Chương 43. Chuẩn bị rời đi.
Tộc lão Tô gia nghe vậy thì gật đầu, trong lòng vui mừng như đi trẩy hội. Tô Khuynh Thành đã được Tô Toàn ‘thanh toán’ hết, dù Trần U cứ thế mà dẫn đi, bọn họ cũng không thể nói được gì, nên bây giờ lại kiếm thêm kha khá lợi ích, họ không vui mừng sao được?
Như sợ hắn đổi ý, Tô Quan Ninh liền gật đầu, vuốt vuốt râu với nụ cười tươi:
“Vậy, cảm ơn đại nhân.”
“Nếu các vị đã đồng ý, cũng không còn ý kiến nào nữa, vãn bối xin phép cáo từ, tranh thủ về thông báo cho Gia Chủ.”
Hắn nói lời chào rồi đứng dậy, nắm tay Tô Khuynh Thành đi ra ngoài, còn các tộc lão Tô gia ở lại, bắt đầu bàn tính, chia chác lợi ích mà Tô Toàn đã mang đến, đồng thời tính toán đến chuyện làm ăn với Trần gia sắp tới.
Vừa bước ra hành lang trước phòng, Tô Khuynh Thành liền đá mắt dụ dỗ, kéo Trần U di chuyển về phòng của nàng, một dãy phòng nho nhỏ nằm ở phía Đông của Phủ Đệ, nơi khá yên tĩnh, giản dị, thơ mộng, với nhiều hồ nước nhỏ đóng băng cùng con đường phủ đầy tuyết trắng.
Cạch.
Nàng đẩy cửa khuê phòng vang lên tiếng cạch nhỏ rồi kéo hắn vào trong. Lần đầu đặt chân vào nơi này, tất nhiên hắn phải nhìn quanh một vòng, và đập vào mắt là hai thứ chiếm nhiều không gian nhất, một là sách, đủ các loại, sách về ma thú, sách về thế giới bên ngoài,… Hai là quần áo, rất nhiều kiểu dáng, màu sắc khác nhau.
Hắn còn chưa quan sát xong thì nàng đã lôi hắn đến rồi đẩy ngã xuống giường, sau đó cởi áo khoác ấm rơi xuống đất, chân phải giữ trên sàn, chân trái duỗi thẳng, đặt lên giường sát bên tay phải hắn, rồi nghiêng người song song với hắn.
Hắn đưa tay sờ và lướt trên chiếc chân trắng dài, mịn màng kia, rồi dần dần tiến xuống phía dưới với nụ cười đê tiện treo trên môi.
Thấy hắn như vậy, nàng nở nụ cười quyến rũ, thôi hơi thở thơm vào mặt rồi bắt đầu cởi áo Dưỡng Thú Sư của hắn.
Chỉ là, hắn chợt vươn tay ôm rồi kéo eo thon, làm nàng nằm đè lên người hắn, sau đó cười nói:
“Bây giờ, ta phải về nhà chuẩn bị, hai ngày nữa phải khởi hành đến Thành Hải Sa thành rồi, sau Hội Đấu Giá bên đó, ta sẽ trở về dẫn nàng đi.”
Nàng nhìn hắn đầy u oán, rất không tình nguyện mà gật đầu, thế là hắn bỗng xoay người lật nàng nằm dưới, kéo áo cho đôi tuyết sơn kia hiển lộ giữa trời đông.
Hắn cúi người, bắt đầu để đôi môi và cái lưỡi tham quan, thưởng thức một bên núi, bên còn lại, hắn vẫn đối xử công bằng, để bàn tay trèo đèo lội xuống, vượt lên tới đỉnh rồi đùa nghịch tảng đá.
Nàng dùng đôi tay ôm lấy đầu hắn, nhắm mắt tận hưởng cảm xúc từ tuyết sơn truyền lên, hơi thở càng lúc càng nóng, tụ thành sương càng trắng, cũng càng lúc càng dồn dập.
Sau một lúc, nàng bỗng mở môi son hô aaaa thật dài, ghì chặt đầu hắn một lúc rồi mới thả ra, sau đó buông lỏng đôi tay xuống giường, cơ thể dần dần xìu đi, phía dưới đã ướt một mảng lớn.
Nàng mở đôi mắt hờ hờ, đang tận hưởng dư vị cao triều thì bỗng có đôi môi áp lên môi nàng, bắt đầu tàn phá hai cánh môi son mềm thơm. Nàng không nhận thức gì cả, chỉ biết đáp lại theo bản năng, được một lúc rồi dần dần thiếp đi.
Hắn giúp nàng cởi quần, dù sao cũng đã ướt, mặc trong bầu không khí giá rét này thì chẳng tốt chút nào. Sau cú kéo xoạt, u cốc của nàng hiện ra trong mắt hắn, không ngờ là bạch hổ, vừa trắng trẻo, mũm mĩm, vừa có chút hồng hào.
Hắn vươn tay chạm nhẹ, nước còn tồn đọng bên trong lập tức chảy ra theo các ngón tay, một hình ảnh vô cùng rung động lòng người, làm hắn phải hít sâu vài hơi để ép những cảm xúc kia xuống, sau đó lấy quần nàng mà lau sạch u cốc, cũng lau luôn tay mình rồi ném qua một bên.
Tham lam mút lấy đôi môi son kia thêm một chút, hắn giúp nàng đắp chăn, tặng kèm một cái xoa tuyết sơn trước khi bước ra ngoài đóng cửa lại.
…
…
Về đến Trần gia, việc đầu tiên Trần U làm là liền thông báo cho Bá Mẫu về chuyện hợp tác thêm với Tô gia, còn hợp tác thế nào? Chuyện ra sao? Hắn không quan tâm, dù sao, cũng chỉ cần làm ‘cho có’ là được.
Đám người Tô gia quá toan tính lợi ích này, không nên dính dáng quá sâu.
Chuyện thứ hai, là đi bái phỏng Tam Đệ Trần Tôn.
Nói là bái phỏng cũng không đúng lắm, hắn nhảy thẳng vào trạch viện của Trần Tôn ở góc khuất, nhờ Tiểu Tiểu Hoặc Ảnh cho hắn thành một nha hoàn, dùng thân phận này đi dạo.
Mục đích của hắn, là gặp sủng thú của Trần Tôn, Diệp Đường Lang.
May mắn, không cần tốn quá nhiều thời gian tìm kiếm, lúc hắn đi ngang qua một cái cây lớn đã thấy Diệp Đường Lang đang nằm ngủ trên đó, đáng tiếc là Tiên Thú Điển không hiện phương pháp thăng phẩm cho nó, mà chỉ là phương pháp học một Thú Kỹ mới.
-Thú Kỹ khả dụng: Diệp Đao.
-Mô tả: Bao bọc một bộ phận của ma thú (thường là tay) trong một lớp linh lực màu lục, lớp linh lực này sẽ hóa cứng, sắt bén như lưỡi đao, dùng để tấn công kẻ địch ở tầm gần.
-Phương pháp học: Hai ngày đầu, cho Diệp Đường Lang luyện đòn chặt trong suốt ba giờ không nghỉ. Hai ngày sau, điều khiển nó vận linh lực lên càng cho đòn chặt. Hai ngày cuối, tiến hành châm kim trên càng của nó, cưỡng ép linh lực chảy ra ngoài.
Trần u gãi cằm, thầm nghĩ, phương pháp học Thú Kỹ này có hơi khổ luyện, bù lại, thành quả cũng xứng đáng.
Mục tiêu đã hoàn thành, nhưng hắn không rời đi mà tiếp tục dạo quanh trạch viện. Lúc đi qua phòng ngủ của Trần Tôn, hắn bỗng nghe thấy tiếng kêu kiều mị của nữ nhân, thanh âm đó có hơi chút quen thuộc, thế là hắn nhìn quanh, không thấy người quan sát thì liền lại gần, chọc thủng tấm giấy trên cửa sổ.
Vừa nhìn vào trong, hắn liền giật mình, bởi Trần Tôn đang rong ruổi, chăm sóc vị hôn thê từ phía sau, còn phía trước, vị hôn thê được nha hoàn thiếp thân của y và hai nha hoàn khác chăm sóc cẩn thận, không bỏ sót một tấc da tấc thịt nào.
Vị tam đệ này, thủ đoạn đối phó với nữ nhân cũng quá kinh khủng đi, chưa làm Lễ Thành Hôn mà đã có thể ‘thuần phục’ vị Tiểu Thư của Tê gia, còn chịu phối hợp cùng ba nha hoàn, cái này mà đồn ra ngoài, có thể nói là vang danh nứt trời.
Những hình ảnh này cũng chẳng có gì chính trực nên Trần U liền dừng nhìn, đi đến chỗ cũ rồi nhảy ra ngoài, sau đó gọi Tiểu Tiểu ra để loại bỏ lớp Hoặc Ảnh của hắn.
Hắn lại dùng chiêu cũ đi vào trạch viện của Trần Bảo, tiếc là Trần Bảo đã ra ngoài, nên hắn cũng không thấy Thạch Giáp Ngạc.
Bây giờ cũng đã gần tối, hắn tranh thủ về lại trạch viện, ăn uống, tắm rửa rồi nghỉ ngơi.
…
…
Sáng hôm sau.
Trần U tranh thủ chạy qua trạch viện của Trần Bảo, lại dùng chiêu cũ nhảy vào, nhưng đi dạo vài vòng, hắn vẫn không thấy Thạch Giáp Ngạc đâu cả.
Chọc thủng màng cửa phòng ngủ, thấy Trần Bảo đang ngủ ngon lành, còn ngáy đều đều như heo kêu, hắn thở dài mà lắc lắc đầu. Hắn đã cho tới hai lần cơ hội rồi, tiếc là Trần Bảo không có may mắn để nhận được, cố chấp quá cũng chẳng tốt, nên là, thôi vậy.
Hắn quay về trạch viện rồi chợt dừng chân ở chỗ Hộ Vệ canh cửa, phân phó:
“Nhờ người đi qua chỗ Đại Sư Khương Uân đưa tin giúp ta, nói ta muốn nhờ Đại Sư liên hệ với Thành Chủ.”
Hộ Vệ liền gật đầu, một người lập tức rời đi để phân phó người đưa tin.
Sau bữa ăn sáng, hắn chui vào phòng ngủ, ngồi trên giường và bắt đầu tính toán chuyện sắp tới. Đến chiều, hắn nhờ Đại Khuân lái xe đưa hắn đi dạo, đi khắp từ thành Đông sang thành Bắc, để mua một số đồ dùng cần thiết chuẩn bị cho cuộc hành trình.
Thấy hắn có cái túi thần kỳ, đựng bao nhiêu vậy cũng không phình to ra, Đại Khuân trợn mắt há hốc mồm, kinh ngạc không thôi.
…
Hôm sau, Trần U đi bái phỏng Gia Gia, để thăm hỏi, đồng thời để xin người cho phép hắn rời Trần gia, bởi nếu hắn xin Đại Bá thì người cũng sẽ cho phép, nhưng phải qua đầu Xuân, hắn mới được rời đi.
Hắn theo con đường mòn đến một trạch viện nho nhỏ, toát lên cảm giác cổ kính ở sâu trong các dãy phòng. Nơi này không có Hộ Vệ, cũng chẳng có nha hoàn, chỉ có hoa thơm và cây cối.
Cốc cốc cốc.
Sau tràn gõ cửa, một giọng nói trầm ấm lập tức vang lên:
“Ai tới?”
“Gia Gia, con là Tiểu U, con có chuyện muốn gặp người.”
“Con vào đây đi.”
Hắn lập tức hô vâng, đẩy cửa bước vào.
Bên trong Cổ Viện chỉ có một căn nhà nhỏ, một cái sân gạch nhỏ phủ đôi chút rêu xanh, vài cái cây nhỏ cùng một cái cây lớn, có thể nói là hàng Cổ Thụ. Gia Gia đang ngồi tạo Linh Đơn dưới bóng cây, bên cạnh là Hoàng Chân Điểu đang nằm ngủ ngon lành.
Trần U nhìn thoáng qua Hoàng Chân Điểu, Tiên Thú Điển không hiện phương pháp thăng phẩm hay học Thú Kỹ mới nào, có vẻ con sủng thú này vẫn chưa đến lúc.
Hắn thu hồi ánh mắt, yên tĩnh đứng chờ Gia Gia luyện xong viên Linh Đơn kia, rồi mở nắp hộp gỗ kế bên, bỏ Linh Đơn vào rồi đóng lại.
Trần Văn Giải đứng dậy, cười mỉm, giọng ôn hòa:
“Con đến thăm ta à, mau ngồi, mau ngồi.”
Hai người bước đến chỗ bàn gỗ giữa sân rồi ngồi xuống, ông bình thản nấu trà trong lúc chờ hắn mở lời.
Chờ ông nấu xong trà rồi bản thân thưởng một ngụm, hắn mới đứng dậy, chấp tay cung kính, nói:
“Thưa Gia Gia, con muốn rời Trần gia, đi ra thế giới ngoài kia khám phá, ngao du đây đó, mong Gia Gia cho phép ạ.”
Ông không gật đầu, cũng không lắc đầu, chỉ ôn tồn nói:
“Dù con sống ở Trần gia, được dạy dỗ rất chu đáo, có địa vị rất cao, nhưng, có một số chuyện…. vốn chẳng có ai dạy, chỉ khi nào gặp đến một việc gì đó thì mới biết.”
Hắn tỏ vẻ lắng nghe chăm dù, kiếp trước, lúc Gia Gia tìm được hắn ở Phong Hải Sơn Mạch, người đã từng nói qua cho hắn biết, nhưng câu chuyện này quá lâu rồi, hắn cũng chẳng còn nhớ rõ nữa.
“Ba nhà chúng ta, Trần, Khôn, Tê, vốn không phải là người ở Thành Hải Bình.”
“Ba nhà từng sống ở một tòa thành rất xa xôi, xa xôi đến mức các vị tổ tiên cũng không nhớ để ghi lại tên của nơi đó, chỉ biết rằng, vì nội chiến riêng của từng nhà lan đến cả ba gia tộc, rồi bùng phát thành hận thù không thể hòa giải, dẫn đến việc tòa thành này bị hủy diệt.”
“Sau đó, ba nhà bị lưu đày, đi đến nơi cực Nam để trấn thủ mà chuộc tội. Ba nhà xây dựng lại từ đầu, dần dần phát triển gia tộc, rồi kéo cả thành phát triển theo, tính từ thời điểm ghi trong những trang giấy đầu tiên của lịch sử gia tộc, đã qua hơn bốn trăm năm rồi.”
“Cũng vì quá khứ như thế, con mới thấy đấy, cả ba nhà chúng ta đều theo tôn chỉ nước giếng không phạm nước sông, cùng nhau phát triển. Trong gia tộc cũng cấm nội đấu người sống ta chết, mọi chuyện đều phải là cạnh tranh công bằng, nếu sai phạm, lập tức bị đuổi khỏi gia tộc.”
“Có đôi khi, ta cưỡi Hoàng Chân Điểu du ngoạn qua vài tòa thành khác, nhìn những gia tộc trong thành cười nói trước mặt, nhưng sau lưng lại đâm chọt lẫn nhau, nên dù những gia tộc đó tồn tại lâu hơn chúng ta, nhưng nhìn chung thì vẫn không phồn thịnh bằng.”
“Vậy nên, ngay tại đây, ta dạy con điều đầu tiên khi ra thế giới ngoài kia, cũng là điều quan trọng nhất. Dù con có độc hành, hay đi cùng huynh đệ, bằng hữu, hãy luôn luôn nhớ lấy, chớ đâm sau lưng người, chớ vì danh vì lợi mà hại người, nhìn tương lai gần thì rất sáng, nhưng nhìn tương lai xa thì rất tối, bởi cuối cùng, người chịu thiệt, cũng chỉ là con mà thôi.”
“Điều thứ hai, dù con không có tâm hại người, nhưng phải có tâm phòng người, con không đâm người khác, không có nghĩa là người khác không đâm con. Hãy nhớ, dù chuyện gì xảy ra, nên giữ lại một chút sự đề phòng, bằng hữu sinh tử, đôi khi còn vì lợi ích to lớn mà hóa nhạt như nước, huống chi, là quen biết thông thường.”
“Điều thứ ba, cũng là điều quan trọng thứ nhì. Ra ngoài đó, con có hại người, hay giết người, hay cướp của, hay làm chuyện tốt,… dù tốt hay xấu, cũng đừng bao giờ nói ra, con có liên hệ với Trần gia ở Thành Hải Bình. Một khi con bước chân ra khỏi Trần gia để ngao du, con không còn là người của Trần gia nữa, Trần gia… cũng sẽ không phiền đến con.”
…
…