Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thien-uyen

Thiên Uyên

Tháng 2 5, 2026
Chương 2527: Không trọn vẹn Tiên Khí, thân tử đạo tiêu Chương 2526: Quan tài máu
vo-dao-dai-de

Võ Đạo Đại Đế

Tháng 12 12, 2025
Chương 1178: Một quyền chi uy (2) Chương 1178: Một quyền chi uy (1)
tru-dao-tien-do.jpg

Trù Đạo Tiên Đồ

Tháng 1 25, 2025
Chương 705. Đại kết cục Chương 704. Rất nhiều bảo vật
de-kiem-thien-huyen-quyet.jpg

Đế Kiếm Thiên Huyền Quyết

Tháng 2 5, 2026
Chương 1032 một câu, chấn đám người! Chương 1031 lão gia tử, mãi mãi cũng là lão gia tử!
thoi-trung-co-truyen-ky-tho-san-quy.jpg

Thời Trung Cổ Truyền Kỳ Thợ Săn Quỷ

Tháng 2 8, 2026
Chương 130: Hàn ý Chương 129: Tổ mẫu
trong-mong-bich-dong-giao-hoa-tram-lan-ve-sau-bi-giao-hoa-phan-vay.jpg

Trong Mộng Bích Đông Giáo Hoa Trăm Lần Về Sau, Bị Giáo Hoa Phản Vẩy

Tháng 2 1, 2025
Chương 158. Đưa cho ngươi hạnh phúc, ta làm được Chương 157. Trấn áp, Ngũ Trảo Kim Long
than-huyet-chien-si.jpg

Thần Huyết Chiến Sĩ

Tháng 1 26, 2025
Chương 860. Thần Chương 859. Thứ bảy quy tắc
huyen-huyen-chi-ban-ton-dao-huyen.jpg

Huyền Huyễn Chi Bản Tôn Đạo Huyền

Tháng 1 17, 2025
Chương 573. Lấy 8 đánh 1 Chương 572. Trùng kích, Đồ Thiên Trận
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 3.Thất thủ.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 3. Thất thủ.

[Kim U Điểu, Phong Nhận.]

[Thạch Cương Xà, Dao Đá.]

[Hỏa Kim Sư Vương, Đại Hỏa Bộc Phá.]

Thông qua liên kết tinh thần giữa bản thân và ba sủng thú, Lôi Mông phát lệnh chỉ đạo chúng tấn công.

ÓÓoooo.

Ngay khi nhận được lệnh, Kim U Điểu gáy lớn rồi bay vút lên thiên không, chụm hai cánh lại và vỗ ra cặp Phong Nhận hình chữ X về đám Ma Vật. Nơi nào Phong Nhận lướt qua, đám Ma Vật nơi đó liền bị chia năm xẻ bảy, rải trên mặt đất như lúa giống gieo xuống đồng, lộn xộn, ngổn ngang.

Grào.

Thạch Cương Xà gào lên, điều động linh lực ngưng thành những tảng đá nhọn lơ lửng quanh nó và phát sáng nhẹ, cùng chĩa mũi nhắm vào đám Ma Vật phía trước.

Vù vù vù.

Sau đó, Dao Đá được nó phóng đi, xé gió vù vù tạo thành màn mưa dày đặc, đục ra cơ số những cái lỗ lớn nhỏ trên thân thể hắc khí của đám Ma Vật rồi dần dần tan biến, hóa linh lực thuần túy trả lại cho thiên địa.

Hống.

Đến lượt bản thân trổ tài, Hỏa Minh Sư Vương hống lớn, bờm lửa của nó bừng sáng và bốc cháy rồi cả cơ thể của nó cũng bừng sáng lẫn bốc cháy theo, tạo thành sóng nhiệt mạnh mẽ đến mức khiến các binh lính trên tường thành cũng cảm thấy nóng.

Sau đó, nó nhảy lui về phía sau, để lại ngọn lửa sáng giống như âm ảnh của nó ở nơi đó, và rồi ngọn lửa bắt đầu súc tích lại, hóa thành một quả cầu lửa rực cháy vút bay lên thiên không theo quỹ tích cung tròn và rơi thẳng vào chỗ đám Ma Vật đông nhất.

BÙM.

BÙM.

Hai vụ nổ lớn xuất hiện cùng một lúc, một của Hỏa Sư, một của Lôi Mông vừa thi triển thêm một lần Thập Tự Phá Không Trảm.

Chênh lệch cảnh giới, thật sự đã làm cuộc chiến hóa thành cuộc đồ sát một chiều.

Dù số lượng Ma Vật rất nhiều, nhưng, sau một thời gian ngắn ba thú một người tham chiến, chúng đã bị giết nhanh đến nỗi chỉ mới vừa thò ra khỏi vết nứt thì bị một trong bốn xử lý ngay tức khắc, khiến chiến trường vừa ‘động’ mà cũng vừa ‘tĩnh’ khá là kỳ lạ.

Trong bầu không khí đó, hình ảnh Lôi Mông và ba sủng thú đứng trước vết nứt, trông như người giữ cửa đáng tin cậy và vững vàng tựa núi Thái Sơn, mặc kệ có bao nhiêu Ma Vật đi nữa, có cả bốn ở đây, chúng mãi mãi chẳng bao giờ đi xa khỏi vết nứt được hai thước.

Nhận thấy áp lực Ma Vật tác động lên vết nứt giảm xuống, Á Luân lập tức đưa tay phải về phía vết nứt, từ từ co các ngón tay làm hành động bóp lại.

Không gian như nhận được lực lượng nào đó hỗ trợ, khiến tốc độ thu hẹp vết nứt tăng lên rõ rệt.

Bây giờ, Lôi Mông chỉ cần hạn chế đám Ma Vật gây ảnh hưởng đến vết nứt là được.

Xèo, vù, bập,…

Một cái đầu Ma Vật vừa mới ngoi ra đã bị Hỏa Minh Sư Vương dùng Phun Lửa đốt thành tro bụi, cái tay tiếp theo bị Thạch Cương Xà dùng Phi Thạch đánh gãy, cái móng bị Kim U Điểu dùng Phong Nhận chém rụng,…

Nhờ sự phối hợp ăn ý này, rất nhanh, vết nứt chỉ còn kích cỡ bằng một ngôi nhà nhỏ.

Hự.

Á Luân dồn sức, linh lực và Không Gian Lực cuộn trào quanh cơ thể, thổi tóc áo ông ta phần phật hướng lên trên.

Bụp.

Cuối cùng, bàn tay ông ta đã nắm chặt, theo đó, vết nứt cũng được bổ tu xong, trả lại không gian hoàn hảo như ban đầu, tiếc là cảnh vật không còn đẹp như trước.

Nhìn cảnh này, trong lòng những người linh canh gác trên tường thành nổi lên chút vui mừng của sự chiến thắng rồi nhanh trở lại bình thường, bởi Thành Thanh Kỳ có Thánh Sư tọa trấn, có thể nói là nơi an toàn nhất trên Trung Châu, chiến thắng… không phải là điều hiển nhiên sao?

Á Luân xoay người, vừa xoay vừa đảo mắt nhìn toàn bộ tòa thành, cảm nhận không có dấu hiệu của vết nứt nữa liền gật đầu ra hiệu cho Lôi Mông ở phía xa.

Lúc này, tâm trạng Lôi Mông không có chút gợn sóng dù mới trải qua chiến thắng.

Hắn là Sủng Thú Sư Nhất Cấp, cường giả Thiên Linh Cảnh, thắng đám Ma Vật Nhị Cấp thì có gì đâu mà vui mừng?

Thấy cái gật đầu của Á Luân, hắn mở không gian sủng thú của mình, cho Thạch Cương Xà và Hỏa Minh Sư Vương tiến vào để nghỉ ngơi.

VÙ.

Bất chợt, Á Luân bỗng giật mình, khuôn mặt trầm xuống, dồn toàn ném mạnh cây thương, khiến nó xé gió, lao vút trên không như một tia sáng, tốc độ và sức mạnh kinh khủng đến nổi không gian nó vụt qua bị chẻ ra những gợn sóng nhỏ.

Phập.

Xoẹt, xoẹt.

Ngay lúc ngọn thương chạm đất cũng là lúc không gian chỗ vết nứt lúc nãy xuất hiện hai chùm tia sáng màu đen, phân biệt nhắm vào Thạch Cương Xà và Hỏa Minh Sư Vương.

Tia sáng có kích thước nhỏ, cỡ cánh tay người, trông khá ‘yếu’ nhưng mang theo sức mạnh khủng khiếp, Hỏa Minh Sư Vương hoàn toàn không có bất kỳ khả năng kháng cự nào, bị tia sáng xé toạc, nổ bụp và hóa thành tro bụi.

RẦM.

Giết một ma thú Nhất Cấp nhưng tia sáng đó không giảm lực, đâm mạnh vào tường thành và dễ dàng xuyên thủng, tàn phá, hóa tro tất cả mọi thứ trên đường nó lướt qua, từ đường xá, nhà cửa, người sống đều không còn chút gì.

Dư lực của tia sáng vẫn còn quá mạnh, xuyên thẳng tới tường thành đối diện bên kia, phá vỡ một ngọn núi lớn cách đó cực xa rồi mới tan biến, phải nói là hủy diệt.

Tia sáng còn lại, nhắm vào Thạch Cương Xà và Lôi Mông được ngọn thương của Á Luân đón đỡ, chuyển hướng của nó sang bên phải, phá hủy mặt đất, làm khô cạn sông ngòi, đục xuyên vài ngọn núi tạo thành những cái lỗ khổng lồ mới chịu tan biến.

Lôi Mông, tất cả mọi người nhìn một màn này với ánh mắt cùng biểu cảm khiếp đảm, đến cả Á Luân cũng vậy.

Rắc.

Chợt, ngọn thương của Á Luân bắt đầu có vết nứt, bắt đầu lan rộng khắp thân thương như mạng nhện, và, như đã hoàn thành xong sứ mạng của mình là bảo hộ Lôi Mông, ngọn thương hóa thành bụi, tan tác theo ngọn gió, bay về phía tường thành để đến chỗ của chủ nhân.

BÙM.

Ngay sau đó, không gian trước mặt Lôi Mông nổ mạnh, xung lực đẩy hắn và cả hai sủng thú bay đi một khoảng cực xa, đụng mạnh lên tường thành tạo thành ba vết lỏm sâu.

Hộc.

Cú va chạm mạnh làm Lôi Mông phun ra một ngụm máu lớn, gãy vài đoạn xương, khảm cứng trên tường thành như một tác phẩm nghệ thuật.

Linh lực trong không gian nhanh chóng ào ào đổ vào cơ thể, tăng cường sự tự chữa trị của hắn, giúp xương cốt được gắn kết, vết nứt trên da thịt khép lại.

Lắc người thoát khỏi vết lỏm và đáp xuống mặt đất, hai mắt Lôi Mông hằn lên tia máu, nhìn chăm chăm vào khoảng không gian bị đục ra một vết nứt cỡ một người trưởng thành.

Từ trong hắc ám vô tận đó… đi ra một thân ảnh.

Nó có vóc dáng tựa tựa như con người, đôi mắt đen tuyền như mực, hai cánh tay dài tới gối, mỗi bàn tay chỉ có bốn ngón, mỗi ngón như vuốt như rồng. Đầu nó mọc ra hai cái sừng giống sừng dê, chân cũng như chân dê, phía sau lại có một cái đuôi to như rắn.

Không giống những Ma Vật khác, nó không tỏa ra chút hắc khí nào, trái lại còn hấp thu những tàn dư chiến đấu của đám Ma Vật trước lưu lại trên mặt đất.

Và cũng vì điều này mà tất cả mọi người nhìn nó với ánh mắt chứa đầy tuyệt vọng.

Bàn tay Á Luân nắm chặt, không thể hình dung sự kinh ngạc lẫn bất lực của ông ta ngay lúc này.

Chẳng lẽ… sự hy sinh trước đó của nhân loại, của ma thú… là lãng phí hay sao?

Trong lòng mọi người đều dâng lên cùng câu hỏi, trái tim như bị bóp nghẹt đến không thở nổi khi nhìn về thứ đang đứng ở kia.

Một Ma Vật… cấp Bán Thần.

…

…

Mấy phút trước, trong thành.

Khi tiếng chuông cảnh báo vang lên, Tố nương đang kéo tai hai đứa trẻ liền thả ra.

Cô đưa tay nắm chặt tay của hai đứa con, thầm nghĩ có chuyện xấu liền nhanh chóng kéo chúng bỏ chạy.

Hống.

Trên bức tường ở hướng Đông của Thành Thanh Kỳ xuất hiện một ma thú.

Nó có màu xanh lục bích, hai cánh lớn màu đỏ, bụng màu trắng có vảy, đầu giống rắn nhưng có hai cái sừng lớn trên đầu cùng một cái khác ở mũi.

Đây là ma thú của Thành Chủ, Nhất Cấp, Đế Vương Phẩm, ba hệ Bay, Rồng, Lửa, Thiên Giác Long.

Được gọi ra, nó ngửa mặt lên trời hống lớn, âm thanh vang vọng khắp thành.

Sau đó, hai cánh nó vỗ mạnh tạo thành một luồng gió lớn, lao vút như tia sáng về phía trung tâm của thành rồi lơ lững trên đó.

Tất cả mọi người trong thành đều nhìn về phía Thành Chủ.

Thành Chủ quan sát cuộc chiến, người dân và những người khác có thể thông qua biểu hiện sủng thú của ông, nắm bắt tình hình chiến cuộc bên ngoài bức tường thành cao dày kia.

Thiên Giác Long là ma thú có tính cảnh giác rất cao, bình thường thì cánh của nó sẽ là màu đỏ, khi có sự uy hiếp thì cánh dần chuyển sang màu đen.

Bây giờ, cánh của nó vẫn là màu đỏ rực, chứng tỏ cuộc chiến ngoài kia không có gì khó khăn.

Bên chỗ Tố nương.

Có biến cố, Đại Tần sực nhớ lại thân ảnh yếu đuối kia, thế là nó liền kéo tay mẫu thân, kéo luôn cả đệ đệ chạy nhanh trở lại chỗ cánh đồng hoa.

Khi đến nơi thì cả ba không thấy có một ai, bởi tất cả mọi người đã chạy vào khu dân cư, nơi mang lại cho họ cảm giác an toàn.

Thấy cô bé kia cũng đã rời đi, trong lòng Đại Tần thở phào rồi quay sang gãi gãi đầu nhìn mẫu thân.

Trong lòng nó đã sẵn sàng chuẩn bị tâm lý bị mẫu thân kéo tai, nhưng đáp lại là cái sờ đầu và ánh nhìn yêu thương của Tố nương.

Con của mình sống tình cảm như vậy, làm mẫu thân nào lại đi trách phạt nó chứ?

Cả ba người lại ngước nhìn lên chỗ Thành Chủ, xem tình hình chiến cuộc.

Một lúc sau.

Thiên Giác Long chợt ngửa đầu lên trời, bắn ra một tia sáng màu lam từ miệng, dựng thẳng như trụ chống nhà.

Đây là tín hiệu chiến đấu đã thắng lợi.

Mọi người thở phào, hoan hô, cảm tạ Thánh Sư, cảm tạ các Sủng Thú Sư, sau đó lại tiếp tục cuộc sống hằng ngày.

Ba mẹ con Tố nương cũng thở phào, cô tiếp tục dắt tay hai đứa trẻ đi về nhà.

Thiên Giác Long quay đầu, chở Thành Chủ về lại lầu các.

Thế nhưng, ngay lúc chuẩn bị vỗ cánh, cả người nó bỗng cứng lại, đôi cánh đỏ rực chuyển thành một màu đen tuyền với tốc độ cực nhanh.

Chíu.

Ngay sau đó, một tia sáng màu đen xuyên qua tường thành, càng quét tất cả mọi thứ trên đường đi của nó mà không có gì, không ai có thể ngăn cản được.

Nó quá nhanh, quá mạnh mẽ, quá khủng khiếp.

Tiểu Tần đang vui vẻ dắt tay mẫu thân về nhà, thầm nghĩ sau chuyện này chắc chắn mẫu thân không đánh đòn nó nữa.

Thế rồi, một luồng nhiệt nóng hổi chợt lướt qua người nó, đến nhanh mà đi cũng nhanh, để lại kết quả là một nửa người bên phải của nó đã bị bỏng, quần áo phía đó bị hủy theo.

Chỉ là, thằng bé đứng đó như trời trồng, dường như không có cảm giác đau đớn.

Nó lặng người nhìn phần cánh tay còn lại của mẫu thân vẫn đang nắm chặt tay của nó.

Trong thâm tâm của nó, một nỗi đau không gì sánh được bắt đầu trỗi dậy.

…

…

Ầm.

Á Luân đập mạnh vào tường thành, khoét lên đó một cái lõm sâu.

Xương cốt, da thịt cả người ông căng cứng, tưởng chừng lúc nào cũng sẽ vỡ vụn, sẽ bị xé toạc, trang phục cũng đã thấm đẫm màu máu.

Phụt.

Đầu Á Luân bỗng trở nên đau đớn, nỗi đau còn vượt hơn cả thể xác, khiến ông không kiềm được mà phun ra ngụm máu lớn.

Lúc này, Ma Vật Bán Thần đang cầm lấy một trái tim nóng hổi, to như cái lu và còn đập, mới được lôi ra từ con cự quy, sủng thú cuối cùng của Á Luân.

Nó đưa trái tim ngoại cỡ đó lên miệng, há mồm hút một cái, nhắm mắt thưởng thức tư vị máu thịt đã lâu rồi chưa dùng qua.

Sau đó, nó thong thả đi đến chỗ của Á Luân, trên đường đi là xác của ba con sủng thú khác.

Một con là cự điểu, có huyết mạch Thanh Loan, Thánh Cấp. Một con là thuần chủng hệ Rồng, Thánh Cấp. Con còn lại là cự lang, Nhất Cấp hệ Ma khá hiếm, là huyết thực rất hợp với nó, sẽ để dành ăn sau.

Sau khi nó đi qua, đám Ma Vật phía sau liền ùa lên xác của hai con Thánh Thú chim và rồng, thi nhau xâu xé da thịt, uống máu, tranh thủ thưởng thức bữa ăn ngon lành và hiếm hoi này.

Nhìn vào Á Luân, Ma Vật dùng hắc khí ngưng tụ thành một cây đinh lơ lưng trên bàn tay, rồi nó búng đinh bay đi với dáng vẻ nhẹ nhàng đầy khinh thường, hoàn toàn không để Á Luân vào mắt.

Vù… Phập.

Cái đinh bay đến ghim vào bụng của Á Luân, từ chỗ vết thương bắt đầu lan rộng những đường đen với tốc độ rất nhanh, sau vài cái chớp mắt đã lan khắp cơ thể ông.

Ngay sau đó, ông chợt phun ra một ngụm máu đen ngòm, tanh tưởi, cơ thể càng thêm suy yếu, nhưng tinh thần lại thanh tỉnh một chút.

“Ta chỉ mới nhận được nó gần đây, nếu cho ta thời gian, ta tự tin có thể xây dựng nhân loại và ma thú trở nên vững mạnh, nhưng, tại sao? TẠI SAO CHỨ? TẠI SAO LẠI KHÔNG CHO TA THỜI GIAN?”

“TẠI SAO… Nó Lại… đến chậm? Nếu nó xuất hiện vào lúc đó, có lẽ, kế hoạch… đã thành công rồi.”

Trong lòng ông gào thét, tràn đầy sự không cam tâm, và cũng đầy bất lực.

Á Luân nhìn qua chỗ Lôi Mông, xác cậu ta đã bị ăn sạch từ lúc nào, hai con sủng thú cũng được đám Ma Vật chăm sóc ‘tận tình’.

Ông nhìn khung cảnh xung quanh, tường thành bị phá hủy, Ma Vật ùa vào, tiếng la hét, tiếng khóc,… những thanh âm tuyệt vọng của người dân vang vọng trong tai của ông.

Bây giờ… ông có thể làm gì được nữa cơ chứ?

Không, ông vẫn có thể làm được một chút gì đó.

Linh Nhân Kỹ, Hồi Quang Phản Chiếu.

Linh lực và sinh cơ của khu vực xung quanh bị cưỡng ép đưa vào người Á Luân, đất đai bỗng trở nên khô cằn, không khí bỗng hóa khắc nghiệt như trên sa mạc.

Nhìn màn này, Ma Vật vẫn thong thả, mặc kệ Á Luân làm cái gì, đối với nó mà nói, Thánh Cấp kiểu ông chỉ như sâu kiến, nó muốn giết lúc nào thì giết.

Linh Nhân Kỹ, Thiên Địa Độn.

Á Luân dịch chuyển thoát khỏi đinh ghim, xuất hiện ở vùng thiên không trung tâm của thành.

Hiện tại, cơ thể ông đã hồi phục, mặt mày tươi sáng, trừ quần áo đẫm máu ra thì không nhìn thấy dấu hiệu chiến đấu nào.

Cấm Kỹ, Khu Trục.

Thi triển thứ này, cả người Á Luân như hóa đá, không có dấu hiệu sử dụng linh lực, ông chỉ đứng yên trên không trung, tay còn giữ ấn kết gì đó.

Ngay sau đó, một luồng sáng lấy ông làm trung tâm, nhanh chóng lan rộng từ dưới mặt đất, nơi nào nó đi qua thì tất cả người và thú còn sống liền biến mất.

Đây là Cấm Kỹ chuyên dùng để dịch chuyển kẻ địch biến mất khỏi mình, nhưng bây giờ, nó là cách duy nhất để cứu vớt những người dân còn sống khỏi sự tàn sát của Ma Vật, còn tương lai của những người đó… xem số phận của bọn họ đi.

RẮC.

Theo sự tăng lên của số người, thú bị dịch chuyển, cơ thể Á Luân cũng tựa như làm bằng sứ, bắt đầu nứt dần và càng lúc càng nhiều.

Cho đến khi người cuối cùng được dịch chuyển đi, cơ thể ông cũng hóa theo gió mà biến mất.

Một điểm sáng tại chỗ Á Luân tan biến cũng liền biến mất theo.

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-van-mau-dap-chua-nuoc-che-tao-than-thoai-cau-trang
Bắt Đầu Vạn Mẫu Đập Chứa Nước, Chế Tạo Thần Thoại Câu Tràng
Tháng 10 11, 2025
san-truong-thanh-xuan-chi-lan-vao-nhung-nam-kia.jpg
Sân Trường Thanh Xuân Chi Lẫn Vào Những Năm Kia
Tháng 3 29, 2025
benh-thai-tu-trieu-hoan-chu-thien-bao-ap-thien-ha
Bệnh Thái Tử Triệu Hoán Chư Thiên, Bạo Áp Thiên Hạ
Tháng 2 1, 2026
ta-tai-yeu-vo-loan-the-vo-dao-thanh-than.jpg
Ta Tại Yêu Võ Loạn Thế, Võ Đạo Thành Thần
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP