Hải Sa thì chúng có thể nhân cơ hội mà cướp bóc, náo loạn một phen. Còn nếu không tìm ra vị trí cũng chẳng sao, phế đi Phú Tuấn là đủ, lão già này quản lý quá tốt, trong khi đó Thành Hải Sa là một trong các tòa thành mắc xích ở phía Tây, chặn đi con đường tài lộc của một số người quan trọng, nên phế, nên chết.
Đã ‘quen thuộc’ đường xá nên rất nhanh, hai người bọn chúng thành công lẻn vào tòa lâu, đi đến phòng làm việc của Phú Tuấn, nhưng khi mở cửa ra, bọn chúng liền giật nảy mình, bởi bên trong có một lão già đang ngồi ngửa ra sau, lấy sách úp mặt, hai chân bắt chéo gác lên bàn, trông có vẻ đang ngủ rất ngon.
Chỉ là, khi nhìn vào lão già, bọn chúng có cảm giác bị đè nén rất khó chịu. Biết tình báo có sai lệch, bọn chúng liền quả quyết rút lui.
“Mới đến mà đã đi rồi? Phải ở lại uống chút trà chứ?”
Lão già ngỡ là đang ngủ bỗng lên tiếng với giọng trêu đùa, ngay sau đó, lão phóng xuất linh lực và ngưng tụ thành hai thanh kiếm màu lục, phóng cực nhanh về phía hai kẻ đang bỏ chạy, mỗi thanh kiếm mở ra một cái động lớn trên ngực của cả hai rồi tan biến.
Trước khi chết trong đầu bọn chúng chỉ kịp thốt lên một câu:
“Lục Cấp… Linh Cương Cảnh????????”
Rầm.
Lão già phất tay, hai cánh cửa liền đóng lại, tránh mùi máu và hình ảnh không đẹp của hai cái xác ảnh hưởng đến tâm trạng của mình, rồi lão thì thào:
“Thằng nhóc này tính toán tốt đấy chứ, không uổng công cái thân già của người gia gia này đào tạo lên làm Thành Chủ.”
“Ủa mà, ta đọc đến chỗ nào rồi nhỉ? Đúng rồi, đến chỗ mỹ nhân tuổi trung niên đang tắm rửa, hí hí hí.”
…
…