Chương 38. Tập luyện.
Trưa hôm sau.
Mí mắt Trần U từ từ mở lên, sau đó ngáp vừa dài vừa chán nản vì trải qua giấc ngủ không quá ngon.
Bật người ngồi dậy, hắn nhìn ra cửa sổ mà lắc lắc đầu cười cười.
Kiếp trước, hắn chăn đơn gối chiếc, hầu như chẳng có mỹ nhân kề bên lúc ngủ, không ngờ, kiếp này mới kề cạnh mỹ nhân có hơn một tháng mà hắn đã ‘quen mùi’ rồi, mặc cho giường êm chăn ấm, thiếu đi mỹ nhân lại thấy giấc ngủ không tròn.
Người xưa nói chẳng sai, đã là con người, trừ khi hoàn cảnh bắt buộc, không thì, ai lại chẳng tham lam chút hơi ấm chứ?
Hắn lắc lắc đầu, nhìn sang bên cạnh, Tiểu Tiểu đang cuộn thân nằm ngủ ngon lành như thường ngày, trông rất dễ thương nên hắn không kiềm được mà xoa xoa đầu nó. Nó giữ cái vẻ lười biếng mà dùng đuôi đẩy tay hắn ra, phẩy phẩy đuôi ‘nhắc nhở’ hắn để cho nó ngủ.
Hắn bật cười, thu tay rồi bước xuống giường, tự mặc y phục. Cuộc hành trình tiếp theo, hắn lại độc hành rồi.
Mở cửa phòng bước ra ngoài, hắn cảm nhận bầu không khí trong trạch viên yên tĩnh hơn trước, bởi bình thường, Tiểu Cửu sẽ canh thời gian mà phân phó những người khác chuẩn bị món ăn, nước tắm cho hắn, xem cảnh quan mà giao việc chăm sóc cây cối,… nhưng hôm qua, nàng đã đi rồi.
Hắn choàng thêm cái áo khoác ấm, đóng cửa rồi đi về phía cửa lớn trạch viện, chuẩn bị báo cho Bá Mẫu về việc hai nữ đã rời đi, tất nhiên, hắn không cần nói, nhưng hắn phải làm vì đây là sự tôn trọng với Bá Mẫu.
Theo đường nhỏ đi đến trạch viện của Bá Mẫu, hai Hộ Vệ canh cửa thấy hắn liền cúi chào.
Hắn phân phó:
“Thông báo cho Bá Mẫu giúp ta, ta muốn gặp người.”
“Vâng, Nhị thiếu gia.”
Một Hộ Vệ quay vào trong đi thông báo, không lâu sau, Hộ Vệ đã trở ra cùng Bá Mẫu, bên cạnh bà còn có hai nữ nhân khác, là hai vị Hôn Thê của Trần Bảo và Trần Tôn.
“Hai con về đi, hôm nào rảnh lại đến thăm ta.”
Bà nhìn hai nữ, mỉm cười và nói với giọng ôn hòa.
Cả hai cùng gật đầu, chấp tay ở bụng và cúi lưng nhẹ, dùng giọng ngoan hiền đáp lại:
“Dạ vâng, thưa… mẹ.”
Hai người quay qua, cũng dùng tư thế đó chào hắn rồi bước ra ngoài, theo con đường nhỏ dẫn ra cửa lớn Trần gia.
Tê Linh Sương nhìn Trần U, bước lại gần rồi chỉnh lại áo khoác ấm của hắn, nhẹ nhàng xoa đầu hắn, ánh mắt chứa đầy sự yêu thương, hỏi:
“Sao con đến tìm ta? Có chuyện gì xảy ra sao? A, ta quên, ngoài này lạnh, vào trong rồi nói chuyện.”
Hắn lắc lắc đầu, mỉm cười:
“Con đến nói cho Bá Mẫu một số chuyện, cũng nhanh thôi ạ.”
Bà cũng không bắt ép, yên lặng chờ hắn nói tiếp:
“Hai nha hoàn thiếp thân của con đã rời đi, tối qua, người nhà của Tiểu Như đến đón nàng trở về, mà Tiểu Cửu thân với nàng nên con gửi cho bên đó luôn.”
Nghe được tin, bà tỏ vẻ bất ngờ, nếu hai nha hoàn của U nhi rời đi thì người giám sát kia phải thông báo trước cho bà mới phải, chẳng lẽ, người giám sát kia có vấn đề gì sao? Hay là, vấn đề nằm ở người nhà của Tiểu Như kia?
Bà tức tốc chỉnh lại cảm xúc, chuyện đã xảy ra, giờ có nghĩ cũng chẳng làm được gì, với lại, nha hoàn của U nhi, muốn đi hay ở thì tùy thằng bé xử lý, thằng bé đã trưởng thành rồi, bà cũng không nên vươn tay quá dài nữa.
Bà nhìn hắn, mỉm cười yêu thương:
“Nha hoàn của con, đi hay ở, tùy con xử lý, bây giờ con đã làm Lễ Trưởng Thành, trở thành Sủng Thú Sư rồi, không cần thông báo với Bá Mẫu những chuyện nhỏ này làm gì.”
“Không có nha hoàn thiếp thân, sinh hoạt sẽ bất tiện, để ta phân phó người, đưa đến cho con một, hai nha hoàn xinh đẹp khác, con thấy sao?”
Hắn lập tức lắc đầu:
“Đây cũng là chuyện con muốn nói với Bá Mẫu, người không cần đưa nha hoàn khác đến đâu ạ, để mấy nha hoàn còn lại trong viện lo việc sinh hoạt cho con là được rồi.”
Bà ừm nhẹ, không hỏi tại sao, U nhi muốn thì cứ việc.
Hắn nói tiếp:
“Con chỉ có hai chuyện này muốn nói cho Bá Mẫu thôi, chuyện đã thưa xong, con xin phép trở về, trời lạnh, Bá Mẫu nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Ừm, con về đi, Bá Mẫu sẽ giữ gìn sức khỏe để còn bồng cháu nữa chứ, hì hì.”
Bà chọc ghẹo, ném cho hắn ánh mắt ‘hối thúc’ hắn mau kiếm người sinh cháu cho bà bồng, làm hắn ‘hoảng sợ’ lật đật chạy đi như tránh tà, khiến bà bật cười vui vẻ.
Không lâu sau, hắn đã về lại trạch viện, xuống bếp phân phó người chuẩn bị món ăn, đồng thời căn dặn:
“Tiểu Cửu và Tiểu Như đã rời đi, từ nay về sau, khi nào ta thông báo thì các người mới nấu ăn, còn không, cứ sinh hoạt như bình thường.”
Đám người đầu bếp gật đầu, hắn đi qua chỗ những nha hoàn, căn dặn tương tự rồi quay về phòng ngủ, đóng cửa lại đồng thời đánh thức Tiểu Tiểu.
Nó mở mắt trông rất lười biếng, nhìn hắn với ánh mắt không vui, nhưng, khi thấy hắn lấy ra Lôi Thức Thạch, đôi mắt nó lập tức mở lớn, hớn hở chồm đầu tới, ngậm viên đá vào mồm rồi nuốt xuống.
Quá trình thức tỉnh hệ mới diễn ra thuận lợi như lúc trước, không lâu sau, Tiểu Tiểu đã có cái đuôi thứ ba, mang màu xanh dương nhạt như màu da trời, đồng thời, đôi lúc có các tia điện nho nhỏ nhá lên.
Kích cỡ cơ thể và đuôi của nó tăng thêm một chút, khí tức tỏa ra cũng vậy, chỉ còn thiếu một chút, vượt qua bức màn mỏng như cánh ve là có thể thăng lên Bát Cấp rồi.
Tiểu Tiểu mở mắt chậm rãi, bước lại gần rồi cọ cọ đầu vào cánh tay hắn như lời cảm ơn, còn hắn thì mỉm cười xoa đầu nó, làm nó cảm giác hạnh phúc mà làm hành động nhắm mắt hưởng thụ.
Bây giờ, nó đã là sủng thú ba hệ, một Tiên huyền bí, hai Lửa và Điện chủ tấn công, phẩm chất là Đế Vương, khi ra khỏi Trần gia, hắn không giới hạn nó nữa, cảnh giới của nó sẽ thăng lên Thất Cấp rất nhanh, lúc đó, hắn không dám nói quét ngang tất cả, nhưng ‘quét’ bảy phần Võ Sư và Sủng Thú Sư trên đảo, chắc là dư.
Hắn ẵm Tiểu Tiểu ra ngoài, nhìn lên chỗ cao nhất ở trạch viện, người quan sát của Bá Mẫu vẫn đang ngồi ở đó, choàng áo khoác lông ấm kín người, chỉ chừa đôi mắt ra, mặc cho gió tuyết lạnh giá vẫn giữ nhiệm vụ quan sát.
Hắn không thấy phản cảm với vấn đề này cho lắm, vì tất cả trạch viện đều có người quan sát, bất kể thân phận để đảm bảo an toàn và phát hiện, nắm bắt tin tức, trừ mỗi chỗ Gia Gia hắn là không có.
Như người quan sát ở trạch viện của hắn và hai người Trần Bảo, sẽ thu thập thông tin và thông báo lại cho Bá Mẫu. Người ở chỗ Bá Mẫu sẽ thông báo cho Đại Bá. Người ở chỗ Đại Bá lại thông báo cho Gia Gia.
Hắn nhìn người quan sát trong vài giây rồi hạ đầu nhìn Tiểu Tiểu, bảo nó Hoặc Ảnh thành Hỏa Hồ Ly rồi thả nó xuống, sau đó, hắn cởi trần thân trên, tay cầm Huyết Côn rồi nhảy ra sân, bắt đầu rèn luyện.
“Tiểu Tiểu, lại đây.”
Sau khi làm nóng người, hắn phân phó Tiểu Tiểu cùng luyện tập.
Một người, một hồ đứng đối diện nhau, nhìn thẳng vào mắt nhau.
Sau đó, Tiểu Tiểu bỗng co chân hạ thấp trọng tâm rồi búng thân lao đến hắn với tốc độ khá nhanh. Khi sắp tới gần, nó đưa chân phải ra trước, trồi vuốt nhọn và nhắm vào cổ hắn.
Hắn liền mượn độ trơn của tuyết mà xoạt chân sang ngang, từ đó làm cơ thể thấp xuống, dễ dàng tránh đi đòn của Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu đánh hụt, quán tính lao thẳng đến bức tường, nhưng nó nhẹ nhàng xoay thân, tiếp mặt tường bằng bốn chân rồi mượn đó làm điểm đạp, tiếp tục búng thân lao đến hắn.
Keng.
Hắn xoay Huyết Côn ra sau lưng để đỡ đòn, thân côn và móng hồ chạm nhau phát ra tiếng keng nhỏ cùng những tia lửa tóe lên.
Hắn quay côn, tán lực ngược lại cho Tiểu Tiểu mà đẩy nó bay lui về sau, sau đó, hắn dẫn linh lực xuống hai bàn chân rồi phóng thích, tạo ra lực đẩy mạnh làm thân thể hắn nhảy bật lên về phía trước, lộn trên không trung một vòng rồi đáp đất, kéo dài khoảng cách với Tiểu Tiểu.
Tiểu Tiểu chợt mở miệng, hút một hơi thật dài làm bụng nó phồng lên, sau đó, nó mở miệng, phun ra một luồng lửa nhỏ về phía hắn.
Thấy cảnh này, người quan sát trở nên ngạc nhiên, thầm nghĩ, không ngờ mới qua hơn nửa tháng, sủng thú của Nhị thiếu gia đã có thể nắm giữ Thú Kỹ cơ bản rồi.
Xong, chuyện này không nằm trong diện báo cáo của người quan sát nữa, bởi Đại Phu Nhân đã hủy phần lớn yếu tố cần quan sát rồi, nên bây giờ, y chỉ ngồi đó xem vui thôi.
Thấy luồng lửa bay đến, Trần U trượt tay xuống, nắm một đầu của côn rồi chùn gối hạ thấp người, vận sức vung côn xoay ngang xuống nền tuyết, làm một đám tuyết dày bị hất lên, va chạm với luồng lửa nhỏ của Tiểu Tiểu tạo ra tiếng xèo xèo kèm theo một đám hơi nước trắng xóa.
Bất thình lình, một quả cầu lửa nhỏ lao ra từ trong đám hơi nước, nhắm thẳng vào hắn. Đòn tấn công bất ngờ này làm hắn không kịp phòng bị, chỉ kịp nâng Huyết Côn lên đỡ.
Quả cầu lửa va chạm Huyết Côn liền tán ra thành các luồng lửa nhỏ, có luồng lao xuống nền tuyết, cũng có luồng bay vào áo hắn, đốt ra vài cái lỗ đen thui kèm theo mùi khen khét.
Đám hơi sương tan đi, Trần U nhìn Tiểu Tiểu, lúc đầu, hai bên đã xác định, chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất mà thôi, Tiểu Tiểu đã phá luật, còn đến hai lần và làm cháy áo hắn, vậy đừng trách.
Hắn nở nụ cười ‘tươi’ như hoa rồi vận chuyện linh lực, lần này, linh lực mang theo khí tức kỳ lạ mà di chuyển với quỹ tích rối rắm, nhanh chóng đi xuống hai chân của hắn.
Linh Nhân Kỹ, Đạp Thiên Thất Bộ – Nhất bộ, tốc.
Vù.
Lớp tuyết dưới chân bị xung lực phát ra làm cho bùng nổ, rồi thân thể hắn lao về trước với tốc độ cực nhanh, còn nhanh hơn cả mũi tên, nên Tiểu Tiểu còn chưa ngỡ chuyện gì vừa xảy ra thì đã bị hắn tóm được, ăn hai đòn đánh của Huyết Côn vào mông, nó mới tỉnh hồn lại.
Nó xù lông như mèo, nhìn hắn với ánh mắt tức giận rồi vùng vẫy thoát khỏi tay hắn, sau đó nhảy lên nóc hành lang, kêu hứ rồi quay mặt bỏ đi.
Hắn cười khà khà, mặc kệ Tiểu Tiểu và đôi mắt đang mở to của người quan sát, tiếp tục cầm côn rèn luyện.
Cứ thế, bảy ngày đã trôi qua.
…
…