Chương 49. Chơi dao có ngày đứt tay.
Trần U bước đến, nắm lấy cánh tay Tô Khuynh Thành đang đưa ra rồi kéo nàng lên trên bờ. Nhân lực kéo đó, nàng lao đến ôm lấy, cười nói lả lơi với hắn:
“U đệ, y phục tỷ tỷ ướt rồi, đệ đang giữ y phục của tỷ tỷ đó, đệ chọn đi, y phục nào, tỷ tỷ cũng mặc được hết nha.”
Hắn bình thản ôm nàng bước khỏi vùng thành đá, đến khu đất phẳng của rừng cây rồi xuất ra cái bọc lớn nhất từ trong Túi Trữ Vật, cũng là cái bọc chứa y phục của nàng.
“u đệ, chọn y phục cho tỷ tỷ đi, tỷ tỷ bận cởi y phục này ra rồi.”
Nói rồi nàng đưa tay lên rút dây áo, dáng vẻ chẳng có chút ngại ngùng nào mà cởi y phục trước mặt hắn.
Hắn lắc lắc đầu, chọn bừa một bộ y phục rồi cất cái bọc vào lại túi, sau đó quay qua nhìn nàng. Lúc này, nàng chỉ còn mỗi bộ nội y màu lam trên người, thấy hắn nhìn sang liến đá mắt:
“U đệ, tỷ tỷ còn hai món nội y, đệ cởi giúp tỷ tỷ với.”
Nàng tưởng rằng hắn sẽ lắc đầu như bao lần, nhưng không ngờ, lần này hắn lại bước đến, làm nàng giật nảy mình, tỏ vẻ hơi hoảng hốt, nhưng rồi, nàng liền nở nụ cười mị hoặc với hắn, bởi đằng nào chuyện này cũng đến, chỉ là đến sớm hay đến muộn mà thôi.
Đến trước mặt nàng, hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai, ấn nàng ngồi xuống đất, nở nụ cười dâm dê mà nhìn xuống nàng.
“U đệ, lần đầu với tỷ tỷ, đệ lại thích trò này sao?”
Nói rồi nàng từ từ đưa tay về quần hắn. Hắn cũng chẳng ngăn cản, để xem nàng sẽ xử lý như thế nào?
Bàn tay càng đến gần nơi đó thì càng rung lên, mặt nàng cũng đỏ hồng như mây chiều, dù sao đây là lần đầu, nàng không ngại ngùng mới là lạ.
Thấy nàng chậm chạp như vậy, hắn liền tự tuột xuống, nở nụ cười rất đểu cán mà nhìn nàng. Lần đầu nhìn thấy, nàng cảm thấy mặt nóng như lửa, vừa muốn tiến mà cũng vừa muốn lùi. Xong, rất nhanh nàng đã có quyết định, ngại ngùng quay mặt qua chỗ khác, nhắm mắt rồi đưa tay phải lên bắt lấy.
Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.
Kết thúc trận, hắn cho đại pháo lui vào quân doanh, ngồi xuống nhìn nàng, đưa tay quệch lên đôi môi mềm, cười đểu cán:
“Để xem nàng còn dám khiêu khích ta nữa không?”
Nàng không những không sợ mà còn làm tới, liếm lấy ngón tay của hắn, cười lả lơi:
“Dám chứ, mùi đạn pháp của U đệ thật tuyệt, tỷ tỷ thích nó lắm, thời gian còn dài, chúng ta làm chuyện khác đi.”
Nói rồi nàng đứng dậy, để thứ dưỡng dục ra sinh mệnh xinh đẹp kia tiếp xúc với không khí mùa Đông và đập thẳng vào mắt hắn.
Hắn ngước nhìn nàng, thấy ánh mắt khiêu khích kia, sao hắn lại chịu thua cơ chứ? Lập tức đưa mặt tới mà tập kích.
Nàng giật nảy mình vì bất ngờ, tức tốc bước lùi vài bước, ngơ ngác vài giây rồi tư thái lại trở nên quyến rũ, che miệng cười nói:
“Hì hì, U đệ, nơi đó bẩn lắm, đệ không sợ sao?”
Hắn lắc lắc đầu, nghiêm túc đáp:
“Sợ gì chứ? Chỉ cần tắm rửa sạch sẽ là được, nàng vừa mới tắm xong, không có bẩn đâu.”
Ý ‘bẩn’ của nàng ở đây là so chuyện địa vị. Nếu nàng là Sủng Thú Sư mà hắn là người bình thường thì chuyện này chẳng có vấn đề gì, nhưng, hắn không chỉ là Sủng Thú Sư mà còn là Dưỡng Thú Sư, địa vị cao hơn nàng rất nhiều, hành động vừa nãy của hắn, đúng là quá ‘điên’.
Đây không chỉ đơn thuần là chuyện tư mật giữa hai người nam nữ, mà còn ẩn giấu địa vị của hai người trong đó, hay nói nôm na là ‘quỳ liếm’ hành động mà kẻ thấp hơn làm với kẻ cao hơn.
Nàng khiêu khích là muốn hắn hành động kiểu khác, không ngờ hắn đáp lại như nàng đã làm. Việc này vốn chẳng phải chuyện gì khó nói, bất kể con cháu trong gia tộc nào cũng được dạy qua, hắn không thể không biết, nhưng, hắn lại dám làm.
Ánh mắt nàng nhìn hắn dần dần trở nên phức tạp với đủ loại cảm xúc, nàng thật sự không hiểu, rất không hiểu về hắn, nên sâu trong thâm tâm, nàng rất tò mò, rất muốn biết, muốn khám phá.
Thế là, nàng thu hồi tâm tư, cười nói lả lơi:
“Nếu đệ đã không chê, vậy, tỷ tỷ cho đệ nha.”
Nàng ngồi xuống đất, mở đôi chân dài thành hình chữ M, ánh mắt mời gọi hắn đến. Là người ba kiếp, sao hắn thèm quan tâm, để ý ba cái quy tắc ngầm rườm rà đó?
Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.
Sau một lúc nghỉ ngơi, khi cơ thể đã khỏe hơn và đầu óc cũng tỉnh táo, nàng bỗng cảm giác có cái gì đó rồi dựng đầu nhìn ngang, thấy hắn vẫn chưa chịu dừng, ánh mắt nàng lại trở nên phức tạp, trái tim đập rộn rồi dần mở ra một cái khe nho nhỏ, cho chút bóng hình của hắn bước vào rồi khép lại.
Nàng chợt cầm lấy tóc hắn, vận sức lôi hắn lên trên, mặt đối mặt với nàng, rồi nàng liền hôn chầm lấy, trao cho hắn nụ hôn nồng nhiệt, vừa hôn vừa chống tay ngồi dậy rồi đẩy hắn nằm dưới.
Hai người ôm nhau nằm một lúc, sau đó lại trao cho nhau nụ hôn nồng nhiệt mới chịu đứng dậy thay y phục.
Nàng nhờ hắn xuất bọc y phục ra, lấy nội y mới cùng một bộ y phục màu trắng bình thường nhất mặc vào. Hắn cũng thay y phục màu trắng bình thường, cột lại tóc tai.
Với y phục cùng khí chất xuất chúng, bây giờ, trông hai người như đôi thần tiên đang ngao du nhân gian vậy.
Trần U dùng ý niệm gọi Tiểu Tiểu trở về, nhưng nó truyền lại ý niệm, bảo rằng nó đang chiến đấu rất vui với một con ma thú Bát Cấp, sẽ giết được ma thú đó rất nhanh thôi, mong hắn chờ một chút.
Hắn truyền ý niệm dặn nó cẩn thận nhưng trong lòng cũng chẳng lo lắng quá, nó là ma thú Đế Vương, ma thú dám chiến đấu là do nó đã thu uy áp lại thôi. Hơn nữa, nó có ba hệ, thêm kha khá Thú Kỹ, đánh không lại ma thú cùng cấp thì hắn… chẳng biết nói sao nữa.
Hắn nhìn qua Tô Khuynh Thành, thấy nàng đang xõa tóc, đứng nghiêng người, vuốt tóc trước gió cho nhanh khô.
Trong khoảng khắc này, tim hắn chợt đập nhanh và mạnh, hình ảnh hiện tại của nàng, thật sự quá đẹp, quá quá đẹp, có cảm giác gì đó phiêu miểu, không chân thực, khiến hắn phải tự hỏi rằng:
Trên đời này, có nữ nhân đẹp như vậy sao?
Xong, hình bóng của nàng trong mắt hắn dần bị thay thế bởi một hình bóng khác, một nữ nhân mang mạng che mặt đứng trên mõm đá cao cao, y phục xanh lam phất phơ theo làn gió nhẹ, đôi mắt nhìn về phương trời xa xa, nơi mặt trời đang lặn, mây đang bay, chim đang về tổ với vẻ hững hờ.
Vẻ đẹp của nàng, không có từ ngữ nào trên thế gian có thể miêu tả được, nàng đứng đó, nhưng lại mang cho người khác cảm giác, nàng… không thuộc về thế giới này.
Và rồi, nàng nhẹ nâng gót chân, cơ thể nhẹ tựa lông hồng, theo cơn gió vô định mà bay về nơi xa, để lại phía sau hương thơm thoang thoảng, mê hoặc đến nổi cây lá cũng tranh nhau giành lấy mùi hương của nàng.
…
Trần U giật mình tỉnh lại, phía trước vẫn là Tô Khuynh Thành đang vuốt tóc, nàng vẫn rất đẹp, nhưng, đã không còn tác động mạnh vào tâm lý hắn như lúc vừa nãy.
Hắn bước lại gần, vòng tay ôm lấy giai nhân xinh đẹp, làm Tô Khuynh Thành dừng việc vuốt tóc, lòng nàng cũng không hiểu tại sao, cái ôm của hắn lúc này lại mang đến cho nàng sự ấm áp, an toàn đến vậy? Có lẽ, vì trái tim nàng đã mở ra cho hắn chăng? Nàng cũng không rõ ràng.
Nàng nhẹ ôm lấy hắn, trong đầu chợt nổi lên suy nghĩ, hay là, nàng và hắn dừng lại sự khám phá ở đây, hai người cùng nhau xây một ngôi nhà gỗ, hắn đi săn thú, nàng thì trồng hoa và cây trái, vài năm sau, hai người sẽ có vài đứa bé chạy rôm rả khắp nhà, như vậy… cũng không tồi.
Xong, suy nghĩ này liền bị nàng xóa bỏ. Nàng có thể sống cuộc đời như vậy, bởi nàng không có tiền đồ, nhưng hắn không thể, hắn là thiếu niên anh kiệt, hắn phải xông pha ra thế giới ngoài kia, đánh ra danh, mở ra tiếng, như vậy mới là nam nhân chân chính.
Chưa kể, chắc gì hắn đã muốn cùng nàng như vậy, nàng quả thật tự ảo tưởng mà.
Vù.
Đang ôm nhau thắm thiết, hai người chợt cảm nhận có một cơn gió vụt qua, nhìn lại thì thấy Tiểu Tiểu đang đứng trên tảng đá gần đó, miệng ngậm một viên đá màu lam còn dính máu.
Trần U hơi ngạc nhiên, ôm eo Tô Khuynh Thành đi đến chỗ Tiểu Tiểu rồi đưa tay ra, nó liền hiểu ý mà nhả viên đá lên đó.
Cả hai cùng quan sát, theo kích cỡ và màu sắc, khả năng cao đây là Ma Hạch của ma thú hệ Nước, thực lực chắc tầm Bát Cấp.
“Là của con ma thú mi chiến đấu lúc nãy sao?”
Tiểu Tiểu gật đầu rồi truyền ý niệm bảo rằng nó đã mệt, muốn vào không gian sủng thú để nghỉ ngơi.
Hắn liền mở không gian nó bước vào, nhìn viên Ma Hạch, hơi nhíu mày.
…
…