Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mo-mu-hop-thanh-tuu-manh-nhat-lanh-chua.jpg

Mở Mù Hộp Thành Tựu Mạnh Nhất Lãnh Chúa

Tháng 2 2, 2026
Chương 200:Ma thương kỵ sĩ Chương 199:Tứ đại phát minh, xe cũ kỹ
muon-nghe-loi-noi-cua-cuc-quan-ly-thoi-khong.jpg

Muốn Nghe Lời Nói Của Cục Quản Lý Thời Không

Tháng 12 3, 2025
Chương 00: Hoàn tất Chương 596: Lên đường
ta-la-de-de-cua-superman-nhung-thu-duoc-thanos-khuon

Ta Là Đệ Đệ Của Superman, Nhưng Thu Được Thanos Khuôn

Tháng 12 5, 2025
Chương 210: Vượt qua tất cả (chương cuối) Chương 209: Giao thủ
Thứ Ba Đế Quốc

Thiên Thần Điện

Tháng 1 15, 2025
Chương Phiên ngoại: Vĩnh hằng Thiên Thần điện! Tiêu Thiên Sách bốn huynh đệ Chương Phiên ngoại: Cương Trạch Tiệp Lâm Na Cơ Tử tuyền nguyên cùng Hư Dịch
loan-tien.jpg

Loạn Tiên

Tháng 1 18, 2025
Chương Kết cục cảm nghĩ! Chương 290. Đại kết cục
ngo-tinh-nghich-thien-ta-tai-chu-thien-sang-phap-truyen-dao.jpg

Ngộ Tính Nghịch Thiên: Ta Tại Chư Thiên Sáng Pháp Truyền Đạo

Tháng 1 21, 2025
Chương 816. Siêu thoát phía trên Chương 815. Trên đường
bat-dau-sang-di-chieu-ve-duong-tam-tang.jpg

Bắt Đầu Sáng Đi Chiều Về Đường Tam Tạng

Tháng 1 17, 2025
Chương 630. Lại mở hồng mông Chương 629. Đạo Tổ hiện thân
bao-gan-thanh-tuu-ta-chung-vi-ma-than

Bạo Gan Thành Tựu Ta, Chung Vi Ma Thần

Tháng mười một 5, 2025
Chương 316: Đại Kết Cục Chương 316: Mười ngày chung yên, Ma Thần sinh ra
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 61.Chiến.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 61. Chiến.

Ầm.

Trên tường thành, một binh lính bị tên Khủng Ma Nhân bò cạp đập bay, va mạnh vào dãy tường đá, khiến xương cốt toàn thân y nát bét, máu tràn ra từ các đường nứt của da thịt, nhuộm đỏ một khoảng tường thành và y… hoàn toàn chết đi.

“Ha ha ha, đám binh lính kiến cỏ, không tu luyện như bọn mày làm sao chống lại tao? Còn không biết điều mà cút? Để tao phát bực, tao lặt đầu hết bọn kiến cỏ chúng mày.”

Vụt, keng.

Từ phía sau những binh lính, một ngọn thương bất thình lình xuất hiện, xé gió mà lao thẳng đến tên Khủng Ma Nhân đang kiêu ngạo với tốc độ nhanh như tên bắn. Chỉ là, phản ứng của hắn ta không chậm, liền đưa cánh tay bọc giáp lên mà chặn lại, đánh bật ngọn thương về hướng cũ.

Ngay lúc đó, một nam nhân lực lưỡng nhảy lên và bắt được cây thương, lộn một vòng trên không trung rồi đáp xuống khu vực phía trước tên Khủng Ma Nhân kia, chĩa ngọn thương vào hắn ta, trầm giọng:

“Phá vỡ trị an của Thành Hải Sa, chết…”

Tên Khủng Ma Nhân ngẩn người vài giây rồi cười gằn:

“Chỉ là Võ Sư Dẫn Linh hậu kỳ cũng dám đối đầu với tao? Lát nữa tao sẽ treo đầu mày trên tường thành, cho người thân và anh em mày cùng chiêm ngưỡng, ha ha.”

Nam nhân lực lưỡng không nói nhiều, đặt thương ra sau lưng để giấu chiêu rồi phóng đến.

…

Tại Hội Đấu Giá.

Ầm.

Cửa chính của kiến trúc bỗng bị phá toang, gạch đá, mảnh gỗ, cùng vài Hộ Vệ đang hộ tống người trên tầng hai, đập lên những con người di chuyển cuối cùng trong đám đông hoảng loạn lúc nãy, làm bọn họ bị thương, chảy máu và đau đớn, cảm xúc càng trở nên tiêu cực.

Phía bên ngoài, Hộ Vệ Khải Linh Cảnh, người đứng quan sát trên nóc kiến trúc lúc đầu, đang đối đầu với tên Khủng Ma Nhân có hai cánh tay lớn, lực lưỡng và đầy lông lá như của ma thú khỉ đột, cũng có thực lực Thất Cấp.

Hai bên lao vào nhau, Hộ Vệ tấn công bằng thương, Khủng Ma Nhân dùng đôi tay đặc biệt để phòng thủ, đôi lúc đáp trả bằng vài cú đấm cực mạnh, làm Hộ Vệ trượt trên nền cỏ mà bị đẩy lùi về sau.

Ầm.

Lại một tiếng nổ phát ra, lần này đến từ phía nóc của kiến trúc. Cái lỗ lấy sáng bị phá rộng ra hết cỡ, chỉ chừa một khoảng vừa đủ cho Quy Điểu đáp ở đó, và rồi, bốn tên Khủng Ma Nhân xuất hiện, nhảy vào cái lỗ và đáp xuống mặt đất tạo ra những tiếng rầm rầm.

Một tên trong đó có thực lực Thất Cấp, Khải Linh trung kỳ, phía sau lưng là tám chân nhện màu đen nhọn hoắc. Một tên là Khải Linh sơ kỳ, phần thân dưới là cơ thể của rết, trông rất ớn lạnh. Hai tên còn lại đều là Bát Cấp, Dẫn Linh hậu kỳ, gắn sau lưng ba cái đuôi của Cốt Vĩ Xà.

Một tên Thất Cấp chợt nhìn lên trên, gằn giọng:

“Các ngươi đừng xen vào chuyện này, nếu không… đừng hỏi tại sao người của gia tộc các ngươi lại gặp chuyện khi đi ra ngoài.”

Sự uy hiếp trần trụi này làm Gia Chủ hai gia tộc nhíu mày, vẻ mặt trở nên tức giận, nhưng, bọn họ lại chẳng hành động gì, cũng chẳng đáp lại. Đám Khủng Ma Nhân này rất điên loạn, chúng nói được ắt làm được, chọc vào chẳng có gì tốt lành cả, tuy nhiên, cũng không thể vì vậy mà nói lời ‘thỏa hiệp’ bởi hành động này xem như đã đắt tội Thành Chủ, nên im lặng là tốt nhất, sau này có gì cũng dễ nói chuyện hơn.

Rầm.

Chấn động mạnh bỗng truyền xuống từ bên trên, khiến tất cả cùng ngẩng đầu nhìn lên, là Thành Chủ Phú Tuấn đang cầm đại đao, cùng với sủng thú Trầm Cự Hùng chiến đấu với tên Khủng Ma Nhân Thất Cấp đang thủ hộ Quy Điểu.

“Muốn chết.”

Hai tên Khủng Ma Nhân Thất Cấp bên dưới gào lên đầy tức giận, tụ lực vào thân dưới mà bật nhảy, sau đó mượn những vị trí nhô ra trên bức tường mà tiếp tục bật nhảy, rất nhanh đã có mặt trên nóc.

“Giết sạch.”

Hai tên đó cùng ra lệnh cho đám bên dưới, ngay lập tức, một tên trong ba tên đang giữ trứng tách ra, để vị trí đó cho một tên Bát Cấp ba đuôi thủ hộ, sau đó cùng tên Bát Cấp còn lại tản ra xung quanh, chỉ cần không phải đồng loại là giết.

Các binh lính của Phủ Thành Chủ xuất hiện đầu tiên trong mắt chúng, thế nên, chúng lao đến mà chẳng hề sợ hãi, những cái đuôi sắc nhọn quơ qua quơ lại, chém đứt binh khí để khiến các binh lính càng thêm sợ hãi, ý đồ rất rõ ràng, muốn chơi trò mèo vờn chuột, chờ bọn họ tuyệt vọng đến cùng cực rồi mới giết cho thống khoái cảm xúc tâm thần của chúng.

Trần U liền thả Tiểu Tiểu ra, bảo nó hoặc ảnh thành Hỏa Hồ Ly và thu lại uy áp Đế Vương, rồi cùng hắn nhảy xuống dưới.

Binh lính thấy có một vị Sủng Thú Sư Bát Cấp trợ giúp thì như thấy ngọn lửa trong mùa đông giá rét, cảm xúc sợ hãi tan dần kèm theo sự cảm kích khôn tả. Còn hai tên Khủng Ma Nhân thì cau mày tức giận, tên Bát Cấp đang giữ trứng cũng rời vị trí mà phóng xuống.

Bây giờ phải chống lại ba tên Khủng Ma Nhân, hai Bát Cấp, một Cửu Cấp, nhưng, có gì phải sợ chứ?

Hắn nhìn Tiểu Tiểu, cười nói:

“Ta hai mi một, giết nhanh sẽ có thưởng, dẫn mi đi ăn.”

Nghe vậy, Tiểu Tiểu tỏ ra rất vui. Nó hạ thấp chân trước xuống để lấy đà phóng, ngọn lửa đỏ xuất hiện, bao bọc cơ thể nó và trở nên lớn dần, sau đó, nó chọn đại một tên Bát Cấp rồi phóng tới.

Thú Kỹ, Hỏa Công Cảm Tử.

Ầm.

Đòn Hỏa Công Cảm Tử đưa nó và tên Khủng Ma Nhân kia lao về phía bức tường, phá vỡ tạo ra chấn động cùng tiếng nổ và chuyển nơi đấu ra bên ngoài.

Tiểu Tiểu thu Thú Kỹ và nhảy lui về sau. Đòn Hỏa Công Cảm Tử bị tên đó dùng ba cái đuôi chặn lại, không bị thương nặng nhưng cũng chẳng dễ chịu gì, chỗ tiếp xúc đã bị nung đỏ lên như sắt rèn, bốc ra khói trắng.

Khuôn mặt hắn ta trở nên giận dữ cực độ, ba cái đuôi quơ quơ ra xung quanh để làm nguội. Tiểu Tiểu nhìn màn này với ánh mắt hờ hững, đưa chân sau lên gãi gãi tai, không xem hắn ta ra gì.

Hắn ta có bao giờ bị con ma thú nào khinh thường đến vậy? Trong lòng hắn ta điên tiết, biểu cảm vặn vẹo, rồi bất chợt, một luồng uy áp phát ra từ Tiểu Tiểu, với phạm vi chỉ đủ để hắn ta cảm nhân.

Hắn ta không phải người cũng không phải ma thú, nhưng, cũng vừa là ma thú, vừa là người, uy áp Đế Vương Phẩm của Tiểu Tiểu cũng có thể ảnh hưởng đến hắn ta.

Hắn ta đứng như trời trồng, phần ma thú trong người bị uy áp của Tiểu Tiểu dọa sợ, biểu hiện thông qua ba cái đuôi ỉu xìu như hoa héo. Phần con người muốn phản kháng nhưng chỉ cử động được cánh tay, còn đôi chân đứng yên như tượng, không nghe hắn ta khống chế.

Tiểu Tiểu nhìn nhìn hắn ta rồi từ từ mở miệng và vận linh lực hệ Lửa. Một quả cầu lửa xoay tròn trong miệng nó rồi bắn ra thành luồng lửa nóng, thẳng một đường về phía trước. Tên Khủng Ma Nhân hứng trọn luồng lửa, không thể tránh, không thể né, cũng không thể kêu.

Sau một lúc, Tiểu Tiểu dừng thi triển Phun Lửa, vui vẻ và nhàn nhã đi vào trong, để lại cái xác cháy đen đứng ở đó.

…

Trên tường thành.

Keng.

Lưỡi thương và giáp đen va chạm vào nhau, phát ra tia lửa đỏ cam như pháo hoa. Tên Khủng Ma Nhân thừa cơ hội, điều khiển cái đuôi phía sau đâm đến Hộ Vệ.

Phản ứng của Hộ Vệ không chậm, đạp lên mặt thành, ý đồ cầm thương rút về phía sau, nhưng tên Khủng Ma Nhân chợt bắt lấy thân thương, giựt lại về phía hắn ta, làm Hộ Vệ mất đà, không thể lui về sau được nữa.

Hộ Vệ quyến đoán thả thương ra, co cụm người nhằm né cái đuôi tấn công tới, và may mắn, y tránh được, sau khi đáp đất liền lăn lộn để kéo dài khoảng cách, đến khi được được binh lính đỡ lại thì mới dừng.

Mặt y đẫm mồ hôi, thầm hô bản thân phản ứng nhanh và may mắn, không thì…

Khủng Ma Nhân cầm thương, nhìn Hộ Vệ với ánh mắt khinh thường lẫn dè bỉu rồi vứt cây thương đi, nhưng, đó là hư chiêu, khi mọi người đang mất cảnh giác, hắn ta liền dùng đuôi móc lấy cây thương rồi ném mạnh về phía Hộ Vệ, xiên chết hai binh lính bên cạnh y rồi cười ha hả, vui vẻ vô cùng.

Nhìn hai cấp dưới bị cây thương của mình xuyên qua ngực, cảm nhận máu nóng và tanh trên mặt, đôi mắt Hộ Vệ hằn lên tia máu, giựt cây thương của binh lính bên cạnh rồi từng bước từng bước tiến về trước, và rồi, linh lực của y chợt tuôn ra, bao lấy bản thân lẫn cây thương.

Linh Nhân Kỹ, Khải Linh Lực.

Một loại Linh Nhân Kỹ cổ xưa, cho phép Võ Sư Dẫn Linh Cảnh có thể khải linh như Võ Sư Khải Linh Cảnh, và tất nhiên, cái giá là linh lực sẽ tiêu hao nhiều, đồng thời phải ôn dưỡng lại kinh mạch.

Khi đã khải linh hoàn toàn, Hộ Vệ phóng đến, tốc độ không tăng nhưng sức mạnh và khí thế đều tăng lên rõ rệt. Linh lực có giới hạn, y phải tốc chiến tốc thắng.

Lúc này, tên Khủng Ma Nhân hết ngạo mạn mà chuyển qua sợ hãi, bởi với vũ khí được khải linh, lớp giáp, lớp vỏ của hắn ta chẳng cản được bao nhiêu đòn. Mặc dù sợ thật, nhưng hắn ta biết Hộ Vệ không thể duy trì trạng thái này được lâu, né tránh đấu trực diện một lúc là ổn.

Nghĩ như vậy, hắn ta liền lao đến các binh lính phía sau, cầm lấy từng người mà ném về Hộ Vệ. Hộ Vệ đang trên đà phóng đến, thấy binh lính bị ném tới thì phải cố lách người né đi hoặc phải đẩy bọn họ tiếp đất an toàn, nhưng càng làm vậy, linh lực của y tiêu hao càng nhiều.

Hộ Vệ liền móc trong ngực áo ra cái lọ nhỏ, dùng viên Linh Đơn cuối cùng mà Thành Chủ đưa. Linh Đơn tan ra sẽ bù lại linh lực tiêu hao của y, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Khủng Ma Nhân cứ nắm binh lính mà ném, vừa ném vừa di chuyển, ý đồ của hắn ta rất rõ ràng, binh lính bu quanh thì hắn ta ném, còn không bu thì hắn ta chạy, cái nào cũng là cách tốt.

A A A A…

Một binh lính chợt gào lớn rồi lao đến ôm chặt lấy một chân của tên Khủng Ma Nhân, cản hắn ta lại. Những binh lính khác nhìn nhau rồi cũng lao lên ôm lấy chân của hắn ta, khiến hắn ta giật mình sợ hãi, dùng đuôi nhọn mà đâm liên tục vào những binh lính kia.

Chỉ là, mỗi binh lính đều mang giáp sắt, có thể cản lại được đòn đâm của hắn ta, lại còn dùng chiến thuật người này che người nọ, làm hắn ta chỉ có thể đâm vào phần có giáp.

Thế nhưng, hắn ta không chịu bỏ cuộc, vừa điều khiển đuôi đâm binh lính, vừa tận dụng kéo binh lính để ném Hộ Vệ, tuy nhiên, càng lúc, binh linh ôm lấy nhau càng chặt, người này hỗ trợ người nọ nên hắn ta đã không thể kéo người được nữa.

Thấy vậy, hắn ta chỉ nhắm vào một binh lính duy nhất mà dồn tất cả cú đâm, rất nhanh, giáp của binh lính đó đã bị đục thủng, máu tuôn ra như suối, đau đớn vô cùng nhưng y vẫn không buông tay.

Không có binh lính bị ném tới, một lần nữa, Hộ Vệ dồn sức phóng đến tên Khủng Ma Nhân, đưa ngân thương ra sau lưng và thi triển đòn bổ từ trên xuống.

Khủng Ma Nhân vừa giận mà cũng vừa sợ điếng người, dừng việc tấn công binh lính mà đưa đuôi lên đỡ đòn, nhưng, như đã nói, lớp vỏ cứng của hắn ta chẳng là gì với vũ khí được khải linh, lưỡi thương cắt qua cái đuôi dễ dàng như dao cắt đậu hủ, làm rụng phần đuôi nhọn, máu độc màu xanh phun ra từ chỗ cắt mà chảy xuống binh lính phía dưới, chạm vào áo giáp phát ra âm thanh ăn mòn xèo xèo.

Những binh lính bị dính máu độc cảm thấy toàn thân đau đớn, gào lên theo bản năng và nới lỏng tay. Nhân cơ hội đó, tên Khủng Ma Nhân nén cơn đau mà cố vùng vẫy để thoát, nhưng, Hộ Vệ không cho hắn ta cơ hội đó. Vừa vung đòn bổ xuống, cắt xong cái đuôi thì y liền cưỡng ép, kéo thân thương còn dư lực quán tính sang ngang.

Vì dư lực còn rất lớn nên khi cưỡng ép như vậy, hai cánh tay của y phải trả giá rất nhiều, phần xương có dấu hiệu sắp nứt, cơ bắp căng cứng và gân xanh nổi lên, cảm giác đau nhói vô cùng, nhưng, đã nhận lại kết quả vô cùng xứng đáng.

Lưỡi thương cắt ngang qua cổ của tên Khủng Ma Nhân như đậu hũ, dư lực quán tính mới làm Hộ Vệ quay mấy vòng trên không rồi mới rơi xuống đất.

Đầu của tên Khủng Ma Nhân rơi trên tường thành, lăn long lóc một đoạn, khuôn mặt còn giữ nguyên cảm xúc của hắn ta trước khi chết: kinh ngạc, không cam lòng,…

…

Trên nóc Hội Đấu Giá.

Lúc đầu, Thành Chủ Phú Tuấn lấy hai địch một nên có lợi thế, nhưng, từ sau khi hai tên kia gia nhập, cuộc chiến trở thành ba đấu hai, lại là ba tên điên Khủng Ma Nhân nên Thành Chủ rất khó đánh, chỉ có thể vừa đánh vừa thủ, chờ một Hộ Vệ Thất Cấp khác từ Phủ Thành Chủ chạy tới.

Khủng Ma Nhân thân rết há mồm, phun ra một cục độc xanh lòm về phía Thành Chủ. Sủng thú Trầm Cự Hùng liền dậm chận, dùng Thú Kỹ Tường Đất mà dựng lên bức tường phía bên phải Thành Chủ để cản lại.

Nhân cơ hội đó, tên Khủng Ma Nhân với cái xương đuôi cực lớn của Cốt Vĩ Xà trên cánh tay phải, liền nhắm Trầm Cự Hùng mà tấn công bằng đòn quơ.

Thành Chủ móc chân hất một khối đất lên trước mặt rồi đấm vào nó, ngay lúc tiếp xúc, ông liền truyền linh lực vào, khải linh cho khối đất, làm nó trở nên cứng chắc như đạn pháo, bay đến đánh vào đòn tấn công hiểm của tên kia, làm nó lệch khỏi hướng nhắm vào Trầm Cự Hùng.

Hai bên lại tiến vào trạng thái giằng co. Thành Chủ và Trầm Cự Hùng phối hợp quá ăn ý, dù ba tên Khủng Ma Nhân có lợi thế về người nhưng cũng không chiếm lợi được.

Bập bập.

Hai âm thanh của cái gì đó ghim vào tường bỗng vang lên, ngay sau đó là một hình bóng phóng lên từ phía sau Thành Chủ và tiếp đất ở bên cạnh, là người Hộ Vệ Thất Cấp có nhiệm vụ canh giữ Phủ Thành Chủ, nghe tin báo chiến cuộc khó khắn nên tức tốc chạy đến hỗ trợ. Âm thanh vừa nãy là do y phóng hai ngọn thương vào tường, dùng chúng làm đệm lực để nhảy lên.

Hộ Vệ cầm thương vào thế tấn công, ngó qua Thành Chủ, thì thào:

“Xin lỗi Thành Chủ, thuộc hạ đến trễ.”

Ông cười:

“Không sao, có đến là tốt rồi.”

Rồi ông nhìn về phía ba tên Khủng Ma Nhân kia, giọng trêu đùa:

“Giờ là ba đấu ba rồi, đến lúc ta đấm các ngươi.”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

linh-khu-kiem-quan-tai-mu-kiem-khach
Linh Khư, Kiếm Quan Tài, Mù Kiếm Khách
Tháng 2 3, 2026
van-menh-tro-choi-nguoi-choi-nay-khong-giong-nhau-lam
Vận Mệnh Trò Chơi: Người Chơi Này Không Giống Nhau Lắm
Tháng 2 1, 2026
huyen-huyen-dai-phan-phai-he-thong.jpg
Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống
Tháng 1 17, 2025
dau-la-chi-ta-co-the-chi-phoi-thoi-gian.jpg
Đấu La Chi Ta Có Thể Chi Phối Thời Gian
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP