Chương 60. Khủng Ma Nhân.
Trần U quay về phòng, tiếp tục xem buổi đấu giá.
Bây giờ đã đến vật phẩm thứ năm, là viên Ma Hạch hệ Đất. Độ quý giá của Ma Hạch thì ai ai cũng biết, nên tất cả người ở tầng dưới không dám tranh, đám người tầng hai cũng không dám tranh, bởi họ biết, không thể nào tranh được vật này từ tay hai đại gia tộc của thành.
Cộc cộc.
Sau tiếng gõ búa chốt giá, Ma Hạch hệ Đất liền được đưa lên phòng ở tầng ba, rồi nhanh chóng tiến vào bụng con Bạch Nhãn Cự Tích còn nhỏ.
Vật phẩm thứ sáu được đem lên ngay sau đó, là một mảnh vỏ đen xì của ma thú, khi ánh mắt hắn chạm vào nó thì Tiên Thú Điển liền cho hắn thông tin của nó.
Đây là vỏ lưng của ma thú U Sa Hạt, thực lực Lục Cấp, có độ cứng rất cao nhưng lại nhẹ, là nguyên liệu tuyệt vời để chế tác thành giáp, có thể hoàn toàn chặn được đòn vật lý như chém, đâm, chặt, bắn tên,… của con người, và đòn của ma thú dưới Thượng Bát Cấp.
An Na Vĩ cũng giới thiệu vật phẩm này như vậy, thậm chí còn cường điệu thêm một chút, là có thể cản được đòn vật lý của ma thú dưới Trung Thất Cấp.
Đi trong sa mạc, điều đáng sợ nhất là sự tấn công của đám ma thú dạng giun, chúng lao lên từ cát một cách bất thình thình, xuyên thủng ngực con người và cắn mất trái tim, nên có thêm áo giáp làm từ mảnh vỏ này thì gần như có thêm một cái mạng rồi, vì thế, đám người bên dưới tranh nhau rất điên cuồng, chỉ có người ở tầng ba là im lặng, nhường cho họ.
Vật phẩm thứ bảy, vật phẩm thứ tám, thứ chín,… được mang lên và bán đi rất nhanh. Không lâu sau, chỉ còn vài vật phẩm nữa là đến vật phẩm cuối cùng, quả trứng ma thú không biết giống loài kia.
Trần U đứng dậy, xuất ra Huyết Côn và cầm trên tay, bắt đầu quan sát nhất cử nhất động lạ trong phòng đấu giá.
Lúc này, ở bên ngoài.
Hai Hộ Vệ đứng canh trên tường thành, vừa nhìn về phía xa xa, vừa trò chuyện với nhau.
“Này, tối nay hai người chúng ta đi ‘dạo’ một chút không? Nghe bảo ông chủ Thác mới có lô hàng mới.”
“Ừ, nhưng ngươi phải lo, hôm nay cũng xong Hội Đấu Giá rồi, tiền thưởng Thành Chủ tặng thêm những ngày qua, ta cũng tích được một mớ, tính chuộc một nữ nhân để đem về nhà.”
“Mẹ ta cũng già rồi, có người phụ giúp việc nhà sẽ tốt hơn.”
“Lo thì lo, ha ha, ta khác ngươi, chỉ muốn thong thả thôi, nhiêu đó tiền ta dư sức thong thả trong mấy năm.”
“Do mẹ ngươi chưa già, nên ngươi không… cái đó là gì vậy?”
Hai người cùng nhìn chăm chú về bầu trời phương Bắc, nơi bỗng có một điểm đen xuất hiện và càng lúc càng lớn dần.
“Mặc kệ nó là gì, thông báo trước cho chắc, Thành Chủ đã dặn phải đề phòng mọi chuyện lạ xảy ra.”
Keng keng keng keng…
Nghĩ là làm, hai người liền cầm tấm sắt dắt bên hông, dùng cán đao gõ gõ, tạo ra tiếng keng keng theo gió mà lan ra xung quanh, và ngay lập tức, những tiếng keng khác cũng lần lượt vang lên, đến cuối cùng là chuông lớn của toàn thành.
Thành Hải Sa tiến vào trạng thái chiến đấu, người dân chạy vào nhà, các binh lính, Hộ Vệ thì tập trung trên tường thành, giương lên những cánh cung đã được lắp sẵn các mũi tên sắc nhọn.
Điểm đen ngày một rõ ràng, dần dần hiện rõ là một con Tứ Dực Quy Điểu to lớn. Tất cả mũi tên đều nhắm vào Quy Điểu, nếu nó chỉ bay ngang qua thì thôi, nếu nó hạ thấp xuống hoặc có hành động gì lạ, chắc chắn sẽ trở thành cái bia bắn tên sống.
Khi Quy Điểu bay ngang qua tường thành, một điểm đen bỗng bay ra từ trên lưng nó, xé gió mà rơi xuống với tiếng cười ha hả, càng lúc càng to và vang vọng khắp không gian.
Không cần nói nhiều, dây cung được thả, cơn mưa tên chia làm hai hướng, một nhắm điểm đen, một nhắm Quy Điểu mà bắn liên tục, chỉ là, dường như các mũi tên sắc nhọn này không gây thiệt hại gì cho lắm, Quy Điểu vẫn bay, còn tiếng cười ha hả của điểm đen vẫn không dứt.
Ầm.
Điểm đen rơi chuẩn xuống tường thành, tạo ra tiếng rầm vang dội, chấn động cùng làn bụi mỏng. Khi gió thổi đám bụi tan đi, hình dáng của điểm đen hoàn toàn lộ rõ, là một nam nhân cơ bắp, nhưng… lại không phải con người. Thân trên của tên này… đúng là con người, với khuôn mặt bặm trợn, đầu trọc cùng lớp áo giáp bọc kín, tuy nhiên, thân dưới… lại là phần thân của bò cạp với tám cái chân cùng cái đuôi nhọn phía sau.
Tất cả binh lính, Hộ Vệ liền hít vào ngụm khí lạnh, tay cầm cung bắt đầu run rẩy, thầm than sao đám ma quỷ này lại xuất hiện ở đây cơ chứ?
…
…
Tại Hội Đấu Giá.
Lúc này, vật phẩm kề cuối vừa được bán xong, người mua là Gia Chủ của gia tộc U Sa Hạt.
An Na Vĩ e hèm để chỉnh lại âm giọng, cười nói lớn:
“Hội Đấu Giá ngày hôm nay cũng đã gần đến hồi kết, vật phẩm cuối cùng… xin được phép trình làng.”
Khi hai nam hầu đẩy ra hộp gỗ màu đỏ lớn từ phía sau sân khấu, An Na Vĩ cười nói tiếp:
“Vật phẩm cuối cùng, trứng ma thú mà chúng tôi không biết tên, cũng không biết có thể ấp nở hay không? Đây hoàn toàn là dựa vào may mắn của quý vị.”
“Có lẽ có vị sẽ thầm mắng chúng tôi, nói chúng tôi bị điên, đem một quả trứng không xác định được gì để làm vật áp hòm của đấu giá? Tất nhiên, chúng tôi không điên, là vật phẩm áp hòm vì quả trứng này được khai quật trong một cổ mộ trên sa mạc, có niên đại cách đây cả ngàn năm.”
“Các vị nghĩ xem, trứng ma thú bình thường, chỉ cần qua vài năm không được ấp nở thì đã là trứng chết, cả vỏ và nhân bên trong sẽ bị phân hủy theo thời gian. Còn quả trứng này, đã qua ngàn năm rồi mà vẫn còn nguyên dạng, thủ đoạn bảo quản vô cùng bá đạo, mà để người ta phải làm như vậy, khả năng nó sẽ là loài ma thú cổ xưa rất mạnh.”
“Tôi xin phép không dài dòng nữa. Giá khởi điểm, mười Linh Nguyên, mỗi lần ra giá không thấp hơn một Linh Nguyên.”
Nói xong, An Na Vĩ nhấn vào công tắc gạt trên chiếc hộp, năm mặt phía trên từ từ bung ra, để quả trứng ma thú được bọc bởi lớp đất đen xuất hiện trong mắt của mọi người.
Tiên Thú Điển liền hiện thông tin.
Trứng ma thú: Động Sa Trùng.
Phẩm chất: Hoàng Phẩm.
Hệ : Đất, Thường.
Tình trạng: Suy yếu
Chú thích: Cần nhanh chóng cho vỏ trứng tiếp xúc với linh lực trong không khí để cải thiện tình trạng, sau khi uẩn dưỡng trăm ngày sẽ nở ra.
Động Sa Trùng là loài ma thú sống sâu trong lòng đất sa mạc, không tấn công nhân loại, chỉ hấp thu linh lực từ lòng đất để sống, ít trồi lên phía trên, nên trứng của loài ma thú này tương đối hiếm có.
Đối với đám người tội phạm ở vùng sa mạc, hay những kẻ cần sự trốn tránh thì Động Sa Trùng là loài ma thú trong mơ, chỉ cần sở hữu nó, lúc cần chạy thì kêu nó đào sâu xuống đất là chẳng ai có thể định vị, cũng như bắt được, không, nói cho đúng thì ở Kinh Nam Đảo, chẳng có ma thú hay con người nào có thể định vị được đám Động Sa Trùng này.
Nhìn thông tin này, Trần U liền biết lý do vì sao Hội Đấu Giá bị tấn công rồi.
…
Trứng Động Sa Trùng vừa ra, khu vực phía dưới liền có ba kẻ chợt hành động lạ. Chúng xé rách y phục đang mặc, lộ ra nội giáp bằng sắt bó sát cơ thể cùng một cái đuôi bằng xương đang áp sát sống lưng của chúng.
Cái đuôi này có nhiều mảnh xương sắc bén ở hai bên cùng phần đầu nhọn như mũi tên, trông rất lạnh người, rồi bất chợt, chúng quơ đuôi ra xung quanh, những đoạn xương bén chém lên đám người gần kề làm họ lập tức ngã xuống trong vũng máu.
A A A A…
“Ma quỷ, MA QUỶ…”
“GIẾT NGƯỜI RỒI, GIẾT NGƯỜI RỒI…”
Tiếng la hét thất thanh vang vọng khắp không gian, đám người phía dưới vừa la vừa bỏ chạy, cũng có người sợ hãi đến mức chân run run chạy không nổi, vừa nhìn ba kẻ đó mà vừa phóng uế ra quần.
Chém giết mở màn đã xong, ba kẻ đó bắt đầu lắc lắc cơ thể để khởi động, xương cốt vang lên những tiếng răn rắc làm chúng cảm thấy thoải mái vô cùng, sau đó tức tốc lao lên sàn đấu giá, bao quanh thủ lấy trứng ma thú, chờ đồng bọn đến.
An Na Vĩ và những người hầu đã tháo chạy theo dòng người từ trước. Những người trên tầng hai được hộ tống bằng lối đi riêng. Những Hộ Vệ của Phủ Thành Chủ thì cầm thương bao quanh ba kẻ đó, không dám lao lên cũng không thể lao lên, bởi lao lên… chỉ là bỏ mạng uổng phí mà thôi.
Trên tầng ba, người trong ba căn phòng đều cau mày, không ngờ kẻ đến cướp là đám quái dị Khủng Ma Nhân này. Mà, nghĩ lại thì, chắc cũng chỉ có bọn chúng mới dám làm chuyện cướp bóc kiểu này thôi.
Khủng Ma Nhân, từ hình thức nào đó, cũng có thể xem chúng là một loại Sủng Thú Sư, dạng dạng như Sủng Thú Sư dùng Sinh Tử Khế.
Chỉ là, chúng không cần kết thân với ma thú, cũng không cần Sinh Tử Khế, thay vào đó, chúng gắn những bộ phận của ma thú còn sống, thay thế hoặc thêm vào cơ thể chúng, dùng phương pháp gì đó để hai bên ‘hòa nhập’ với nhau.
Thông qua bộ phận còn sống đó, chúng có thể hấp thu linh lực để tu luyện như ma thú, gắn càng nhiều thì khả năng hấp thu càng tốt và tốc độ càng nhanh, đồng thời có thể dùng bộ phận đó để chiến đấu.
Như ba kẻ kia, cái đuôi của chúng là đuôi của Cốt Vĩ Xà, một loại ma thú sống ở sa mạc, hệ Đất. Còn tên trên tường thành thì ‘cao cấp’ hơn, dùng cơ thể của U Sa Hạt để thay thế phần thân dưới.
Thế nên, dù là từ góc độ nào, đám Khủng Ma Nhân này đều được xem là dị loài, nói chúng là người cũng không phải, là ma thú lại càng không.
Như đã nói, cái gì cũng có giá của nó, muốn có sức mạnh thì phải đánh đổi mà thôi.
Người phân nghèo giàu, sang hèn,… nên trong đám Khủng Ma Nhân cũng có một nhóm đặc biệt, là loại cao cấp nhất, chúng không cấy ghép bộ phận của ma thú mà dùng ma thú ký sinh.
Ma thú ký sinh là dị loài của ma thú, vì thiếu khuyết nên chúng không thể sống đơn độc mà cần phải bám, phải dựa vào sinh vật khác để tồn tại.
Ma thú ký sinh lên con người sẽ cho người đó năng lực tu luyện như một Sủng Thú Sư bình thường, còn thêm một lợi thế là không sợ bị phản phệ tinh thần khi ma thú ký sinh chết, con này chết thì đổi con khác.
Ma thú ký sinh cũng như vậy, không ‘gò bó’ vào một người duy nhất, tên này chết, thay kẻ khác.
Và cái giá con người, và cả ma thú phải trả khi để ma thú ký sinh là tuổi thọ. So với Sủng Thú Sư cùng cấp, tuổi thọ của Khủng Ma Nhân chỉ tầm ba phần mười. Sủng Thú Sư Thất Cấp có thể sống thọ đến 150 năm hoặc hơn, còn Khủng Ma Nhân Thất Cấp, thường chỉ sống tới 50 năm mà thôi.
Bởi vì, khi ma thú ký sinh, ngoài việc chúng trao cho con người sức mạnh thì chúng cũng lấy đi chất dinh dưỡng trong cơ thể họ để sống, nên nếu không có linh lực, sức sống và cơ thể mạnh mẽ để chống đỡ thì rất nhanh sẽ bị hút khô mà chết.
Cái gì, cũng có giá của nó cả.
…
…