Chương 48. Nơi giao khu vực.
Với việc tồn tại linh lực trong người, Trần U và Tuyên Xích nhịn ăn nhịn uống vài ngày cũng chẳng là vấn đề, chỉ là, trên cuộc hành trình này còn có một người bình thường là Tô Khuynh Thành, nên bọn họ phải nghĩ cho nàng, thế mới đáng mặt nam nhân.
Ba miếng thịt được xiên lên ba que sắt, cắm xuống nền đất cạnh đống lửa, ngọn lửa phất qua phất lại, mang theo nhiệt lượng làm mỡ của miếng thịt chảy ra, nhiễu xuống củi nóng tạo nên thanh âm xèo xèo.
Tuyên Xích lấy một ít muối mịn từ trong tay nải, rắc rắc lên ba miếng thịt, chờ thêm một lúc cho thấm rồi đưa tay làm hành động mời về phía Trần U:
“Đại nhân, thịt đã chín, có thể dùng được rồi.”
Hắn gật gật đầu, nói lời cảm ơn ông rồi cầm lấy xiên thịt, đưa đến trước miệng Tô Khuynh Thành.
Lúc này, nàng đã tươi tỉnh trở lại, nhưng không tỏ ra vẻ quyến rũ gì nữa, chỉ ngồi an tĩnh ở đó, quan sát khung cảnh lạ lẫm, u ám xung quanh, hai bàn tay trong áo khoác đan vào nhau, cứ thả ra nắm lại thể hiện tâm trạng hơi lo lắng của nàng.
Khi thấy xiên thịt được đưa đến trước mặt, nàng chuyển mắt nhìn hắn, nhu thuận mở môi son cắn một miếng rồi lắc lắc đầu không ăn nữa, không phải vì thịt nướng tệ, mà là nàng cảm thấy ăn không vô.
Hắn thở dài, lui xiên thịt rồi kề môi sát tai nàng, thì thào:
“Khi nào nàng đói cứ gọi ta, trong Túi Trữ Vật chứa nhiều đồ ăn lắm.”
Nàng ừm nhẹ, rúc sát vào người hắn thêm một chút. Hắn cũng vòng cánh tay qua áo khoác ấm mà ôm lấy bả vai nàng, sau đó bắt đầu thưởng thức xiên thịt nàng ăn dỡ vừa nãy.
Hú ú ú ú…..
Từ trong lùm cây phía đối diện bỗng vang lên tiếng sói tru, làm Tô Khuynh Thành giật mình sợ hãi, vươn tay bấu chặt áo ấm của hắn, như thể lo sợ bị hắn bỏ rơi ở nơi này rồi chịu phận làm thức ăn cho sói.
Hắn vỗ vỗ bắp tay nàng để trấn an rồi nhìn về phía rừng cây, từ từ vận chuyển linh lực theo quỹ tích lên mắt phải, làm con ngươi càng trở nên đen tuyền.
Linh Nhân Kỹ, Dạ Nhãn.
Với Linh Nhân Kỹ này, bóng đêm chẳng có nghĩ lý gì đối với hắn, mọi hình ảnh thu được đều rõ như ban ngày.
Chỗ rừng cây kia có rất nhiều ma thú đang đứng, thực lực chủ yếu là Cửu Cấp, chúng lần theo mùi thịt nướng trong gió mà đi đến đây, nhưng trong căn phòng kia có thứ làm chúng cực kỳ kiêng dè, sợ hãi, cảm giác bị đè đè nén nén, rất khó chịu.
Nhìn sơ qua, hắn liền biết đám ma thú này bị uy áp Đế Vương còn sót lại của Tiểu Tiểu ảnh hưởng. Quan sát kỹ thêm, hắn thấy trong đám thú có duy nhất một con sói, chắc chắn là con vừa hú lên lúc nãy.
Xiên sắt trong tay được bọc bằng linh lực, đồng thời, hắn vận chuyển linh lực theo quỹ tích kỳ lạ lên các ngón tay, sau đó búng vào xiên sắt, xung lực truyền qua lập tức đẩy xiên sắt phóng đi với tốc độ cao, chỉ kịp lóe lên chút ánh sáng bạc trước khi vụt tắt.
Chíu.
Ẳng ẳng…
Tốc độ xiên sắt quá nhanh, kết hợp với việc dính dư ba uy áp, làm con sói kia không thể nào tránh được, bị xiên sắt xuyên lủng qua chân nó tạo thành lỗ nhỏ cỡ ngón tay, dòng máu đỏ nóng lập tức chảy ra từ chỗ đó.
Bị thương, nó liền kêu ăng ẳng, mang theo sự sợ hãi mà nhanh chóng co chân què bỏ chạy, đám ma thú kia cũng bị hoảng sợ lây mà co giò rút đi.
Thu hết màn vừa rồi vào mắt, trên mặt Tuyên Xích hiện rõ hai từ kinh ngạc, thầm nghĩ Trần U thật sự quá anh kiệt so với đồng trang lứa, không đề cập đến chuyện Dưỡng Thú Sư, mới 15 tuổi mà đã có thực lực Dẫn Linh trung kỳ thì cũng hiếm thấy rồi.
Chưa kể, không chỉ có mỗi thực lực, năng lực chiến đấu của Trần U cũng quá ‘mạnh’ đi, nếu bảo ông làm bị thương con sói kia như hắn, sẽ là chuyện rất dễ dàng, nhưng ở cảnh giới bằng hắn mà làm được chuyện này, ông không nắm chắc, không, đúng hơn là chẳng làm được.
Xong, ông liền thu hồi suy nghĩ, không quan tâm, tò mò đến nữa, phận ông chỉ làm Hộ Vệ, lo chuyện bao đồng làm gì, cứ làm nhiệm vụ của bản thân là được.
Nghe tiếng ẳng ẳng của con sói, Tô Khuynh Thành giật mình nhẹ rồi liền ngước lên nhìn hắn, từ đó chạm mắt với ánh mắt cưng chiều kia của hắn:
“Ai biểu con sói kia làm nàng sợ chứ? Ta trừng phạt nó rồi đó, nàng yên tâm chưa?”
Nàng bất tri bất giác mà gật đầu, ngẩn ngơ một hồi rồi lại chuyển tư thái sang quyến rũ, đưa môi son hôn lên má hắn, xong, bỗng dưng nàng lại chuyển thái độ, nở nụ cười vui vẻ, nũng nịu cọ đầu vào ngực hắn như một con mèo.
Trên đầu hắn xuất hiện hàng chục dấu chấm hỏi, thầm nghĩ đúng là nữ nhân, không thể nắm bắt cảm xúc của bọn họ được.
…
…
Sau thời gian cho Quy Điểu nghỉ ngơi, cuộc hành trình được tiếp tục.
Trần U ôm Tô Khuynh Thành vào trong, sau đó căn phòng rung lắc mạnh một đợt, sàn nhà hơi chao đảo rồi dần ổn định, sau đó là cảm giác lao về phía trước.
Thấy mặt Tô Khuynh Thành bắt đầu tái lại nên lần này, hắn không tu luyện nữa mà ôm giai nhân nằm trên giường, bắt đầu kể những chuyện, những kiến thức ở thế giới ngoài kia, hoặc giải đáp một số vấn đề không hiểu của nàng.
Dần dần, nàng trở nên khỏe hơn rồi lại bày ra tư thái quyến rũ mà khiêu khích hắn. Nàng gác chân dài lên người hắn, vạc áo nửa kín nửa hở hiện ra khe núi tuyết sâu thăm thẳm, khiến ai ai cũng cam tâm tình nguyện mà ‘nhảy’ vào đó.
Tất nhiên, hắn sẽ không phụ lòng nàng, đưa tay vào dạo quanh tuyết sơn, thỉnh thoảng làm chút hành động đùa nghịch như ngắt, nhéo,… miệng thì vẫn tiếp tục kể chuyện hoặc giải đáp cho nàng.
Thời gian trôi qua mau, Tuyên Xích lại cho Quy Điểu hạ cánh, nghỉ ngơi lần thứ hai.
Địa điểm lần này ở khá sâu trong rừng, với thác nước lớn ở gần đó, tiếng nước chảy rào rào mà nó tạo ra vang vọng cả khu vực.
Hiện tại đang là ban ngày với mặt trời đã bị mây trắng che lấp, vẫn có tuyết rơi nhưng nhiệt độ ấm hơn, mây mỏng hơn và lượng tuyết cũng ít hơn Thành Hải Bình và những khu vực khác mà Quy Điểu đã bay qua, thế nên, cảnh quang nơi này vẫn giữ lại được phần lớn màu xanh của cây cối, chỉ pha thêm chút màu trắng của lớp tuyết phủ bấy lâu.
Tuyên Xích quan sát một vòng rồi giới thiệu:
“Nơi này rất gần phía Tây, khu vực phần lớn là sa mạc, nên, có thể xem nó như khu vực giao nhau của hai loại thời tiết ở hai vùng đất Tây và Nam, thành ra mới có cảnh quang đặc sắc thế này.”
“Hành trình tiếp theo, nếu thời tiết tốt, không gặp bão cát trên sa mạc thì chỉ tầm bảy giờ nữa là đến nơi.”
Trần U gật gật đầu. Tô Khuynh Thành đứng bên cạnh chợt lắc lắc tay hắn, làm dáng và giọng nũng nịu:
“U đệ, chúng ta đi đến thác nước được không? Sống hai mươi mấy năm, tỷ tỷ chưa thấy thác nước bao giờ đâu.”
Hắn ừm nhẹ, mỉm cười:
“Được, ta đi thôi.”
Nàng cười rất tươi, vui vẻ ôm cánh tay hắn rồi cùng đi về hướng thác nước, ánh mắt mang theo cảm xúc rất rất mong chờ.
Không để nàng thất vọng, khi qua khỏi rừng cây, một khung cảnh hùng vĩ liền đập thẳng vào mắt nàng. Phía bên trái là thác nước cao lớn, cao hơn tất cả kiến trúc nàng từng thấy qua, trút dòng nước mát của nó xuống hồ nước xanh lam tuyệt đẹp trước mặt nàng, tạo nên vùng bọt tuyết trắng xóa cùng những gợn sóng đều tăm tắp.
Vòng theo bờ hồ là những tảng đá lớn, xếp lại với nhau như một cái thành hồ tự nhiên, bên loài thành là rừng cây hai màu xanh trắng, thỉnh thoảng có vài cơn gió mạnh thổi qua làm lá cây đung đưa, rủ đi tuyết và làm mất đi sắc trắng của rừng, nhưng rất nhanh, tuyết từ Thiên Không rơi xuống đã bù đắp lại.
Tô Khuynh Thành cảm thấy háo hức vô cùng, nàng đang định đưa tay xuống cảm nhận làn nước mát thì sực nhớ lại những lời Trần U nói, thế là nàng thu lại cánh tay, bước đến ôm lấy cánh tay hắn, lắc lắc nó mà nũng nịu:
“U đệ, tỷ tỷ muốn vọc nước, nhưng sợ có ma thú trong hồ, đệ giúp tỷ tỷ nha.”
Hắn nở nụ cười hài lòng, nàng vẫn nhớ lời hắn dặn mà kiềm lại cảm xúc, đôi khi, chỉ vì một hành động nhỏ như vậy mà có thể giúp nàng giữ lại mạng sống.
Hắn mở không gian sủng thú cho Tiểu Tiểu ra ngoài rồi ban lệnh. Nghe hắn phân phó, Tiểu Tiểu liền phóng toàn bộ uy áp Đế Vương ra, và gần như ngay lập tức, mặt hồ yên tĩnh liền dậy sóng lớn, một đám ma thú chủng cá sấu hoảng sợ, nhao nhao bỏ chạy khỏi hồ.
Thấy cảnh này, nàng vừa khiếp hãi mà cũng vừa thở phào, may mắn nàng nhớ lời hắn cặn dặn, không thì…
[Tiểu Tiểu, dùng Phóng Điện.]
Cái đuôi màu lam nhạt của Tiểu Tiểu sáng lên, điện lưu bùng nổ từ cái đuôi rồi bao bọc toàn thân nó, sau đó, nó hạ thấp hai chân trước, điều khiển lôi điện bao bọc bản thân phóng về mặt hồ, làm hồ nước bao trùm một mảnh điện lưu lam sắc.
Nhận thấy không có gì bị Phóng Điện đánh nổi lên, hắn đã có thể tạm an tâm về chuyện hồ nước an toàn. Chờ một lúc cho điện lưu tan đi, hắn nhìn qua nàng, cười nói:
“Nàng có thể xuống hồ được rồi.”
Nàng cười vui vẻ, tức tốc bước đến đưa tay chạm vào mặt hồ. Nước hồ rất mát, nhưng không lạnh, truyền theo cánh tay lên não rồi làm cho tinh thần của nàng cảm thấy thoải mái.
Nàng liền đưa tay còn lại xuống, vóc nước lên mặt, cảm giác da mặt mát mẻ, tê tê rất kỳ lạ mà nàng chưa từng gặp qua từ trước đến nay.
Tiểu Tiểu cũng tò mò xuống bờ hồ mà vọc nước. Chơi một chút rồi nó phóng thân nhảy trên những tảng đá quanh hồ, theo những cái cây mọc dọc bên thác nước mà nhảy lên phía trên thác.
Ngắm thác đến chán chê, nó lại chạy nhảy khắp xung quanh, lâu rồi chưa có dịp đi đến nơi mới như thế này, nó phải chạy nhảy cho sướng mới được.
Quay lại bên này, Tô Khuynh Thành đã cởi giày ra, xắn ống quần cao lên, ngồi lên tảng đá mà ngâm chân vào nước. Hai tay nàng chống phía sau, đung đưa chân lên xuống, mắt ngắm nhìn khung cảnh mới mẻ này với cái đầu đưa qua đưa lại một cách vô tri vô giác.
Rào.
Sau một lúc, cảm thấy ngồi đã chán, nàng quyết định nhảy ào xuống làn nước mát của hồ. Trần U đang ngồi cách nàng một tảng đá, thấy vậy cũng để cho nàng tùy tiện, thỏa thích mà chơi, hắn đã dẫn nàng đi du ngoạn, còn quan tâm quản lý những chuyện nhỏ nhặt này làm gì?
Ào.
Nàng ngoi lên từ dưới nước, cảm giác tâm tình vui vẻ vô cùng. Nhận thấy nước làm y phục dán sát vào cơ thể, lộ ra những đường cong rất mê người, nàng liền cười quyến rũ, đưa tay ngoắc ngoắc hắn:
“U đệ, nước hồ mát lắm, cùng xuống tắm với tỷ tỷ nào.”
Hắn lắc lắc đầu:
“Nàng tắm một chút thôi là được, tắm nước lạnh lâu không tốt cho cơ thể đâu.”
Nàng che miệng cười hì hì, tiếp tục tung tăng trong làn nước mát, không bơi thì lặn, không lặn thì vọc nước hoặc thả trôi bản thân. Mười lăm phút trôi qua, chơi cũng đã chán, nàng lội nước đến chỗ hắn, làm nũng nói:
“U đệ, kéo tỷ tỷ lên với, tỷ tỷ lên không được, đệ kéo tỷ lên đi, tỷ sẽ tặng cho đệ một món quà nha, hì hì.”
Hắn thở dài, thầm nghĩ yêu tinh này quá lắm rồi, hắn phải cho nàng biết tay mới được.
…
…