Chương 54. Đả thông kinh mạch.
Sáng hôm sau.
Ánh mặt trời chiếu thẳng vào giường làm Trần U cau mày nhẹ, rồi mí mắt từ từ mở lên. Còn đang nửa tỉnh nữa mê, hắn bỗng cảm thấy hình như đại pháo đang ở trong hang động ẩm ướt, còn bị thiên thủ khổng lồ cầm lấy.
Đầu óc hắn lập tức trở nên tỉnh táo, liền lật chăn qua rồi bắt quả tang Tô Khuynh Thành đang thi triển chiêu thức hút khô dương khí của hắn.
Thấy hắn đã dậy, nàng tạm dừng chiêu thức mà nở nụ cười rất mê người:
“Chào buổi sáng, U đệ, để tỷ tỷ giúp đệ có một ngày mới vui vẻ nha.”
Nói rồi nàng tiếp tục triển khai, thậm chí còn tăng thêm sức mạnh lẫn tốc độ của chiêu thức.
Thế nhưng, hắn không những không vui vẻ mà còn nhíu mày, ngồi dậy rồi cắp nách nàng kéo lên phía trên, đặt nàng nằm sấp trên đùi rồi liên tục đánh chách chách vào hai trái đào, làm nàng đau ứa nước mắt.
Hắn nói với giọng rất tức giận:
“Nàng là người của ta chứ không phải là công cụ để ta phát tiết, làm như vậy một lần nữa thì đừng trách ta không biết thương hoa tiếc ngọc.”
Nàng quay đầu nhìn hắn, che miệng cười:
“Tỷ tỷ chỉ muốn chào buổi sáng thôi mà, đệ không cần phải nóng giận như vậy nha, hì hì.”
“Với lại, tỷ tỷ được đệ bảo hộ, hưởng phúc của đệ, phải làm gì đó để đền đáp à nha.”
Hắn nghe vậy thì càng tức giận, tiếp tục đánh mạnh lên hai trái đào, đánh rất mạnh, rất nhiều, mỗi cái đều không lưu lực, làm hai trái đào trắng tức tốc đỏ lên, hằng rất nhiều dấu tay.
Nàng chôn mặt vào gối chịu trận, biết lần này hắn thật sự tức giận nên nàng không dám đùa giỡn nữa.
Sau một hồi đánh đập, hắn lật nàng nằm ngửa, nhìn hai mắt nàng đã đỏ hoe, gối ướt một mảng, viết trên mặt từ ‘đau’ chà bá, hắn nghiêm giọng:
“Nàng biết sợ chưa?”
Nàng gật gật đầu, mày liễu nhiu nhíu, cố nhịn cơn đau rát và nóng từ trái đào truyền lên.
Hắn cúi xuống gặm đôi môi đỏ mọng kia, tặng nàng nụ hôn nồng nhiệt để giảm đau rồi cười nói:
“Đừng nghĩ nhiều, ta sẽ biến nàng thành Võ Sư, để nàng có năng lực cùng đồng hành với ta, không phải kiểu người vô dụng, chỉ làm được mỗi chuyện kia đâu.”
Lời này rất hấp dẫn, nhưng, nàng lại lắc lắc đầu:
“Thời điểm này, đã quá muộn để ta trở thành Võ Sư, đệ… đừng lãng phí tài nguyên lên ta làm gì, còn phí thời gian của đệ nữa.”
Để trở thành Võ Sư chính tông, có đủ năng lực chiến đấu, phải luyện tập từ nhỏ để tăng cường thể chất, đến khi khảo sát không có không gian sủng thú thì mới chính thức bắt đầu hành trình.
Đầu tiên là lựa chọn vũ khí yêu thích, bắt đầu rèn luyện cơ thể theo hướng phù hợp với vũ khí đó, như dùng đao hay phủ thì cần lực mạnh, dùng cung thì cần nhanh nhẹn, dùng thương hoặc kiếm cần cơ thể linh hoạt,…
Sau đó, phải cố gắng kiếm Linh Đơn, hấp thụ nó để bắt đầu con đường tiến vào hàng ngũ Nhập Linh Cảnh, khởi đầu của tu luyện. Trong lúc hấp thu thì tốt nhất nên ngâm người vào nước thuốc, vừa tăng cường thể chất, vừa đả thông kinh mạch.
Trong quá trình này, đả thông kinh mạch là bước quan trọng nhất, tuổi còn trẻ, kinh mạch còn non nớt nên rất dễ để làm thông, kinh mạch thông càng nhiều thì hấp thu Linh Đơn càng nhanh và ít hao phí.
Võ Sư trên đời rất nhiều nên Linh Đơn là tài nguyên tranh giành, dù giá cả vừa phải nhưng khá khó khăn để mua được, việc hấp thu Linh Đơn tốt cũng được xem là một loại tài năng, đỡ được kha khá vấn đề.
Tô Khuynh Thành không phải là Sủng Thú Sư, cũng không được rèn luyện để trở thành Võ Sư, nên từ đó đến nay, nàng chưa đả thông kinh mạch bao giờ, bây giờ, nàng đã 25 tuổi, kinh mạch cũng định hình, muốn làm thông là rất khó.
Và cũng vì thế, việc đả thông kinh mạch của nàng cần rất nhiều thời gian và tài nguyên, nhưng, kết quả tốt nhất là chỉ hấp thu được nửa lượng linh lực trong Linh Đơn mà thôi, như thế này rất lãng phí.
Chưa kể, nàng không biết chiến đấu, muốn học cũng cần rất nhiều thời gian, đào tạo nàng thành Võ Sư là chuyện ngu ngốc nhất trên đời, vì thế, nàng không muốn hắn trở thành người làm chuyện ngu ngốc đó.
Hắn nhéo nhéo mũi nàng, cười cười:
“Đừng lo lắng những chuyện đó, ta đã nói thì ắt có nắm chắc, chỉ là, nàng có muốn hay không mà thôi?”
Nàng nhìn mặt hắn rồi nhìn chăm chú vào đôi mắt kia, như muốn nhìn thấu tất cả về hắn, sau một lúc thì gật đầu mạnh, nói giọng chắc nịch:
“Ta muốn.”
Trên đời này, chẳng mấy ai muốn làm người vô dụng cả, là người thuộc nhóm đó nên nàng cũng muốn trở nên mạnh mẽ, biết đâu sau này… có thể trợ giúp hắn thì sao?
Trần U truyền ý niệm bảo Tiểu Tiểu canh chừng, sau đó. hắn nhất tâm nhị dụng, bắt đầu vận chuyển Linh Pháp, đồng thời vận chuyển linh lực tụ lại trên bàn tay phải, từ từ nén nó lại thành một viên Linh Đơn.
Nhìn viên Linh Đơn màu trắng nằm yên trên tay hắn, đôi mắt nàng mở lớn, tràn đầy kinh ngạc. Tuy viên Linh Đơn này có màu hơi khác so với Linh Đơn thông thường, nhưng lượng linh lực trong nó rất nhiều, hơn xa những viên Linh Đơn nàng từng đấu giá qua.
Điều quan trọng nhất là, nàng tận mắt nhìn thấy hắn luyện ra viên Linh Đơn này trong… chưa đến 3 phút, động tác cũng cực kỳ thuần thục. Luyện ra một viên Linh Đơn trong 3 phút? Đến người điên cũng chẳng dám nghĩ chuyện này có thể xảy ra, nhưng, nó lại diễn ra ngay trước mắt nàng.
Trần U nhét viên Linh Đơn vào miệng Tô Khuynh Thành, cười nói:
“Không cần lo lắng, chuyện còn lại, cứ yên tâm và tin vào ta, đôi lúc sẽ hơi đau một chút, nhưng không sao đâu, cứ thả lỏng cơ thể.”
Nàng gật đầu vâng lời, hít vào thở ra để cơ thể thả lỏng, sau đó đôi mắt dần nhắm lại, giao phó hết cho hắn.
Hắn sắp xếp tay chân để nàng nằm thành hình chữ đại, lúc này, Linh Đơn bắt đầu tan ra như kẹo, tạo thành từng làn khói linh lực màu trắng, nhưng vì kinh mạch nàng chưa mở, chưa thông nên nó không biết đi về đâu.
Hắn vận linh lực lên đầu ngón tay rồi đặt dưới cằm nàng, bởi linh lực trong miệng nàng là do hắn tạo ra nên sẽ có tính thu hút lẫn nhau, và hắn lợi dụng điều này để thực hiện đả thông kinh mạch.
Khi ngón tay đến gần, linh lực trong miệng nàng bắt đầu nhau nhao nhao, muốn đi theo cảm giác thu hút bên ngoài kia, nhưng xung quanh chẳng có lối nào để đi, chúng muốn đến gần thì hoặc phải phá da, hoặc phải mở con đường đang bị bít lại kia.
Nói là hai nhưng thực tế chỉ có một con đường, linh lực bắt đầu tụ họp với nhau theo đội hình rồi từ từ tiến vào con đường.
Tô Khuynh Thành bỗng cảm thấy hơi đau nhói ở phần cằm, mày liễu nhíu lại, thấy vậy, hắn liền trấn an:
“Không sao, thả lỏng, cứ tin tưởng vào ta.”
Nói rồi hắn dần dời ngón tay xuống cổ, theo đó, đám linh lực kia cũng xông xáo mở đường, rồi hắn tiếp tục dần dần dời tay xuống các vùng bên dưới, đi qua hai bên xương vai thành hình số tám rồi đến giữa ngực, theo đường cơ ở giữa bụng rồi tiến dần về phía đan điền.
“Lần này sẽ rất đau, nhưng nó không đau bằng lần huyết hoa mai kia rơi đâu, nàng cố nhịn.”
Nàng ừm nhẹ, nghĩ đến chuyện huyết hoa mai đó làm mặt nàng hơi hồng lên, bàn tay bất giác nắm chặt ga giường.
Lúc này, linh lực đã tụ tập trước đan điền, con đường ở đây bị bít rất dày và chặt nên cũng là khâu khó nhất trong bước đầu tiên, hắn cần hết sức cẩn thận, không thì từ nay về sau, nàng sẽ mãi mãi là người bình thường.
Chờ lực lượng linh lực tụ tập đến số lượng cần thiết, hắn hít thật mạnh rồi kéo tay vào vị trí giữa đan điền. Đám linh lực cảm thấy sự thu hút đã chuyển đến phía sau con đường nên liền hợp lực với nhau, lao đến mà công phá.
AAA…
Cơn đau khủng khiếp dưới bụng truyền lên làm nàng kêu lớn, bấu chặt ga giường, ưỡn bụng lên cao, còn hắn thì quan sát và cảm nhận vô cùng chăm chú, đảm bảo lỡ có chuyện liền có thể giải quyết nhanh chóng.
Đám linh lực như máy công thành, công một lần vẫn chưa mở ra, chúng liền lui lại và công lần thứ hai. Lúc này, nàng ưỡn bụng cao hơn, vì nhịn hô mà cắn môi đến chảy máu, thầm nghĩ hắn lừa nàng rồi.
Tuy nhiên, không lâu sau, cơn đau bỗng dưng biến mất, từ bụng dưới chợt truyền lên cảm giác gì đó rất mát mẻ, rất.. thư sướng, tức tốc xoa dịu tinh thần của nàng.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, linh lực đã hoàn toàn làm thông lối mà tiến vào đan điền, đang tụ tập ‘vui vầy’ trong đó, và từ giây phút này, nàng đã bước một chân vào hàng ngũ tu luyện rồi.
Chuyện chưa dừng ở đây, hắn cần phải tiếp tục dẫn dắt linh lực từ đan điền, đả thông tất cả kinh mạch cơ bản khác.
“Bước quan trọng nhất đã xong, tiếp theo, ta sẽ đả thông hết kinh mạch ở tay chân của nàng, lần này sẽ không đau nữa đâu.”
Nàng gật gật đầu:
“Đệ cứ làm đi, cơ thể của tỷ tỷ là của đệ mà.”
Nói rồi nàng đá mắt với hắn, không hổ là yên tinh, giờ phút này vẫn không bỏ cái tính dụ dỗ.
Hắn tặng nàng cái lườm rồi dẫn dắt linh lực từ đan điền vòng ngược lên phía trên, đi qua vai phải, rồi trượt dần xuống những đầu ngón tay, sau đó, dẫn linh lực quay về lại đan điền, rồi đi ngược lên vai trái, trượt xuống những đầu ngón tay trái.
Thủ đoạn đả thông kinh mạch này đến từ những bộ lạc ở Bắc Châu, ngó thì đơn giản nhưng Linh Đơn cần phải dùng phương pháp dẫn linh lực đặc biệt để luyện ra, đồng thời, phương pháp thu hút linh lực cũng là một loại Kỳ Kỹ, chứ không phải vận linh lực lên đầu ngón tay là xong.
Linh lực Bắc Châu suy thoái, phải có những phương pháp bá đạo mới có thể không thua kém quá nhiều so với những châu khác.
Quay lại câu chuyện.
Chăm chỉ đến trưa, Trần U đã xử lý xong kinh mạch ở chân phải và trái, và nàng cũng cảm nhận cơ thể thay đổi rõ rệt, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thế là nàng nở nụ cười tươi như hoa nở, hỏi với giọng dịu dàng:
“U đệ… như này là xong rồi sao?”
Hắn gật đầu mà cũng lắc đầu, ở Bắc Châu, đả thông kinh mạch như thế này là xong, đã có thể thành Võ Sư, nhưng sau khi học về kinh mạch con người ở Đông Châu, hắn đúc kết ra một chuyện, muốn trở thành Võ Sư mạnh, cần phải liều mạng thêm một lần nữa.
“Khuynh Thành, hiện tại, nàng đã có thể tu luyện, trở thành Võ Sư, nhưng chỉ là Võ Sư bình thường. Ta còn có thể đả thông những kinh mạch khác để nàng trở thành Võ Sư mạnh mẽ hơn, nhưng… phương pháp này rất đau và cũng nguy hiểm hơn rất nhiều, ta chỉ cỏ thể đảm bảo tỷ lệ thành công là bảy phần.”
“Nàng… có muốn tiếp tục không?”
Không cần suy nghĩ, nàng liền gật đầu:
“Tỷ tỷ rất thích cá cược nha, làm đi U đệ, cùng lắm thì… tỷ tỷ lại trở về làm người bình thường, tối đến làm ấm giường cho đệ thôi, hì hì.”
Hắn ừm nhẹ rồi liền lật nàng nằm sấp, luyện ra Linh Đơn, cho nàng sử dụng Linh Đơn rồi tiếp tục đả thông kinh mạch.
…
…