Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-cau-luyen-co-ta-co-the-thoi-dien-hop-luyen-lo-tuyen

Toàn Cầu Luyện Cổ: Ta Có Thể Thôi Diễn Hợp Luyện Lộ Tuyến

Tháng 10 25, 2025
Chương 595: Đại kết cục Chương 594: Thiên Diễn bốn chín, độn mất đi một
hinh-a-nguoi-day-la-man-kich-ngan-van-la-hung-an-thu-hinh-lai.jpg

Hình A! Ngươi Đây Là Màn Kịch Ngắn, Vẫn Là Hung Án Thu Hình Lại

Tháng 5 7, 2025
Chương 473. Chúng ta muốn làm sao cáo biệt đâu? Chương 472. Liên hoàn kế
manh-nhat-trong-lich-su-giao-luu-nhom.jpg

Mạnh Nhất Trong Lịch Sử Giao Lưu Nhóm

Tháng 1 18, 2025
Chương 693. Vong Trần Tiên Tôn Chương 692. Từ đó, lại không Phương gia cùng Quân gia!
thong-u-dai-thanh.jpg

Thông U Đại Thánh

Tháng 1 26, 2025
Chương 582. Đại Kết Cục Chương 581. Thần uy
ngheo-nhat-cam-y-ve-nu-de-cau-ta-tham-o

Nghèo Nhất Cẩm Y Vệ, Nữ Đế Cầu Ta Tham Ô

Tháng 2 7, 2026
Chương 633: Trọng bảo vào tay! Chương 632: Bại trốn
linh-khi-khoi-phuc-mot-khoa-thang-cap-trong-nhay-mat-phong-hao-cuong-gia

Linh Khí Khôi Phục: Một Khóa Thăng Cấp, Trong Nháy Mắt Phong Hào Cường Giả

Tháng 12 19, 2025
Chương 2274: Đại kết cục Chương 2273: Sáng tạo Thần thạch
nguoi-tai-tiet-giao-nguoi-su-huynh-nay-qua-vung-vang

Người Tại Tiệt Giáo, Người Sư Huynh Này Quá Vững Vàng

Tháng 2 6, 2026
Chương 1021: Siêu thoát (đại kết cục) Chương 1020: Đạo chủ vẫn lạc giết tới Cửu Thiên Thập Địa không người dám xưng tôn
chung-than-the-gioi-theo-trung-toc-bat-dau-noi-len

Chúng Thần Thế Giới Theo Trùng Tộc Bắt Đầu Nổi Lên

Tháng mười một 25, 2025
Chương 611: Tiên Tần tai hoạ ngầm (còn nguyệt phiếu tăng thêm 6) (2) (1) Chương 611: Tiên Tần tai hoạ ngầm (còn nguyệt phiếu tăng thêm 6) (1) (2)
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 40.Ta biết Sinh Tử Khế.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 40. Ta biết Sinh Tử Khế.

Nam nhân kia tầm 28 tuổi, diện mạo khá anh tuấn, khá cao, khoác áo ấm màu lam che kín thân nên không thể quan sát cơ thể mập hay ốm.

Hiện tại, nam nhân đã choàng tay phải qua eo thon Tô Khuynh Thành, thỉnh thoảng lướt lên lướt xuống vùng bụng bên ngoài áo khoác. Còn nàng ta thì dựa sát vào người nam nhân, che miệng cười nói vui vẻ, tư thái phong tình.

Khi gần đến đình, hai người mới thu lại dáng vẻ chàng chàng thiếp thiếp đó, tách nhau rồi tự chỉnh vẻ bề ngoài của bản thân, lúc này mới cùng nhìn vào trong đình.

Thấy những nhân vật trong đó, nam nhân liền giật mình, tỏ ra bất ngờ. Y biết nơi này có một Dưỡng Thú Sư nên đến đây bái phỏng, không ngờ, lại có đến hai người, đã vậy, người kia còn rất trẻ tuổi mà đã là bát cấp ba sao, lại còn là một Sủng Thú Sư nữa chứ.

Thiếu niên anh kiệt giống thế này, y đã nghe đến vài người nhưng chưa từng gặp tận mặt bao giờ, giờ có cơ hội, phải nắm bắt mà làm quen mới được.

Nhìn Trần U, đôi mắt Tô Khuynh Thành hơi mở lớn thể hiện sự ngạc nhiên, xong, nàng nhanh chóng trở lại bình thường, rồi chuyển tư thái sang cung kính với người có địa vị cao hơn nàng.

Khương Uân thầm ngó Trần U đang uống trà bình thản, trong lòng thở thật dài, xong, ông nhanh điều chỉnh tâm tình, nhìn Tô Khuynh Thành, cười nói:

“Nha đầu, trời lạnh thế này, con và người kia còn không nhanh vào đây đi?”

“Vâng ạ.”

Nàng gật đầu, cùng nam nhân kia bước song song tiến vào đình. Vừa vào trong, nam nhân liền chấp tay, cúi chào Khương Uân:

“Vãn bối xin kính chào tiền bối.”

Rồi y quay sang Trần U:

“Xin chào đại nhân.”

Địa vị thiếu niên này cao hơn y rất nhiều, nên mặc cho tuổi tác chênh lệch lớn, y vẫn nên gọi là đại nhân, và việc này cũng rất bình thường trong tầng lớp của y.

“Chào cậu, chỗ ta không quá trọng tiểu tiết nên cứ thoải mái, ngồi đi.”

Khương Uân cười nói.

Nam nhân cùng Tô Khuynh Thành hô ‘vâng’ ngồi xuống ở một cạnh khác của bàn, sau đó, nàng ta đứng lên, đi tới cầm lấy ấm trà rót cho Khương Uân, rồi chuyển qua rót cho Trần U.

Lúc rót trà cho hai người, nàng ta đứng xa cách một đoạn, giữ đúng lễ tiết, nhưng khi rót trà cho nam nhân kia, nàng ta lại hơi áp gần, làm cho đôi tuyết sơn lớn đập thẳng vào mắt nam nhân kia, rung rinh vài đợt rồi mới ngồi xuống.

Việc ngồi đó cũng không bình thường, nàng ta cố ý ngồi gần sát với nam nhân, bắp tay hai người chạm vào nhau không có kẽ hở cho ánh sáng lọt qua, cách nhau bởi hai lớp áo khoác ấm.

Nhìn màn này, gân tay Trần U hơi nổi lên nhưng bề ngoài vẫn trông bình thản, đưa tay cầm ly trà, thổi rồi uống một ngụm.

Khương Uân nhanh chóng tìm cách xua đi bầu không khí này, nhìn nam nhân, hỏi:

“Cho lão hủ hỏi, vị này là?”

Nam nhân liền đứng lên, chấp tay đáp:

“Thưa, vãn bối là Tô Toàn, là Hội Trưởng của Thương Hội Kinh Tô ở một tòa thành khác, nhân dịp đi ngang qua đây nên muốn ghé thăm tiền bối.”

Tô Toàn là em ruột của Sủng Thú Sư bên một nhánh khác của Tô gia, vì có anh trai làm hậu phương, kết hợp với năng lực nên mới có thể làm Hội Trưởng của một nhánh Thương Hội ở cái tuổi đời 28 này.

Nghe câu này, ông tỏ vẻ kinh ngạc, mới 28 tuổi đã làm Hội Trưởng, rất không tồi.

Ông vuốt vuốt râu, cười nói:

“Tuổi của cậu còn trẻ, không ngờ đã làm tới chức Hội Trưởng rồi, dạo này, người trẻ thật sự vượt hơn đám lão già chúng ta rất nhiều, ha ha.”

Tô Toàn cười ngại:

“Không dám không dám, so với vị đại nhân này, vãn bối chẳng là gì cả.”

Tô Toàn bắt đầu muốn bắt chuyện với Trần U, hắn hiểu ý nên uống ngụm trà rồi quay mặt sang, cười cười, lắc đầu:

“Không so được, không so được, mỗi người một thế mạnh riêng, ta chỉ may mắn giải được nan đề mới có thể lên được bát cấp, còn không, hiện tại chỉ là cửu cấp mà thôi.”

Tô Toàn cười:

“Ở tuổi của đại nhân, đạt được cửu cấp đã là thiếu niên anh kiệt rồi, ta không thể nào so sánh được, xin hỏi, tính danh của đại nhân là?”

“Trần U, Nhị thiếu gia của Trần gia trong thành, tuổi của ta nhỏ hơn, địa vị dựa vào may mắn, nên là… đừng gọi đại nhân nữa.”

Tô Toàn liền chộp lấy cơ hội:

“Vậy, ta mạo phép xưng hai tiếng U đệ, thế nào? Đệ có thể gọi ta là Toàn huynh, hay Tô huynh đều được.”

Nghe vậy, mí mắt hắn hơi giật giật, không hổ là Hội Trưởng của một Thương Hội, đúng là cáo trẻ, không bỏ qua cơ hội nào.

Xong, hắn cũng không thấy phản cảm, chấp tay, cười nói:

“Vậy, ta xin gọi hai tiếng Toàn huynh.”

Hai người lạ mặt, mới nói qua lại vài câu đã xưng huynh gọi đệ rồi? Khương Uân cảm thấy đầu óc hơi ong ong, không ‘chịu nổi’ sự tiến triển nhanh lẹ của đám người trẻ hiện giờ.

Người ta nhân cơ hội, bản thân cũng không thể bỏ lỡ, thế là hắn liền hỏi:

“Toàn huynh, nghe nói qua đầu tháng, Thành Hải Sa sẽ tổ chức một Hội Đấu Giá phải không?”

Tô Toàn gật đầu:

“Không ngờ tin tức của U đệ linh thông như vậy, đúng là họ sẽ mở một Hội Đấu Giá do chính Phủ Thành Chủ chủ trì, nhưng vật phẩm lại không mấy hấp dẫn cho lắm, nếu U đệ muốn đi thì phải tranh thủ vì đường xá hơi xa xôi, từ đây đến đó, ma thú phi hành bay ít nhất cũng vài ngày đường.”

“Đệ cũng nên liên hệ trước với Phủ Thành Chủ ở tòa thành này, lúc cần đi thì mọi việc sẽ suông sẻ hơn.”

Hắn gật gật đầu:

“Cảm ơn Toàn huynh.”

“Không có gì, không có gì.”

Y nói tiếp:

“Sẵn có tiền bối và U đệ ở đây, vãn bối có việc, muốn xin nhờ hai vị giúp đỡ.”

Thấy cả hai gật đầu nhẹ, y nói tiếp:

“Chuyện là, ở gia tộc vãn bối có một ma thú vô chủ, tên là Lam Diệp Oa, rất thân thiết với một tộc nhân, vãn bối nghe nói, có một cách để giúp người không có không gian sủng thú có thể trở thành Sủng Thú Sư, không biết, có việc này chăng?”

Khương Uân gật đầu:

“Đúng là có một cách, trong sách cổ gọi là Sinh Tử Khế, có thể giúp người không sở hữu không gian sủng thú và ma thú cực kỳ thân thiết liên kết với nhau. Sau khi liên kết, người này sẽ trở thành Sủng Thú Sư chính tông, nhưng cả đời chỉ có một sủng thú, con sủng thú kia cũng vậy, cả đời nó chỉ có một Sủng Thú Sư.”

“Chỉ là, cách để vẽ Sinh Tử Khế đã thất truyền, nghe nói, trên đảo này, chỉ có Hội Trưởng mới biết cách vẽ, nhưng muốn người dành thời gian cho việc này, rất rất khó.”

Những lời tương tự, Tô Toàn đã nghe rất nhiều lần rồi, nhưng lần nào nghe xong, y vẫn luôn thở dài đầy tiếc nuối.

Tộc nhân mà y nói là con trai độc nhất của anh cả, thằng bé và Lam Diệp Oa đã chơi thân từ nhỏ, tính tình hiền hòa, lại thêm cha là Sủng Thú Sư làm nhiều việc tốt, nên mọi người tưởng rằng trời cao sẽ phù hộ, khi lớn lên, thằng bé sẽ là Sủng Thú Sư, để rồi hy vọng càng nhiều, thất vọng cũng càng nhiều.

Tin này làm cho anh cả thật sự rất buồn, các tộc lão đề nghị anh cả nhanh kiếm thê thiếp mới để sinh ra hậu đại Sủng Thú Sư, nhưng, anh cả không muốn, bởi cả đời anh ấy, chỉ yêu mỗi mẹ của thằng bé mà thôi.

Thế nên, sau khi tìm được thông tin trong sách cổ, nói về Sinh Tử Khế, anh cả bắt đầu tìm kiếm người biết vẽ, và mọi người đều chỉ về Hội Trưởng của Dưỡng Tiên Hội, nhưng Hội Trưởng, đến dòng chính Tô gia còn mời không nổi, huống chi dòng nhánh như họ.

Tô Toàn tưởng đã ôm thêm một lần tiếc nuối, nhưng lúc này, Trần U bỗng lên tiếng:

“Sinh Tử Khế sao? Ta biết vẽ.”

Câu nói ngắn và nhẹ nhàng lại làm cả ba giật nảy mình, cùng nhìn vào hắn đang uống trà nhàn nhã, tỏ vẽ không thể tin, kinh ngạc tột độ. Suốt mấy chục năm qua, toàn thể Dưỡng Thú Sư trên Đảo Kinh Nam đều công nhận, chỉ có mỗi Hội Trưởng biết vẽ Sinh Tử Khế.

Trần U, làm thế nào mà…?

Cả cơ thể lẫn giọng của Tô Toàn trở nên run run:

“Có… thật không… đại nhân?”

Giờ y không dám kêu U đệ để chiếm tiện nghi nữa, bởi tin tức này, thật sự vô cùng quan trọng với y, mang đến rất nhiều chuyện tốt đẹp.

Hắn gật đầu chắc nịch, giọng nghiêm túc:

“Sau khi qua mùa Đông, ta sẽ đến giúp tộc nhân đó của Toàn huynh làm Sinh Tử Khế, bởi tiết trời mùa Xuân còn ẩm, gió mát, cỏ thơm, tinh thần của Lam Diệp Oa lẫn tộc nhân kia sẽ thoải mái, làm Sinh Tử Khế cũng dễ dàng hơn.”

Nghe hắn xác nhận, Tô Toàn cực kỳ vui mừng, không hề có chút nghi ngờ hay sợ hắn lừa gạt để nở mày nở mặt, bởi ở đây có Khương Uân làm chứng, với lại, một Dưỡng Thú Sư chân chính là người nói được làm được, việc chắc chắn thì nói chắc chắn, việc không chắc chắn thì nói không chắc chắn, nói xạo để kiếm danh vọng thì rất dễ dàng đổ bể sự nghiệp.

Tô Toàn lập tức đứng dậy, chấp tay cúi người sâu với Trần U, giọng đầy cảm kích:

“Cảm ơn U đệ rất nhiều, rất rất nhiều, Tô gia ở Thành Hải Cương sẽ luôn mở cửa chào đón đệ.”

Tô Toàn quay qua cúi chào Khương Uân:

“Tin tức này, gia tộc vãn bối đã chờ mong rất lâu rồi, nên vãn bối xin phép trở về, thông báo cho mọi người chuyện vui này.”

Ông gật gật đầu:

“Tin vui, nên báo sớm, cậu cứ đi đi.”

Tô Toàn gật đầu:

“Vậy, vãn bối xin cáo lui. U đệ, huynh xin phép rời đi, có gì cần liên hệ, đệ cứ đến Tô gia ở nơi này.”

Hắn ừm nhẹ:

“Toàn huynh nhớ nói với tộc nhân kia, chắc chắn phải bồi dưỡng tình cảm thật tốt với ma thú, nếu ma thú chống cự dù chỉ một chút, Sinh Tử Khế sẽ không thể thành công.”

Tô Toàn gật đầu, nhanh chóng bước ra đình, theo nha hoàn dẫn đường mà di chuyển về Tô gia.

Y đi thẳng một mạch, không nhìn, cũng không có ý định dẫn Tô Khuynh Thành theo, vì y đã chọn từ bỏ.

Nghe tin Tô gia ở Thành Hải Bình có một nữ tử rất xinh đẹp, nên y đến đây để xem qua và ngỏ lời muốn rước về làm thiếp, đồng thời trao cho Tô gia ở đây lợi ích, song phương cùng có lợi.

Chỉ là, khi nhìn vào đình lúc ban đầu, trông thái độ của Khương Uân và Trần U, với năng lực của một Thương Nhân, y đã suy đoán ra được vài chuyện, và dần xác định những suy đoán thông qua biểu hiện của ba người lúc trò chuyện, nhất là biểu hiện của Tô Khuynh Thành.

Là Thương Nhân thì phải đặt chuyện lợi ích lên hàng đầu, dù anh cả có là Sủng Thú Sư Thất Cấp, nhưng vì nữ nhân xinh đẹp mà đắc tội với một thiếu niên anh kiệt có tương lai sáng lạn, cuộc làm ăn này, chắc chắn lỗ.

Hơn nữa, Trần U còn biết Sinh Tử Khế, là một tin cực kỳ quan trọng với anh cả, với Tô gia, đừng nói chỉ một Tô Khuynh Thành, dù Trần U muốn thiếp thất của y, y cũng không ngại mà đưa ra.

Thương Nhân cũng cần mặt mũi, nhưng trước lợi ích to lớn hơn, mặt mũi… thật sự chẳng đáng giá là bao.

Bỏ một Tô Khuynh Thành chưa làm gì, lấy được một Sinh Tử Khế, một tương lai sáng của Tô gia, một mối quan hệ tốt, cuộc làm ăn này, cực lời.

Tô Khuynh Thành nhìn Tô Toàn rời đi với ánh mắt đan xen nhiều cảm xúc phức tạp. Nàng đan các ngón tay vào nhau, ngón tay này cái thay phiên đè ngón cái nọ, thể hiện tâm trạng đang rất rối bời.

Thấy không khí trong đình bắt đầu hơi đè nén, Khương Uân liền phá vỡ mà thoát thân:

“Lão hủ cũng có một số chuyện cần giải quyết, tiểu hữu và nha đầu Khuynh Thành cứ nói chuyện tự nhiên đi.”

Nói rồi ông nhanh chóng rời đi, né gấp cái bầu không khí ngột ngạt này.

Trong đình chỉ còn hai người, xung quanh cũng chẳng có ai, Tô Khuynh Thành chống tay đứng dậy, tiến về phía Trần U rồi rót trà cho hắn, nhưng lần này, nàng ta lại không cách xa như trước mà gần như muốn áp đôi tuyết sơn lớn vào mặt hắn.

Rót xong, nàng ta nhìn hắn, cười nói với vẻ phong tình:

“U đệ, uống trà đi, tỷ và đệ có nhiều chuyện để ‘luận bàn’ lắm, hì hì.”

Hắn uống ngụm trà rồi đứng dậy, giọng và mặt rất hờ hững:

“Dẫn đường ra ngoài.”

Nói xong, hắn bước ra đình, không thèm nhìn lại dù chỉ một lần.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-mang-uchiha-luu-vong-hang-hai.jpg
Bắt Đầu Mang Uchiha Lưu Vong Hàng Hải
Tháng 1 17, 2025
ta-bai-hang-rong-sieu-pham-nhap-thanh.jpg
Ta Bãi Hàng Rong Siêu Phàm Nhập Thánh
Tháng 1 23, 2025
vo-thuong-tien-trieu-theo-trieu-hoan-la-vong-bat-dau.jpg
Vô Thượng Tiên Triều, Theo Triệu Hoán La Võng Bắt Đầu
Tháng 2 6, 2026
ta-den-day-cac-nguoi-tu-tien
Ta Đến Dạy Các Ngươi Tu Tiên
Tháng 1 27, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP