Chương 55. Thành Công.
Sống trên đời đã bao lâu, được học qua nhiều kiến thức, chắc mọi người, nhận thấy, biết được những điều sắp tới, nhỉ?
Mưa rơi xuống từ trên trời, hóa thành ao hồ, biển nước. Nắng làm những nơi đó bốc hơi tạo thành mây trắng. Mây trắng đủ nhiều thì hợp lại thành mây đen. Mây đen lại đổ mưa. Mưa lại rơi xuống.
Hạt giống nảy mầm từ dưới đất, đâm chồi hóa thành cây. Cây lại tạo ra hạt giống. Hạt giống lại rơi xuống đất, sau đó lại nảy mầm.
…
Tuần hoàn, chính là một quá trình quan trọng trong cuộc sống, không có cái gì tự nhiên sinh ra, cũng tự nhiên mất đi, chỉ là, nó chuyển từ vật này sang vật khác, từ trạng thái này sang trạng thái khác.
Linh lực, cũng như vậy.
Linh lực thiên địa vào cơ thể con người thông qua việc hấp thu trực tiếp, hoặc qua việc dùng Linh Đơn. Nó sẽ đóng đô ở đan điền, từ nơi này, nó chạy khắp cơ thể trên các đường kinh mạch, rồi lại trở về nơi khởi đầu, tạo thành một vòng tuần hoàn kín, cũng bắt đầu quá trình cường hóa để cơ thể trở nên mạnh mẻ, đó là cảnh giới đầu tiên của tu luyện, Nhập Linh Cảnh.
Nhập linh lực vào người thì chưa đủ, phải biết sử dụng, nên Dẫn Linh Cảnh ra đời. Dẫn linh lực trong đan điền chạy đến mọi nơi trên và trong cơ thể, theo các lộ tuyến khác nhau, bộ phận khác nhau mà có những tác động khác nhau, và đây chính là sự ra đời của Linh Nhân Kỹ.
Khi linh lực phóng ra ngoài cơ thể, chúng sẽ tan biến và trả lại cho Thiên Địa, con người lại hấp thu linh lực từ Thiên Địa để tu luyện và sử dụng, đây, cũng là một loại tuần hoàn.
Dùng linh lực để triển khai Linh Nhân Kỹ, đây là điều hết sức bình thường, chỉ là, Tiên Nhân nhận thấy rằng, linh lực trong đan điền ở thời gian khởi đầu của tu luyện quá ít, thi triển tầm vài lần Linh Nhân Kỹ là cạn sạch, hoàn toàn không thể chống lại ma thú. Vậy nên, Khải Linh Cảnh ra đời, người tu luyện có thể khải linh lực lên bất cứ đâu, từ bộ phận cơ thể đến vũ khí, và những thứ được khải linh sẽ được tăng cường công năng, khiên thì tăng sức phòng thủ, kiếm thì bền bỉ và sắc bén hơn.
Thủ đoạn này đã khắc phục vấn đề ở trên, tiết kiệm linh lực nhưng vẫn tăng cường chiến lực, tuy nhiên, như đã nói, tuần hoàn rất quan trọng, nếu vật được khải linh rời khỏi người thi triển, chúng sẽ trở lại ban đầu, vì linh lực sẽ tuần hoàn từ đan điền, thông qua tay chân của người mà khải lên vật, rồi từ vật lại chảy về đan điền qua tay chân.
Và tất nhiên, khi chiến đấu hoặc tiếp xúc với linh lực xung quanh, linh lực được khải sẽ tan biến/ đồng hóa, mất đi từng chút, từng chút một để trả lại cho Thiên Địa, có thể xem là hao hụt.
Vậy, linh lực có thể hóa cứng không? Bởi lỡ như gặp ma thú mà không có vũ khí, áo giáo,… đánh tay bo bằng thể chất thì…
Câu trả lời, tất nhiên là có, bởi Tiên Nhân đã lường trước được vấn đề, và cảnh giới này, được gọi là Linh Cương Cảnh.
Lúc này, linh lực trong đan điền đã đủ nhiều, có thể ép, nén, cô súc lại cho nó trở nên cứng hơn, muốn tạo thành áo giáp, vũ khí hay giày dép,… đều được cả, nhưng, nhớ điều ở trên, khi linh lực tiếp xúc với không khí sẽ xuất hiện tình trạng hao hụt, dùng càng nhiều thì mất càng nhiều.
Giờ mới nhớ, đám ma thú có hệ, công kích mang theo đặc tính hệ, vậy, việc chỉ dùng linh lực bình thường, sao có thể chống lại sức mạnh nguyên tố chứ?
Ngươi yên tâm, tiến vào Tố Linh Cảnh, linh lực của người sẽ mang theo đặc tính của nguyên tố, rất đơn giản, khi đạt đến đỉnh cao của Linh Cương Cảnh, viên Linh Đơn mà ngươi hấp thu để tăng cấp sẽ quyết định nguyên tố linh lực của ngươi.
Sủng Thú Sư phải liên kết với ma thú thì mới có thể hấp thu linh lực, vậy nên, Linh Đơn mà bọn họ luyện ra cũng ẩn chứa đặc tính hệ của ma thú đó, chỉ là rất rất nhạt, vậy nên, khi đạp vào Tố Linh Cảnh, ngươi sẽ được khai tâm trí một lần để cảm nhận được đặc tính hệ đó, rồi linh lực của người sẽ tự chuyển hóa theo mà chẳng cần làm gì nhiều.
Ta khuyên ngươi, đừng cố gắng tìm Linh Đơn có đặc tính hệ hiếm như Điện hay Băng làm gì, bởi vì… ngươi sẽ hối hận cho mà xem.
Tại sao lại hối hận ư? Ừm… vì ngươi không phải Sủng Thú Sư, ngươi chỉ là Võ Sư, những con người phụ thuộc, hay những người không được chọn, đang đi trên một con đường không chính thống.
Vậy nên, khi ngươi quyết định đặc tính linh lực của bản thân là hệ Điện chẳng hạn, thì khi ngươi sử dụng những viên Linh Đơn mang đặc tính hệ khác, lượng linh lực trong đó mười thì ngươi chỉ hấp thu đến tám mà thôi, sẽ bị hao hụt hai phần.
Linh Đơn vốn là tài nguyên tranh giành, mỗi phần hao hụt đều là tiền là của, ngươi phải quyết định thật kỹ.
Thôi thôi, quay lại chuyện chính đi, nãy giờ chỉ toàn nói đến công hoặc thủ thôi phải không? Vậy nên, cảnh giới tiếp theo sẽ liên quan đến vấn đề hồi phục, Phục Linh Cảnh.
Đến cảnh giới này, linh lực của ngươi sẽ có thêm một năng lực mới, đó là tăng cường sự hồi phục vết thương, thể lực,… Là Võ Sư, cơ thể ngươi vốn mạnh hơn người thường rất nhiều rồi, nhưng, nếu đem so với ma thú thì chẳng là gì cả, chúng ta học theo ma thú để trở nên mạnh mẽ, chúng hồi phục nhanh, thể lực trâu thì chúng ta cũng phải như vậy.
Thế nhưng, vì trở nên mạnh mẽ, chúng ta sẽ dễ dàng bị ma thú cảm nhận, khó mà săn giết hay bẫy chúng. Sông sâu tĩnh lặng, lúa chín cúi đầu, càng mạnh mẽ thì phải càng hóa bình thường, và đây, là năng lực của Khu Linh Cảnh.
Đây đây đây, chuyện quan trọng đến rồi.
Vốn Võ Sư tu luyện không chính thống, đi lậu nên con đường tu luyện phải phụ thuộc vào Sủng Thú Sư, nhưng, khi ngươi đã đặt chân đến cảnh giới này, trời cũng sẽ mở một mắt, nhắm một mắt, cho ngươi một con đường nhỏ để đi.
Địa Linh Cảnh, ở cảnh giới này, ngươi có thể hấp thu linh lực từ Đại Địa để hồi phục và sử dụng, nhớ là phải hấp thu vào người rồi mới dùng được. Lúc này, ngươi sẽ không phụ thuộc quá nhiều vào Linh Đơn để hồi phục nữa, nhưng, đường nhỏ mãi là đường nhỏ, muốn tăng lên cảnh giới cao hơn, ngươi vẫn phải dùng Linh Đơn để tu luyện mới được.
Có Địa thì phải có Thiên, Thiên Linh Cảnh như Địa Linh Cảnh, chỉ là, ngươi có thể hấp thu linh lực từ không khí như các ma thú và Sủng Thú Sư.
Và cuối cùng, cảnh giới chí cao của Võ Sư, Thánh Cảnh.
Để đi đến cảnh giới này, ai ai cũng phải chịu đựng, trải qua rất nhiều gian khổ, Võ Sư lại càng phải chịu đựng nhiều hơn, khó khăn hơn, đến nổi, khi đạt cảnh giới này, trời đã chấp nhận những thành phần đi đường lậu như chúng ta.
Võ Sư Thánh Cảnh, hoàn toàn không phụ thuộc vào Linh Đơn nữa, ngươi có thể hấp thu linh lực từ Thiên Địa để thăng tiến cảnh giới, để hồi phục, để sử dụng, chẳng cần phải nhờ hay phụ thuộc vào ai.
Hửm, ngươi muốn tạo Linh Đơn? Mơ đi, đó là đặc quyền duy nhất mà chỉ Sủng Thú Sư mới có.
Ặc, ta nói hơi lạc đề nãy giờ rồi, đang nói về tuần hoàn cơ mà.
Khụ khụ, ta xin lỗi.
Ừm, nói về tuần hoàn thì đến như vậy thôi, à không, còn một vấn đề quan trọng, đó là tính hai mặt trong tuần hoàn.
Các ngươi có biết Thái Cực không? Ồ không à, ta quên mất là đang ở đây, hà hà.
Thôi, nếu không biết thì ta nói cho các ngươi biết, Thái Cực là một hình tròn, phân làm hai màu đen trắng, trong đen có trắng và trong trắng có đen, đường phân chia cũng rất đặc biệt, nó không phải là đường thẳng mà là một đường cong chữ S tạo bởi hai nửa đường tròn.
Đường phân chia này giúp Thái Cực mềm đi, trông nhẹ nhàng hơn, và uyển chuyển hơn.
Vạn vật thế gian đều vận động, Thái Cực cũng vậy, sự chuyển động của nó như một loại tuần hoàn, đen thế trắng, trắng lại về đen.
Tức là gì, tức là vạn vật trên đời, mọi chuyện sẽ đều có hai mặt của nó, Võ Sư chúng ta chỉ là…
…
…
Trở về chính truyện.
Trần U đang đặt hai ngón tay lên sống lưng của Tô Khuynh Thành, nơi đối diện với đan điền ở phía sau.
Nàng nắm chặt ga giường, mặt nhăn mày nhó, bởi cơn đau nhói như kiến bò ở xương sống, tuyệt đối chẳng dễ chịu chút nào.
Với phương pháp tăng cường này, hắn sẽ dẫn linh lực vào xương sống của nàng, vừa cường hóa nó, vừa biến nó thành một đan điền phụ, chịu trách nhiệm tuần hoàn chủ đạo ở vùng phía sau cơ thể, lẫn hỗ trợ những vùng phía trước theo xương.
Hắn cực kỳ, cực kỳ chăm chú, cực kỳ chậm rãi mà dẫn linh lực đi, bởi chỉ cần sai một bước thì… vẫn chưa thất bại, nhưng chắc chắn nàng sẽ chẳng dễ chịu gì, nàng là người của hắn, hắn không thể để nàng quá đau đớn được.
Thời gian trôi qua chậm rãi, mồ hôi đã phủ đầy trên mặt hắn, rồi hắn bỗng thở phào nhẹ nhõm, bởi dẫn linh lực vào sống lưng, đã xong.
Việc tiếp theo có thể nói là quen tay quen việc, hắn dẫn linh lực, đi từ sống lưng lên vai trái, lên cánh tay trái của nàng, nối vào kinh mạch ở những đầu ngón tay rồi quay trở về xương sống.
Tô Khuynh Thành bỗng cảm giác cánh tay trái, hình như… đã không phải là tay của nàng nữa, nó quá nhẹ, nhẹ tựa lông hồng, đưa lên mà chẳng thấy tốn quá nhiều sức lực, khi nắm bàn tay lại thì cảm nhận nấm đấm rất chắc và cứng, có thể… đấm vỡ bức tường đất của căn phòng ấy chứ.
Hắn tiếp tục dẫn linh lực và làm tương tự, khi đã làm thông hết tứ chi của nàng, hắn ngồi lên lưng nàng, giọng nói vô cùng nghiêm túc:
“Tiếp theo sẽ là bước cuối cùng, thành hay bại đều ở bước này, sẽ rất rất đau, nếu không chịu được nàng cứ la lên, không cần phải kiềm nén, đến đây đã là tốt lắm rồi.”
Nàng hít thật sâu cho tâm lý bình tĩnh, thì thào:
“Ta… có thể ôm gối không?”
Nghe hắn ừm, nàng đưa tay xuống hai cái gối mà ôm chặt, cũng chôn mặt ở giữa chúng, để có hét thì chúng sẽ hấp thu bớt âm thanh.
“Ta bắt đầu đây.”
Hắn hít một hơi rồi tiếp tục dẫn linh lực, đả thông kinh mạch phía sau cổ nàng, từng bước, từng bước chậm rãi, bởi kinh mạch phía sau cổ rất quan trọng, đồng thời cũng có nhiều chỗ dùng, rất nhiều Linh Nhân Kỹ mạnh cần phải vận qua kinh mạch ở khu vực này mới có thể triển khai thành công.
Tay hắn càng di chuyển lên trên, nàng càng ôm gối càng chặt, nàng đau lắm, nhưng, nàng không dám phát ra tiếng, phải cố chịu đựng, đây là cơ hội của nàng, vượt qua, nàng mới có thể trở nên mạnh mẽ.
Mồ hôi trên mặt hắn tuôn ra như mưa, nhiễu lên tấm lưng ngọc ngà của nàng, cả người hắn cũng ướt đẫm như vừa mới bước lên từ hồ nước, mồ hôi đó chảy dọc theo cơ thể săn chắc mà rơi xuống cơ thể nõn nà.
Khi đến gần phần phía sau gáy của nàng, hắn cẩn thận đến tối đa, thành hay bại nằm ở một bước này.
Vận linh lực lên tất cả các đầu ngón tay, hắn chợt thu tay rồi chụp xuống đầu của nàng, mỗi ngón tay rơi vào những điểm đã định trước một cách cực kỳ chính xác.
Linh lực đang dừng ở gáy nàng như ngẩn ra, tự hỏi sự thu hút kia đâu rồi? Sau đó, chúng chợt cảm nhận có mười nơi thu hút chúng, thế là, chúng điên cuồng như kiến bu đường, ùa lên ào ào và rất nhanh.
Tô Khuynh Thành cảm thấy đầu óc nàng như nổ tung, không kiềm nén nổi nữa, nàng ngóc đầu định la lớn, không ngờ cổ họng nàng như bị ai chặn lại, chựng lại một nhịp rồi nàng phun ra ngụm máu đen ngòm, tanh tưởi lên bức tường phía trước.
“Thành… thành công rồi.”
Thấy cảnh này, trong lòng hắn thở phào, hô nhỏ rồi dời hai bàn tay khỏi đầu nàng, sau đó, cơ thể quá mệt mỏi của hắn nghiêng rồi đổ xuống giường, chìm vào giấc ngủ.
…
…