Chương 47. Đích đến mới: Thành Hải Sa.
Thời gian trôi qua một cách chậm rãi.
Cốc cốc cốc.
Người trung niên ở bãi đáp chạy đến gõ cửa phòng chờ, thông báo với giọng cung kính:
“Thưa đại nhân, cơn bão tuyết đã đi qua, Tứ Dực Quy Điểu đã sẵn sàng xuất phát ạ.”
Trong phòng, Tô Khuynh Thành đang chống tay trên bàn, khuôn mặt hơi đỏ, đôi mắt si say nhìn chăm chăm vào Trần U, không còn quan tâm hắn hay người bên ngoài đang nói gì nữa.
Để giết thời gian, hắn quyết định dạy cho nàng một số kiến thức bên ngoài, về đủ mọi mặt: ma thú, địa danh, thiên tài địa bảo,…
Lúc đầu, nàng nghe nói, nghe dạy với vẻ hăng hái, chăm chú, nhưng dần dần, nàng bị dáng vẻ, khí chất của hắn thu hút, không còn nghe thấy gì nữa, chỉ nhìn hắn chằm chằm, nhìn thiếu niên nhỏ tuổi nhưng uyên bác này, sở hữu khí chất trầm ổn không thuộc về đồng trang lứa, đồng thời rất thần bí, làm cho nàng rất tò mò, muốn khám phá hắn hơn thảy.
Nghe tiếng gõ cửa vọng vào, Trần U dừng nói, Tô Khuynh Thành cũng thu hồi ánh mắt rồi cả hai cùng đứng dậy. Nàng dịu dàng khoác tay hắn, cùng hắn bước song song ra ngoài.
Người trung niên dẫn hai người đi đến bãi đất trống lớn, nơi đó có một con Tứ Dực Quy Điểu còn hơi nhỏ, với bề rộng của mai khoảng mười thước, tuy kích cỡ này đã to hơn phần lớn ma thú ngoài kia, nhưng so nó với con trưởng thành thì chưa bằng một phần năm nữa.
Trên lưng mai Quy Điểu có một căn nhà nhỏ xây từ gỗ, ngang dọc khoảng năm thước, phía trước phòng là hàng ghế ngồi để điều khiển, nơi đó có một nam nhân đang ngồi. Cơ thể y lực lưỡng, mang giáp nhẹ màu nâu, sau lưng vác một cây đao lớn sần sùi, được đúc hoàn toàn từ Hải Sơn Thạch.
Theo người trung niên giới thiệu, nam nhân này là Tuyên Xích, Hộ Vệ của Thành Chủ từ lúc người còn nhỏ, thực lực Linh Cương sơ kỳ, ứng với Lục Cấp. Vì hắn có thân phận Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao ở tuổi 15, vừa tôn quý, vừa là anh kiệt, thế nên chuyến đi này, Thành Chủ mới phái Hộ Vệ thân cận lái Quy Điểu, vừa ổn định, vừa có nhiệm vụ bảo hộ hắn chu toàn.
Trần U thầm cảm ơn Thành Chủ, ở Đảo Kinh Nam này, thực lực Tứ Cấp là đỉnh tiêm, cả bên người lẫn thú, nên một Võ Sư Linh Cương Cảnh, trừ khi đi sâu vào Phong Hải Sơn Mạch, không thì sẽ khá là an toàn.
Hai người bước đến, chấp tay cúi đầu nhẹ xem như cảm ơn Tuyên Xích, ông cũng gật đầu đáp lại, sau đó, hắn ôm eo Tô Khuynh Thành nhảy lên lưng Quy Điểu, đi vào phòng rồi đóng cửa.
Tuyên Xích kéo dây cương, bốn cánh Quy Điểu vỗ nhanh tạo nên luồng gió mạnh, nâng thân thể khá đồ sộ của nó dần dần bay lên không trung. Đến độ cao vừa đủ, Tuyên Xích lại kéo dây, điều khiển Quy Điểu bay về hướng Thành Hải Sa thành trong khung cảnh trời đông gió tuyết.
Ở Trần gia, Trần Văn Giải nhìn lên không trung, dõi theo bóng hình của Quy Điểu, tay trái vuốt râu, phải đặt sau lưng, mặt cười hiền hòa nhưng trong lòng lại là một mảng tĩnh lặng.
Trần Văn Tự đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, theo sự chỉ dẫn của Trần U mà đến ngọn núi lửa. Đang băng qua dòng sông nhỏ, ông chợt ngẩng đầu nhìn về hướng Thành Hải Bình, đứng lặng người một chút rồi hạ đầu, tiếp tục cuộc hành trình.
Trong sân lớn của Tê gia, một thiếu nữ xinh xắn cầm trưởng thương, vừa tung đòn quét ngang hất bay hai Hộ Vệ, sau đó, nàng ta chống thương chĩa lên trời, dùng ngón cái quét đi bông tuyết rơi trên mặt.
Bỗng nhiên, nàng ta chợt nhìn về Quy Điểu đang bay trên không trung, hơi lặng người đôi ba giây rồi lấy lại tinh thần, nhìn các Hộ Vệ bên ngoài, giọng nói non nớt vang lên:
“Đến, đánh tiếp.”
Trong phòng ngủ của Khôn Tuân.
Trên giường, hai thân ảnh đang hòa vào nhau, nữ bạo long ngồi phía trên, một tay nắm đuôi tóc, một tay ôm lấy đầu Khôn Tuân đang hôn hít hai ngọn núi sẫm màu.
Theo thời gian, hơi thở Khôn Tuân gấp dần, càng lúc càng nặng nề rồi chợt hừ mạnh, sau thanh âm đó, bạch dịch nhiễu xuống khăn trải giường trắng tinh từ phía dưới nữ bạo long, rồi hai người tiếp tục đổi tư thế mà hòa vào nhau.
Quan sát xung quanh, chợt bắt được cái lỗ nhỏ trên cửa sổ gần giường, với một ánh mắt đang nhìn qua nó, khóa chặt vào đôi nam nữ trên giường kia, mang theo sự tức giận rồi dần dần hóa thành căm thù, chán ghét, ghen ghét,…
Bên ngoài cửa sổ đố, một nữ nhân xinh đẹp đang nắm chặt tay đến run rẩy, móng tay đâm vào da thịt chảy ra máu, từng giọt từng giọt bắt đầu nhiễu xuống nền cỏ.
…
…
Ở thời tiết bình thường, từ Thành Hải Bình đến Thành Hải Sa, Quy Điểu chỉ cần bay trong một ngày là tới, nhưng do tình hình thời tiết hiện tại, lại có gió tuyết mạnh nên tốc độ sẽ chậm, thời gian đến nơi sẽ kéo dài.
Trần U và Tô Khuynh Thành cùng quan sát căn nhà, đúng hơn là cái phòng này, bên trong gần như kín hoàn toàn, không cửa sổ, không lỗ thông gió để lấy ánh sáng hay nhìn ra ngoài, cũng không dùng đèn dầu mà thắp sáng bằng Minh Cốt, cảm giác khá tù túng, nhưng bù lại rất kiên cố, không bị rung lắc hay nghe tiếng gió đang gào rít ở bên ngoài.
Vật phẩm bên trong cũng giản dị như vẻ bề ngoài của nó, chỉ có một cái giường cùng một bộ bàn ghế, để nghỉ ngơi hay trò chuyện mà thôi.
Lần đầu di chuyển bằng Quy Điểu, Tô Khuynh Thành tỏ ra rất thích thú, nàng liền chạy đến rồi ngã lên giường, cọ cọ mặt vào gối như mèo, lăn qua lăn lại rồi bỗng chuyển sang tư thái quyến rũ, chống tay nghiêng người nhìn hắn, làm những đường cong nóng bỏng hiển lộ, rất mê người.
Nàng đá mắt, chỉ ngón trỏ vào hắn rồi ngoắc ngoắc, giọng nói đầy cám dỗ:
“U đệ, thời gian đi còn dài, trên này vừa yên tĩnh, không có ai nhìn trộm, vừa có tư vị khác, đệ còn chờ gì nữa?”
Hắn cười đê tiện, vừa bước đến bên giường, vừa cất hai huy hiệu vào hộp rồi ném vào Túi Trữ Vật. Mặt đối mặt, hắn liền đưa tay vào áo nàng mà nhào nặn tuyết sơn hùng vĩ, làm nàng kêu nhẹ, gò má tức tốc đỏ lên, chuẩn bị đưa tay cởi dây áo để nhập cuộc, ai ngờ, lúc này hắn lại rút tay, cười nói:
“Đến Thành Hải Sa, xem nàng giữ như vậy được bao lâu?”
Nói rồi hắn gọi Tiểu Tiểu, cả hai ngồi trên giường và bắt đầu tu luyện. Lần này, nàng mới để ý kỹ Tiểu Tiểu, nàng nghe nói sủng thú của hắn là Hỏa Hồ Ly, nhưng con hồ ly này, hình như không giống Hỏa Hồ Ly nàng đọc trong sách nha?
Toàn thân nó trắng như tuyết, có ba cái đuôi, một đuôi màu trắng, một đuôi màu đỏ, một đuôi màu lam nhạt, thỉnh thoảng còn nhá lên những tia điện lưu nhỏ, người dốt cũng biết được, đây chắc chắn không phải là Hỏa Hồ Ly rồi.
Thế nhưng, rõ ràng là cả Tiền Gia Chủ của Trần gia lẫn Đại Sư Khương Uân đều nhận định sủng thú của hắn là Hỏa Hồ Ly mà? Sao bây giờ lại khác như vậy?
Nàng nhìn hắn, nhìn một cách chăm chăm, thầm nghĩ thiếu niên này càng ngày càng thần bí, khiến nàng muốn lôi ra hết tất cả những bí mật của hắn.
Oáp…
Bây giờ nghĩ đến chuyện đó thì xa xôi quá, nàng cần giải quyết sự buồn chán sắp tới, bằng việc ngáp thật dài rồi nằm bên cạnh hắn, đôi mắt phượng dần nhắm lại, không lâu sau đã tiến vào giấc ngủ.
Thời gian thấm thoát trôi, nhìn qua nhìn lại, đã là sau bốn giờ kể từ lúc xuất phát.
Trần U mở mắt, dừng vận chuyển Linh Pháp, nhìn qua thì thấy Tiểu Tiểu đã dừng hấp thu linh lực từ lâu, đang cuộn thân nằm ngủ ngon lành. Cảm thấy hắn đang nhìn, nó mở mắt, quơ quơ ba cái đuôi như nhắc nhở hắn đừng làm ồn rồi tiếp tục ngủ.
Hắn thầm cảm nhận thực lực của bản thân, đã rất ổn định ở Dẫn Linh trung kỳ, đang tiến vào con đường Dẫn Linh hậu kỳ, chỉ cần tập trung tu luyện và cho Tiểu Tiểu hoàn toàn thu hồi Cách Linh, hắn dám nắm chắc sau một tuần đạp vào Khải Linh Cảnh.
Kiếp trước, đây là cảnh giới mà hắn phải tốn gần nửa năm tu luyện mới đạp vào, kiếp này, chỉ cần hơn một tháng. Người xưa nói chẳng sai, chỉ cần nền tảng đầy đủ và vững mạnh, làm việc gì cũng nhanh và dễ dàng.
Thu hồi những suy nghĩ, hắn nhìn Tô Khuynh Thành đang ngủ say bên cạnh, trông rất đẹp, rất an tường, làm hắn cũng buồn ngủ lây, ngã thân xuống giường rồi ôm eo thon mà kéo nàng sát vào người, táy máy bên ngoài tuyết sơn một chút rồi chìm vào giấc ngủ.
…
Rầm rậm rầm…
Hai người một hồ đang ngủ ngon, bỗng cảm nhận căn phòng rung lắc hơi mạnh. Lần đầu gặp chuyện này, Tô Khuynh Thành liền bị hoảng sợ trong khi còn đang mơ mơ màng, nên khi cảm nhận hơi ấm ở sau lưng, nàng liền quay người mà bám lấy, ôm Trần U thật chặt, vùi đầu vào ngực hắn.
Tiểu Tiểu vẫn an nhiên ngủ tiếp, bởi nó không cảm nhận có thứ gì nguy hiểm cả.
Còn Trần U, vốn đã ‘quen’ với những chuyện tương tự nên rất bình thản mà nằm, với lại, nếu có nguy hiểm thì Tuyên Xích đã la lên thông báo rồi, nên hắn đoán rằng, có lẽ rung lắc là do Quy Điểu đang hạ cánh mà thôi.
Nghĩ thì nghĩ là vậy, nhưng hắn không thể nằm yên được, bởi Tô Khuynh Thành đang sợ hãi mà bám chặt lấy hắn, là nam nhân, hắn phải có trách nhiệm vỗ vai trấn an nàng:
“Không sao, không sao, chỉ là Quy Điểu hạ cánh mà thôi, yên tâm, yên tâm, có ta ở đây.”
Lần đầu ra ngoài, tâm lý nàng chưa trải nên bản năng sợ hãi mọi chuyện là lẽ đơn nhiên, nhớ kiếp trước, lần đầu hắn đi vào Phong Hải Sơn Mạch, gặp một đám rắn cũng hoảng sợ đến mức quên mình là Sủng Thú Sư, co giò co cẳng mà chạy, nghĩ lại, đúng là mắc cười.
Quả nhiên khi mọi thứ ổn định, giọng trầm mà nghiêm của Tuyên Xích liền vọng vào:
“Chúng ta đã bay được hơn mười hai tiếng rồi, cần phải cho Quy Điểu nghỉ ngơi hai tiếng, sau hai lần bay như vậy sẽ đến Thành Hải Sa. Đại nhân có thể ra ngoài đi dạo, nhưng không nên đi quá xa nơi này.”
Trần U nói vọng ra:
“Vãn bối đã biết, cảm ơn tiền bối.”
Hắn trấn an thêm một lúc, chờ nàng ổn định hơn mới thu Tiểu Tiểu, ôm eo nàng đi ra ngoài.
Khuôn mặt Tô Khuynh Thành giờ hơi trắng nhợt, trông tai tái yếu ớt, còn đâu vẻ quyến rũ như như vài tiếng trước. Nàng cứ nép vào ngực Trần U, nắm chặt áo hắn mới cảm thấy an toàn và ấm áp.
Mở cửa phòng nhìn ra xung quanh, Quy Điểu đáp xuống bãi đất trống lớn ở nơi không rõ, phía trước là rừng cây rậm rạp, phía sau là vùng cỏ lau sậy không thấy bến bờ, trời đã ngã về tối nên bầu không khí cũng trở nên kém hơn, gió tuyết thì mạnh, nhiệt độ thì thấp.
Tuyên Xích đang đi xung quanh Quy Điểu để kiểm tra kỹ càng, nhận thấy không có vấn đề gì thì ông tiến lại gần miệng nó, lấy ra một hộp gỗ đựng khá nhiều Linh Đơn từ trong ngực áo, ném cho nó ba viên để nó hồi phục thể lực.
Ông xoa xoa đầu Quy Điểu, nó nhắm mắt hưởng thụ với vẻ hạnh phúc, sau đó tận dụng chút thời gian để nghỉ ngơi, còn ông đi ra đằng sau nó rồi bật nhảy lên mai, đáp xuống cái nơi có một dãy tủ nhỏ.
Không khí bên ngoài và sự vững chãi ở dưới chân đã giúp Tô Khuynh Thành ổn định thêm một chút. Hắn ôm nàng nhảy xuống Quy Điểu, kiếm một chỗ khuất mà lấy từ Túi Trữ Vật cái áo khoác ấm choàng cho nàng.
Lúc này, Tuyên Xích ôm ra một đống củi khô cùng ba phần thức ăn được chuẩn bị sẵn trước đó, bắt đầu đốt củi, nướng thịt.
…
…