Chương 5. Một lần nữa, bắt đầu 2.
Trần U không tin vào những gì đang diễn ra, nhưng… hắn thật sự có thể cảm nhận cơ thể rõ ràng vô cùng, cảm nhận được sự mệt mỏi, cảm giác đau, máu nóng đang chảy, tim đang đập trong người thì đây… chắc chắn không phải là mơ.
Dù vậy, hắn vẫn còn chút không tin tưởng, thế là hắn liền bắt đầu vận linh lực.
Cảnh giới hiện tại của hắn là Nhập Linh Cảnh trung kỳ, chỉ có thể nhập linh, không thể dẫn linh.
Thế nhưng, nhìn dòng linh lực ít ỏi đang được hắn điều khiển chạy trong cơ thể, hắn đã dám xác nhận, đây… tuyệt đối là sự thật.
Bởi vì, phương pháp dẫn linh lực khi còn ở Nhập Linh Cảnh này… là hắn học được ở một châu lục khác.
Trải nghiệm trước kia của hắn là thật, hiện tại… cũng là thật.
‘Kiếp trước’ hắn là người Trái Đất trọng sinh qua thế giới này, trở thành Nhị thiếu gia Trần U của Trần gia.
Sau khi sinh hắn, kết hợp cơ thể yếu ớt từ trước nên mẫu thân bị bệnh nặng, cần dược liệu vô cùng hiếm có mới chữa được, thế nên, phụ thân là Sủng Thú Sư, còn rất yêu thương mẫu thân, liền dẫn đội ngũ của người đi vào Phong Hải Sơn Mạch tìm kiếm dược liệu, nhưng… lại mãi không có tin tức, cũng không quay trở về.
Vốn đã bệnh, còn gặp thêm tin dữ nên mẫu thân không kiềm được mà ra đi, dẫn đến việc hắn trở thành thiếu gia cô độc từ lúc còn rất nhỏ, rất rất nhỏ.
Tuy nhiên, không phải như trong các câu chuyện mà hắn đọc lúc trước, hắn bị những người thân còn lại chèn ép, bị người hầu khinh thường các kiểu.
Hắn… vẫn mãi luôn là Nhị thiếu gia của Trần gia, được hưởng tất cả đãi ngộ, Đại Bá và Bá Mẫu yêu thương hắn như con ruột. Hai người con của Đại Bá là Trần Bảo – Đại thiếu gia và Trần Tôn – Tam thiếu gia luôn xem hắn là huynh đệ tốt.
Cuộc sống của hắn cực kỳ không tệ chút nào.
Thêm nữa, vì vốn có ký ức cũ, nên từ nhỏ đến lớn, hắn hành sự vô cùng cẩn trọng, biểu hiện cực kỳ chuẩn mực, khiến mọi người càng thêm yêu thích, quý mến hắn.
Càng may mắn hơn là khi, vào năm 10 tuổi, hắn và hai người anh em họ kia đều được kiểm trắc sở hữu không gian sủng thú, đều sẽ trở thành một thế hệ Sủng Thú Sư mới trong tương lai.
Địa vị của hắn, không, của cả ba người đều nhanh chóng vượt lên cao, chỉ đứng sau Gia Gia và Đại Bá, là hai Sủng Thú Sư đời trước.
Tin tức thế hệ này của Trần gia xuất hiện ba Sủng Thú Sư liền vang khắp toàn thành, trong khi những gia tộc khác chỉ có một người thì Trần gia lại có đến ba.
Lúc đó, cửa Trần gia kẹt cứng, rất nhiều người muốn đầu nhập vào dưới trướng của các Sủng Thú Sư tương lai.
Khôn gia và Tê gia cũng nhanh chóng gửi thư chúc mừng, đồng thời mời ba người bọn hắn qua chơi để ‘gặp mặt’ thể hiện ý đồ liên hôn rất rõ ràng.
Mối hôn sự rất nhanh được sắp xếp, Trần Bảo ‘chấm trúng’ lấy Trưởng Nữ của Khôn gia, Trần Tôn lấy Thứ Nữ của Tê gia.
Chỉ có Trần U là không lấy ai, vì lúc đó hắn hành sự cẩn thận, không muốn dính quá sâu với phụ nữ, tình cảm, với lại, hắn muốn đi xa khỏi Thành Hải Bình, ngao du, khám phá thế giới rộng lớn này.
Gia Gia và Đại Bá cũng không ép hắn, cứ cho hắn tùy ý.
Đến năm 15 tuổi, hắn nhận được sủng thú đầu tiên của mình, một con Hỏa Hồ Ly.
Sau một thời gian ngắn, tu luyện đến Dẫn Linh Cảnh, hắn liền rời Thành Hải Bình, bắt đầu chuyến hành trình của mình, một hành trình… gian nan, khổ đau… vô cùng.
Haizzzz.
Nghĩ lại chuyện trước đây, Trần U thở dài mang theo cảm giác mệt mỏi, chán nản.
Là người trọng sinh, hắn cứ ngỡ mình là Khí Vận Chi Tử, là nam chính.
Thế nhưng, cả cuộc đời kiếp trước của hắn… có thể hình dung và tóm gọn bằng hai từ, ‘nam 8.5’.
Hắn vẫn có kỳ ngộ, đi chợ nhặt được bảo, nhưng thứ hắn nhặt được lại không thể bằng những Khí Vận Chi Tử thật sự của thế giới này.
Nói chung là… cũng có may mắn, nhưng là chút may mắn trong xui xẻo, trong đại nạn.
Đổi lại, du ngoạn, chiến đấu, nhặt kỳ ngộ trong cả trăm năm, hắn đã nhận được, biết được rất nhiều thứ.
Hắn chinh chiến qua thời kỳ Ám Nguyên lần 2, nhận được kỳ ngộ tấn thăng Sủng Thú Sư Nhất Cấp.
Thời kỳ đó qua đi, hắn nhận được kỳ ngộ nhập Thánh Cảnh.
Chỉ là, có một bức tường vô hình vững chãi, ngăn cản hắn đi trên con đường này, cuối cùng, hắn chỉ có thể ngậm ngùi, cam chịu dừng lại ở… Bán Thánh.
…
Nguyên lịch năm 9844.
Bắc Châu.
[Tiểu Tiểu, dùng Lửa Chữ Đại.]
Một lão giả râu tóc bạc trắng, đứng trên ngọn cây ra lệnh cho con hồ ly đứng ở bên cạnh.
Hồ ly có kích thước to lớn, cao bằng cái cây, có 8 đuôi, toàn thân đỏ rực, mỗi bàn chân và đuôi đều được bao bọc trong lửa, khiến người nhìn vào nó xuất hiện cảm giác ‘khô nóng’ mặc dù bản thân nó không tỏa ra bất kỳ nhiệt lượng nào.
Nó là ma thú Nhất Cấp, hệ Lửa, Bát Vĩ Hỏa Hồ.
Nhận mệnh lệnh, nó lập tức mở miệng phun ra một cột lửa dài, đầu cột lửa biến dạng thành hình chữ đại to bự, nhắm thẳng vào đám Ma Vật đang chạy tới.
Tách tách tách….
Trúng đòn, đám Ma Vật bị thiêu đốt đến khô, tạo ra những thanh âm tanh tách rồi tan biến theo gió, ‘nhường chỗ’ cho đám khác tiếp tục tiến lên.
Nhìn hình ảnh này, lão giả vẫn bình thản, hai tay chấp sau lưng, trông như một người bảo vệ, bảo vệ cánh rừng rậm rạp phía sau, bảo vệ những con người đang chạy nhanh dưới những tán cây, cố gắng thoát khỏi nanh vuốt, sự tàn sát của đám Ma Vật.
Trong những con người đó, có người bình thường, có cả các Võ Sư nhận nhiệm vụ bảo hộ, dù bọn họ muốn kề vai tác chiến với lão giả, nhưng cũng không dám kháng lệnh lão giả đưa ra.
Thấy mọi người đã lui sâu vào trong rừng, lão giả tiếp tục ra lệnh.
[Băng Tước, dùng Tường Băng.]
Gáooooo.
Băng Tước lơ lững trên đầu lão giả gáy vang, điều động linh lực trong không khí ùa vào hai cánh, làm hai cánh sáng lên rồi tán thành các điểm sáng ra phía sau lão giả.
Các điểm sáng rơi xuống nơi nào, nơi đó liền mọc lên những lớp băng cao dày, hình thành một bức tường băng dài đến hai, ba dặm, cao đến mấy chục thước, tỏa ra hàn khí thành sương.
Gào…
Từ phía Ma Vật chợt phát ra tiếng gào lớn, một hắc ảnh trong đám Ma Vật bay lên, đáp mạnh xuống mặt đất cách chỗ lão giả tầm trăm thước, tạo ra cái hố khá sâu cùng làn bụi dày.
Ma Vật có hình dạng như sói, đầu giống rồng, còn sở hữu đôi cánh trên lưng.
Tu vi… Nhất Cấp.
“Xử lý đám kia đi, con này… để ta.”
Lão giả phân phó hai con sủng thú với giọng nhàn nhạt và đầy tự tin.
Có lệnh, chúng lập tức chia ra hành động, lao nhanh về phía Ma Vật.
Ngay sau đó, trên tay lão giả chợt xuất hiện một cây côn sần sùi, màu đen, có hắc khí bốc lên ít ỏi, và đặc biệt là, nó có… cùng khí tức với đám Ma Vật.
Ma Vật Nhất Cấp thấy cây côn liền chùn lại một bước, biểu cảm tỏ ra e dè, sợ hãi, xong, nó lại gào lên, phóng về phía lão giả.
Linh Nhân Kỹ, Bá Thiên Lực.
Lão giả vận linh lực, toàn thân được bao bọc trong ánh sáng vàng đỏ rồi ánh sáng dần hội tụ lên thân côn.
Ma Vật nhảy lên đầu lão giả, mở ra cái miệng đầy nanh và tối đen như hang động, muốn cắn lão.
Thực lực chênh lệch dẫn tới tốc độ cũng vượt trội, nên lão giả hành động rất đơn giản, nhảy qua bên trái để né khi Ma Vật lao đến, đồng thời đập mạnh côn lên lưng của nó.
ẦM.
Cú đập mạnh như bom nổ, tạo ra xung chấn làm không khí rền vang, còn Ma Vật thị bị đập xuống mặt đất, tạo thành một cái hố rất lớn, cây cối trong khu vực bị thổi bay, khói bụi mù mịt.
Linh Nhân Kỹ, Tạc Phong.
Lão giả vận linh lực lên bàn tay rồi làm hành động quơ, từ đó tạo ra luồng gió rất mạnh, thổi tan tất cả khói bụi.
Hình ảnh trở nên rõ ràng, Ma Vật nằm bất động trong hố, cơ thể gãy thành hình V từ chỗ lưng. Vừa chênh thực lực, vừa chênh thủ đoạn, ăn một côn của lão giả cũng làm Ma Vật Nhất Cấp như nó không chịu nổi, cơ thể bắt đầu tan biến thành các điểm đen, nhưng vẫn không quên ô hóa mặt đất và cây cối xung quanh.
Lão giả quay người, nhìn về hướng chiến đấu của sủng thú, chuẩn bị tiến về phía đó.
Chíu.
Bất thình lình, một tia sáng màu đen với tốc độ cực nhanh, xuất phát từ mạn trái và nhắm đến chỗ lão giả đang đứng.
Cơ thể lão giả bỗng trở nên nhòe đi và biến mất trong chớp mắt, nên tia sáng đen chỉ bắn trúng không khí và ngọn cây lão đứng.
Linh Nhân Kỹ, Không Bộ.
Lão giả xuất hiện ở một ngọn cây khác, nhìn vào chỗ ngọn cây mình vừa đứng đang chết dần chết mòn, sau đó khóa đôi mắt vào Ma Vật đánh lén, có dạng như rắn, lưng mọc ra hai cánh nhỏ.
Cảnh giới của nó… đã gần đạt đến Bán Thánh như lão.
Khè.
Ma Vật Rắn thè cái lưỡi của nó ra rồi khè lớn, lập tức trường đến chỗ lão giả với tốc độ rất nhanh, cây cối trên đường nó đi qua héo tàn, mặt đất mất đi sức sống.
Hắc Côn trên tay lão giả ánh lên màu đỏ, sau đó bốc cháy hừng hực, rồi lão đưa Hắc Côn lên phía trên và làm động tác bổ.
Linh Nhân Kỹ, Tố Trảm.
Một lưỡi nhận đỏ rực hình bán nguyệt xuất hiện, lao cực nhanh về phía Ma Vật.
Ngay lập tức, nó dừng di chuyển, há mồm phun ra tia sáng màu đen ban nãy.
Hai đòn tấn công chạm vào nhau, tạo thành thế giằng co trên không trung, không bên nào vượt bên nào.
Thấy vậy, lão giả lại đánh thêm hai đòn Tố Trảm, bay đến và chồng lên đòn đầu tiên.
Sự giằng co nhanh chóng kết thúc, Tố Trảm chiếm thượng phong, chèn ép ngược lại tia sáng, xé nó thành hàng chục tia nhỏ và lao thẳng, nhắm ngay vào đầu Ma Vật.
Ầm.
Tố Trảm chạm vào đầu liền phát nổ, cơ thể của nó đổ xuống đất, phần đầu rắn đã bị nổ tung.
Ma Vật sắp Bán Thánh như nó, vẫn không thể chịu được một đòn của lão giả.
Mặc dù chiến thắng, nhưng lão giả bất thình lình cảm giác đầu của bản thân đau như bị búa bổ, máu từ thất khiếu ào ào chảy ra như suối.
Lão giả cố kiềm cơn đau, dùng đôi mắt kinh hoàng nhìn qua chỗ chiến đấu của sủng thú, Băng Tước đang bị một Ma Vật lớn với dáng người cầm trong tay, phần đầu của nó đã bị Ma Vật ăn mất, còn đang nhai nuốt thưởng thức.
Bên kia, Tiểu Tiểu đã nằm vật ra đất, toàn thân đẫm máu, không còn sức sống, còn đám Ma Vật thì bắt đầu cắn xé, nhai nuốt xác thịt của nó.
Ma Vật Thánh Cảnh? Sao… nó có thể xuất hiện?
Đầu óc lão giả tê liệt, cơ thể không cử động như chết đứng trên ngọn cây.
Sủng thú chết, liên kết tinh thần khiến lão phải chịu đau đớn kịch liệt, huống gì một lúc chết cả hai sủng thú.
Nhồm nhoằm.
Ma Vật Thánh Cảnh há miệng rộng, bỏ phần còn lại của Băng Tước vào mồm nhai nuốt.
Xong, nó nhìn về phía lão giả, thân hình khổng lồ gần như biến mất ngay lập tức.
Chỉ chớp mắt, nó đã xuất hiện ngay trước mặt lão, dùng đôi mắt đen tuyền trong cái đầu như cá sấu nhìn chăm chăm lão.
Răn rắc.
Lão giả hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội phản kháng hay phản ứng, bị nó chộp vào tay, sau đó xương cốt toàn thân lão nát vụn dưới lực tay kinh khủng của nó.
Bài tẩy lão còn rất nhiều, nhưng… với cảnh giới chênh lệch và sự bất ngờ này thì tất cả đều vô dụng, không thể triển khai.
Dưới Thánh Cấp đều là sâu kiến. Điều này không phải nói ngoa.
Ma Vật đưa lão giả lên miệng của mình, há cái mồm lớn của nó ra, sẵn sàng thưởng thức huyết thực.
Chợt, một điểm sáng xuất hiện từ hư không, tức tốc bay đến và tiến vào đầu của lão giả.
Khí tức của lão bắt đầu bành trướng, ẩn ẩn đã Nhập Thánh.
Phập.
Ma Vật đóng cái miệng của nó lại, nhai một lúc rồi nuốt xuống, rồi bắt đầu dẫn quân đoàn của nó di chuyển về phía tường băng.
…
…