Chương 4. Q1, Đảo Kinh Nam. Đề: Một lần nữa, bắt đầu 1.
Nguyên lịch, năm 9715.
Thành Hải Bình.
Đây là một tòa thành rộng lớn ven biển, nằm ở vị trí tận cùng phía Nam của đất liền.
Vừa là cảng biển lớn, vừa xem như một cứ điểm biên giới, thế nên, nhân khí của tòa thành cực kỳ thịnh vượng, người ra, kẻ vào mỗi ngày không đường nào đếm được.
Thêm nữa là, phía Tây của thành giáp với Phong Hải Sơn Mạch, là tập hợp của nhiều dãy núi cao lớn, trải dài theo thềm bờ biển.
Một bên núi tiếp xúc với biển, như là một bức tường thành hùng vĩ Thiên Địa tạo ra, một bên khác lại tiếp giáp với khí hậu đất liền.
Điều kiện đặc biệt này khiến cho Phong Hải Sơn Mạch có nhiều tài nguyên mà không nơi nào có được, nhất là hai loại như Hải Sơn Hoa và Hải Sơn Thạch.
Hải Sơn Hoa giúp ma thú hệ Nước có tỷ lệ thức tỉnh thêm hệ Đất, và ngược lại, giúp ma thú hệ Đất có tỷ lệ thức tỉnh thêm hệ Nước.
Hải Sơn Thạch là những tảng đá được gió núi và sóng biển phong hóa qua hàng ngàn năm, nằm ẩn sâu trong nền đất của Sơn ạch.
Nói là thạch, nhưng nó lại có tính chất của thiết, có thể nung chảy bằng phương pháp đặc biệt để rèn đúc vũ khí, áo giáp.
Những vũ khí, áo giáp được làm từ loại đá này không chỉ bền hơn mà còn giúp ngăn cản một phần tổn hại do những ma thú hệ Nước hay hệ Đất gây ra.
Chính hai tài nguyên này càng làm cho Thành Hải Bình phát triển vượt trội.
Đã phát triển, ắt sẽ có thế lực. Trong thành có bốn thế lực lớn, chia nhau quản lý nhiều tài nguyên của thành.
Thứ nhất là Phủ Thành Chủ: quản lý người dân trong thành, thu thuế, hỗ trợ trị an,…
Còn ba thế lực còn lại là ba gia tộc lớn: Trần gia, Khôn gia, Tê gia.
Mỗi gia tộc có rất nhiều sản nghiệp kinh doanh, phần lớn sản nghiệp đều đã được chia đều đến độc tôn.
Như Trần gia kinh doanh vải, Khôn gia kinh doanh hương liệu, Tê gia kinh doanh vận chuyển, hộ tống,…
Còn những nhu yếu phẩm như muối, gạo, than, củi, dược liệu,… đều được cả ba nhà chia đều dưới sự quản lý của Phủ Thành Chủ.
Trăm năm qua đi, ba gia tộc này vẫn cứ theo đó mà làm, không hề có nhu cầu thâu tóm sản nghiệp hay đối phó lẫn nhau.
Bởi vì mỗi thế hệ của ba nhà đều có tộc nhân là Sủng Thú Sư cao quý, thế nên trừ khi xuất hiện tình trạng không có Sủng Thú Sư tọa trấn, còn không, cả ba nhà vẫn mãi nước giếng không phạm nước sông.
Sủng Thú Sư là chức nghiệp cao quý nhất, khả năng thức tỉnh là rất thấp, trừ khi trong huyết mạch có di truyền của Sủng Thú Sư đời trước, còn không thì khả năng thức tỉnh chắc chắn là bằng không.
Và cũng chính vì sự khan hiếm đó, nên Sủng Thú Sư mới trở nên quý giá, một quy tắc rất cơ bản: hiếm = quý.
Như đã biết, ma thú có khả năng hấp thu linh lực của Thiên Địa để tu luyện, tăng thêm sức mạnh, tuổi thọ của chúng.
Còn Sủng Thú Sư, họ là những người thức tỉnh được Không Gian Sủng Thú, từ đó có thể thu phục, huấn luyện ma thú nghe lệnh.
Họ cũng có thể dùng sủng thú của mình như trung gian, thông qua nó để hấp thu linh lực mà tu luyện, tăng cường sức mạnh, tuổi thọ.
Thế nhưng, đó… không phải điều làm cho họ được tôn kính.
Khả năng đặc biệt của Sủng Thú Sư là thay vì hấp thu linh lực cho bản thân dùng, họ có thể nén nó thành Linh Đơn.
Linh Đơn, mới là thứ khiến họ được tôn kính.
Bất cứ ai cũng có thề sử dụng Linh Đơn, và sau khi dùng, họ có thể hấp thu linh lực trong đó để tu luyện, để hồi phục linh lực, trở thành chức nghiệp mới gọi là Võ Sư.
Dùng Linh Đơn sẽ giúp Võ Sư sở hữu sức mạnh, tuổi thọ tăng cao, hay nói cách khác, họ là những Sủng Thú Sư mà không có sủng thú.
Theo đuổi sức mạnh, sống lâu, luôn là thứ mà con người khao khát, thế nên, dưới trướng của mỗi Sủng Thú Sư sẽ luôn có một nhóm nhân loại muốn trở thành Võ Sư, từ đó thế lực của họ khuếch trương càng lúc càng lớn, càng mạnh.
Không ai dám đắt tội Sủng Thú Sư cũng bởi vì thế, Linh Đơn vừa ra, thế nhân điên cuồng.
…
…
Trần gia.
Trong một gian trạch viện xa hoa.
Cộc cộc..
“Tam thiếu gia, nô tỳ theo lời phu nhân đến đưa cho thiếu gia linh dược.”
“Vào đây.”
Trong phòng vang lên giọng nói.
Nô tỳ vâng một cái, nhẹ nhàng mở cửa bước vào.
Trong phòng được bài trí rất xa hoa, mỗi thứ đều có giá trị liên thành, có nguồn gốc từ những thương nhân xa xa bên ngoài thành đến để giao dịch.
Mặc dù rất xa hoa, nhưng nhờ được sắp xếp ngăn nắp, phối trí hợp lý, nên cảm giác căn phòng khá giản dị, còn ẩn ẩn mùi hương thơm nhẹ của hoa cỏ, của tự nhiên.
Gió từ rừng trúc thổi qua khung cửa phía đối diện làm căn phòng càng trở nên mát mẻ, đồng thời mang theo vẻ yên tĩnh cùng cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng.
Hiện tại, trên giường lớn đang có một thiếu niên ngồi xếp bằng, tuổi tầm khoảng 15.
Hắn có diện mạo anh tuấn hơn người, thân trên để trần, trông gầy gò nhưng lại không mang lại cảm giác yếu đuối nhờ các thớ cơ ẩn ẩn hiện hiện.
Mở mắt nhìn nha hoàn xuất hiện trong phòng, hắn lên tiếng với giọng nhàn nhạt:
“Đem dược liệu đến đây.”
“Vâng, Tam thiếu gia.”
Nha hoàn gật đầu, nhanh chóng đưa cái mâm đựng dược liệu mà phu nhân đã chuẩn bị lên trước mặt hắn.
Quen tay quen việc, Tam thiếu gia, Trần Tôn lấy từng dược liệu theo thứ tự, dược liệu nào dùng lá, dược liệu nào dùng thân,… đều được hắn nhanh chóng chọn lọc rồi bỏ vào mồm nhai sống.
Đến khi tất cả dược liệu trên mâm đã được sử dụng, hắn đưa tay cầm lấy cái bình nhỏ nằm bên cạnh rồi đổ ra một viên thuốc màu vàng.
Đây chính là Linh Đơn cấp thấp mà phụ thân luyện ra cho hắn.
Cho Linh Đơn vào miệng, ngậm chứ không nuốt, hắn bắt đầu dùng linh lực của nó để luyện hóa dược tính của dược liệu.
Đây là phương pháp mà phụ thân hắn kiếm được trong một lần đi xã giao, giúp tăng cường sức mạnh của cơ thể trước khi bước vào tu luyện.
Phương pháp này cực kỳ thích hợp cho hắn, cũng như sở thích của hắn, từ đó giúp hắn không bị mẫu thân ngăn cấm nữa.
Nha hoàn kia đứng chờ ở một bên, không có Tam thiếu gia cho phép, nàng ta cũng không dám tự tiện rời khỏi.
Sau khoảng mười lăm phút, Trần Tôn cũng đã luyện hóa xong dược liệu.
Đưa bàn tay lên nắm thử, cảm thấy sức mạnh bản thân tăng lên một chút, hắn gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Nhìn qua nha hoàn còn đang đứng đó, thấy nhan sắc nàng ta không tồi, hắn liền đưa tay choàng qua eo thon của nàng ta, kéo ngồi vào lòng mình.
Bàn tay khác của hắn nhanh chóng đưa vào trong, nhào nặng đôi tuyết sơn mềm mịn.
“Tam… thiếu gia.”
Bị kích thích, nha hoàn mím môi cố nhịn, Trần Tôn nhìn nàng ta, cười hỏi:
“Ngươi mới vào phủ à ? Sao trước kia ta không thấy ngươi ở chỗ mẫu thân?”
“Nô… tỳ… mới được tuyển đến chỗ phu nhân cách đây mấy hôm… đây cũng là lần đầu nô… gặp Tam thiếu gia ạ.”
Y phục của nàng ta nhanh chóng bị tháo xuống, sau đó…
Chỗ này lượt bỏ 500 chữ….
…
…
Trong một trạch viện xa hoa khác.
Một thân thể thiếu niên cũng đang nằm trên giường, cả người thoát đầy mồ hôi như sau cơn vận động mạnh.
Phù phù…
Tay phải thiếu niên gác lên trán, thở ra từng hơi nặng nhọc vang rõ trong bầu không khí tĩnh lặng.
Trần U cảm giác đầu óc ong ong, nhoi nhói như có hàng ngàn cây kim rất nhỏ đang châm vào não hắn.
Sau một lúc, cơn đau đầu thuyên giảm, hắn cố lếch cơ thể rã rời như bị búa tạ đè lên này, từ từ ngóc dậy.
Hắn đưa hai tay lên phía trước, nhìn chúng với đôi mắt bàng hoàng, trên khuôn mặt hiện rõ sự kinh ngạc đến tột độ.
Cố lếch thân xác ra khỏi giường, hắn bước từng bước chậm rãi đến chỗ bàn đặt cái gương duy nhất trong phòng.
Trong gương là một thiếu niên có gương mặt khá anh tuấn, sở hữu đôi mắt rất đẹp, đẹp theo kiểu đặc biệt khó nói nên lời, đầu tóc dài rối tung, dính đầy mô hôi và bám đầy trên mặt, nhưng như thế lại làm nhan sắc của thiếu niên tăng lên một chút.
Cơ thể thiếu niên không quá cao cũng không quá lùn, không mập cũng không gầy, cơ bắp phát triển ở toàn thân nhưng trông cực kỳ linh hoạt và gọn gàng, không sồ sề.
Hắn nhìn không gian trong phòng, não bắt đầu rà soát lại những ký ức cực kỳ xưa cũ, chỉ là, thời gian đã quá lâu nên những ký ức ở đây… có lẽ hắn cũng đã quên rồi.
“Nha hoàn… vào đây.”
Hắn quay đầu nhìn về cửa lớn và phát ra mệnh lệnh với giọng mệt mỏi.
“Vâng, Nhị thiếu gia.”
Cửa lớn được đẩy ra, một nha hoàn khoảng 20 tuổi xuân xuất hiện, nhìn hắn một cái rồi cúi đầu xuống, hai tay chụm lại đặt trước bụng, tạo dáng cung kính đợi lệnh.
Mặc dù thấy rõ trạng thái hiện tại của thiếu niên có chút không ổn, nhưng nếu hắn không nói thì nha hoàn như nàng ta cũng không dám nhiều chuyện, quan tâm.
Trần U nhìn nha hoàn một cách chăm chú, trông thật sự rất quen thuộc, nhưng… hắn mãi không nhớ được tên của nàng ta.
“Năm nay… là năm nào?”
Hắn hỏi nàng ta với giọng hơi ngập ngừng.
Dù không hiểu tại sao hắn lại hỏi vậy, nhưng nàng ta vẫn nhanh chóng trả lời:
“Thưa thiếu gia, năm nay là nguyên lịch 9715, hôm nay là ngày 15 của tháng 9.”
“Được rồi, ngươi lui ra đi, có gì ta lại gọi.”
Nàng ta cúi đầu chào, nhanh chóng lui ra ngoài và đóng cửa lại.
Sau đó, Trần U thả mình ngồi xuống giường, hai tay đưa ra sau làm chống, đôi mắt nhìn chăm chăm vào khung cảnh bên ngoài cửa sổ, tiến vào trạng thái trầm tư.
Nguyên lịch 9715.
Đây là năm hắn 15 tuổi, vào đầu tiết trời Đông nửa tháng nữa, Trần gia sẽ mở Lễ Thu Sủng cũng như Lễ Trưởng Thành cho hắn và hai người anh em họ.
Trần U nhìn gương, thì thào một câu hỏi mà đến hắn còn không rõ ràng:
“Ta… quay lại rồi sao?”
…
…