Chương 52. Muốn huyết hoa mai sao?
Khi ánh mắt chạm vào nhau, cơ thể hai người cùng giật nhẹ như thể bị điện đánh vào.
Trần U ngó xuống, thấy hành động của Tô Khuynh Thành thì cau mày, đang định đưa tay bắt lấy ngón tay chảy máu kia thì nàng liền rút nó lại, cố rặn ra nụ cười, nói:
“Không, không có gì đâu.”
Nhìn qua đóa huyết hoa mai nàng vừa vẽ, hắn chợt cầm chăn ném xuống giường, vì hành động quá bất ngờ nên nàng muốn bắt chăn lại nhưng chẳng kịp, khuôn mặt đã tái lại càng thêm tái.
Trên giường, ngoài đóa huyết hoa mai nhân tạo kia, còn có dấu vết cuộc leo núi của hai người tối qua, tức là, nó chưa từng được thay.
Hắn còn chưa kịp tỏ vẻ hay nghĩ gì trong đầu, nàng đã lao lên ôm lấy eo hắn, lệ tuôn như mưa, vừa khóc vừa nói rất nghẹn ngào:
“Trần U… hãy tin ta, tấm thân này của ta… chưa có ai chạm qua… ngươi… ngươi… là người đầu tiên…”
“Nhưng…. ta… ta… không biết tại sao… ta không có… huyết hoa… mai… vì thế…mới… mới nghĩ ra cách làm ngu ngốc này.”
“Trần U… tin ta… tin ta… Tô Khuynh Thành ta thề với trời… ngươi là nam nhân đầu tiên của ta… nếu nói dối… ta… ta sẽ bị thiên lôi đánh chết.”
“Trần U… tin ta… đừng bỏ rơi ta ở Thành Hải Sa này… hức hức… nơi này… hức… ta không quen biết ai… ta sẽ chết… sẽ chết trong cô độc… đừng bỏ rơi ta… làm ơn… làm ơn.”
“Trần U… đêm hôm qua… hức… chúng ta rất vui vẻ… không phải sao?… Chỉ cần đừng bỏ rơi ta… ta hứa sẽ luôn luôn nghe lời ngươi… ngươi muốn chơi thế nào… hức… ta cũng chiều theo ý ngươi.”
Nói rồi nàng cầm lấy, vừa khóc, vừa đưa ra chiến trận.
Nàng nhìn hắn, cố rặn ra nụ cười:
“Thấy không… ta… ta rất giỏi chuyện này… đừng bỏ rơi ta… trên đời này… ta không còn ai để dựa vào nữa… ta không muốn lại trở thành một món hàng… Trần U… nếu ngươi không cần ta… có thể rũ lòng thương… đem ta về lại Thành Hải Bình không? Ta hứa sẽ tận sức phục phục người chu đáo trên đường.”
CHÁCH.
Một lần nữa, Trần U tát Tô Khuynh Thành, chỉ là, cú tát này không mang ý nghĩa tiêu cực, mà hắn muốn nàng kiềm chế cảm xúc, bình tĩnh lại.
Cảm giác nóng rát trên mặt làm nàng nhanh chóng tỉnh táo. Nàng ngồi ôm gối thật chặt, chuẩn bị tinh thần lắng nghe những câu từ khó nghe nhất mà hắn sắp nói.
Tất nhiên, hắn không làm vậy, ngồi xuống rồi giữ đầu nàng, nâng nó lên từ từ để đôi mắt cả hai hướng thẳng vào nhau, rồi hắn nói với sự nghiêm túc lẫn bá đạo:
“Tô Khuynh Thành, nàng nghe cho kỹ, ta dẫn nàng đi theo không phải vì tấm thân trong trắng của nàng hay gì đó, mà từ gặp nhau ở đình của Đại Sư, nàng đã là nữ nhân của ta.”
“Ta không biết cuộc sống trước kia của nàng ra sao? Nàng bị nhồi nhét tư tưởng gì? Nàng bị uất ức gì? Nhưng, từ lúc nàng trở thành nữ nhân của ta, ta hứa sẽ bảo hộ nàng, sẽ không bỏ rơi nàng, sẽ không để ai ức hiếp nàng.”
“Nghe ta, tin ta, đừng cứ lo sợ về ta như vậy, chỉ cần nàng không làm điều gì có lỗi với ta, Trần U ta thề với trời, sẽ không bao giờ làm điều có lỗi với nàng, nếu không, thiên lôi sẽ đánh ta chết’”
“Hãy tin tưởng ta, được không?”
Tô Khuynh Thành không nói, cũng không khóc lớn, nàng cứ nhìn vào đôi mắt hắn, nhìn một cách chăm chăm như thể đang chìm đắm trong đó.
Bất chợt, nàng vòng tay qua ôm cổ, trao cho hắn nụ hôn điên cuồng như muốn phát tiết hết mọi thứ. Nàng đè hắn ra giường, chủ động mở ra chiến cuộc, dùng cách này để xả tất cả cảm xúc trong lòng.
…
…
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhìn qua ngó lại, bây giờ đã là một giờ chiều rồi.
Trần U vuốt tấm lưng mỹ miều của giai nhân đang nằm trong ngực, sau buổi sáng điên cuồng, dùng tất cả sức lực thì Tô Khuynh Thành cũng ngất đi. Có lẽ nàng đang trải qua chuyện gì đó trong giấc mộng nên nước mắt không ngừng tuông ra, thỉnh thoảng còn nấc lên một tiếng.
Hắn không đánh thức, cứ thế mà ôm và vỗ về nàng một cách nhẹ nhàng. Nước mắt nàng chảy ra càng nhiều, hắn cảm nhận nàng càng bình ổn, có lẽ, nàng đang giải quyết mọi chuyện trong giấc mộng đó.
Hức.
Nấc lên một lần cuối, Tô Khuynh Thành ôm chặt lấy Trần U, ôm rất rất chặt, chặt đến mức hắn cảm nhận rõ ràng thân thể nàng chợt căng cứng rồi rung lên từng đợt, nhưng rất nhanh, nàng đã xìu đi như quả bóng xì hơi rồi nở nụ cười vui vẻ, chân thật nhất trong cuộc đời nàng.
Sau đó, nàng từ từ mở mắt, hình ảnh đầu tiên nàng thấy sau giấc mộng dài đó, là hắn, Trần U, đang mỉm cười chào đón nàng.
Nàng thì thào với giọng nỉ non:
“Trần U.”
Sau tiếng gọi, nàng chợt đưa môi lên tập kích môi hắn, một lần nữa, hai người hòa vào nhau đầy cuồng nhiệt.
Sau trận chiến bào mòn những hơi sức cuối cùng, nàng tựa đầu vào ngực hắn, thì thào:
“Trần U, tại sao… ta lại không có huyết hoa mai?”
Đây là câu hỏi nàng vẫn không giải được trong giấc mộng kia, cũng là ức chế còn lại duy nhất trong đời nàng.
Hắn lật chăn ra, đưa tay xoa lên bụng nàng, nó không phẳng lì hay có mỡ như phần lớn nữ nhân ngoài kia, mà được ‘phủ’ lên một lớp cơ khá săn chắc, từng múi từng múi khá rõ ràng, cười nói:
“Là do cái này.”
Nàng nhìn những thớ cơ trên bụng, mặt hơi ngơ ngác, vẫn không hiểu ý hắn là thế nào?
Hắn xoa xoa đầu nàng, cười hỏi:
“Có phải từ nhỏ, nàng đã luyện tập rất nghiêm khắc không?”
Nàng gật gật đầu, để có cơ thể như thế này, nàng phải luyện tập rất khổ, kiểm soát từng miếng ăn, giấc ngủ, còn dùng rất nhiều dược liệu để uống và ngâm mình.
“Vậy là đúng rồi, để ta phổ cập kiến thức cơ thể nhân loại cho nàng nghe, chắc nàng chưa từng được ai dạy qua đâu nhỉ?”
“Huyết hoa mai là tiêu chí thể hiện sự trong trắng của nữ nhân vốn không sai, vì ở trong này…”
Hắn chỉ vào u cốc, nói tiếp:
“Trong này có một tấm màng nhỏ, có thể hình dung như cửa thành vậy, không nam nhân nào tiến công thì tấm màn sẽ không sao, nếu nam nhân đưa pháo công phá thì tấm màng này sẽ rách, lúc đó, huyết hoa mai sẽ xuất hiện.”
Nghe đến đây, đôi mắt nàng mở lớn, biểu cảm càng chăm chú nghe hắn nói.
“Tuy nhiên, có một số nữ nhân, do luyện tập cường độ cao, trong lúc vận động mạnh sẽ ảnh hưởng đến tấm màn này, dẫn đến việc nó tự rách, còn họ lại xem nó như ngày hành kinh nên chẳng để ý, nàng hiểu tại sao nàng lại không có huyết hoa mai chưa?”
Nhớ lại quá khứ rồi so sánh, mặt nàng bừng sáng như đã giác ngộ, ức chế cuối cùng trong lòng cũng tan biến vào hư không.
Nàng nhìn hắn với ánh mắt thâm tình:
“U đệ… cảm ơn đệ… vì tất cả.”
Lúc này, hắn bỗng cười đểu cán, nói:
“Thật ra, ta có một cách để nàng xuất hiện huyết hoa mai.”
Nàng kinh ngạc, ôm lấy cánh tay hắn mà ép sát vào tuyết sơn, hưng phấn hỏi:
“Thật sao, còn cách khác sao?”
Hắn gật đầu xác nhận:
“Ta cam kết, nhưng, nàng phải nghe lời ta, ta nói gì, nàng phải làm theo đó, không được bướng, huyết hoa mai mới xuất hiện.”
Nàng gật đầu, lại tỏ vẻ quyến rũ, cười nói lả lơi:
“Giờ tỷ tỷ là nữ nhân của đệ, không nghe đệ thì nghe ai đây? Hì hì.”
Hắn cười như trúng mùa, lật đật nói:
“Tốt tốt, bây giờ, nàng để tay và mặt trên giường, chổng hai trái đào lên cao.”
Nàng liền làm theo lời hắn, áp mặt vào gối rồi chổng cặp đào căng mọng lên cao, hai người cũng đã làm tư thế này vào hôm qua rồi, nên chẳng có gì mà phải ngại ngùng cả.
Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.
Rất nhanh, từng đóa từng đóa huyết hoa mai bắt đầu xuất hiện trên ga giường, hoặc chảy dọc theo đùi ngọc xuống dưới.
…
…
Đến chiều, Tô Khuynh Thành trông thỏa mãn vô cùng, cầm bức Huyết Hoa Mai Đồ được cắt từ ga giường mà nhìn ngắm nó, sau đó xếp lại cẩn thận, nhờ Trần U cất trong Túi Trữ Vật.
Nàng bước xuống giường để đi tắm, ai ngờ cơn đau từ hang động truyền lên làm nàng cau mày thật chặt. Thấy vậy, hắn liền bước đến bế nàng lên, dù sao đây cũng là ‘lỗi’ của hắn mà.
“Cảm ơn đệ nha.”
Chụt.
Nàng vòng tay ôm cổ, cười nói rồi hôn chụt lên má hắn, không biết sợ mà còn ném cho hắn ánh mắt gợi tình.
Hắn cũng biết thương hoa tiếc ngọc nên không làm quá, chỉ giúp nàng tắm rửa hơn một tiếng, ‘kỳ cọ’ cơ thể sạch sẽ rồi lại bế nàng ra gian phòng ngoài.
Hắn xếp y phục cũ của cả hai lại, chốc nữa sẽ nhờ người hầu giặt giúp, sau đó nhìn qua nàng với đôi mắt hơi phát sáng.
Nàng mặc y phục hồng sắc rộng rãi, che đi những đường cong và những nơi to lớn kia, tóc buộc đuôi ngựa khá cao, nên bây giờ, trông nàng khá năng động, tràn đầy nhựa sống, vóc dáng mỹ phụ nhưng lại trông hơi ‘trẻ con’.
Thấy nàng mang lên mạng che mặt màu trắng, hắn lắc lắc đầu:
“Không cần mang mạng che mặt làm gì, ta có cách để nàng không bị người khác chú ý.”
Nàng liền nhớ đến sủng thú của hắn, khi thì Hỏa Hồ Ly, khi thì Bạch Hồ ba đuôi, có lẽ đây là cách mà hắn nói.
Trần U khoác lên y phục màu vàng bình thường mua đầy ở ngoài chợ, lớp áo trong treo hai huy hiệu Sủng Thú Sư và Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao, chỉ cần có kẻ gây sự, hắn liền vạch ra cho chúng biết khó mà lui, còn bình thường thì cứ giữ thân phận người chẳng có địa vị mà đi dạo đây đó, như vậy sẽ thoải mái hơn.
Truyền ý niệm gọi Tiểu Tiểu trở về, nó nhanh chóng nhảy xuống ban công từ mái kiến trúc rồi đi vào phòng, bước thẳng vào không gian sủng thú hắn vừa mở.
Trần U ôm eo Tô Khuynh Thành, hai người chầm chậm bước xuống dưới, bởi nàng còn đau, đi không nhanh được.
Thấy hai người, nam hầu kia liền tiến đến cúi chào, cung kính hỏi:
“Thưa, hai vị có cần nô giúp gì không ạ?”
“Lên phòng thay hộ ta ga trải giường, giặt giúp ta hai bộ y phục, đồng thời, cho ta hỏi hướng đi ra đường lớn.”
Nam hầu cung kính đáp:
“Dạ, để ra đường lớn, hai vị rời cửa rồi rẽ trái, đi hết đường rồi rẽ phải là đến ạ. Việc ngài phân phó, nô sẽ tức tốc làm ngay ạ.”
Hắn gật đầu, cùng Tô Khuynh Thành đi ra đường lớn theo sự chỉ dẫn. Bây giờ, trời đã ngà ngà tối, Thành Hải Sa cũng bắt đầu nhộn nhịp, là thời điểm rất thích hợp để đi dạo.
…
…