Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-ben-tren-buc-giang-niem-thu-tinh-cao-lanh-giao-hoa-hoi-han.jpg

Ta Bên Trên Bục Giảng Niệm Thư Tình, Cao Lãnh Giáo Hoa Hối Hận

Tháng 1 23, 2025
Chương 711. Tương lai là thuộc tại chúng ta! Chương 710. Mới phú hào bảng, đi thăm
lang-tieu-tien-toc

Gia Tộc Tu Tiên: Từ Linh Thực Phu Bắt Đầu

Tháng 2 7, 2026
Chương 1831: Ác độc kế hoạch Chương 1830: Hắc Xà Quỷ Quân (ban đêm còn có)
014732ad0d47c71e544c91e9e6199d3c

Cái Này Chủ Bếp Sẽ Ma Thuật

Tháng 1 16, 2025
Chương 151. Đại kết cục, về nước Chương 150. Hợp tác
bi-ma-nu-phu-the-sau-do-ta-tro-thanh-ngoai-vong-phap-luat-cuong-do.jpg

Bị Ma Nữ Phụ Thể Sau Đó, Ta Trở Thành Ngoài Vòng Pháp Luật Cuồng Đồ

Tháng 1 17, 2025
Chương 698. Nhuận ra phiến thiên địa này Chương 697. Hỏa hoa cũng là hoa
truong-sinh-vo-dao-theo-thai-cuc-duong-sinh-cong-bat-dau

Trường Sinh Võ Đạo: Theo Thái Cực Dưỡng Sinh Công Bắt Đầu

Tháng mười một 26, 2025
Chương 938: Phiên ngoại ba Cố An thiên (2) Chương 938: Phiên ngoại ba Cố An thiên (1)
thanh-duong.jpg

Thánh Đường

Tháng 1 30, 2025
Chương 976. Một bắt đầu khác Chương 975. Thống trị
trong-sinh-2008-canh-hoa-dem-mua-xong-vao-nha.jpg

Trọng Sinh 2008, Cảnh Hoa Đêm Mưa Xông Vào Nhà

Tháng 2 7, 2026
Chương 480: Thăm hỏi, dòng người không dứt Chương 479: Hẹn gặp, nhìn trúng cái nào?
Hỏa Ảnh Biến Thân Hệ Thống

Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Tháng 1 16, 2025
Chương 907. Chương cuối Chương 906. Tiếng gáy kinh lôi
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 41.Lấy gì mà tỏ ra thanh cao chứ?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 41. Lấy gì mà tỏ ra thanh cao chứ?

Thấy thái độ Trần U như vậy, vẻ quyến rũ của Tô Khuynh Thành dần biến mất, xong, sau vài giây, nó đã quay trở lại. thậm chí còn mê người và phong tình hơn trước.

Nàng ta liền nâng váy đuổi theo hắn, sau đó ôm lấy cánh tay phải của hắn mà ép vào đôi tuyết sơn lớn, ép chặt đến nổi làm hai ngọn núi tách rời với nhau, quả là mỹ cảnh của đất trời.

Chỉ là, hắn không hề quan tâm, rút tay ra nơi đó với vẻ mặt chán ghét rồi đẩy vai Tô Khuynh Thành, khiến nàng bước lùi về sau, cách hắn một khoảng.

Thế nhưng, dường như nàng không để ý đến hành động, thái độ của hắn, che miệng khẽ cười rồi bước đến choàng hai tay qua cổ, ép sát bộ ngực lớn vào hắn, tư thái quyến rũ, nói:

“U đệ nha, hà cớ gì phải giận dỗi đâu? Tô Toàn đã bỏ tỷ rồi, chẳng lẽ, đệ cũng muốn bỏ tỷ sao? Tỷ thật đáng thương mà.’

Xong, nàng chợt kề môi sát tai hắn, thì thào:

“Tỷ và Tô Toàn mới gặp nhau sáng nay thôi, hắn lo bàn chuyện lợi ích với mấy lão già kia nên vẫn chưa làm gì tỷ đâu, chỉ ôm eo một chút trên đường đến, một chút xíu thôi, từ chỗ cổng đến đình.”

“Nếu đã có duyên gặp lại, vậy, hôm nay đệ không cần đến Tô gia làm gì, tỷ tự tiến cử cái chiếu, U đệ thấy sao?”

Nói rồi nàng đá mắt với hắn, co chân trái lên, cọ dọc theo đùi hắn, còn mở môi thở từng làn khói thơm vào mặt hắn.

Chách.

Thế nhưng, hắn lại thẳng tay đẩy nàng ra, tiện thể vung tay tát một cái bên má phải, giọng hờ hững:

“Tiện nhân.”

Tô Khuynh Thành đưa tay lên sờ má, cảm giác nóng rát từ nơi đó lan đến tận trong thâm tâm của nàng, nhưng, nàng vẫn cố nhịn, đè xuống tất cả cảm xúc tiêu cực mà cười nói phong tình với hắn:

“Ây da, sao đệ lại đánh tỷ? Thật đúng là thiếu niên mà, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả. Tỷ đã tuyển đệ rồi, nhưng đệ lại chẳng có chút động thái nào cả, sao lại trách tỷ được? Hì hì. Mà, cảm giác bị đệ đánh thật kỳ lạ, tỷ có một vài chỗ, nếu được U đệ đánh thì… hì hì…”

Trần U quay mặt đi, không để ý tới tiện nhân này.

Tính tình nàng ta lả lơi, đong đưa như vậy? Nói không làm gì với Tô Toàn, sao hắn có thể tin cho được?

Cái gì mà tỷ chọn đệ, tại đệ không nắm bắt? Chỉ là hắn chưa tìm ra cách sắp xếp, chứ đâu phải hắn không muốn? Vậy mà không ngờ, thời gian mới trôi qua chưa tới một tháng, tiện nhân này đã dụ dỗ được người khác.

Không được, tiện nhân này… là của hắn, là mỹ nhân mà kiếp trước hắn mong muốn nhưng phải cắn răng buông bỏ, kiếp này, tại sao phải buông, phải bỏ nữa?

Lao lên, thượng tiện nhân này chán chê rồi vứt. Hắn là Sủng Thú Sư mà, hắn có Tiên thú, hắn là Dưỡng Thú Sư, hắn có nhiều tri thức, hắn có nhiều kỳ ngộ, hắn sẽ trở thành cường giả, mà đã là cường giả thì không thiếu nữ nhân, vứt người này thì có người khác đến.

Hắn là Sủng Thú Sư, có ma thú hệ Tiên, là Phò Mã của Hoàng Triều, nữ nhân mà hắn muốn, chắc chắn phải thuộc về hắn, phải là của hắn, tiện nhân này… là của hắn.

Thượng nàng ta.

Thượng nàng ta…

Tâm trí Trần U dần bị những suy nghĩ đầy dục vọng chiếm trọn, đôi mắt hắn hằng lên tia máu, rồi chợt quay người lao đến Tô Khuynh Thành.

Nàng thấy hắn chạy đến, nhưng còn chưa kịp hỏi, kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị hắn bóp cổ, dùng tay còn lại lột áo khoác đỏ của nàng, quăng qua một bên rồi đè nàng xuống nền tuyết trắng.

Lúc này, bộ y phục lụa bóng màu đỏ, dán sát một cơ thể nở nang, quyến rũ, đập thẳng vào mắt hắn, làm hắn càng trở nên điên cuồng, nắm lấy cổ áo của Tô Khuynh Thành rồi… kéo mạnh.

Xoẹt.

Y phục bị xé rách kéo theo một mảng xuân sắc động lòng người, khiến hắn không kiềm được mà vươn tay, bóp mạnh tuyết sơn lớn của Tô Khuynh Thành, bóp mạnh, bóp rất mạnh, làm nàng cực kỳ đau đớn, đau đến ứa lệ, đôi mắt dần nhòa.

Xong, nàng vẫn cố nhịn đau, nhìn hắn với ánh mắt khêu gợi, nhưng, khi thấy đôi mắt đỏ ngầu kia, nàng giật mình, biểu cảm quyến rũ biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là sự sợ hãi kinh hồn như đang nhìn một con hung thú.

A.

Sức lực của hắn đặt trên tuyết sơn tăng mạnh, làm nàng hô lên đầy đau đớn, cảm giác tuyết sơn như sắp bị hắn bóp vỡ. Bỗng chợt, vào lúc này, một vòng tròn đỏ xuất hiện bên cạnh Trần U, Tiểu Tiểu đi ra từ nơi đó, không nói không rằng liền quất thẳng ba cái đuôi thật mạnh vào mặt hắn.

Hắn bị Tiểu Tiểu đánh văng, lăn long lóc trên nền tuyết tạo thành vết lõm dài. Cảm giác đau rát, nóng ran ở mặt và cái lạnh của tuyết làm hắn nhanh chóng tỉnh táo lại.

Hắn giật nảy mình rồi ngồi đó ngơ ngác, không ngờ, cái ý chí, cái tâm cảnh mà hắn trui rèn, tự tin vững như bàn thạch, lại mong manh, yếu ớt đến vậy, còn do chính bản thân phá hoại.

Kiếp trước, hắn nghiến răng nhịn nhục đủ điều, bây giờ có cơ hội sống lại, làm lại, còn có cơ duyên Tiên Thạch, Phò Mã,… làm hắn trở nên cực kỳ tự tin, chỉ là, sự nhịn nhục kia đã tích tụ quá lâu, quá nhiều, dẫn đến sự tự tin đó chuyển thành ngạo mạn.

Những ngày qua, không gặp ai làm hắn giận, nên sự ngạo mạn này vẫn chưa thể hiện ra ngoài mà chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Thêm nữa, vì không muốn để mọi người phát hiện, hắn lại theo thói quen mà ‘nhịn’ nhịn tu luyện, nhịn luyện tập xả láng,… làm tâm cảnh càng méo mó. May mắn, hôm nay xảy ra chuyện này, hắn mới phát hiện kịp thời, một khi để bản thân lún sâu, lúc đó…

Trần U lập tức bảo Tiểu Tiểu thu hồi Cách Linh, cùng nhắm mắt ngồi trên nền tuyết, một người vận Kỳ Kỹ ổn định cảm xúc và tâm trí, một hồ gia tăng thực lực, sau đó cùng bắt đầu đột phá.

Không lâu sau, khí tức của cả hai đã kéo đến đỉnh cao của Cửu Cấp, rồi chọc thủng bức màn ngăn một cách nhẹ nhàng và tấn thăng Bát Cấp, vẫn còn đang tiếp tục tăng lên.

Tô Khuynh Thành ngồi bơ phờ trên tuyết, tóc tai và quần áo xộc xệch, nhìn Trần U cùng sủng thú của hắn, sau đó đôi mắt nàng dần mất đi tiêu cự, bắt đầu tự tiến vào thế giới nội tâm của chính mình, nhớ về quá khứ.

Nàng… là con gái của Cơ Kỹ.

Mẫu thân nàng sở hữu dung mạo tuyệt đỉnh, nên không khó để làm Cơ Kỹ đỉnh cấp của Nguyệt Lâu ở một tòa thành, dùng khuôn mặt, dùng giọng nói, dùng nụ cười,… để mua vui cho người ta.

Vào một ngày, người được một công tử thế gia chuộc thân, cưới về làm thiếp, nhưng, vào ban đêm trước cái ngày quan trọng đó, người bị một hắc y nhân lẻn vào cưỡng hiếp, mất đi tấm thân hoài bích.

Nghe tin người không còn trong trắng nữa, tên công tử kia liền hủy chuộc thân mà chẳng chút do dự, thậm chí còn đến tận Nguyệt Lâu mà tỏ vẻ kinh tởm, mắng nhiếc người.

Mẫu thân tiếp tục ở lại Nguyệt Lâu làm việc, nhưng lần này, người không được ‘bán nghệ không bán thân’ nữa mà bị bắt đi tiếp khách, rồi sau hơn nửa năm, người có mang, là nàng.

Chủ Lâu muốn người bỏ đi cái thai, vì theo quy định của Nguyệt Lâu, Cơ Kỹ hoài thai sẽ bị đá ra ngoài, tất cả tài sản kiếm được sẽ bị tịch thu, chỉ mang theo mỗi tấm thân, xem như ‘bù lỗ’.

Hiện tại, nàng đang sống trên đời, nên tất nhiên, mẫu thân không đồng ý, thế là, vào cái ngày trời Đông giá rét năm đó, người liền bị Chủ Lâu đá ra ngoài mà chẳng có chút thương tiếc.

Người vừa đói vừa lạnh, lang thang khắp nơi trong thành, trước khi kiệt sức thì may mắn gặp được Tô Biên.

Tô Biên là một trong các Trưởng Lão của Tô gia ở Thành Hải Bình, chịu trách nhiệm đi buôn bán khắp nơi, trước khi rời khỏi tòa thành thì bắt gặp mẫu thân.

Tô Biên cho mẫu thân ăn no, mặc ấm, cho mẫu thân đồng hành cùng đoàn buôn, và dĩ nhiên, không ai cho không ai thứ gì, cái giá mẫu thân phải trả là phục vụ cho Tô Biên.

Dung mạo mẫu thân quá đẹp, dù hoài thai nhưng vẫn khiến Tô Biên say đắm, trên đường đi, cả hai cùng nhau rất nhiều lần, mỗi lần, Tô Biên đều rất nhẹ nhàng theo yêu cầu của mẫu thân.

Theo đoàn buôn gần chín tháng, đi qua vài tòa thành, thấy được kha khá cảnh sắc nhân gian, cuối cùng, mẫu thân ‘chọn’ hạ sinh nàng trên đường băng qua sa mạc.

Tiếc là, nàng chưa kịp mở mắt nhìn mặt mẫu thân, người đã ra đi với nụ cười mãn nguyện ngay khi nghe tiếng nàng chào đời.

Tô Biên mang di thể mẫu thân đi thiêu, tránh thân xác người bị ma thú trong sa mạc nhắm nuốt, đồng thời, để những cơn gió sa mạc mang người đi ngao du theo ước nguyện.

Dù nàng không phải con gái của Tô Biên, nhưng ông lại rất yêu quý nàng, mang nàng về Tô gia ở Thành Hải Bình và nhờ gia tộc bồi dưỡng, cứ đầu Xuân sẽ về thăm một lần.

Vào năm 7 tuổi, nàng nhận được tin dữ, đoàn buôn của ông bị ma thú ở sa mạc tập kích, đã không may qua đời. Lúc đó, nàng muốn khóc lắm, nhưng nàng biết phận mình, bây giờ, nàng đã không còn ai kề cạnh, hậu thuẫn, nàng bắt buộc phải mạnh mẽ.

Sau một thời gian, người hầu đưa cho nàng một cái hộp gỗ, trong đó có quyển nhật ký nhỏ của ông, ghi lại mọi chuyện, và có một đoạn dây buộc tóc sờn cũ, là di vật duy nhất của mẫu thân, đã theo người từ lúc còn rất trẻ, bây giờ trao lại cho nàng.

Sau sự kiện đó, nàng luôn luôn cố gắng phấn đấu, biến bản thân trở thành một người có giá trị, vì nàng đã không còn Tô Biên chở che, trong gia tộc Thương Nhân chỉ nói chuyện lợi ích, kẻ không có giá trị, không mang lại giá trị, muốn sống an bình cũng khó.

May mắn là, nàng được kế thừa dung mạo của mẫu thân, càng lớn thì càng xinh đẹp, được Tô gia chú trọng bồi dưỡng thành người chủ trì Hội Đấu Giá. Nhờ nhan sắc, vóc dáng và tư thái quyến rũ, cùng đầu óc khá nhanh nhạy, những Hội Đấu Giá do nàng chủ trì lúc nào cũng đông đúc, giúp danh tiếng Tô gia càng tăng cao.

Người xưa có câu, cây cao thì đón gió, nàng cũng vậy, bị rất nhiều nữ nhân trong Tô gia ghen ghét, nhưng vì địa vị của họ không bằng nàng, nên chỉ có thể ghen ghét mà thôi.

Chỉ là, cách đây hai tháng, nhánh Tô gia của Tô Toàn gõ ý muốn liên kết trao đổi lợi ích với nhánh Tô gia bên này, đổi lại, nàng phải gã cho Tô Toàn với phận làm thiếp.

Đám nam nữ ghen ghét nàng nhân cơ hội này mà ‘bỏ đá xuống giếng’ hô hào đồng ý, đám Tộc Lão cũng cảm thấy hợp lý nên liền quyết định như vậy, chẳng cần hỏi qua ý kiến của nàng làm gì.

Vì đơn giản, nàng chẳng phải con cháu trong nhà, chỉ là một công cụ lợi ích của Tô gia mà thôi.

Lúc trước, nàng nói muốn gả cho Trần U là sự thật, không phải vì hắn là Sủng Thú Sư hay Dưỡng Thú Sư, hay là thiếu niên anh kiệt gì đó. Gả cho Tô Toàn cũng là gả, mà gả cho Trần U cũng là gả, chỉ khác nhau ở chỗ, một lựa chọn là nơi đất khách quê người, một lựa chọn là ở nơi nàng sinh sống suốt bấy lâu mà thôi.

Tiếc là, nàng ngồi chờ hơn nửa tháng ở Tô gia, nhưng vẫn không Trần U hay trưởng bối Trần gia đến ngỏ lời, nếu vậy, nàng chỉ còn một con đường duy nhất mà thôi.

Chuyện Tô Toàn không làm gì nàng, cũng hoàn toàn là sự thật, công việc hắn ta bận rộn, bàn chuyện làm ăn với mấy lão già kia xong mới tới nhìn mặt nàng, sau khi nghe nói nàng thân với một Dưỡng Thú Sư thì liền kéo nàng theo bái phỏng.

Có chỗ cần dùng nàng nên trên đường đi, ngoài ôm eo ra, Tô Toàn cũng không dám làm chuyện quá đáng, sợ ảnh hướng đến tâm trạng nàng, khiến Khương Uân chú ý thì lại hỏng bét.

Trần U nói nàng là tiện nhân, cũng không quá sai. Gặp người đàn ông nào, nàng cũng có thể thể hiện tư thái quyến rũ, tựa sát, dẫn dụ,… trừ việc sờ mó ra thì chẳng khác nào Kỹ Nữ trong Nguyệt Lâu cả.

Nàng có muốn làm vậy không? Không, chắc chắn là không, nhưng, nàng bắt buộc phải thể hiện như vậy, để không làm phật lòng đám nam nhân, để mang về lợi ích, để sống.

Nàng là phận nữ nhi yếu đuối, không chỗ dựa, cũng chẳng có ai thương, lấy gì… mà tỏ ra thanh cao chứ?

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mha-jjk-chuong-trinh-kham-pha-lich-su-co-gi-do-ki-la.jpg
Mha + Jjk: Chương Trình Khám Phá Lịch Sử Có Gì Đó Kì Lạ
Tháng 12 22, 2025
cua-ta-quy-di-nhan-sinh.jpg
Của Ta Quỷ Dị Nhân Sinh
Tháng 1 10, 2026
kim-lan-hung-manh.jpg
Kim Lân Hung Mãnh
Tháng 1 24, 2025
a734a65494905d839b1656f4a666dd59
Bạo Quân Phải Chết
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP