Chương 50. Thành Hải Sa.
Ma Hạch là vật phẩm hiếm, chứa tinh hoa linh lực của ma thú, ma thú cùng hệ có thể luyện hóa linh lực trong đó khi nuốt vào, giúp thăng tiến sức mạnh nhanh hơn việc hấp thu linh lực bình thường, đồng thời, có thêm tỷ lệ rất rất nhỏ sẽ học được Thú Kỹ của con ma thú kia.
Tất nhiên, không phải cá thể ma thú nào cũng có Ma Hạch, như trong ngàn con Hỏa Hồ Ly, phải khá may mắn mới có một con sở hữu Ma Hạch, mà con Hỏa Hồ Ly đó thường sẽ mạnh hơn những con khác đôi phần
Điều này có nghĩa là, con ma thú có Ma Hạch thường sẽ là đầu lĩnh, dẫn dắt tộc đàn của nó. Tiểu Tiểu vừa giết một con, nguy cơ tộc đàn của nó kéo đến báo thù là rất cao.
Trần U không sợ đám ma thú đó trả thù, đến bao nhiêu, hắn diệt hết bấy nhiêu, nhưng việc này sẽ chậm trễ thời gian hắn lên đường, thế nên là…
Hắn quay lại ôm eo Tô Khuynh Thành, cười nói:
“Nơi này sắp có biến, chúng ta tranh thủ trở về thôi.”
Nàng gật đầu nhu thuận rồi hai người nhanh chóng quay về lại chỗ của Quy Điểu, nhờ Tuyên Xích tức tốc lên đường.
Quy Điểu mới chỉ được nghỉ ngơi hơn một tiếng, nhưng thấy hắn có vẻ hơi gấp rút, Tuyên Xích cũng gật đầu, đồng ý khởi hành.
Cả ba nhảy lên Quy Điểu, nó liền đập cánh tạo ra luồng gió lớn, đẩy cây đẩy lá, thổi tuyết mà bay lên Thiên Không.
Những kinh nghiệm lịch luyện Trần U tích lũy không hề vô bổ, đúng như suy đoán của hắn, khoảng năm phút sau, một đàn Thanh Ngạc số lượng hơn năm ngàn con ào ào kéo đến, nơi nào chúng đi qua, cây cối nơi đó sụp đổ, ma thú xung quanh nhao nhao kéo nhau bỏ chạy.
Chúng đánh hơi mùi máu mà đi theo đến chỗ thác nước, nơi Tiểu Tiểu ngồi xuống lúc nãy, sau đó chúng lại lần theo mùi hương của Tiểu Tiểu đi đến chỗ đáp của Quy Điểu, chỉ là, nơi này đã không có bóng dáng sinh vật nào, mùi cũng đã mất. Không trả được thù cho đầu lĩnh, đám Thanh Ngạc tức giận gào thét vang vọng cả một vùng trời.
…
…
Thời tiết hôm nay khá đẹp, nên tốc độ Quy Điểu được tăng lên đáng kể, sau hơn một giờ bay đã vượt qua vùng giao giới thời tiết Tây và Nam.
Từ lạnh lẽo, nhiệt độ dần chuyển sang mát mẻ, rồi trở nên rất nóng. Mặt trời chói chang treo trên cao nhưng chẳng có lấy một đám mây lượn lờ, cứ thế mà chiếu ánh sáng của nó thẳng xuống căn nhà nhỏ, làm Trần U và Tô Khuynh Thành đổ mồ hôi rất nhiều.
Là người tu luyện, hắn còn có thể chịu đựng, nhưng Tô Khuynh Thành là nữ tử yếu đuối, lần đầu trong đời gặp cái nhiệt độ nóng như thế này, nàng khó mà chịu nổi.
Thế là, hắn liền mở cửa phòng, gió từ bên ngoài ùa vào làm căn phòng trở nên mát mẻ, nhưng gió cũng muốn đánh bật căn phòng khỏi lưng Quy Điểu, làm tốc độ Quy Điểu chậm lại rõ rệt.
Tuyên Xích biết ý liền điều khiển Quy Điểu giảm tốc độ, hắn cũng nắm bắt thời cơ, ôm lấy rồi mang nàng ra khỏi phòng và đóng cửa lại. Sau đó, hắn ôm nàng đi đến chỗ ghế lái của Tuyên Xích, cho nàng ngồi sau ghế lái để tránh gió, còn hắn thì ngồi phía sau nàng, hai tay choàng qua eo thon và nắm chặt ghế lái, biến bản thân thành cái ghế có tựa lưng cho nàng.
Nàng nhìn hắn với ánh mắt cảm kích, hôn chụt lên má hắn một cái. Tuyên Xích không thích xem cơm chó nên liền quay đầu nhìn thẳng, điều khiển Quy Điểu tăng dần tốc độ. Có ông ngồi phía trước che gió, cùng hắn ngồi phía sau làm điểm dựa, nên nàng cảm thấy rất an toàn, hí hửng nhìn cảnh quan xung quanh, đồng thời tận hưởng cảm giác gió thổi qua mặt, qua tóc.
Quy Điểu đã tiến vào khu vực phía Tây nên phần lớn cảnh quan là sa mạc, chỉ toàn cát và gió, phía xa xa bên tay trái là dãy Phong Hải Sơn Mạch, phía bên tay phải là mặt trời tròn xoe, đang dần dần hạ xuống đường chân trời.
Thỉnh thoảng, Tô Khuynh Thành thấy Quy Điểu bay ngang qua đầu vài đoàn buôn, bọn họ mặc y phục màu trắng để tránh nhiệt, choàng kín cả người, chỉ lộ mỗi đôi mắt, và dùng một loại thú thông thường gọi là Lạc Đà để vận chuyển hàng hóa.
Sau vài giờ bay, Quy Điểu vút qua một tòa thành trên sa mạc, nó cùng màu với màu của cát, có hình tròn với tường thành cao nhưng mỏng, phía sau tường thành là nhà cửa có kích cỡ từ nhỏ đến to dần khi tiến vào trung tâm. Ở khu vực trung tâm có ba tòa lâu là kiến trúc cao nhất, thuộc về ba thế lực lớn trong thành.
Tòa thành này không to bằng Thành Hải Bình, người đi ra đi vào cũng không nhiều, nhưng, tồn tại được trong sa mạc khô cằn, khắc nghiệt, chứng tỏ nó cũng không thiếu sức sống và sự mạnh mẽ.
Quy Điểu tiếp tục đồng hành với các cơn gió trên Thiên Không. Cảnh sắc của chuyến bay này vốn cũng chỉ có nhiêu đó, nên rất nhanh Tô Khuynh Thành đã buồn chán, nàng ngáp một hơi thật dài rồi dựa lưng vào Trần U, đôi mắt dần dần nhắm lại.
Chỉ là, tiếng gió rít thổi qua tai và mặt trời chiếu vào mắt như kia làm nàng không ngủ được lâu, chợp mắt chưa được một phút đã tỉnh lại.
Vào trong phòng thì nóng nhưng yên tĩnh, ở bên ngoài thì mát mẻ nhưng ồn ào, nàng chẳng có cách nào để ngủ được cả.
Nhìn nàng loay hoay, hắn muốn giúp lắm nhưng lại chẳng có cách nào, chỉ đành thở dài thầm bất lực.
Cuối cùng, vẫn là nàng tự thân giải quyết. Nàng ép bản thân thoát khỏi trạng thái nhàm chán lẫn buồn ngủ, không cần hắn kể chuyện cho tỉnh táo mà quyết tâm mở căng đôi mắt cho thật to.
Thế nhưng, chỉ căng được hơn nửa giờ, mí mắt nàng bỗng đóng sầm như cửa đập, lần nữa ngủ thiếp đi, chỉ là lần này, gió hay ánh mặt trời cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nàng nữa, đây… có thể xem như nàng đã thành công rồi nhỉ?
Ai làm gì thì làm, Quy điểu vẫn cứ thế mà bay lượn. Nó không cảm thấy nhàm chán như nhân loại, bởi nó là ma thú phi hành, đối với nó, bay lượn là một sự hưởng thụ, dù chuyến hành trình có nhạt nhẽo thế nào đi nữa.
…
Không lâu sau, mặt trời đã hoàn toàn khuất bóng nơi chân trời, nhường chỗ cho màn đêm đen tuyền cùng những ngôi sao, nhiệt độ cũng dần hạ thấp.
Lúc này, Tuyên Xích bỗng lên tiếng:
“Chúng ta gần đến nơi rồi, Thành Hải Sa đã ở phía trước.”
Trần U nhìn thẳng, trông thấy những đốm sáng lờ mờ ở xa xa, xếp thẳng hàng ngay lối, nên chúng không phải ánh sao, mà là những ngọn lửa lớn được đốt trên tường thành để làm tín hiệu.
Hắn lay nhẹ Tô Khuynh Thành, chờ đôi mắt nàng mở hoàn toàn mới cười nói:
“Dậy thôi, chúng ta đến Thành Hải Sa rồi.”
Nghe đã đến nơi, nàng liền vỗ vỗ hai má vài cái để nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo, ngồi lại cho ngay ngắn rồi bắt đầu quan sát.
Trước tiên, nàng vô cùng ấn tượng với bầu trời đêm trong sa mạc, nó rực rỡ ánh sáng của các vì sao, có những ngôi sao tụ lại như một dải băng, một cái cầu lớn mà vắt ngang qua bầu trời, cùng nhau chiếu sáng sa mạc.
Nàng hạ đầu nhìn về Thành Hải Sa.
Về đêm, Thành Hải Sa không nhộn nhịp bằng Thành Hải Bình, nhưng nó có sắc thái nhộn nhịp theo kiểu khác, không phải những gian hàng bày bán ngoài đường lớn, hay những kiến trúc nhiều sắc màu, thứ độc đáo đầu tiên cần phải nói đến, là lửa.
Hầu như toàn thành được thắp sáng bằng những cây đuốc, ánh sáng của chúng phủ lên màu vàng cát của thành thêm chút sắc đỏ pha với cam, tạo nên cảm giác ấm áp trong bầu không khí lành lạnh của buổi đêm sa mạc.
Ngoài những cây đuốc, trong thành còn có những đống lửa lớn rực cháy, với nhiều người cùng nhau quây quần bên đống lửa, cùng uống rượu, nhảy múa, hát ca.
Tuyên Xích điều khiển Quy Điểu bay về hướng Phủ Thành Chủ ở trung tâm của thành. Vì đã thông báo trước nên nơi đó đã có người cầm đuốc chờ sẵn, thấy Quy Điểu bay tới liền quơ đuốc qua lại, làm dấu cho Tuyên Xích dễ dàng điều khiển nó đáp xuống mặt đất.
Rầm.
Quy Điểu đáp xuống đất một cách hoàn hảo kèm theo chút chấn động. Cách nó một khoảng có hai người trung niên đang đứng chờ, một người thực lực Thất Cấp, bên trái đeo huy hiệu Sủng Thú Sư, là Thành Chủ. Người còn lại cũng có thực lực Thất Cấp, Khải Linh trung kỳ, là Hộ Vệ của Thành Chủ.
Ba người Trần U nhảy xuống Quy Điểu, bước đến chỗ hai người trung niên kia. Tuyên Xích chấp tay chào rồi làm người trung gian giới thiệu cho hai bên.
“Chào Thành Chủ, vị này là Trần U, người mà chúng tôi đã thông báo trước đó.”
“Thưa đại nhân, đây là người đứng đầu của Thành Hải Sa, Thành Chủ, Phú Tuấn.”
Phú Tuần và Trần U cùng chấp tay chào nhau một cái, Tô Khuynh Thành cũng cúi đầu chào.
Trong lòng Phú Tuấn thật sự rất ngạc nhiên, dù bên Thành Hải Bình đã thông báo sẽ có Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao đến đây, nhưng ông không thể ngờ, người này lại trẻ như vậy, đã vậy còn là Sủng Thú Sư, thực lực Dẫn Linh trung kỳ ở độ tuổi này, quả thật là anh kiệt.
Trần U nở nụ cười tươi, xã giao:
“Vãn bối xin chào Thành Chủ, những ngày sau, làm phiền Thành Chủ rồi.”
Phú Tuấn cười đáp:
“Ha ha, không việc gì, không việc gì, chút chuyện nhỏ mà thôi. Ta đã cho người chuẩn bị phòng ốc, người hầu đứng đợi sẽ dẫn đường cho cậu, ta có việc bận hơi nhiều, thứ không tiếp đãi chu toàn được, xin cáo từ trước.”
Hắn và nàng cùng gật gật đầu:
“Vậy, vãn bối không làm phiền Thành Chủ nữa ạ.”
Phú Tuân ừm nhẹ, liền cùng Hộ Vệ rời đi. Không phải ông không chịu tiếp Trần U, mà do ông phải chuẩn bị cho Hội Đấu Giá sắp tới, thật sự không có thời gian, sắp xếp đợi đón hắn là đã cố gắng lắm rồi. Một thiếu niên anh kiệt như hắn, nếu không phải quá bận hay đầu óc có vấn đề, ông chắc chắn sẽ gác qua mấy chuyện vặt, bỏ công sức và thời gian mà kết giao ấy chứ.
Chờ hai người đó rời đi, Trần U cùng Tô Khuynh Thành quay qua cảm ơn Tuyên Xích:
“Đã phiền tiền bối đưa đến nơi này, vãn bối vô cùng cảm ơn.”
Ông lắc lắc đầu:
“Không có gì, chuyện Thành Chủ phân phó ta phải làm thôi, chi phí của chuyến đi cũng được Đại Sư Khương Uân thanh toán rồi, có cả tiền công của ta nữa, hai vị cảm tạ như vậy, lúc lấy tiền công, ta khó mà ấy lắm.”
Hai người bật cười rồi hắn gật đầu:
“Vậy, vãn bối và nàng xin phép đi nghỉ ngơi, chúc tiền bối quay về bình an.”
Chào tạm biệt rồi hắn ôm eo nàng đi bên ngoài, dễ dàng bắt gặp một nam hầu đang đứng đợi ở cửa.
Y liền cung kính cúi chào hai người, làm hành động mời, nói:
“Mời hai vị theo nô.”
…
…