Chương 44. Rời đi.
“Những gì ta nói, con hãy khắc sâu trong tâm trí, tuyệt đối phải làm theo, bởi nó… chính là tổ huấn. Trần gia chúng ta đã phát triển hơn trăm năm, có gần mười Sủng Thú Sư đã ra ngoài ngao du, nhưng đến nay vẫn an bình, nguyên do, chắc con không cần ta nhắc lại nhỉ?”
Trần Văn Giải vuốt vuốt râu, nói rồi nhấm ngụm trà cho thanh họng.
Trần U tỏ vẻ tiếp thu thông tin trong vài giây rồi đứng lên, chấp tay và cúi đầu:
“Vâng, Gia Gia, con đã thụ giáo.”
Ông mỉm cười, ôn tồn nói tiếp:
“Con thật sự rất may mắn, thế hệ này của con có đến ba Sủng Thú Sư, nếu là hai thì phải đấu vài trận, bởi chỉ có người mạnh mới được đi ra ngoài, người kia phải ở lại trấn thủ gia tộc. Thế hệ này có đến ba thì sẽ có một vị trí trống, không cần sắp xếp, tranh giành, con đã mở lời trước, vị trí này, sẽ là của con.”
“Năm trăm năm qua, Trần gia ta có rất nhiều thế hệ Sủng Thú Sư, trừ thế hệ đầu tiên có một, thế hệ các con có ba, tất cả thế hệ còn lại đều là hai.”
“Ta phải ở lại trấn thủ Trần gia vì năm đó, ta đã thua anh trai của ta, Văn Tự phải ở lại vì cha của con đã mất.”
Nói đến đây, ông chợt dừng lại một chút, lắc lắc đầu mà than thở:
“Cha của con cũng là một Sủng Thú Sư tài năng, có sủng thú mạnh, đáng tiếc, đáng tiếc… haizz.”
Như để xua tan bầu không khí này, ông bỗng bật cười ha hả:
“Ta cũng sắp ra ngoài du ngoạn rồi, chờ hai đứa nhỏ kia thăng lên Thất Cấp, ta có thể nhường vị trí này lại cho Văn Tự, chạy ra ngoài chơi cho thật đã, không phải dăm ba bữa lại về như trước, ha ha ha.”
Cười xong, ông lại nhìn hắn với dáng vẻ nghiêm túc, vuốt vuốt râu:
“Con có vấn đề nào muốn hỏi không?”
Hắn lắc lắc đầu, lấy từ trong ngực áo ra một quyển sổ, với nội dung là hai loại Linh Pháp Hạ Phẩm mà hắn tỉ mỉ lọc ra trong ký ức suốt cả đêm hôm qua.
Không phải hắn keo kiệt mà không cho Trần gia Linh Pháp tốt, mà là vì Linh Pháp cấp cao rất khó hiểu, nếu hắn không đích thân chỉ dạy thì khả năng cao là Trần gia sẽ chẳng có ai học được. Còn hai Linh Pháp này vừa dễ hiểu, vừa là những Linh Pháp tốt nhất trong lớp hạ phẩm, tu luyện lại chẳng phô trương khiến người chú ý, rất thích hợp cho Trần gia.
Trần Văn Giải cầm quyển sổ, nhìn nó rồi nhìn Trần U với ánh mắt không hiểu, thế là, hắn liền giải thích:
“Dạ, trong đây ghi chép về hai phương pháp tu luyện, con may mắn mua được từ một Thương Nhân kỳ quái trong thành, đã thử nghiệm qua, rất rất ổn, nên nay xin để lại cho Trần gia.”
Nghe bốn từ ‘phương pháp tu luyện’ bàn tay ông chợt bóp nhẹ quyển sổ, hơi rung rung mà mở nó ra. Ông chỉ nhìn sơ qua một đoạn rồi nhắm mắt đóng nó lại, thở một hơi thật dài mang theo rất nhiều cảm xúc phức tạp, thì thào:
“Đời này, Trần gia ta… thật có phúc, àiii.”
Ông đặt quyển sổ lên bàn, quan sát hắn từ trên xuống dưới rồi nói với giọng nhẹ nhàng
“Trần gia, nợ con một ân tình.”
Hắn lắc lắc đầu:
“Con là người của Trần gia, được Trần gia nuôi lớn, không có Trần gia thì không có con, chỉ là chút thứ nhỏ con may mắn có được, không xứng so ơn huệ của Trần gia đâu ạ.”
Ông mỉm cười, gật đầu:
“Con nói như thế nào thì cứ như thế đấy đi, ta cũng đã biết lý do, sao con lại thăng tiến Dẫn Linh Cảnh nhanh như vậy rồi.”
Hắn gãi đầu cười cười, mục đích phụ của hắn khi tặng quyển sổ này, chính là để Gia Gia suy đoán như vậy.
Việc đã xong xuôi, hắn ngồi thưởng trà, chém gió với Gia Gia thêm một chút rồi đứng lên, chấp tay:
“Hôm nay con xin làm phiền Gia Gia đến đây thôi, con mạn phép cáo lui để sắp xếp chút chuyện nhỏ nữa ạ.”
Ông ừm nhẹ:
“Con muốn ai đưa tiễn mình nữa không?”
Ông biết tính tình hắn không thích ồn ào tạo chú ý, và theo Gia Quy, khi một Sủng Thú Sư rời đi, chỉ có những Sủng Thú Sư khác mới biết mà tiễn đưa, còn mọi người trong gia tộc sẽ được thông báo sau.
“Dạ, con muốn chào Bá Mẫu lần cuối.”
Kiếp trước, hắn tự trốn đi, dẫn đến Bá Mẫu rất đau lòng, nên kiếp này, hắn sẽ đi một cách đường đường chính chính, để người bớt buồn, bớt đau hơn.
“Được.”
…
…
Trần U đi đến chỗ của đội chuyển hàng, trùng hợp là bọn họ cũng đang rảnh, nên khi hắn tới chơi, tất nhiên bọn họ liền mở một cái tiệc nhỏ, ăn thịt nướng, uống rượu ấm.
Lúc đầu, bọn họ còn khách khí với hắn, nhưng khi đã có men trong người, ngà ngà say thì chả ai còn phân biệt vai với vế nữa, quàng vai bá cổ, xem như bằng hữu ngang hàng.
“Nhị thiếu gia, uống, uống rượu đi, rượu này được tấm thân nữ nhi của ta đích thân ôm, ủ ấm nãy giờ, đảm bảo rất ngon.”
“Đâu… đâu… để ta thử độc trước, biết đâu, cô muốn hại Nhị thiếu gia thì sao?”
“Cút… rượu lão nương ủ ấm, lẽ nào lại cho ngươi ngụm đầu?”
“Haizzz, lão nương lão nương, nghe mà tiếc thật, tiếc thật, nữ bạo long ở Tiêu Cục kia, ài, đã làm thiếp cho người rồi.”
“HẢ? HẢ? Có chuyện gì xảy ra? Sao ta không nghe gì hết vậy?”
“Tin tức của ngươi thật chậm, ngươi biết Sủng Thú Sư đời này của Khôn gia, Khôn Tuân không? Người này ham mê chiến đấu, sau khi nhận sủng xong, sủng thú vừa khỏe mạnh liền mang đi đánh nhau rồi.”
“Mà, ở Khôn gia đâu có ai dám đánh thật, sợ làm y hay sủng thú của y bị thương thì khổ, thế là Khôn Tuân giả trang, mặc đồ bình thường đi đánh nhau với đám Võ Sư lang bạt. Ai ngờ, lúc y đi qua Tiêu Cục Tê gia thì thấy nữ bạo long bước ra, trời thì lạnh mà cô ta vẫn mặc quần áo như cũ, y thấy kỳ quái nên nhìn nàng ta hơi lâu.”
“Chuyện sau đó, rất dễ đoán phải không? Nữ bạo long tưởng Khôn Tuân háo sắc, lại không nhận ra thân phận, liền lao lên đánh không kể nể. Còn y, lần đầu tiên đánh sướng người như vậy liền thích nữ bạo long, qua trận chiến liền ban tin nạp nàng ta làm thiếp.”
“Chỉ là, Lễ Thành Hôn của Khôn Tuân với Tiểu Thư Trần Thanh vẫn chưa đến, y không thể nạp thiếp được, thế nên, y tuyển nữ bạo long vào Khôn Gia với tư cách Hộ Vệ.”
“Mọe nó, cứ tưởng kẻ ham mê chiến đấu như y không biết gì về nữ sắc, ai ngờ vừa dắt vào phủ liền làm, nghe đám nha hoàn Khôn gia kể, nữ bạo long và y đại chiến nửa ngày, vừa xong trận thì liền ra sân đánh nhau, đánh đến thấm mệt thì vào phòng làm vài trận trên giường nữa.”
“mọe nó, đúng là quá trâu bò, chỉ có hai người này mới làm được.”
Đám người nghe xong thì chia ra các loại cảm xúc, có người cười ha hả, có người nhớ thương thân hình săn chắc của nữ bạo long, tiếc cho bản thân không có phúc được hưởng.
Đám người vừa uống vừa kể chuyện, uống đến gần nữa đêm thì ngã lăn sạch xuống nền hết, chỉ còn Đoàn Trưởng và Trần U còn tỉnh táo.
Hắn uống ngụm rượu rồi đặt nhẹ bình xuống đất, móc từ trong ngực áo ra một cái hộp gỗ, đưa cho Đoàn Trưởng.
Khi mở ra, ông liền hít một hơi thật căng phổi cho đầu óc tỉnh táo hơn, nhìn thứ bên trong hộp với đôi mắt cực kỳ kinh ngạc, với hơn chục viên Linh Đơn nằm san sát nhau, mỗi viên trắng như ngọc, mang đến cảm giác lượng linh lực trong chúng rất nhiều.
“Đây là chút quà nhỏ, mong Đoàn Trưởng phân phối hợp lý, ta đã nhờ Gia Gia coi chừng, nếu ai có ý định nuốt phần của người khác thì…”
“Món quà ta tặng, ta đã cân nhắc hợp lý, Đoàn Trưởng có thể không lấy phần của mình, nhưng không có quyền từ chối, bởi ông không đại diện được cho mấy người đang nằm ngủ trên sàn nhà kia.”
Hắn vừa chặn đầu mà cũng vừa chặn đuôi, khiến Đoàn Trưởng liền nuốt lời từ chối xuống bụng, thở dài mà đưa hai tay cầm lấy hộp gỗ, sau đó cúi đầu sâu với hắn:
“Tôi xin thay mặt mọi người, cảm ơn thiếu gia rất rất nhiều.”
Hắn ừm nhẹ rồi đứng dậy:
“Hãy chăm sóc tốt mọi người, làm một Đoàn Trưởng tốt, Trần gia sẽ không bạc đãi người hiền đâu.”
Nói rồi hắn bước đi, thoáng chốc đã đến bên ngoài. Hắn vận linh lực ép hơi rượu cho đầu óc tỉnh táo đôi chút rồi trở về trạch viện nghỉ ngơi.
…
Sáng hôm sau.
Phía đại môn của Trần gia, người hầu, Hộ Vệ,… vẫn đi qua đi lại như thường, chẳng có thông báo gì nói rằng họ không được đi qua nơi này cả.
Bởi vì, ở hướng đối diện đại môn, ẩn sâu phía trong Phủ Đệ, có một cánh cửa gọi là tiểu môn, không xa hoa bằng đại môn, cũng không cầu kỳ, khí phách, nó chỉ là một cánh cửa gỗ sờn cũ, phủ đôi chút rêu xanh, màu đỏ tươi của nó đã phai nhạt rất nhiều theo năm tháng.
Nơi này có năm người đang đứng, là những người địa vị cao nhất ở Trần gia, Tiền Gia Chủ – Trần Văn Giải, Gia Chủ – Trần Văn Tự, Đại Phu Nhân – Tê Linh Sương, Đại Thiếu Gia – Trần Bảo và Tam Thiếu Gia – Trần Tôn.
Lúc này, Tê Linh Sương đang vắt khăn tay của bà, nước từ khăn chảy xuống như suối, sau đó, bà đưa nó lên, chạm chạm vào đôi mắt đỏ hoe vì khóc, rồi lấy lọ nước treo bên hông đổ lên khăn tay rồi tiếp tục vắt, tạo ra khung cảnh rất ‘đau lòng’.
Bà cũng rất buồn vì Trần U sắp đi xa, chỉ là hôm qua, khi được phụ thân thông báo thì bà đã khóc rất nhiều, tiếc là thằng bé không thấy được, dẫn đến hôm nay, bà đã cạn nước mắt rồi, không khóc nổi nữa, đành làm vậy cho thằng bé biết bà buồn và đau lòng đến cỡ nào.
Trần Văn Tự thấy phu nhân làm vậy thì chỉ biết vỗ tay lên trán mà lắc lắc đầu. Trần Văn Giải và hai người kia cũng chịu thua.
Chờ thêm một lúc, năm người thấy từ xa xa có một thân ảnh thiếu niên đi đến, mặc y phục màu làm, mang tay nải sau lưng, tay cầm Huyết Côn, mái tóc buộc gọn, toát lên vẻ tự tin và mạnh mẽ.
Oa.
Tê Linh Sương vừa khóc, vừa chạy đến, ôm chầm lấy hắn rồi đưa khăn tay lên lau lau nước mắt, sau đó cố tình vắt nó cho nước chảy ra, thể hiện bản thân bà đang rất đau lòng.
Trong lòng hắn thở dài, thầm nghĩ Bá Mẫu diễn… cũng quá tệ đi, dù bà thật đau lòng, nhưng khóc đến mức độ này thì…
Hắn thầm kệ, vẫn chấp nhận mà diễn với bà, giọng u sầu:
“Bá Mẫu, người đừng khóc nữa, người khóc như vậy làm con… không thể đi được.”
OA.
Nghe hắn nói vậy, bà càng giả vờ khóc lớn, thầm nghĩ, không phải con nói ta khóc thì con không đi sao? Ta khóc suốt luôn cho mà xem.
“Bá Mẫu ơi, người đừng chơi như vậy nữa.”
Hắn thầm than trong lòng rồi ném ánh mắt cầu cứu về phía Gia Gia. Ông liền biết ý, nói với giọng nghiêm túc:
“Sương nhi, con lớn rồi, sao lại khóc như đứa trẻ như vậy? Khí khái Đại Phu Nhân của Trần gia đâu rồi? Tiểu U nhi, con qua đây.”
Hai người cùng dừng cuộc diễn mà bước lại. Khi Trần U đi đến trước mặt, Trần Văn Giải nở nụ cười hòa ái, đưa tay xoa đầu hắn, đồng thời lấy ra một món quà đựng trong hộp gỗ:
“Lên đường bình an, nhớ những lời mà Gia Gia đã dặn, đây là món quà nhỏ ta dành tặng cho con.”
“Con cảm ơn Gia Gia nhiều ạ, con xin nhận lời chúc của người và món quà này, đồng thời, cho con gửi tặng nó lại cho Trần gia, nếu sau này có ai muốn dùng, có nhu cầu dùng, hãy cứ cho họ dùng ạ.”
Ông hơi ngẩn người, sau vài giây thì vỗ vỗ vai hắn, thu lại hộp quà với nụ cười tươi:
“Tốt tốt, món quà này, ta sẽ để lại trong Khố Phòng, ai may mắn thì sẽ được dùng trước.”
Hắn chuyển qua đứng đối diện với Đại Bá, người nghiêm nghị:
“Chuyện cần dặn dò, Gia Gia đã căn dặn con rồi, ta cũng không nói nhiều nữa, chỉ chúc con lên đường bình an, món quà này, con có muốn nhận?”
Không cần nhìn món quà ông đưa ra, hắn liền lắc đầu:
“Cảm ơn Đại Bá, quà của mọi người, con sẽ nhận, nhưng, con cũng xin gửi tặng lại cho Trần gia.”
“Vậy, ta sẽ để nó vào Khố Phòng.”
Hắn đi đến trước mặt hai huynh đệ Trần Bảo và Trần Tôn. Bọn họ vỗ vai hắn, chúc hắn lên đường bình an, quà dành tặng hắn, họ cũng sẽ để vào khố phòng.
Khi đối diện với Bá Mẫu, người nhẹ hôn lên trán hắn, cũng chúc hắn lên đường bình an, xong, người rút một cây trâm ngọc trên đầu, đưa cho hắn, giọng vừa buồn mà cũng vừa có chút trêu đùa:
“Món quà này, con phải nhận, hãy trao nó cho người con muốn tặng, hy vọng ngày con quay trở về, Bá Mẫu sẽ thấy gia đình nhỏ của con.”
Hắn nhận lấy cây trâm, nhẹ ôm Bá Mẫu lần cuối. Bà cưng chiều xoa đầu hắn, đôi mắt dần long lanh, vừa vui mà cũng vừa buồn.
Trò chuyện với mọi người thêm vài câu, hắn quay người đi đến cánh cửa tiểu môn, nhìn mọi người, nhìn Trần gia lần cuối rồi đưa tay vào ngực áo, lấy ra hai phong thư ném về phía Gia Gia, đồng thời dứt khoát mở cửa, bước đi chẳng quay đầu lại trong khung cảnh tuyết rơi trắng xóa.
…
…