Chương 45. Sao lại ở đây?
Nhìn bóng lưng Trần U dần khuất sau cánh cửa, đôi mắt Tê Linh Sương cũng đỏ lên, lần này, bà khóc thật sự, khóc rất đau lòng, khóc lê hoa đái vũ, và Trần Văn Tự lập tức bước đến, dùng bờ vai cho bà một điểm tựa, để bà khóc cho vơi hết cảm xúc trong lòng.
Trần Văn Giải nhìn hai phong thư của hắn với đôi mắt suy tư, sau đó, ông liền mở ra xem, không xem thì thôi, vừa xem liền giật mình, cười mắng:
“Thằng nhỏ này, giấu cũng đủ sâu, biết vậy không cho nó đi rồi.”
Nghe ông mắng, Tê Linh Sương dần ngừng khóc, cùng ba người kia nhìn sang với vẻ tò mò, thế là ông liền truyền linh lực vào hai lá thư, phân biệt ném cho Trần Văn Tự và Trần Tôn, và khi đọc xong, cả hai cũng giật mình, kinh ngạc đến ngây người.
Trần Văn Tự lập tức thả tay khỏi eo Tê Linh Sương, tức tốc chạy về tòa lâu của ông, khuôn mặt rạng rỡ treo nụ cười cực kỳ vui sướng, thầm nghĩ phải nhanh nhanh chuẩn bị thăng phẩm cho sủng thú.
Trần Tôn cũng tức tốc chạy về trạch viện, kéo Diệp Đường Lang đang ngủ say xuống sân mà chỉ đạo nó rèn luyện.
Tê Linh Sương và Trần Bảo không hiểu chuyện gì, đứng ngơ ngơ ngác ngác một lúc rồi mới dùng ánh mắt dò hỏi Trần Văn Giải. Ông vuốt râu cười cười, nói:
“Thằng nhóc giấu thân phận Dưỡng Thú Sư, hai lá thư của nó, một lá ghi phương pháp thăng phẩm cho Hỏa Tê Xà, một lá ghi phương pháp học Thú Kỹ mới cho Diệp Đường Lang.”
“Im ắng một thời gian rồi nên ta suýt quên mất, hồi còn nhỏ, nó từng là quái tài nổi danh khắp thành, Dưỡng Thú Sư, Dưỡng Thú Sư, ài ài, đúng là Trần gia ta qua nhỏ, không chứa nổi con Chân Long này, ha ha.”
Ông vuốt vuốt râu mà cười thật lớn, thật thoải mái, sau đó quay người, đi bộ thong dong về lại Cổ Viện, để lại Tê Linh Sương và Trần Bảo đứng như hai con người tuyết trong làn gió ren rét.
Một lúc sau, Trần Bảo chợt lên tiếng với vẻ ngơ ngơ:
“Mẹ, con… cũng muốn một lá thư như vậy.”
Bà gật đầu, ngơ ngơ đáp:
“Để… mẹ đi bắt tên tiểu quỷ kia về đây. Dám dấu cả mẹ… đáng đánh.”
Dù nói như vậy nhưng bà vẫn không có hành động gì, chỉ đứng mà nói thôi.
Ngó qua trạch viện của Trần U.
Những nha hoàn, Hộ Vệ, đầu bếp trong trạch viện đang khom mình đứng trước một người trung niên mặc áo ấm phủ kín thân, chính là người quan sát của trạch viện.
Người quan sát nhìn qua một lượt, thấy mọi người đã đến đủ liền lên tiếng với giọng hơi trầm:
“Nhị thiếu gia đã rời đi, người có nhờ ta phân phát món quà nhỏ cho tất cả mọi người trong trạch viện này, mỗi người được lãnh một trăm kim đồng, theo thứ tự mà bước lên nhận quà.”
…
…
Bước qua cánh cửa, Trần U thấy bên ngoài đã có một con Hoàng Mã đứng chờ ở đó. Từ bây giờ, hắn muốn đi đâu, muốn về đâu, là do bản thân quyết định.
Ném Huyết Côn và tay nải vào Túi Trữ Vật, hắn tháo dây cương rồi leo lên Hoàng Mã, điều khiển nó chạy về Phủ Thành Chủ ở khu vực phía Nam.
Từ Thành Hải Bình đến Thành Hải Sa là một quãng đường dài, muốn đi nhanh, chỉ có thể dùng Tứ Dực Quy Điểu để di chuyển.
Tứ Dực Quy Điểu, từ điểu thể hiện nó là chim, nhưng cũng không giống chim lắm, bởi thân nó như rùa, với bốn chân thay bằng bốn cánh lớn, vậy nên mới có thể bay được.
Đến thời điểm trưởng thành, kích cỡ của loài ma thú này sẽ đạt mức từ lớn đến rất lớn, nên người ta thường xây trên lưng của nó những căn nhà, tòa lâu,… phù hợp với kích cỡ của nó, để có thể ăn, ngủ, nghỉ khi nó bay.
Nó có điểm giống và khác so với Lực Ngưu, Hoàng Mã,… Về điểm giống, nó không cần Sủng Thú Sư thu phục, được nuôi và huấn luyện từ nhỏ, chuyên dùng cho mục đích vận chuyển, di chuyển đường xa.
Về điểm khác, khi tức giận, Lực Ngưu và Hoàng Mã có thể tấn công người hay vật khác, còn nó lại chẳng có khả năng tấn công, cảm xúc bản năng chỉ có vui và sợ hãi, với lại, số lượng của chúng cũng khá ít nên được quản lý rất nghiêm ngặt.
Ở Thành Hải Bình, chỉ có Phủ Thành Chủ mới có đặc quyền nuôi dưỡng loài ma thú này, chuyên dùng cho việc chuyên chở những đại nhân vật đi đến nơi khác, với thân phận Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao, Trần U cũng là một đại nhân vật rồi, hoàn toàn có thể nhờ giúp đỡ.
Một đường đi thẳng đến Phủ Thành Chủ, cảm nhận đầu tiên của hắn về nơi này không phải sự xa hoa, to lớn như ba gia tộc, mà là sự vững trãi, kiên cố, an toàn.
Toàn bộ Phủ được xây từ loại đá dùng làm tường thành, kiến trúc cao nhất có dạng tháp, dính sát và cao hơn tường thành mấy chục thước, đứng trên nóc có thể nhìn ra Đại Hải, hoặc nhìn hơn một nửa quang cảnh của thành.
Dừng trước cửa lớn, Trần U nhảy xuống Hoàng Mã, vỗ mạnh vào mông cho nó chạy về Trần gia, nhiệm vụ của nó đến đây là đã xong.
Một trong các Hộ Vệ canh cửa bước đến, mặt giáp đen, tay cầm trường đao, thấy trên ngực hắn có hai huy hiệu liền chấp tay, hỏi với giọng điệu cung kính:
“Xin hỏi, người đến có phải là thiếu gia Trần?”
Hắn gật gật đầu:
“Chính là ta.”
Hộ Vệ lập tức làm hành động mời:
“Mời ngài vào trong, Thành Chủ và đại nhân Khương đang chờ ạ.”
Nói xong, Hộ Vệ liền vẫy vẫy tay ra hiệu cho phía trên, theo đó, cửa lớn nặng nề từ từ mở ra, rồi Hộ Vệ dẫn đường cho hắn đi đến đại sảnh tiếp khách của Phủ.
Thành Chủ Huých Phá Quy và Khương Uân đang uống trà, nói chuyện phiếm, thấy hắn bước vào, cả hai liền đứng dậy, bước đến đón hắn.
Hắn chấp tay, cúi lưng nhẹ:
“Vãn bối Trần U, xin chào hai vị tiền bối, đã phiền hai vị tiền bối chờ lâu.”
Huých Phá Quy nhìn hắn từ trên xuống dưới, chợt cười lớn:
“Ha ha, đời này của Trần gia đúng là có phúc, một thế hệ ba Sủng Thú Sư đã đành, một người còn có sủng thú Huyền Phẩm, một người là anh kiệt, mới mười lăm tuổi đã là Dưỡng Thú Sư bát cấp, lão già Văn Giải kia, chắc ngủ ngon còn phải bật dậy mà cười mất.”
Hắn cười cười, khiêm tốn đáp:
“Thành Chủ quá lời ạ, chỉ là vãn bối may mắn, may mắn mà thôi.”
Ông lắc lắc đầu, vỗ vỗ vai hắn:
“May mắn cũng là một loại thực lực, nào, đến ngồi xuống uống trà.”
Nha hoàn lập tức bước ra, rót cho ba người ba ly trà nóng, cả ba chưa kịp uống thì một hắc y nhân bỗng ‘rơi xuống’ từ trần nhà, đáp ngay bên cạnh Huých Phá Quy rồi kề miệng sát tai ông, nói nhỏ, và rồi, khuôn mặt đang vui vẻ của ông chợt thu lại, lông mày nhíu chặt, gật đầu thì thào ‘đã biết’.
Chờ hắc y nhân rời đi, ông liền chấp tay, tỏ vẻ ngại ngùng:
“Xin lỗi hai vị, ta không đón tiếp chu toàn được, đang có một con Hải Thú Thất Cấp tấn công thuyền ngư dân, ta phải đi viện trợ.”
Ông đưa cho hắn một cái hộp gỗ, nói:
“Quà gặp mặt nho nhỏ của ta, tiểu hữu đừng từ chối, chúc tiểu hữu lên đường bình an, Tứ Dực Quy Điểu đã chuẩn bị sẵn sàng, mong tiểu hữu thông cảm.”
Thấy Trần U và Khương Uân cùng lắc lắc đầu thể hiện không có việc gì, ông chấp tay chào rồi tức tốc phóng ra ngoài, chưa đến hai giây đã biến mất trong tầm mắt của hai người.
Hắn chuyển mắt nhìn vào hộp quà, liền mở ra xem, món quà là một viên Minh Châu rất sáng, sáng đến nổi dù hiện tại đang là ban ngày, ánh sáng của nó vẫn soi rọi khắp sảnh phòng.
– Minh Châu của ma thú Đăng Tráo Ngư phẩm chất Thống Lĩnh, có thể chiếu sáng một vùng lớn trong biển sâu tăm tối.
Đây là thông tin mà Tiên Thú Điển cấp cho, quả là một món quà vừa giá trị, vừa có rất nhiều chỗ dùng đến trong hành trình sắp tới.
Nhét hộp gỗ vào ngực áo, hắn chấp tay về hướng Khương Uân, cúi đầu:
“Cảm tạ tiền bối đã giúp đỡ vãn bối liên hệ với Thành Chủ.”
“Cảm tạ gì chứ, chút chuyện nhỏ mà thôi, Thành Chủ cũng đi rồi, ta không làm chậm trễ tiểu hữu nữa, đây là một quà nhỏ của ta, chúc tiểu hữu lên đường bình an.”
Thấy hắn nhận món quà bằng hai tay, ông liền gật gật đầu, nói lời chào rồi quay người bước ra ngoài, nhưng không ra cửa lớn mà đi về hướng khác.
Hắn mở món quà, trong hộp có hai hạt giống, mỗi hạt có hai màu, một bên đỏ, một bên lam.
Đôi mắt hắn mở to, biểu cảm ngạc nhiên, không ngờ, Khương Uân lại sở hữu thứ này, lại còn tặng miễn phí cho hắn.
Đây là hạt giống của Nhiệt Hàn Liên, một loại hoa có hai đặc tính trái ngược trên thân. Hoa này rất khó trồng, bù lại, nó có công dụng rất đặc biệt, đó là khả năng ổn định sự cuồng loạn của ma thú, nhất là những ma thú nổi điên do sở hữu hai đặc tính hay hệ đối nghịch nhau.
Những ma thú sinh ra đã có hai hệ đối nghịch sẽ không xuất hiện vấn gì vì huyết mạch của chúng đã cân bằng tất cả, còn những ma thú không dùng Giác Tỉnh Thạch mà thức tỉnh thêm hệ đối nghịch thường rất dễ xảy ra trạng thái phát điên.
Lúc này, chỉ cần ăn Nhiệt Hàn Liên, trạng thái phát điên sẽ lập tức biến mất, hai đặc tính cũng được cân bằng ổn định, nên giá trị của món quà này, không cần phải bàn.
Hắn không biết cách trồng Nhiệt Hàn Liên, nhưng hắn biết một người có thể trồng được nó, đáng tiếc, người này không ở Đảo Kinh Nam, muốn gặp, còn rất lâu, rất rất lâu.
Cất hai món quà vào Túi Trữ Vật, hắn dời bước ra bên ngoài sảnh, một nha hoàn đang đứng đợi liền dẫn hắn đi đến chỗ nuôi dưỡng Tứ Dực Quy Điểu.
Chỉ là, khi đến nơi, một trung niên liền bước ra chào, tỏ vẻ xin lỗi:
“Xin lỗi đại nhân, Tứ Dực Quy Điểu đã sẵn sàng, nhưng hiện tại, trên đường đi đang có bão tuyết lớn, dự kiến qua bốn giờ nữa mới tan. Kính mong đại nhân vào phòng chờ nghỉ ngơi, khi nào có thể di chuyển, tôi sẽ lập tức báo lại cho người.”
Hắn không làm khó, giọng ôn hòa:
“Không sao, không sao, mọi người cứ xem xét cẩn thận, ta chờ được.”
“Cảm tạ đại nhân, mời người ạ.”
Trung niên dắt hắn vào phòng chờ cách đó không xa, với nước trà nóng và một dĩa mứt đã chuẩn bị sẵn. Khi hắn ngồi vào ghế thì trung niên cũng xin phép rời đi.
Cốc cốc cốc…
Vừa uống một ngụm trà, còn chưa kịp cắn miếng mứt thơm, hắn bỗng nghe được tiếng gõ cửa với tiết tấu hơi nhanh, liền nói vọng ra:
“Có chuyện gì?
Giọng nữ nhân từ bên ngoài truyền vào:
“Thưa đại nhân, Phủ Thành Chủ có chuẩn bị chút thức ăn nhẹ, không biết, ngài có muốn dùng không ạ?”
Giọng nói này hơi the thé, khó nghe, nhưng hắn lại cảm thấy có chút chút quen thuộc, mà, hắn cũng chẳng suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt đầu, gọi vào là biết:
“Vào đây đi.”
Cửa lớn bị đẩy vào vang lên tiếng cạch, một nữ nhân mặc y phục nha hoàn nhấc chân bước qua chặn cửa, đánh mông, đánh eo mà bước về phía hắn.
Nhìn nàng ta, hắn rất kinh ngạc, hỏi:
“Sao nàng lại ở đây?”
…
…