Chương 36. Quà gặp mặt.
Là vãn bối, phải chủ động chào hỏi trước, nên Trần U bước đến trước mặt ba người, chấp tay cúi chào, giọng kính trọng:
“Xin chào ba vị tiền bối, vãn bối Trần U, năm nay mười lăm tuổi, ra mắt ba vị ạ.”
Cả ba tỏ vẻ hài lòng, trông hắn thuận mắt hơn một chút. Dù trong lòng có nhiều nghi vấn về chuyện này, nhưng như hắn đã nói sẽ giải đáp trong lần gặp tiếp theo với Công Chúa, nên ba người cũng không thể muối mặt mà đi ép hỏi. Họ là người của Hoàng Triều, thế lực chính đạo, không phải đám quỷ kia.
Thế là, Lưu Trì Quan tiến lên, gật đầu nhẹ xem như đáp lại Trần U, đồng thời giới thiệu:
“Ta họ Lưu, tên Trì Quan, hôm nay đến đây để đón tiếp Công Chúa trở về.”
“Có một số chuyện, hai bên đã ngầm hiểu nên không cần nói nhiều nữa, ta chỉ muốn xác nhận lại, tiểu hữu có muốn theo chúng ta về Hoàng Triều không?”
Tất nhiên, hắn lắc đầu:
“Ba vị tiền bối chắc cũng đã biết tính cách của ma thú hệ Tiên. Vãn bối là Sủng Thú Sư của nó nên cũng bị ảnh hưởng đôi chút, Hoàng Triều tuy lớn, nhưng so với thế giới, thật sự là quá nhỏ bé.”
Ông ta gật đầu, không chỉ Hoàng Triều, dù là Trung Châu cực kỳ bao la rộng lớn, nhưng so với thế giới thì vẫn không tính là gì cả, nhất là trong tầm mắt của đám ma thú hệ Tiên lẫn Sủng Thú Sư của chúng.
Nếu Trần U đến Hoàng Triều thì một thời gian sau, chắc chắn hắn sẽ kiếm cớ rời đi, rất hiếm khi dừng lại một chỗ thời gian dài. Ông ta hiểu chuyện này nên cũng không ép buộc hắn làm gì, chỉ thở dài, buồn thay cho Công Chúa, bởi cuộc chia ly này, sẽ rất dài.
Xua đi cảm xúc trong lòng, Lưu Trì Quan quét mắt nhìn Trần U từ trên xuống dưới, làm hắn cảm thấy như bản thân đang lõa lồ trước ánh mắt của lão.
Sau đó, ông ta đưa cánh tay qua bên cạnh, không gian ngay lập tức dao động và xuất hiện một cánh ‘cửa’ cho cánh tay tiến vào. Đây là năng lực chỉ có cường giả Thánh Cảnh trở lên, sở hữu Không Gian Lực mới có, là tự tạo một không gian chứa đồ cho bản thân.
Trong lúc tiến hành, ông ta cũng âm thầm quan sát hắn, thấy hắn không tỏ ra bất ngờ gì với hành động này, ông ta dám chắc rằng, hắn cũng từng thấy qua cảnh tương tự, tức là, hắn có quen biết, nhận biết cường giả Thánh Cảnh.
Khi về đến Hoàng Triều, ông ta phải thông báo việc này cho Đế Hoàng, để Đế Hoàng đi đến một thế lực khác, nhờ giúp điều tra về tình hình của Trần U.
Thiếu niên này, quá thần bí.
Thần bí thì thần bí, ông ta cũng không lo lắng, cho rằng hắn là người của thế lực chống đối Hoàng Triều. Thứ nhất, trông hắn vừa nhận sủng cách đây không lâu, nếu thật sự có thế lực phía sau, chúng sẽ cưỡng ép mang về chứ không để hắn tự do tự tại.
Sủng Thú Sư có sủng thú hệ Tiên, không cưỡng ép mang về cho mình dùng, chẳng lẽ để người khác dùng thay, ngư ông đắc lợi hay sao?
Hơn nữa, cái danh Chính Thánh của Lưu Trì Quan không phải đơn giản, ông ta có năng lực đặc biệt, là ánh mắt và trực giác có thể ‘phân tích’ cảm giác được đối tượng nào đó có gây nguy hại cho Hoàng Triều hay không? Nếu trước đó, Đế Hoàng nghe lời khuyên nhủ của ông ta mà đề phòng vị anh em, có lẽ, cuộc chiến kia sẽ giảm bớt rất nhiều thương vong.
Trở lại chính truyện.
Từ trong không gian chứa đồ, Lưu Trì Quan lấy ra một cái túi nhỏ màu vàng, đệm thêm những họa tiết màu đỏ, sau đó ném cho Trần U.
Hắn bắt lấy, theo thói quen vận chuyển linh lực rót vào miệng túi làm nó mở ra.
Bên trong túi không phải là một bảo vật, hay một thứ gì đó giá trị, mà là một không gian khối vuông lớn, với độ rộng các chiều khoảng 50 thước, chứa rất rất nhiều Linh Nguyên lấp lánh, muốn sáng mù cả mắt hắn.
Đây là Túi Trữ Vật, được làm từ những nguyên liệu đặc biệt, giá thành cao, đồng thời cần cường giả Thánh Cảnh áp súc không gian để nén vào túi, thế nên, độ hiếm và giá trị không phải bàn cải, dù là ở Nam Châu, thứ này cũng không dành cho số đông, huống chi là Đảo Kinh Nam này, càng không có ai có.
Cái túi này, nhìn và sờ sơ qua, hắn đã biết nó được làm từ nguyên liệu rất giá trị, vừa đẹp vừa bền, không gian lại lớn thế này thì chỉ có thể do cường giả Thần Cảnh áp súc ra.
Dù Lưu Trì Quan không tặng đi nữa, hắn vẫn sẽ chủ động xin ông ta, bởi vì có Túi Trữ Vật hay Nhẫn Trữ Vật, con đường ngao du của hắn chắc chắn sẽ bớt đi nhiều vấn đề, nhất là trong sinh hoạt.
Tặng túi đã quý, ông ta còn tặng Linh Nguyên chất thành đống núi như thế kia. Người xưa nói rằng, ra ngoài mà không có tiền trong người thì sao mà sống tốt được? Nên lễ vật này, đủ quý giá.
Hắn nhanh tay nhanh chân nhét Túi Trữ Vật vào ngực áo như sợ bị Lưu Trì Quan đòi lại, sau đó chấp tay cúi người, giọng cảm kích:
“Vãn bối rất cảm ơn tiền bối đã tặng quà quý.”
Thu hết tất cả hành động vừa nãy của hắn vào mắt, mí mắt ông ta giựt giựt. Xong, một lần nữa, ông ta cảm thấy kinh ngạc và tò mò về hắn nhiều hơn, bởi Túi Trữ Vật, ở Trung Châu không hiếm, nhưng chắc chắn ở hòn đảo này sẽ không có, không ngờ, hắn lại có thể mở và dùng trông lô hỏa thuần thanh như vậy.
Điều đặc biệt hơn nữa là, hắn vẫn đang là Nhập Linh Cảnh, nhưng lại có thể di dẫn linh lực mở túi thì thật sự, phải nói là tài, rất rất tài.
Lưu Trì Quan thu lại tâm tình, dù sao thằng nhóc này vốn đã thần bí rồi, thêm vài biểu hiện nữa cũng không sao.
“Đây là Túi Trữ Vật, là món quà mà cha của Công Chúa tặng cho ta vào lần đầu gặp mặt, nay tặng lại cho tiểu hữu, xem như ân tình nối tiếp ân tình.”
“Trong túi có hai mươi triệu Linh Nguyên, vì đi gấp quá nên ta không mang theo nhiều, nhưng nhiêu đây, có lẽ là đủ cho tiểu hữu bắt đầu con đường du ngoạn rồi.”
Hai mươi triệu Linh Nguyên, một con số đối với ông ta thì không tính là gì, nhưng ở Đảo Kinh Nam này, nó là hai lần gia tài của thế lực giàu có nhất, nên hắn rất rất cảm kích ông ta, với số tiền này, hắn có thể càng quét, làm rất nhiều việc ở đảo một cách thẳng tay.
Có tiền, ắt có thể sai ma khiến quỷ, thậm chí, biến kẻ thù thành đồng minh cũng không phải là chuyện khó.
Ông ta lại vung tay ném cho hắn một viên đá, hắn chộp vào liền cảm thấy bàn tay tê tê nhè nhẹ, quan sát thì thấy những tia điện nho nhỏ đang vờn quanh phía ngoài của viên đá.
Dòng chữ của Tiên Thú Điển lập tức xuất hiện:
“Lôi Thức Thạch, cho sủng thú sử dụng để thức tỉnh thêm hệ điện, bất kể giống loài. Nếu cho sủng thú hệ Điện sử dụng sẽ cường hóa Thú Kỹ, phẩm chất của sủng thú rất mạnh, tuy nhiên, sẽ mãi không thể thức tỉnh thêm hệ nào khác.”
Hắn ngạc nhiên tột độ, nếu phần quà trước đủ lớn thì phần lễ này, phải nói là rất lớn, giá trị vô cùng. Như đã đề cập, Giác Tỉnh Thạch cực hiếm, một khi xuất hiện là sẽ tạo nên phong vân, cho dù ở bất cứ đâu, mọi Sủng Thú Sư ở mọi đẳng cấp đều sẽ tranh giành nó.
Thế nhưng, không ngờ, thật sự không thể, Lưu Trì Quan lại tặng không cho hắn thế này, đã vậy, còn là Giác Tỉnh Thạch hệ Điện quý hiếm hơn nữa.
Trong tất cả các hệ của ma thú, ba hệ Rồng, Điện, Lửa chủ công phạt, nếu Tiểu Tiểu dùng viên Lôi Thức Thạch này, kết hợp với hệ Lửa đã có thì sức mạnh tấn công, phải nói là rất kinh khủng, hắn còn biết nơi có một viên Long Thức Thạch, kết hợp cả ba hệ lại… thật sự không còn gì để nói nữa.
Trần U nhìn Lưu Trì Quan, không hỏi lão tại sao mà chỉ cúi lưng thật sâu để thể hiện lòng cảm ơn, cảm kích của hắn lúc này.
Ông ta thu hết biểu hiện của hắn bằng ánh mắt ôn hòa, trong lòng thầm vui vẻ. Ông không biết những người khác ra sao, nhưng với ông thì không có khái niệm chèn ép nhân tài, trái lại càng muốn bồi dưỡng, mà Trần U, từ thân phận Phò Mã, sủng thú hệ Tiên cùng tính cách tạm ổn, xứng đáng cho ông xuất viên Lôi Thức Thạch đã nằm yên hơn 40 năm trong không gian chứa đồ ra.
Ừm nhẹ để thể hiện đã nhận lời cảm ơn của hắn, ông tiếp tục đưa tay vào không gian, lấy ra một quyển trục đen như mực, quang cảnh tuyết rơi màu trắng làm nó nổi bật đến kỳ lạ.
Ông mở lời:
“Đây là Phá Không Trục của Thánh Cảnh, có thể phá vỡ phần lớn không gian cầm cố, đưa tiểu hữu đến một chỗ bất kỳ cách nơi cũ một khoảng xa.”
“Nhưng, ta khuyên tiểu hữu cố gắng đừng dùng nó sớm, bởi thời điểm tốt nhất để dùng thứ này, là khi tiểu hữu vượt biển để đến Nam Châu.”
Hắn nhận lấy bằng hai tay, có thứ này, nếu biết dùng đúng thời điểm thì tương ứng với một mạng, đồng thời, cũng là con đường an toàn và nhanh chóng nhất để vượt Đại Hải.
Lấy túi trữ vật ra, hắn truyền linh lực mở miệng túi và bỏ hai món quà vào, cúi người cảm ơn Lưu Trì Quan một lần nữa. Chính Thánh không hổ là Chính Thánh, dù ở nơi nào vẫn làm người ta kính trọng.
Lưu Trì Quan quay qua hai bên, nhìn hai hắc y nhân, cười hỏi:
“Hai người có gì muốn tặng cho tiểu tử này không?”
Hai người làm Ám Vệ trong cung, ru rú một chỗ nên cũng không có nhiều vật phẩm, chủ yếu là những thứ được Đế Hoàng thưởng cho mà không dùng thôi, nhưng để làm quà tặng cho thằng nhóc này, dư sức.
Hai người cùng đưa tay vào không gian mà lấy đồ, người bên phải ném một cái thẻ màu tím về phía Trần U. Hắn dễ dàng bắt lấy rồi quan sát.
Tấm thẻ bằng kim loại gì đó, sờ vào cảm thấy ấm dù nhiệt độ bên ngoài khá lạnh, bên trên có khắc dòng chữ ‘Thương Hội Vạn Thành’ cùng một con số thể hiện giá trị 50 triệu.
Đây là Linh Nguyên Tạp của Thương Hội Vạn Thành, vừa vật phẩm có không gian đặc biệt để chứa Linh Nguyên, vừa là biểu tượng địa vị cho người sở hữu ở Thương Hội, tùy vào màu sắc mà số lượng Linh Nguyên chứa được và địa vị của người sở hữu cũng khác nhau.
Linh Nguyên Tạp màu tím là màu cao thứ hai sau màu vàng kim, địa vị ngang với Trưởng Lão trong Thương Hội, lượng Linh Nguyên chứa được lên đến hàng tỷ.
Đây là vật phẩm Đế Hoàng thưởng cho hắc y nhân, lúc đầu, trong đó có vài tỷ Linh Nguyên, giờ còn chừng này, mặc dù hơi ít nhưng đây là thứ giá trị nhất mà ông ta có thể tặng cho hắn rồi.
Trần U cất tấm tạp, trịnh trọng cảm ơn ông ta, tổng cộng 70 triệu Linh Nguyên, số tiền này, hắn ‘mua’ cả Đảo Kinh Nam chắc còn dư được một ít ấy chứ.
…
…