Chương 51. Huyết hoa mai.
Nam hầu dẫn hai người rời khỏi Phủ Thành Chủ, đến kiến trúc có dạng khối chữ nhật cách đó tầm trăm thước, được xây từ đất, có ba tầng, mỗi tầng thắp đèn đuốc sáng trưng, xung quanh có tường bao và khá yên tĩnh.
Nam hầu giới thiệu:
“Đây là dãy phòng nghỉ của khách do Phủ Thành Chủ xây dựng và quản lý, hiện ở đây không có ai, rất yên tĩnh và an toàn.”
Trần U gật đầu, chuyện chọn ở phòng nghỉ của Phủ Thành Chủ cũng là gợi ý của Khương Uân, bởi ở Thành Hải Sa, Phủ Thành Chủ và hai đại gia tộc ở đây gần sát nhau, thế nên, không khó để thấy Quy Điểu hạ xuống nơi này.
Mà người được Quy Điểu chở thì đều có thân phận, một khi đi ra khu vực của Phủ thì chắc chắn hai gia tộc kia sẽ đi đến để kết giao.
Ở tòa thành này không có Dưỡng Thú Sư, một khi bước ra thì với thân phận của hắn, hai đại gia tộc kia sẽ cố hết sức, dùng tất cả thủ đoạn mà kết giao, nhưng, hắn đến nơi này chỉ để mua đồ đấu giá, không cần xã giao với hai gia tộc làm gì, vừa mệt người vì đối nhân xử thế, vừa tốn thời gian.
Vì thế, Khương Uân khuyên hắn nên ở Phủ Thành Chủ ít nhất một ngày, thứ nhất là vừa an toàn, vừa không bị làm phiền. Thứ hai là thể hiện bản thân không có ý muốn xã giao, đồng thời cho thời gian để hai gia tộc kia điều tra thân phân của hắn.
Cưỡng ép kết giao với Dưỡng Thú Sư mà người đó không muốn, theo luật của quốc gia sẽ bị xử rất nặng, chưa kể đến việc cả gia tộc bị mang tiếng xấu ở Dưỡng Tiên Hội nữa.
Nói về quốc gia, ở Đảo Kinh Nam có ba thế lực rất lớn, chia cắt đảo thành ba phần.
Một là Thiên Lam Quốc, quản lý các tòa thành từ phía Tây Bắc đến phía cực Nam.
Hai là Hỏa Hải Quốc, quản lý các tòa thành từ phía Đông Bắc đến rìa cực Nam.
Lãnh thổ của hai quốc gia này hợp lại chiếm gần 7/9 diện tích đảo, tuyệt đối là con quái vật khổng lồ với người ở đây.
Thế lực thứ ba là Bắc Khiên Thành, quản lý một số tòa thành ở phía Bắc đảo. Dù không có lãnh thổ rộng lớn như hai quốc gia kia, ít tài nguyên, con người hơn, nhưng Bắc Khiên Thành lại có thực lực mạnh hơn cả, vì họ ở phía Bắc, được tiếp xúc, giao dịch với người và thế lực bên Nam Châu.
Thành Hải Sa và Thành Hải Bình đều thuộc Thiên Lam Quốc, vậy nên Quy Điểu mới có thể bay từ tòa thành này qua tòa thành khác mà không bị kiểm soát ngắt ngao.
Còn khi Quy Điểu bay từ Thành Hải Bình sang tòa thành thuộc lãnh thổ Hỏa Hải Quốc, mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
…
…
Nam hầu dẫn hai người lên gian phòng trên tầng hai, ở phía đầu của kiến trúc, buổi sáng có thể nhìn thẳng ra đường lớn từ cửa sổ và cửa chính, có cả ban công để đón nắng, rất tuyệt vời.
“Nước tắm, thức ăn nhẹ đã được chuẩn bị sẵn trong phòng, nếu có gì cần sai sử, hai vị chỉ cần gọi lớn, nô luôn túc trực phía dưới, sẵn sàng phục vụ bất kỳ lúc nào.”
Nói xong, nam hầu đặt tay chữ X trước ngực, cúi lưng chào hai người rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
Tô Khuynh Thành mở cửa phòng, mùi hương dịu nhẹ của loài hoa không biết tên liền xông thẳng vào mũi, làm nàng cảm thấy đầu óc nhẹ đi, thoải mái đôi phần.
Hít thêm vài hơi, nàng bắt đầu quan sát, bên trong rất sạch sẽ, vật phẩm được bố trí gọn gàng, được thắp sáng bằng Minh Cốt chứ không phải bằng đuốc, khiến bầu khí thêm chút lạnh.
Phòng có hai gian, gian bên trái có giường lớn, bàn uống nước và ban công, được ngăn cách với gian bên phải bằng một bức tường và lối đi có tấm vải lớn để che lại, khả năng cao là gian để tắm rửa.
Trần U thả người nằm lên giường, biểu cảm tỏ vẻ thoải mái, nhẹ nhõm cực kỳ. Kiếp trước, hắn dùng Quy Điểu để di chuyển cũng khá nhiều, mỗi lần đi, hoặc là hắn nhắm mắt ngủ một giấc, hoặc là hắn tu luyện, hoặc là hắn nghiên cứu gì đó, còn lần này, haizzzz…
Thở thật dài, hắn ngóc đầu dậy, nhìn qua ngó lại tìm kiếm bóng dáng Tô Khuynh Thành nhưng chẳng thấy đâu, lúc này, từ gian bên cạnh vang lên tiếng nước rào rào, chắc là nàng đang tắm trong đó.
Hắn thả Tiểu Tiểu ra. Nó ngáp dài rồi rướn thân như mèo sau giấc ngủ ngon rồi bắt đầu nhìn ngó. Cảm thấy không gian xung quanh là lạ, nó liền Hoặc Ảnh thành Hỏa Hồ Ly, phóng ra ban công rồi biến mất, chắc lại đi khám phá, ngắm nhìn phong cảnh.
Thấy không có việc gì cần làm nữa, hắn liền thả lỏng cơ thể đang rã rời, mí mắt nặng trĩu dần dần khép lại.
Bất chợt, một hương thơm nhè nhẹ kèm theo hơi ẩm bỗng xộc vào mũi hắn, ngay sau đó là giọng nói lả lơi vang bên tai:
“U đệ, sao đệ ngủ sớm vậy? Đệ nói đến Thành Hải Sa sẽ cho tỷ tỷ biết tay mà, tỷ tỷ đang mong chờ lắm đây.”
Hắn cố mở đôi mí nặng nề lên, thân hình Tô Khuynh Thành vừa mới tắm xong, đang lõa thể chống hai tay trên giường cứ thế mà đập thẳng vào mắt hắn.
Chỗ này lượt bỏ 500 chữ.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng chiếu vào phòng làm mày liễu Tô Khuynh Thành nhíu nhẹ, đôi mắt phượng mở lên chầm chậm. Nàng ngồi dậy, nâng tay dụi mắt, vươn vai ngáp dài rồi nhìn thiếu niên còn đang ngủ say kế bên, nở nụ cười dịu dàng.
Đêm qua, thiếu niên này đã đưa nàng lên đỉnh vu sơn mấy lần, tư vị đó làm nàng thật sự đê mê. Điều quan trọng là, nàng đã trao tấm thân trong trắng cho hắn rồi, hy vọng, hắn sẽ trân trọng điều đó mà sau này không vứt bỏ nàng.
Thầm nghĩ như vậy rồi nàng liền dỡ chăn lên để xem thử, bất chợt, nàng cau chặt đôi mày liễu, cau rất rất chặt. Nàng tránh không làm kinh động hắn đang ngủ, dỡ chăn từng chút từng chút, bắt đầu lục tìm cẩn thận trong im lặng.
Chỉ là, càng tìm, động tác của nàng càng gấp gáp, mặt dần dần tái đi, đôi mắt cũng dần đỏ lên.
Huyết hoa mai, huyết hoa mai của nàng đâu? Huyết hoa mai tượng trưng cho sự trong trắng của nàng đâu rồi?
Càng dỡ chăn tìm, nàng càng lo lắng, hoảng hốt, sợ hãi tột độ. Rồi, nàng chợt vỗ nhẹ lên mặt, bắt bản thân phải thật tỉnh táo, thật tỉnh táo, bắt đầu tìm kiếm và suy nghĩ cẩn thận hơn.
Sau một lúc ngẫm nghĩ, đôi mắt nàng chợt sáng lên, nàng nhìn vào Trần U, thầm nghĩ không phải hắn có Túi Trữ Vật sao? Chắc là hắn đã nhân lúc nàng ngủ say mà thu ga giường có huyết hoa mai rồi, chắc là vậy, chắc chắn là vậy rồi.
Nàng vỗ vỗ ngực, tự trấn an bản thân, xong, khi nhìn lên chỗ dưới gối ngủ, mặt nàng bỗng tái mét như không còn giọt máu. Chỗ đó… có hai vết xé rách, là do cuộc chinh phạt thứ hai của hắn vào đêm qua đã ép nàng phải trốn lên đỉnh núi cao, trong lúc không chịu nổi, nàng đã đưa tay xuống dưới gối nắm, nắm ga giường rồi xé mạnh xem như phát tiết.
Hai mảnh vải đó… còn đang ở bên hông giường, nàng vươn cánh tay rung rung đến, nhặt hai mảnh vải đó lên rồi ướm thử vào hai vết rách, kết quả… vừa khít.
Trong đầu nàng lập tức nổ ầm, mất đi suy nghĩ, đôi mắt cũng mất đi tiêu cự, ngồi co người rồi tự nắm lấy bắp tay, cảm giác cả người như rớt vào hầm băng.
Huyết hoa mai, nàng không có huyết hoa mai? Nàng không phải thân hoàn bích? Nàng… nàng…
Càng nghĩ, nàng càng co người chặt hơn, thật sự cảm thấy vô cùng, vô cùng sợ hãi.
Tấm thân trong trắng, chính là thứ có giá trị lớn nhất của nữ nhân, mẫu thân nàng là Cơ Kỹ, nhưng vì còn trong trắng nên vẫn được công tử thế gia chuộc thân. Đến khi trong trắng bị cướp đi, công tử đó mới không quan tâm.
Tứ Phu Nhân của Trần gia là Ca Kỹ, nhưng vì còn thân trong trắng mới có thể được Gia Chủ Trần gia nạp thiếp, sinh hạ dòng dõi rất đông.
Rất nhiều thê thiếp của những người quyền quý có xuất thân là nha hoàn, nhưng vì còn trong trắng nên mới được nạp làm thiếp.
Một nữ nhân không trong trắng, hầu như chẳng còn giá trị. Mẫu thân nàng thất thân mới bị ép đi tiếp khách, sinh hạ ra nàng, chịu cuộc đời khổ đau, tủi nhục.
Có thể nói, đối với Tô Khuynh Thành, sự trong trắng của bản thân là thứ cực kỳ quý giá. Có nó, nàng mới dám cược, dám đi với Trần U, bởi vì, một khi đã hiến thân nguyên vẹn, giá trị của nàng trong lòng hắn sẽ khác.
Còn… bây giờ…
Đúng rồi… nàng vẫn còn cách, Trần U vẫn chưa tỉnh lại, nàng có thể tạo nên huyết hoa mai giả để lừa hắn.
Nghỉ là làm, nàng liền đưa tay lên miệng, cắn mạnh cho máu chảy ra, rồi đưa ngón tay nhiễu máu về trước, bắt đầu vẽ huyết hoa mai lên ga giường, cố gắng làm giả tỉ mỉ hết sức có thể.
Chợt, một giọng nói vang lên, làm trái tim của nàng ngừng đập như chết lặng, mặt tái xanh không chút máu.
“Nàng… đang làm gì vậy?”
…
…