Chương 42. Cuồng nhiệt.
Thoát ra những suy nghĩ nội tâm, đôi mắt Tô Khuynh Thành dần dần có thần trở lại.
Nàng nhìn về phía Trần U, thấy hắn còn đang cùng sủng thú tu luyện thì nở nụ cười đắng lòng rồi nhanh chóng thu lại. Nàng đứng dậy, phủi phủi những bông tuyết dính trên tóc và y phục, đi đến nhặt áo khoác bị hắn ném sang một bên lúc nãy, phủi phủi rồi treo trên tay.
Sau một lúc khá lâu, hắn từ từ mở mắt, thở ra làn khói trắng từ miệng rồi dừng việc vận chuyển Linh Pháp. Tiểu Tiểu cũng mở mắt, thi triển Cách Linh để dừng việc linh lực ùa vào cơ thể.
Cảnh giới của hắn đã thăng lên Dẫn Linh sơ kỳ, thiếu một chút nữa là vào trung kỳ, còn Tiểu Tiểu thì bước vào Trung Bát Cấp.
Hắn đứng lên, phủi phủi y phục, đầu tóc rồi mở không gian sủng thú, bảo Tiểu Tiểu vào trong.
Thấy hắn đã tỉnh lại, Tô Khuynh Thành lại thể hiện tư thái quyến rũ, bước từng bước kiêu sa đến chỗ hắn, mặc kệ xuân sắc còn đang phơi bày phía bên phải ngực áo.
Đến trước mặt hắn, nàng nở nụ cười thật tươi, giọng gợi cảm mê người:
“Đệ đệ tỉnh rồi à? Để tỷ tỷ chờ lâu quá nha, hì hì. Nào, hai người chúng ta tiếp tục chuyện dang dở nào.”
Nàng thả áo khoác xuống nền tuyết, choàng hai cánh tay thon qua cổ, thổi hơi thơm vào mặt hắn.
Món hàng mà Tô Toàn từ bỏ, hắn ta sẽ không bao giờ nhận lại nữa, nàng chỉ còn cách phải dụ dỗ được Trần U, nếu không, để chuyện này đến tai đám lão già kia, bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ rằng nàng đã ‘đắt tội’ với hai bên, từ đó chèn ép nàng để thể hiện sự ‘xử phạt’ hoặc là lôi đầu nàng đến hai gia tộc để nhận lỗi, thậm chí là tống nàng đi như con ở hết giá trị, hoặc là, sẽ bán nàng đi như một món hàng để kiếm lại chút vốn liếng.
Trông thái độ của Tô Khuynh Thành như vậy, ánh mắt Trần U nhìn nàng càng lắm cảm xúc phức tạp. Nữ nhân này, hắn muốn không? Chắc chắn là hắn muốn, nhưng…
Không có nhưng nhị gì hết. Chẳng phải ngươi ngạo mạn sao? Chẳng phải ngươi mạnh mẽ sao? Chẳng phải ngươi rất tự tin sao? Muốn một nữ nhân bình thường như nàng mà cũng nhưng này, nhưng nọ? Thôi, về Trần gia, tiếp tục làm Nhị thiếu gia, chăn êm, nệm ấm của ngươi đi.
Đôi mắt hắn bỗng mở lớn, biểu cảm tươi sáng như vừa tỉnh lại từ trong mộng. Đúng vậy, hắn có Linh Pháp tốt nhất, có rất rất nhiều Linh Nhân Kỹ, có sủng thú Đế Vương hệ Tiên, luyện Linh Đơn nhanh và dễ như trở bàn tay.
Vậy, sao hắn… không mang theo Tô Khuynh Thành cơ chứ?
Hắn có thể bồi dưỡng nàng thành Võ Sư không kém ai, thậm chí biến nàng thành Sủng Thú Sư Sinh Tử Khế. Hắn có Tiên Thú Điển, hoàn toàn tự tin sẽ bồi dưỡng sủng thú của nàng trở nên rất mạnh mẽ.
Đúng rồi, là do trước kia, trước kia, hắn quá cô độc, một thân một mình suốt trăm năm đã làm tâm trí hắn như mê muội, luôn luôn né tránh những chuyện như thế này.
Có lỗi thì xin, có sai thì nhận, hắn không phải kiểu người cứng miệng, thích ra vẻ ngầu ngầu, lạnh lùng, âm thầm dùng hành động gì đó để thay cho việc nhận sai.
Sự phức tạp trong mắt hắn biến mất, nhìn nàng với đôi mắt ôn hòa, giọng ngượng ngùng mà chân thành:
“Ta… rất xin lỗi.”
Nhìn ánh mắt, nghe giọng nói của hắn, nàng bỗng trở nên hốt hoảng. Cuộc đời nàng, đã từng thấy qua ánh mắt? Nghe qua giọng nói chân thành như vậy chưa? Có chăng, chỉ là ánh mắt yêu thương đến từ Tô Biên và Khương Uân mà thôi.
Tim nàng chợt đập mạnh và nhanh, tư thái quyến rũ dần biến mất, thay thế bằng vẻ mặt nhu hòa, mệt mỏi. Nàng đưa tay vuốt tóc mai của hắn, lắc lắc đầu:
“Xin lỗi gì chứ? Có trách thì chỉ trách bản thân ta quá yếu đuối mà thôi.”
Nàng nói với hắn, nhưng cũng đang tự nói với chính bản thân. Phận làm kiến, sao dám trách trời chứ?
Bất chợt, nàng lại chuyển về tư thái quyến rũ, dí dí ngón tay lên trán hắn, cười hì hì:
“Đệ đó đệ đó, làm tim tỷ đập nhanh biết không? Đến mức này rồi, đệ phải chịu trách nhiệm đó.”
Hắn vòng đôi tay ôm lấy eo thon, siết chặt nó và kéo nàng ép sát vào người, một lần nữa nói với giọng chân thành:
“Ta thật xin lỗi vì những chuyện vừa xảy ra, cô… tỷ có muốn ta đền bù không?”
Nàng lại che miệng cười khẽ, đưa tay trái chạm lên lồng ngực săn chắc của hắn, ừm nhẹ, nói lời thật lòng bằng giọng trêu ghẹo:
“Hi hi, tất nhiên là tỷ muốn rồi. U đệ à, tỷ không muốn bị bán nữa đâu, đệ đền bù bằng cách lấy tỷ đi, tỷ mới không bị bán nữa.”
Hắn gật đầu mà chẳng chút nghĩ ngợi:
“Ta sẽ lấy tỷ, bảo hộ tỷ, đồng thời mang tỷ du ngoạn thế giới ngoài kia, thăm thú cảnh sắc, sẽ không gò bó ở trong tòa thành nhỏ bé này nữa.”
Cơ thể nàng rung nhẹ, trái tim đập rất mãnh liệt, lời nói này, thật sự có sức hấp dẫn vô cùng với nàng. Có người bảo hộ, có người dẫn dắt, đi ra thế giới ngoài kia,… đó luôn là ước mơ sâu thẳm trong trái tim nàng.
Thế nhưng, nàng dằn lòng lại, tỏ vẻ lả lơi, cười nói:
“Ây da, lời nói này của đệ rất hấp dẫn nha, tỷ tỷ động lòng rồi nè, nhưng mà, lời nói của nam nhân, khó tin lắm, đệ cùng tỷ qua nói chuyện với tộc lão đi, tỷ mới tin tưởng được, hì hì.”
Nghe những lời vui đùa nhưng mang ẩn ý đau lòng đó, hắn dời tay lên, vỗ về tấm lưng yếu đuối vờ như mạnh mẽ của nàng, nhìn vào đôi mắt phượng ẩn giấu sự u sầu kia:
“Ta nói thật, không phải chuyện đùa, Trần U ta nói được làm được, không có gạt tỷ.”
Nhìn ánh mắt nghiêm túc của hắn, cảm giác vỗ về ấm áp từ lưng truyền tới, nụ cười lả lơi của nàng chợt thu lại. Nàng hít vào một hơi thật căng phổi, lần đầu tiên dùng giọng chân thành để hỏi người khác trong cuộc đời:
“Thật chứ?”
Hắn không nói lời gì hoa mỹ cả, chỉ đáp lại bằng tiếng ừm cùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc kia.
Tô Khuynh Thành không biết Trần U có thực hiện được hay không, nhưng, ngay lúc này, tại giờ phút này, nàng nguyện tin tưởng hắn.
Cảm xúc, tâm tư đã kìm nén quá lâu, trái tim yếu đuối của nữ nhân đã không thể giữ được, bây giờ…
Vỡ òa.
HU HU HU…
Đôi mắt Tô Khuynh Thành nhòe đi, lệ tuôn như cơn mưa mùa Hạ, dựa đầu vào lồng ngực rắn chắc của Trần U mà òa khóc nứt nở, dùng cái khóc để giải tỏa hết mọi thứ.
Hắn vỗ nhẹ lên lưng nàng, để cho nàng khóc lớn, khóc thật thoải mái, khóc đi, khóc thật nhiều, lòng sẽ càng nhẹ, tâm cảnh sẽ được giải.
Một lúc sau, khi hắn đang tập trung vỗ về thì nàng bỗng ngước mặt lên, ngay lập tức môi áp môi, trao cho hắn nụ hôn nồng nhiệt. Môi lưỡi hai người quyện vào nhau, vị đắng chát, mằn mặn từ nước mắt của nàng theo môi son mà chuyển qua cho hắn cảm nhận.
Hai người ngã xuống nền tuyết, hôn nhau cuồng nhiệt, hắn đưa tay vào váy áo, nhào nặn đôi tuyết sơn lớn mà bàn tay không thể nắm hết được một nửa kia, quả thật rất mềm, rất mịn, rất tuyệt.
Từ cuồng nhiệt, nụ hôn của cả hai chuyển sang điên cuồng, lăn qua lăn lại trên nền tuyết, lúc thì nằm trên, lúc thì nằm dưới, mãi một lúc lâu mới chịu dừng rồi tách ra.
Tô Khuynh Thành gối cằm lên cánh tay đặt ngang ngực Trần U, đầu tóc rối như tơ vò, dính đầy tuyết trắng, ngọn tuyết sơn bên phải đã hoàn toàn lộ ra bên ngoài, nhưng nàng không quan tâm, như một đứa trẻ mà nhìn chăm chăm mặt hắn, lấy ngón tay ngõ ‘cóc cóc’ lên ngực hắn.
Nhìn ngọn tuyết sơn bị lộ ra kia, hắn liền cầm nó nhét vào lại nội y của nàng, cười mắng:
“không sợ bị người ta nhìn sao?”
Nàng cười hì hì, nụ cười không còn vẻ quyến rũ nào nữa:
“Ở đây không có Hộ Vệ đi tuần, có chăng chỉ là nha hoàn bắt gặp mà thôi, nữ nhân nhìn nữ nhân, có gì đâu mà phải sợ?”
Hắn lắc lắc đầu chịu thua, dời tay phải từ eo nàng xuống dưới, vỗ nhẹ lên bờ mông căng nẩy, ngước mắt nhìn trời, cảm nhận hơi ấm và hương thơm từ mỹ nhân trên người, trong đầu thầm sắp xếp, tính toán cho nàng.
Nàng mặc kệ, nhìn hắn với vẻ rất trẻ con, nghiêng đầu qua lại, suy nghĩ một số chuyện vu vơ.
Một lúc sau, nàng lại chuyển về tư thái quyến rũ, chủ động hôn lên môi hắn, đồng thời đưa tay xuống phía dưới.
Hắn liền ngăn nàng, mắng:
“Đừng làm rộn, bây giờ theo ta đi gặp trưởng bối của Tô gia.”
Nàng vẫn không nghe, cố vươn tay bắt được phía dưới, thế là hắn liền đáp trả bằng cách bóp mạnh tuyết sơn, khiến nàng kêu a, nhìn hắn đầy u oán rồi rút tay lại, đứng dậy chỉnh đầu tóc rối.
Hắn cũng đứng lên, chỉnh lại y phục, đầu tóc, sau đó cả hai cùng khoác áo ấm, một là đế giữ ấm, hai là để che đi những vết cào xé trên quần áo, trên cơ thể lúc nồng nhiệt kia.
Nàng nhặt mảnh y phục ở ngực áo bị hắn xé lúc đầu, cất vào người rồi cùng hắn tay trong tay đi về phía Tô gia.
…
…
Bước vào Tô gia, điều đầu tiên Trần U ấn tượng là rất rất nhiều xe hàng, có xe dùng Lực Ngưu kéo, có xe dùng Hoàng Mã, và cả những chú chim truyền tin lượn lờ khắp không trung.
Tô gia không có Sủng Thú Sư tọa trấn nên tổng thể kém xa ba gia tộc, nhưng, dù gì cũng là gia tộc Thương Nhân giàu có, Phủ Đệ cũng khá là rộng lớn, xa hoa.
Khi cả hai bước vào, cũng là lúc tộc lão Tô gia đưa tiễn Tô Toàn lên xe.
Nhìn Trần U và Tô Khuynh Thành tay trong tay, trong lòng Tô Toàn thầm hô may mắn, may mắn y không làm gì quá trớn, còn việc ôm eo, chắc không đến nỗi bị vị đại nhân trẻ tuổi này ghim trong lòng chứ nhỉ?
Đám tộc lão cũng nhìn về phía hai người, trên mặt không có biểu hiện tiêu cực mà toàn là vui vẻ, dù sao, Tô Toàn đã phân phó, nhường Tô Khuynh Thành cho Trần U nhưng lợi ích vẫn giữ như cũ, việc ‘ăn’ hai phía thế này, bọn họ cầu còn không kịp nữa là.
Tất nhiên, lòng người khó đồng, có một vài lão già thầm tiếc nuối, nếu Trần U không nhận Tô Khuynh Thành, bọn lão có thể thực hiện các tính toán, kiếm thêm một bút lợi không nhỏ trong bóng tối, đáng tiếc, đáng tiếc.
Tô Toàn bước đến trước mặt Trần U, biểu hiện như chẳng quen chẳng biết, chẳng có chút quan hệ nào với Tô Khuynh Thành, cười nói:
“U đệ, ta phải tranh thủ đi, hẹn mùa Xuân gặp đệ ở Thành Hải Cương, cùng nhau uống Hoa Tửu hảo hạng ta cất giấu bấy lâu, ha ha.”
Hắn mỉm cười, chấp tay chào lại:
“Chắc chắn ta sẽ đến, uống cho say, đến khi nào Toàn huynh gục mới thôi, ha ha.”
“Ha ha, được, được, ta chờ đệ chuốc say.”
Tô Toàn cười lớn, lúc này mới quay qua gật đầu chào Tô Khuynh Thành, cái chào xem như xí xóa chuyện đã qua rồi nhanh chóng lên xe, khởi hành ra lộ lớn.
Đám tộc lão Tô gia bước đến chỗ Trần U, nhìn y phục Dưỡng Thú Sư cùng huy hiệu Sủng Thú Sư, trong lòng thầm than thở, sao Tô gia không có thiếu niên anh kiệt như vậy chứ?
“Mời đại nhân vào trong.”
Tô Quan Ninh, tộc lão địa vị cao nhất của Tô gia làm hành động mời với sự kính trọng. Dù hắn chỉ là hậu bối, nhưng hai danh hiệu trên người hắn dư sức lấn ác địa vị bọn họ, sao bọn họ dám xưng hô bừa bãi chứ?
“Mời các vị trưởng bối.”
Hắn mời lại với giọng ôn hòa rồi cùng nàng bước vào đại sảnh. Hắn ngồi ở ghế đầu phía tay phải gần ghế chủ vị, nàng ngồi kế bên hắn, đám tộc lão ngồi theo thứ tự, sau đó nha hoàn xuất hiện, rót trà cho mọi người.
Trần U mở lời trước:
“Các vị trưởng bối, chắc có lẽ Toàn huynh đã nói chuyện với các vị rồi, vãn bối cũng không nói nhiều thêm. Từ nay về sau, Khuynh Thành là nữ nhân của vãn bối, vì để cảm ơn Tô gia đã chăm sóc nàng thời gian qua, vãn bối sẽ về nói chuyện với trưởng bối trong nhà, hai nhà chúng ta sẽ hợp tác sâu thêm một chút.”
…
…