Chương 39. An toàn.
Nam Châu, nơi Cực Bắc giáp ranh với Đại Hải.
Vù… vù…
Một bàn tay khổng lồ hơi trong suốt đang nắm lại, vượt mây vượt gió, xuyên qua không gian rồi dần dần đáp xuống và hiện ra ở nơi này.
Rầm.
Bàn tay đáp đất với tiếng rầm vang dội kèm theo chấn động, sau đó, nó từ từ mở ra, và rồi, có năm người theo các ngón tay mà bước xuống.
Năm người này, chính là nhóm của Tiểu Như đang trở về Hoàng Triều.
Khi đã bước xuống, Lưu Trì Quan chấp tay, cúi đầu với bàn tay, giọng cung kính và cảm kích:
“Cảm ơn tiền bối đã trợ giúp, vãn bối sẽ thuật lại với Thái Thượng Hoàng về ơn huệ này.”
“Cảm ơn tiền bối.”
Bốn người còn lại cũng cúi đầu cảm ơn bàn tay.
Bàn tay thu nhỏ lại, bay tới sờ đầu Tiểu Như, sau đó lại sờ đầu Tiểu Cửu.
Vì thể chất của Tiểu Như và Tiểu Cửu rất yếu, nên tốc độ của ba người Lưu Trì Quan giảm đi rất nhiều, phải tới sáu ngày mới đi được gần một nửa Nam Châu.
Nam Châu không phải như Đảo Kinh Nam, nơi này có người cùng cấp bậc với bọn họ, nên bọn họ không thể mở khe nứt không gian một cách tùy ý, chỉ có thể di chuyển bằng cách bay và dùng Truyền Tống Trận, mà Truyền Tống Trận lại gây ra sức ép rất lớn với cơ thể, nên ài.
May mắn, bọn họ gặp được ‘bàn tay’ này nên mới đi nhanh như vậy. Kể lại, cũng thật tình cờ, vào hôm qua, khi bọn họ đang bay đến điểm Truyền Tống Trận kế tiếp thì bàn tay trong suốt này xuất hiện. Với vốn hiểu biết sâu rộng, bọn họ liền biết đây là thủ đoạn của cường giả Thần Cảnh.
‘Bàn tay’ không mang đến cảm giác ác ý với năm người, trực giác của ba người Lưu Trì Quan cũng ‘xác định’ rằng nó không gây hại. Mà, cho dù có gây hại đi nữa, ba Thánh Cảnh như bọn họ cũng không đủ cho đối phương xỉa răng, một ngón tay là dư sức đè chết cả ba rồi.
Sau đó, bàn tay không nói chẳng rằng, tóm lấy bọn họ, băng núi băng sông, xuyên mây xuyên gió, di chuyển cực nhanh và rất ổn định, nên sau nửa ngày đã vượt qua nửa đoạn đường còn lại, đi đến nơi Cực Bắc này.
Trở lại hiện tại.
VÙ… ẦM.
Ngay lúc này, bàn tay bất chợt hóa lớn trở lại, lao nhanh về phía bên phải của năm người, sau đó, một vụ nổ kèm theo chấn động mạnh bùng lên từ nơi đó.
Chưa đầy nửa giây sau, một giọng nói già nua vang vọng bên tai năm người:
“Đi mau, nói với lão già kia, lão còn nợ ta hai lạng Tiên Hồng Trà, còn không trả là ta qua đó đòi thật.”
ẦM.
Một vụ nổ lớn lại phát ra, bùng nổ thành luồng gió mạnh, mang theo bụi, đá cùng mảnh vỡ cây cối tới chỗ năm người.
Lưu Trì Quan lập tức lấy ra Phá Không Trục, truyền linh lực vào nó rồi ném ra Đại Hải. Quyển trục xoay vài vòng trên không trung rồi mở ra, hình thành một bức màn, hay một cánh cổng không gian đen tuyền, đen đến mức muốn hút đi ánh sáng xung quanh.
Lưu Trì Quan tức tốc dùng Không Gian Lực nâng đỡ Tiểu Như, hắc y nhân bên phải cũng làm điều tương tự với Tiểu Cửu, sau đó ba ông già Thánh Cảnh bật nhảy, mang theo hai nữ lao vào bức màn kia rồi ‘biến mất’ không còn chút khí tức nào cả.
Một bàn tay trong suốt khác xuất hiện, xòe về phía bức màn rồi co các ngón tay, làm bức màn nhanh chóng thu nhỏ, chỉ trong tích tắc đã trở về khung cảnh ban đầu.
Sau đó, giọng nói già nua kia chợt vang vọng trong thiên địa.
“Lão già, còn cay cú chuyện trước kia sao? Để lão Khổng đem Tiên Hồng Trà đến, ba người chúng ta lại nói chuyện, uống trà, thế nào?”
“Hừ.”
ẦM.
Tiếng hừ lạnh vang lên, khu vực lại phát ra một vụ bạo tạc lớn. Giọng nói già nua mắng:
“Lão già, chuyện người lớn, sao lại muốn bắt nạt đám trẻ nhỏ? Là người thì không thể làm như vậy được, đến, đánh ba trăm hiệp nào.”
…
…
Theo lời dặn của Lưu Trì Quan, Tiểu Như và Tiểu Cửu cùng nhắm tịt mắt, tai không nghe, mắt không thấy, mũi không ngửi được gì từ không gian xung quanh. Cảm nhận thời gia đã trôi qua khá lâu, hai người chợt cảm nhận vai bất chợt bị người khác vỗ vỗ, sau đó là giọng nói của Lưu Trì Quan vang vào tai:
“Công Chúa, nha đầu, chúng ta đến nơi rồi.”
Cơ thể cả hai cùng rung lên, trong lòng xuất hiện cảm xúc sợ hãi, nỗi sợ đến từ những câu chuyện của Trần U, sợ mở mắt ra sẽ thấy một con quái vật gì đó đang giả giọng mà dụ dỗ họ,…
“Hai đứa, tỉnh dậy được rồi, có ta ở đây rồi.”
Lúc này, một giọng nói khác vang lên, ôn hòa và nhẹ nhàng, mang đến cho hai người cảm giác ấm áp khó tả cùng sự trấn an, khiến cả hai nghe lời mà dần dần mở mắt, rồi mí mắt từ từ mở lớn đến hết cỡ, biểu cảm cực kỳ kinh ngạc mà nhìn khung cảnh trước mắt.
Phía trước là cánh rừng nguyên sơ, với những cái cây to và cao, ít nhất cũng hơn trăm thước, cùng những tán cây mở rộng như một cái ô tự nhiên, mang theo màu lục tươi trông tràn trề sức sống.
Phía sau là Đại Hải rộng lớn, với màu nước trong xanh, sóng nước xô vào bờ phát ra tiếng xào xào cùng những cơn gió ẩm mát mang theo vị mặn.
Hai người nhìn lại phía trước, nơi đó có một lão giả đang đứng, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ, mang đến cho hai người cảm giác ấm áp và gần gũi đến kỳ lạ, cũng chính là chủ nhân của giọng nói lúc nãy.
Lão giả vuốt râu, không nói gì cả mà nhìn hai người với ánh mắt nhu hòa.
Ánh nhìn đó làm Tiểu Như bỗng nổi lên cảm xúc thân quen, dường như bắt nguồn huyết mạch của nàng với lão giả trước mặt. Dưới sự thôi thúc của nó, nàng không kiềm được lao đến ôm chầm lấy lão giả, òa khóc lớn như một đứa trẻ.
Dù là cường giả Thần Cảnh, đã trải qua nhiều sóng gió nhưng tâm cảnh của lão giả cũng không bình tĩnh được, lão ôm nhẹ lấy nàng, vỗ về lên lưng nàng, đôi mắt già nua chảy xuống một giọt nước mắt vô cùng hiếm hoi.
Lão giả nở nụ cười tươi, giọng nói tràn đầy tình yêu thương:
“Về thôi, nha đầu.”
Rồi ông nhìn về Tiểu Cửu:
“Cả con cũng vậy.”
…
Oáp.
Trần U vươn vai ngáp dài, ngồi dậy xoa đầu Tiểu Tiểu đang nằm kế bên rồi rời giường tự rửa mặt, thay quần áo.
Xong xuôi, hắn mở cửa ra thì thấy một nha hoàn vừa đi đến, nàng ta chào cung kính, nói:
“Thưa thiếu gia, có Hộ Vệ từ phủ của Đại Nhân Khương đi qua, nói rằng Đại Nhân Khương có chuyện muốn gặp người.”
Hắn gật đầu ừm nhẹ, có lẽ chuyện nan đề đã giải quyết xong, Khương Uân muốn gặp để đưa huy hiệu và quần áo cho hắn.
Hắn ngẫm lại thời gian, hôm nay đã là ngày thứ 25 của tháng, ngày 27 hắn sẽ rời đi, huy hiệu đến vừa kịp lúc. Nếu ở đây không còn chuyện gì liên quan hắn nữa, hắn sẽ sắp xếp rời đi luôn, có thể không quay về hoặc qua một thời gian dài mới quay lại.
“Được rồi, cô phân phó người chuẩn bị sẽ, ta sẽ tức tốc qua bên đó.”
Nói rồi hắn đi vào phòng, đánh thức Tiểu Tiểu, thu nó vào không gian sủng thú, thay y phục cho chỉn chu rồi mới đi ra ngoài.
Xe ngựa Trần gia đã được chuẩn bị xong, hắn liền lên xe đến Đại Viện của Khương Uân.
Thời tiết lạnh giá, kết hợp với tuyết rơi dày nên không khí trên đường lớn không còn nhộn nhịp như trước, phần lớn hàng quán đều đóng cửa, có một số cửa hàng treo biển mở nhưng vẫn đóng, bởi khi có người đến gõ thì bọn họ mới mở cửa mà đón khách vào trong, tránh không khí ấm áp thoát ra ngoài và khí lạnh ùa vào.
Dù lớp tuyết trên đường hơi dày, nhưng làm sao cản được bước chân của ma thú Hoàng Mã? Xe ngựa vẫn di chuyển với tốc độ khá nhanh, sau khoảng 30 phút thì đã đến nơi.
Bên ngoài cửa viện của Khương Uân có một nha hoàn đã đứng chờ từ trước, khi hắn xuống xe thì nha hoàn liền dẫn hắn vào trong.
Theo đường cũ đi đến chỗ đình nghỉ mát, hắn thấy Khương Uân đã chờ ở đó, trên bàn là một bình trà nghi ngút khói, một lò sưởi nhỏ, cùng một cái hộp và một bộ y phục của Dưỡng Thú Sư.
Thấy nha hoàn dẫn hắn đến, ông liền đặt ly trà xuống bàn, nhanh chóng bước ra đón tiếp.
Khi gặp nhau, hắn liền chấp tay xin lỗi:
“Xin lỗi tiền bối, đã để người chờ lâu.”
Ông lắc lắc đầu, đỡ tay hắn và cười vui vẻ:
“Chờ lâu gì đâu, hằng ngày cái thân già này vẫn luôn ra đình uống trà mà, ha ha.”
“Tiểu hữu, mời.”
Ông dẫn hắn vào đình, tự tay rót cho hắn một chén trà nóng. Hắn cầm ly trà lên, thổi nhẹ rồi nhấp một ngụm, cảm giác uống trà vừa ngon, vừa thơm, vừa nóng vào những ngày rét như này thì còn gì bằng.
“Tiểu hữu biết không, sau khi chứng thực nan đề theo lời tiểu hữu nói, một đám người liền truyền tin cho ta, hỏi danh tính của tiểu hữu để họ đến bái phỏng.”
“Lúc ta nói người giải nan đề chỉ mới mười lăm tuổi, đồng thời không muốn lộ danh tính thì bọn họ cực kỳ kinh ngạc, còn tỏ ra không tin, bảo ta nói xạo, ta mới viết lại toàn bộ cuộc khảo sát đó cho họ, sau khi đọc xong thì bọn họ cũng viết thư thở dài, lúc này mới chịu tin tưởng.”
“À, Hội Trưởng nhờ ta truyền tin cho tiểu hữu, nếu sẵn dịp hãy ghé qua Tổng Hội, Hội Trưởng muốn gặp mặt, sẵn tặng cho một ít quà chúc mừng.”
Hắn gật gật đầu, cười đáp:
“Vậy nhờ tiền bối truyền tin cho Hội Trưởng, vãn bối nhất định sẽ đến gặp để lấy quà.”
Ông cười cười, đặt tay lên cái hộp rồi đẩy qua cho hắn:
“Trong đây là huy hiệu Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao của tiểu hữu, nhớ, phải giữ gìn cho cẩn thận, bởi nếu làm mất thì phải đi Tổng Hội, xác nhận rườm rà mới làm lại được, vì huy hiệu từ bát cấp trở lên sẽ có thêm tính năng xác nhận.”
“Tiểu hữu chờ đến Dẫn Linh Cảnh, dẫn linh lực của mình vào trong huy hiệu này, từ đó, huy hiệu chỉ phát sáng khi nhận linh lực của tiểu hữu, người khác không thể sử dụng, bởi có truyền cả tỷ lượng linh lực cũng như không.”
Hắn gật đầu, mở hộp ra nhìn, đưa tay lên sờ qua, trong lúc Khương Uân uống trà, không quá để ý, hắn liền dẫn linh lực truyền vào huy hiệu rồi ngay lập tức đóng nắp hộp lại, tránh để Khương Uân thấy chuyện huy hiệu phát sáng.
Khương Uân đứng lên, cầm y phục Dưỡng Thú Sư và bung nó ra, nhìn hắn, cười nói:
“Bộ y phục này làm bằng chất liệu đặc biệt, hè mát, đông ấm, có thể co dãn tùy vào hình thể người mặc, bên ngực trái cũng có chỗ riêng biệt dùng để đeo huy hiệu của Dưỡng Thú Sư, rất quý giá.”
Hắn cầm y phục, khoác phủ bên ngoài rồi buộc dây. Ngay lập tức, y phục bắt đầu co lại, trở nên phù hợp với dáng người của hắn, rồi hắn lấy huy hiệu Dưỡng Thú Sư bát cấp đã nhận linh lực, cùng với huy hiệu Sủng Thú Sư đeo bên ngực trái.
Khương Uân nhìn hắn, gật đầu và tấm như khen ngợi. Thiếu niên tuổi trẻ anh tuấn, vừa là Sủng Thú Sư, vừa là Dưỡng Thú Sư, thế hệ trẻ mà ông từng gặp qua trong đời, chưa có ai như vậy cả.
Lúc này, một nha hoàn đi đến, thông báo:
“Thưa đại nhân, Tiểu Thư Khuynh Thành muốn gặp người ạ.”
Ông nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý, gật đầu:
“Gọi nha đầu đó vào đây đi.”
Nha hoàn hô vâng, nhanh chóng lui ra thông báo. Không lâu sau, một bóng hình mỹ nhân khoác áo ấm màu đỏ bước vào, chỉ là, khi nhìn thấy bóng hình đó, nụ cười đang vui vẻ của ông chợt cứng lại, còn hắn thì cau mày nhẹ.
Người đến là Tô Khuynh Thành, nhưng, nàng ta đang dựa sát vào người một nam nhân, tay nam nhân đó còn đang choàng qua cái eo thon quyến rũ kia.
…
…