Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
max-cap-ngo-tinh-nguoi-noi-cho-ta-biet-moi-chi-la-bat-dau.jpg

Max Cấp Ngộ Tính, Ngươi Nói Cho Ta Biết Mới Chỉ Là Bắt Đầu

Tháng 1 18, 2025
Chương 588. Phiên ngoại: Chân Tiên đế đại chiến Hồng Trần nữ đế Chương 587. Trảm vĩnh hằng tiên, mở vạn thế đường
bat-tuong-dung-tien-tu-dao-lu-nhom.jpg

Bất Tương Dung Tiên Tử Đạo Lữ Nhóm

Tháng mười một 24, 2025
Chương 304: Thỉnh thiên địa chứng kiến ( đại kết cục ) Chương 303: Thanh nhi, ta phát hiện ngươi có chút biến thái
ta-bach-the-gian-kho-hoc-tap-khong-ngan-noi-nguoi-ba-doi-theo-vo.jpg

Ta Bách Thế Gian Khổ Học Tập, Không Ngăn Nổi Ngươi Ba Đời Theo Võ?

Tháng 2 6, 2026
Chương 366: Tinh cầu công xưởng, Liên Bang Tệ Chương 365: Bắt đầu các ngươi biểu diễn, chuẩn bị rời khỏi Thiên Võ tinh
toan-dan-vo-tan-chi-hai-bat-dau-vot-duoc-thuong-co-dai-hung.jpg

Toàn Dân Vô Tận Chi Hải: Bắt Đầu Vớt Được Thượng Cổ Đại Hung

Tháng 2 1, 2025
Chương 571. Vô địch! Vĩnh viễn dễ như trở bàn tay! « đại kết cục » Chương 570. Giết đến bất tường tuyệt vọng, giết ra luân mộ!
bat-dau-tho-lo-vi-thanh-nien-thien-kim-quy-toc.jpg

Bắt Đầu Thổ Lộ Vị Thành Niên Thiên Kim Quý Tộc

Tháng 1 17, 2025
Chương 1051. Thật kết cục —— cùng hoàn tất cảm nghĩ Chương 1050. Muốn làm chúa tể chính mình vận mệnh chủ nhân
thien-su-ta-co-mot-the-gioi-khac.jpg

Thiên Sư, Ta Có Một Thế Giới Khác

Tháng 1 25, 2025
Chương 125. Nhân quả Chương 124. Chung cuộc
sau-khi-song-lai-ta-chi-muon-nam-thang.jpg

Sau Khi Sống Lại, Ta Chỉ Muốn Nằm Thắng

Tháng 1 22, 2025
Chương 514. Kết thúc: Hết thảy như cũ Chương 513. Sửu nàng dâu thấy cha mẹ chồng, tân hôn hạnh phúc
ta-tai-tong-man-viet-nhat-ky

Ta Tại Tổng Mạn Viết Nhật Ký

Tháng mười một 21, 2025
Chương 584: Hoàn tất -FULL Chương 583: Đem công lao thoái thác
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 53.Hàng hiếm.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 53. Hàng hiếm.

Trước khi ra đường lớn, Trần U nhờ Tiểu Tiểu Hoặc Ảnh cho Tô Khuynh Thành, thay đổi khuôn mặt rất xinh đẹp của nàng sang khuôn mặt của nữ nhân hơi hơi xinh đẹp mà nó từng gặp qua, chứ nếu nhan sắc bình thường quá, lại cặp với người trẻ tuổi như hắn, khả năng cũng sẽ khiến người xung quanh chú ý.

Nhìn nhan sắc mới của bản thân trong tấm gương đang được hắn cầm trên tay, nàng cảm thấy rất rất kinh ngạc, không ngờ ma thú trên đời còn có loại thủ đoạn độc đáo như thế này.

Nàng đưa tay lên mặt mà chạm thử, nữ nhân trong gương cũng chạm theo, chỉ là, nàng đang chạm vào đuôi lông mày của mình, thì nữ nhân trong gương đang đặt tay cách xa đuôi lông mày một chút.

Thành Hải Bình, đúng là quá nhỏ bé mà.

Nàng thở dài cảm thán rồi ôm cánh tay hắn, đưa môi thơm hôn má hắn một cái, sau đó bước song song cùng hắn trên con đường lớn của Thành Hải Sa.

Đường lớn của thành không quá rộng, không được lót gạch hay đá, cũng không phân luồng nên mọi người đi lại khá lộn xộn.

Phần lớn người ở đây mặc y phục màu sáng, kiểu dáng không giống ở Thành Hải Bình. Nam nhân đội khăn trên đầu, bên ngoài choàng thêm áo da ngắn, tay áo và ống quần phồng lên ở phần đầu rồi túm lại bằng vòng kim loại ở cổ chân và cổ tay, có làm bằng đồng, bằng bạc, thậm chí là bằng vàng.

Nữ nhân tết mái tóc dài thành đuôi sam và để phía sau lưng, y phục kín dưới hở trên, với quần giống của nam nhân, phồng lên ở phần đầu ống rồi được túm lại ở cổ chân, bên ngoài có thêm một lớp lụa mỏng phủ quanh trông như một cái váy. Phía trên không phải áo mà chỉ là một miếng vải bó quanh để che đi núi đồi, để lộ hoàn toàn phần xương quai xanh, bờ vai yểu điệu và eo thon, mà, kha khá người cũng chẳng có eo thon cho lắm…

Có một số nữ nhân, trông có vẻ là có tiền hoặc là nữ nhân của người có tiền, phần vải che núi đồi của họ được may thêm lớp vải co dãn bao lấy phần bắp tay, hoặc sang hơn là một lớp lụa mỏng, hoặc là mang những trang sức bằng vàng, khảm ngọc,… rất bắt mắt.

Nhìn bọn họ, Tô Khuynh Thành liền kề môi, nói nhỏ vào tai Trần U:

“U đệ thích không? Để tỷ tỷ đi mua rồi tối nay sẽ mặc cho đệ xem nha, hì hì.”

Nói xong, nàng che miệng cười khẽ, tư thái như yêu tinh đang dụ người, nhưng, hình như nàng quên mất khuôn mặt đang bị Hoặc Ảnh che đi, nên vẻ quyến rũ đó, có chút hơi ‘dị dị’ trong mắt hắn.

Hắn lắc lắc đầu, cười đáp:

“Nàng không hợp với y phục này đâu, không nên mua.”

Đúng là cơ thể nàng rất đẹp, eo thon và có cơ bụng, nếu mặc y phục hở eo thì chẳng có gì để chê, chỉ là, hai ngọn tuyết sơn của nàng có hơi quá khổ, kiểu y phục thế này, người quá khổ như nàng mặc lên, không những không đẹp mà còn xấu đi nữa.

Hai người dạo quanh, thấy được khoảng khắc những ngọn đuốc hai bên đường bắt đầu được những người mặc đồ đen thắp sáng. Khi lửa thành được đốt lên, nhiều nhóm người và thương buôn liền dừng lại nghỉ ngơi, bắt đầu chụm củi lớn bên đường để vui chơi, cũng để làm ấm cơ thể khi nhiệt độ hạ thấp về đêm trong sa mạc.

Lúc này, mùi thơm hấp dẫn từ thức ăn chợt xông vào mũi hai người, hấp dẫn đến mức làm Tô Khuynh Thành nuốt nước bọt, lắc lắc tay Trần U nhõng nhẽo đòi ăn, thế là hắn liền dẫn nàng đến chỗ tạo ra mùi thơm đó.

Xèo xèo…

Đích đến là một căn nhà sát bên đường lớn, dùng tầng dưới để làm gian hàng bán thức ăn nho nhỏ, người chủ đang áp mặt những miếng thịt lớn lên tấm sắt, mỡ từ chúng chảy ra rồi tự chiên chính chúng, tạo nên những thanh âm xèo xèo và mùi thơm hấp dẫn.

Nơi này có khá đông người đứng chờ, đều bị mùi thịt nướng hấp dẫn mà đến. Trần U và Tô Khuynh Thành cũng đứng xếp hàng như bao người, hắn đứng phía sau đề phòng có nam nhân sờ bậy nàng.

Chỉ là, nam nhân sờ bậy duy nhất ở đây… là hắn, vì chờ hơi lâu nên hắn rất ngứa tay, thỉnh thoảng sẽ đưa tay xuống thi triển chiêu thức ‘hầu tử thâu đào’ một cái, rồi hai cái,… rồi mười cái, và nàng liền quay người lại, nguýt hắn, mắng nhỏ:

“Cả ngày hôm nay đệ sờ chưa đủ sao? Để tối về, tỷ tỷ cho đệ sờ tiếp, đừng ép tỷ tỷ phải lôi đệ vào con hẻm vắng người nào đấy nha.”

Nói xong, nàng búng nhẹ trán hắn, bước lên nhích xa hắn một chút, kẻo lại bị hắn sờ thì nàng không chịu nổi mà ép hắn vào hẻm thật.

Hắn cũng biết nghe lời mà không thâu đào nữa, và không lâu sau, đã đến lượt hai người mua thịt.

“Vị tiểu thư này muốn mấy phần ạ?”

Ông chủ vừa nướng vừa hỏi Tô Khuynh Thành. Lúc đầu, nàng định nói hai phần, nhưng khi nhìn những miếng thịt vàng óng, mọng nước và thơm ngon như vậy, nàng liền đưa bốn ngón tay:

“Ông chủ, cho ta bốn phần.”

Ông chủ cười:

“Được, bốn phần, giá hai mươi đồng thưa tiểu thư.”

Nàng lấy túi tiền trong ngực áo, đưa cho ông chủ một ngân đồng, cất tiền thối rồi nhét túi tiền vào lại áo.

Thế đạo này, trộm cắp hoành hành, chả biết đâu mà lần, túi tiền mà treo ngoài lưng quần, thế nào cũng có ngày bị trộm mất cho xem.

Rắc rắc gia vị độc quyền, ông chủ xỏ đoạn dây vào những cái lỗ đã được khoét sẵn trên phần xương của các miếng thịt, xâu bốn miếng rồi buộc lại đưa cho nàng, cũng chúc nàng ăn ngon miệng.

“Cảm ơn ông chủ.”

Nàng đưa tay cầm lấy, cùng hắn đi đến chỗ đường vắng cách đó không xa, sau đó gỡ dây, tay cầm phần xương của miếng thịt, đưa lên miệng cắn một cái, cảm nhận vị ngọt vừa phải, còn mọng nước của thịt kết hợp với những gia vị độc đáo ở vùng phía Tây này, làm miếng thịt có cái vị rất lạ, rất độc đáo mà ngon.

Lúc đầu, nàng định chia cho hắn hai miếng, nhưng khi cắn xong, nàng quyết định chỉ chia cho hắn một miếng thôi. Tay phải nàng cầm hai miếng thịt, tay trái cầm một miếng, luân phiên đưa lên miệng cắn, chẳng có chút thục nữ, yểu điệu của nữ nhân gì cả.

Cũng may nhan sắc nàng đã bị thay đổi, nếu nàng mà để nhan sắc thật mà ăn thế này, chắc đám người qua đường trố mắt mà chết mất.

Haizz

Thở dài trước sự ham ăn của nàng, hắn lắc lắc đầu rồi cũng bắt đầu thưởng thức miếng thịt.

Sau khi ăn xong, hắn lấy ra cái khăn, tỉ mỉ lau sạch tay và cái miệng dính dầu mỡ tèm lem của nàng, rồi nàng cười hì hì nhìn hắn, một lần nữa ôm cánh tay hắn mà ép vào đôi tuyết sơn lớn kia, tiếp tục đi dạo.

Khu vực phía Bắc của Thành Hải Sa là nơi phần lớn đoàn vận chuyển nghỉ ngơi, nên nơi này chủ yếu buôn bán thức ăn, kinh doanh các khu vực đốt lửa, củi, than, rượu, và tất nhiên, không thể thiếu những phục vụ ‘sâu sắc’ hơn.

Các đoàn vận chuyển chỉ cần cử một người đi đến những căn nhà có đuốc lửa màu lam ở gần sát mặt đất, nói cần bao nhiêu người, tiêu chuẩn ra sao, rất nhanh sẽ có một nhóm nữ nhân cao thấp, mập gầy,… đúng theo tiêu chuẩn mà đi đến chỗ đoàn vận chuyển đó.

Hai người đi dạo một vòng, lần dừng chân cuối là ở một cửa hàng bán trang sức cho nữ nhân, những trang sức này không làm từ ma thú mà phần lớn từ các loại ngọc, được khai thác trong sa mạc.

Sa mạc có sự khắc nghiệt của nó, nhưng tài nguyên cũng không kém cạnh, nhất là những mỏ ngọc chất lượng rất tốt, được khai thác để làm trang sức, cũng như làm những vật phẩm xa hoa.

Đảo mắt nhìn một vòng trang sức, Tô Khuynh Thành bị hấp dẫn bởi sợi dây chuyền hoàng kim, hình dạng như tam giác ngược, có đính một viên lam ngọc hình vuông lớn, lấy nó làm trung tâm mà đính tiếp những viên hồng ngọc hình tròn sáng lấp lánh ở xung quanh, trông rất đẹp.

“Ông chủ, sợi dây chuyền này, ông bán bao nhiêu?”

Ông chủ là người trung niên bụng phệ, cười tươi đáp lời:

“Vị khách quý này quả là có mắt nhìn, đây là sợi dây chuyền đẹp nhất của cửa hàng, mới nhập về cách đây hai ngày. Vốn lam ngọc đã hiếm, viên lam ngọc có kích thước lớn như đây lại càng hiếm hoi, có thể nói, sợi dây chuyền này, chỉ có một, không có hai.”

“Và cũng vì thế, giá cả của nó hơi cao một chút, nếu khách quý đã thích như vậy, ta sẽ giảm giá hai phần, giá gốc hai mươi, ta chỉ lấy mười sáu kim đồng.”

Nghe được giá tốt như vậy, nàng vui mừng mà liền lấy tiền đưa cho ông chủ, mặc kệ hắn đang bóp mạnh trái đào.

Ông chủ cười rất tươi, tức tốc thu tiền, đóng gói sợi dây chuyền vào hộp gỗ sang trọng rồi đưa cho nàng.

Nàng thì vui vẻ cầm lấy, còn hắn thì thầm thở dài, lắc lắc đầu rồi cùng nàng bước ra khỏi cửa hàng.

Sau khi thấy hai người rời đi, ông chủ vẫn treo nụ cười trên môi, dời bước vào trong kho. Sợi dây chuyền mà lão nói hiếm đó, trong kho có đến một lô đã tồn từ lâu, thậm chí còn chẳng có nổi cái hộp đựng, nên đã bị bụi phủ rất dày.

Lão cầm một sợi dây chuyền rồi bước ra ngoài, đưa nó cho nữ hầu trong tiệm, giọng lạnh tanh:

“Lau sạch và đánh bóng nó, nếu ta kiểm tra còn dơ bẩn dù chỉ một chút, ngươi… chịu phạt.”

Nghe chịu phạt, nữ hầu rung lên, ánh mắt tràn ngập sợ hãi, cẩn thận cầm lấy dây chuyền bằng hai tay.

…

…

Trên đường trở về, Tô Khuynh Thành vẫn luôn cười tươi vì mua được sợi dây chuyền vừa đẹp, giá lại vừa phải chăng, nếu không phải còn đang ở ngoài, sợ người chú ý rồi cướp, không thì nàng đã đeo nó rồi.

Trần U chỉ biết thở dài trong lòng, không nói ra sự thật, để cho nàng tận hưởng cảm giác vui vẻ.

Hai người về lại phòng nghỉ của Phủ Thành Chủ. Vừa vào trong, nàng không kìm được nữa mà liền lấy dây chuyện ra, ướm lên cổ, đồng thời nhìn vào trong gương.

Tất nhiên, Hoặc Ảnh của nàng vẫn chưa được giải, trong gương vẫn là nữ nhân bình thường kia, khiến nàng hơi tụt chút cảm xúc, quay qua nhìn hắn.

Không cần Tiểu Tiểu, hắn vận linh lực lên tay, chạm vào mặt nàng để xóa đi Hoặc Ảnh, rồi nàng lại nhìn vào gương, vừa ướm dây chuyền và vừa xoay người qua trái phải.

Sợi dây chuyền này rất đẹp, nhưng, nàng cảm thấy nó không phù hợp với y phục đang mặc cho lắm, phải mang nó với những y phục của các nữ nhân ngoài kia mới đẹp.

Thế là, nàng liền cởi áo, lõa thể thân trên chẳng chút ngại ngùng rồi đưa dây chuyền lên ướm lại, lúc này, nó mới thật sự đẹp và hợp với nàng.

Nàng quay người, đá mắt với hắn, ngón tay ngoắc ngoắc, lả lơi nói:

“U đệ, giúp tỷ tỷ đeo dây chuyền với.”

Hắn bước ra sau lưng nàng, cầm dây chuyền rồi vòng nó qua cổ nàng mà đeo lên, sau đó nhìn vào gương, đúng là nó rất hợp với nàng, nhưng, chỉ khi nàng mặc như thế này mà thôi.

Hắn bắt đầu không an phận, đưa tay xoa nhẹ tuyết sơn, khiến nàng kêu ỉ ôi, đôi mắt nhắm hờ và cắn môi tận hưởng.

Sau một lúc, hắn dừng lại, cầm hai tay nàng chống lên bàn, nâng nàng đứng dậy. Nàng mở mắt nhìn vào gương, mặt dây chuyền kia cùng rũ xuống với đôi tuyết sơn của nàng, đồng thời, trong lòng nàng bỗng xuất hiện một tư vị khác… nhìn bản thân leo núi trong gương… hình như… cũng rất thú vị.

Chỗ này lượt bỏ vài trăm chữ, hẹ hẹ.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-marvel-sieu-nhan-ban-gai.jpg
Ta Marvel Siêu Nhân Bạn Gái
Tháng 2 23, 2025
mot-cap-mot-binh-doan-ta-dua-vao-van-hon-phien-che-tao-vong-linh-thien-tai
Một Cấp Một Binh Đoàn, Ta Dựa Vào Vạn Hồn Phiên Chế Tạo Vong Linh Thiên Tai
Tháng 10 23, 2025
linh-chu-100-lan-thuoc-tinh-ta-tuc-la-vong-linh-chua-te.jpg
Lĩnh Chủ: 100 Lần Thuộc Tính, Ta Tức Là Vong Linh Chúa Tể
Tháng 4 29, 2025
dau-la-cho-tot-ta-toi-tac-dung-phu-nguoi-khieng.jpg
Đấu La: Chỗ Tốt Ta Tới, Tác Dụng Phụ Ngươi Khiêng
Tháng 5 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP