Chương 37. Tiễn đưa hai nữ.
Chưa kể, tấm Linh Nguyên Tạp này còn mang đến cho Trần U địa vị rất cao ở Thương Hội Vạn Thành, sau này, khi hắn đi đến tòa thành kia, biết đâu, có thể may mắn ẵm được mỹ nhân về nhà?
Nghĩ về chuyện đó, hắn thầm nở nụ cười tinh ranh, làm Lưu Trì Quan hơi nhăn mày lại, thầm nghĩ, tên tiểu tử này, có ý đồ xấu rồi.
Rầm.
Thanh âm chấn động chợt vang lên thu hút sự chú ý của ba người ở đây, cùng nhìn qua hắc y nhân còn lại vừa lôi ra một cái giá đỡ bằng đá từ không gian chứa đồ, trông rất nặng nề nên mới tạo ra tiếng động lớn như vậy.
Cũng may, trước khi vào việc, Lưu Trì Quan đã bố trí vòm ngăn cách không gian quanh khu đất này để tránh làm chuyện thêm nhao nhao, nên dù chấn động mạnh vẫn không làm các người hầu trong trạch viện này thức giấc.
Hắc y nhân kia truyền âm xin lỗi ông ta, sau đó phẩy tay ra hiệu Trần U bước đến.
Giá đỡ này, trông rất ‘khí thế’ cắm lô lốc các loại vũ khí, có cung, có đao, có kiếm, có thương,… tất là đều là vũ khí mà hắc y nhân sưu tập suốt cuộc đời, mỗi cái đều được làm từ những nguyên liệu loại tốt trở lên.
Tiên Thú Điển lại phát huy năng lực của nó, hiển thị cho hắn thấy những vũ khí này được làm từ nguyên liệu ma thú gì? Có đặc tính ra sao?
Trong đống này, có kha khá món sở hữu những đặc tính mạnh từ nguyên liệu ma thú, hắn thật sự muốn lấy chúng, tiếc rằng, thực lực hắn vẫn còn thấp, còn mấy món đó lại nặng, cầm lên còn chưa xong huống chi là phát huy sức mạnh của chúng, thậm chí còn kiềm hãm khả năng chiến đấu của hắn.
Không chọn thứ tốt nhất, chỉ chọn thứ phù hợp nhất, đó là một trong những kinh nghiệm mà hắn đúc kết trong hành trình kiếp trước.
Nhìn qua nhìn lại, cuối cùng, hắn chọn một cây côn, làm thuần từ gỗ, dài khoảng hai thước, có màu đỏ như máu, hai đầu hơi to hơn phần thân một chút xíu, có vài đường rãnh dài nối từ đầu này đến đầu kia dọc theo thân côn.
“Làm từ thân của Thực Thú, Hấp Huyết Đằng.”
“Ghi chú: Hấp Huyết Đằng sinh trưởng ở nơi có nhiều máu, sau khi máu trong khu vực bị hấp thu sạch, nó sẽ di chuyển đến khu vực khác, bắt đầu tàn sát để xây dựng lãnh địa. Bản năng khát máu, hiếu chiến, vật làm từ thân của nó sẽ cứng như kim loại, khống chế được trọng lượng, hoặc nặng như đá, hoặc nhẹ như gỗ, khi hấp thu máu sẽ tăng thêm độ cứng và dẻo dai.”
Thấy thông tin này, Trần U không chần chừ gì liền chọn nó, kiếp trước hắn có thể dùng nhiều vũ khí, nhưng khi lấy được cây Hắc Côn kia thì chuyển sang dùng côn nhiều hơn.
Nếu so côn với những vũ khí khác thì nó có rất ít ưu điểm, chẳng có sát thương như kiếm hay đao, so với thương và trường đao thì càng không bằng.
Lực sát thương từ côn chỉ là từ những cú đập, quơ, gây gãy xương, choáng,… nhưng, điều này chỉ áp dùng với người bình thường dùng côn, còn hắn có linh lực, có Linh Nhân Kỹ, có thể bù lại sự sắc bén và sát thương.
Chưa kể, cây Huyết Côn này có thể nhẹ, có thể nặng, có thể cứng, có thể mềm dẻo, hấp thu máu thì càng tăng cường, rất phù hợp với hắn.
“Vãn bối chọn cây côn này.”
Hắc y nhân hỏi lại:
“Tiểu hữu chắc chứ?”
Thấy hắn gật đầu chắc nịch, ông ta tỏ vẻ hài lòng, thu giá đỡ vào không gian, trong lòng càng đánh giá hắn cao hơn.
Là Thánh Cảnh đã trải qua nhiều sự đời, ba ông già cũng có quan điểm rằng, không chọn vũ khí tốt nhất, chỉ chọn vũ khí phù hợp nhất, và trong đống vũ khí này, chỉ có vài món là hợp với Trần U, nếu hắn vì ‘tham’ vì ‘ngu’ mà chọn những vũ khí tốt nhất kia, hình ảnh của hắn trong mắt ba người sẽ xấu đi rất nhiều.
Chỉ việc chọn vũ khí trong một đống vũ khí tốt và giá trị, cũng đã nói lên phần nào tính cách của người đó rồi.
Thế nên, món quà của ba người không chỉ là quà, mà là một bài kiểm tra nho nhỏ dành cho hắn, và cửa cuối cùng này, hắn đã vượt qua với kết quả rất ổn.
Ba người truyền âm lẫn nhau, nói lên đánh giá của bản thân cho hai người còn lại, sau đó Lưu Trì Quan nhìn Trần U, nở nụ cười khá tươi, giọng vui vẻ:
“Tiểu hữu có cái gì muốn nói với ba người chúng ta không? Nếu có, cứ việc nói.”
Hắn gật đầu, chấp tay và cúi đầu nhẹ:
“Vãn bối có hai việc muốn nhờ ba vị tiền bối.”
Thấy ba người đồng ý, hắn nói tiếp:
“Chuyện thứ nhất, vãn bối muốn gửi thêm một nữ nhân đến Hoàng Triều, nhờ mọi người chăm sóc, đào tạo nàng.”
“Nàng tên Tiểu Cửu, là nha hoàn thiếp thân của vãn bối, cũng là tỷ muội thân thiết với Tiểu Như, tình cảm của cả hai rất tốt. Một mình đến Hoàng Triều ‘xa lạ’ có thể Tiểu Như sẽ cảm thấy cô độc, việc Tiểu Cửu kề cạnh sẽ giải quyết được vấn đề đó.”
“Tiểu Cửu là người bình thường, có thể bồi dưỡng thành Võ Sư để làm Hộ Vệ thiếp thân cho Tiểu Như, chuyện này trăm lợi mà chẳng có một hại.”
Ông ta suy ngẫm một lúc rồi ừm nhẹ:
“Chuyện này đơn giản, ta sẽ mang nha đầu đó theo, còn chuyện tình cảm, Hộ Vệ hay gì đó, khi đến nơi sẽ bàn bạc lại với cha của Công Chúa sau.”
“Nói trước với tiểu hữu, nếu nha đầu đó có vấn đề, bọn ta sẽ tự xử trí mà không cần thông qua ý của tiểu hữu, thế nào?”
Hắn gật đầu tự tin:
“Được ạ, nếu có vấn đề, mặc các vị tiền bối định đoạt.”
Ông ta ừ nhẹ, hỏi:
“Còn việc thứ hai là gì?”
“Việc thứ hai, vãn bối muốn nhờ một cường giả, ít nhất là Nhị Cấp đến thủ hộ gia tộc, dù sao, gia tộc có công nuôi lớn, vãn bối chưa kịp đền đáp đã đi ngao du, vừa bất hiếu mà vừa cảm thấy lo lắng, kính mong tiền bối thanh toàn.”
Ông ta mỉm cười:
“Được, chuyện này không có gì khó, nhưng ta nói trước với tiểu hữu, Hoàng Triều sẽ gửi cường giả nhị cấp đến, nhưng ít nhất phải hai tháng mới đến được nơi này, không thể nhanh như bọn ta được.”
“Chuyện quan trọng khác, người đó chỉ có nhiệm vụ thủ hộ gia tộc tiểu hữu trước những yếu tố từ ma thú, hay có kẻ tự tiện giết đến. Nếu kẻ thù của gia tộc tấn công, hoặc là gia tộc tự tranh chấp tạo ra kẻ thù, người đó sẽ không quản, chỉ giữ lại người vô tội không liên quan đến mọi chuyện.”
“Yêu cầu của tiểu hữu là thủ hộ chứ không phải sai vặt, mà đã thủ hộ thì chỉ thủ những thứ nên hộ mà thôi, đồng ý chứ?”
Trần U mỉm cười, tất nhiên liền gật đầu đồng ý, Hoàng Triều là thế lực chính đạo, sẽ không ra tay giúp kẻ xấu bao giờ, và hắn cũng chỉ cần họ cho người thủ hộ Trần gia khỏi Thú Triều mà thôi, những chuyện khác, hắn không muốn vươn tay quản, có làm, phải có chịu.
Bốn người trò chuyện thêm một chút rồi Tiểu Cửu và Tiểu Như bước đến, trên tay mỗi người đều cầm một tay nải lớn, đựng quần áo và những thứ kỷ niệm ở nơi này.
Dù biết trước chuyện này sẽ xảy ra, nhưng Tiểu Cửu vẫn không kiềm được nước mắt, trước khi đi ra đã khóc một trận lớn, cùng Tiểu Như dạo quanh trạch viện một vòng, ngắm thật kỹ từng cái cây ngọn cỏ, khắc sâu chúng vào đầu rồi mới chịu đến nơi này. Bây giờ, hai mắt nàng còn đỏ hoe, nhìn Trần U với đôi mắt long lanh như chuẩn bị khóc thêm lần nữa.
Bất chợt, Tiểu Cửu bỗng ném tay nải xuống đất, lao lên cầm bàn tay hắn mà kéo đi trước ánh mắt bất ngờ của cả năm, rất nhanh, hai người đã vượt qua hành lang, biến mất hỏi tầm mắt mọi người.
Haizz.
Tiểu Như thở dài rồi nở nụ cười, đi đến nhặt tay nải của Tiểu Cửu lên, phủi phủi sạch tuyết rồi vác trên vai, nhìn ba ông già, cúi đầu xin lỗi:
“Xin ba vị thúc thúc thông cảm, hai người sẽ trở về rất nhanh thôi.”
Ba người cùng xua xua tay, Lưu Trì Quan cười nói với giọng nhu hòa:
“Không sao, không sao, cũng chỉ đợi thêm một chút nữa thôi, Công Chúa đưa tay nải đây, thần giữ giúp cho.”
Nàng gật đầu, đưa tay nải cho ông ta bằng hai tay, rồi ông ta mở Túi Trữ Vật, cẩn thận bỏ hai tay nải vào, rồi mở không gian chứa đồ mà đưa Túi Trữ Vật vào trong cho chắc ăn thêm.
Làm xong, ông ta điều động linh lực, tạo một lớp năng lượng bao bên ngoài nàng, giúp nàng lập tức cảm thấy ấm áp.
…
Trần U treo biểu cảm ngỡ ngàng trên mặt, bị Tiểu Cửu kéo thẳng đến chỗ cái sân hắn hay luyện tập, rồi nàng bất chợt ôm chầm lấy, áp đôi môi nóng mềm lên môi hắn.
Hiện tại, cảm xúc của nàng như ngọn lửa đang bùng cháy, lan sang và làm bùng cảm xúc của hắn, khiến hắn đáp lại nàng một cách nồng nhiệt, bàn tay đưa vào váy áo nhào nhào nặn nặn.
Đôi tay của nàng cũng không chịu yên phận, bắt đầu cởi từng lớp từng lớp y phục của hắn rơi xuống nền tuyết trắng.
Trần U truyền ý niệm gọi Tiểu Tiểu đến. Nó tức tốc phóng xuống từ trên nóc nhà, Phun Lửa làm tan lớp tuyết rồi đạp vào thân cây, chạy nhảy đến nơi khác, nhường không gian riêng tư cho hai người.
Hắn lấy áo đã bị cởi xuống trải ra nền sân, rồi nhẹ nhàng dìu nàng nằm xuống.
Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.
Không lâu sau, hai người bắt đầu hòa vào nhau, những đóa huyết hoa mai xuất hiện trên chiếc quần trắng tinh, từng đóa từng đóa nối liền, như muốn thi với tuyết, xem đâu là thứ nổi bật nhất, điểm sắc không gian nhất trong trời Đông giá rét này.
Bốn người chờ khoảng hai giờ thì Trần U và Tiểu Cửu cũng đã ‘chịu’ trở lại, chỉ là, lần xuất hiện này khá đặc biệt, Tiểu Cửu được hắn bế kiểu công chúa, tóc tai và y phục hơi rối, mặt còn đỏ hồng và đầy phong tình do mưa xuân chưa vơi.
Chỉ có hai giờ nhưng Tiểu Cửu thật sự quá nồng nhiệt, đòi từ gốc cây, chống tay, chống cột,… chỉ là, nàng không phải Tiểu Như, thể lực và cơ thể nàng rất bình thường nên không chống đỡ nổi.
Tiểu Như nhanh chóng chạy đến dìu Tiểu Cửu, nhìn hắn với ánh mắt trách móc, thì thào:
“Cửu muội sắp phải đi xa, thiếu gia thật là, không thể tiết chế một chút được sao?”
Hắn tỏ vẻ bất lực, đáp:
“Do Tiểu Cửu muốn chứ có phải tại ta đâu, không làm nàng ấy xụi lơ như vậy, chắc nàng ấy quấn ta đến sáng mất.”
Sau câu nói này, hắn chợt cảm thấy sống lưng lành lạnh, lông tơ nổi lên, hóa ra, là ba người Lưu Trì Quan nhìn hắn với ánh mắt chứa sát khí nồng đậm.
“Tên tiểu tử này… haizz, chuyện nhà của Đế Hoàng, lo không được, lo không được.”
Ba người thầm nghĩ trong bất lực.
Kệ ba ông già đó, Trần U tặng hai nữ một nụ hôn tạm biệt. Cả hai nước mắt lưng tròng, sau đó cùng hít thật sâu rồi trở nên mạnh mẽ.
Tiểu Như bước đến chỉnh y phục hắn, thì thào với giọng nghèn nghẹn:
“Thiếu gia, dù Tiểu Như… có thân phận gì đi nữa, Tiểu Như… vẫn luôn là nha hoàn của người, lần gặp lại sau, Tiểu Như sẽ có thực lực, cùng người ngao du bốn phương.”
Tiểu Cửu cũng bước đến ôm hắn:
“Thiếu gia, người đã hứa… sẽ dẫn Tiểu Cửu đi ra ngoài kia, chờ khi gặp lại, người… không được thất hứa nữa đâu.”
Hắn xoa đầu hai người, mỉm cười:
“Được, ta hứa, chờ khi gặp lại, ta sẽ dẫn cả hai đi khắp năm châu vạn đảo, ngắm nhìn thế giới.”
Hai nữ gật đầu, cùng nở nụ cười tươi đẹp như gió Xuân, muốn xua tan cái lạnh của mùa Đông, rồi cùng đặt lên hai má hắn một nụ hôn tạm biệt lưu lại dấu môi.
Khi tách ra, cả hai chủ động quay người đến chỗ Lưu Trì Quan. Ông ta ngay lập tức thi triển Linh Nhân Kỹ làm hai người ngủ thiếp đi, sau đó cả ba ông già cùng hành động, bọc hai người trong ba lớp Linh Lực và Không Gian Lực, tạo thành sự phòng thủ chắc chắn, dù Thánh Thú có đụng vào cũng chưa chắc làm hai người bị thương.
Lưu Trì Quan nhìn Trần U, mỉm cười:
“Tiểu hữu bảo trọng, hy vọng, ta sẽ sớm được nghe danh của tiểu hữu.”
Hai hắc y nhân kia cũng gật đầu chào.
Hắn bật cười, chấp tay đáp:
“Vãn bối sẽ không để các vị tiền bối thất vọng.”
Ba người cùng gật đầu, và rồi thân hình cả ba bắt đầu nhòe đi rồi biến mất cùng với hai nữ.
Hắn ngước nhìn lên Thiên Không như đang dõi theo, thì thào:
“Dù sa, ta cũng là Phò Mã của Hoàng Triều mà.”
…
…