Chương 35. Đại Thú Triều Đồ Diệt.
Cho dù ở Trung Châu, số người đã từng thấy qua ma thú hệ Tiên ngoài thực tế cũng ít đến vô cùng, nếu không phải sự kiện kia xảy ra, người có địa vị cao của Hoàng Triều chắc mãi không bao giờ biết rằng, Hoàng Triều có một ma thú hệ Tiên, thực lực Thần Cấp tọa trấn.
Không ngờ, ngay tại đây, ở cái nơi xa xôi hẻo lánh, bọn họ lại thấy được một ma thú hệ Tiên khác, đã vậy, ma thú này hoàn toàn mới, không hề tồn tại thông tin về nó trong bất kỳ cuốn sách cổ xưa nào của Hoàng Triều cả.
Trong lòng cả ba dần nổi lên cảm xúc khác thường, ánh mắt bắt đầu trở nên ‘tham’ nhưng, cái tham của họ không phải là tham lam, muốn giết Trần U để cướp lấy ma thú hệ Tiên còn non nớt.
Đây, thật sự là ý tưởng ngu ngốc nhất trên đời, chỉ có đám ngu muội, đầu óc không có não mới lựa chọn làm việc này.
Bởi vì, ma thú hệ Tiên khác với những ma thú khác, chúng là ‘Tiên’ thích đi ngao du nhân gian, không nhiễm bụi trần, và một khi chúng trở thành sủng thú, cả đời chỉ có một Sủng Thú Sư chính tông duy nhất.
Nếu Sủng Thú Sư của chúng chết đi, hoặc là chúng sẽ cùng chết theo, hoặc là chúng lại tiếp tục ngao du sơn thủy, hoặc là ẩn cư,… Cho dù là cái nào, từ đây trở về sau, chúng cũng không thể được nhận sủng, trừ khi, chúng chủ động chọn Sinh Tử Khế, làm sủng thú của người một lần cuối cùng.
Ma thú hệ Tiên ở Hoàng Triều kia, Sủng Thú Sư của nó là một trong những đời Đế Hoàng đầu tiên đã tọa hóa, và sau đó, nó chọn ẩn cư, ở lại thủ hộ Hoàng Triều.
Phía trên là một nguyên nhân, vẫn còn một nguyên nhân khác nữa, cũng là nguyên nhân quan trọng nhất, khiến người ta nói chỉ có những kẻ điên mới làm.
Đó là, nếu Sủng Thú Sư của ma thú hệ Tiên không chết vì tuổi thọ, thiên tai,… mà chết vì bị người giết hại hòng mong cướp đoạt sủng thú, Đại Thú Triều Đồ Diệt… sẽ diễn ra.
Ngay khi Sủng Thú Sư chết vì ‘âm mưu’ cướp đoạt, mặc cho kẻ ra tay mang theo ý đồ gì, chỉ cần cái chết ‘dính’ đến ý niệm đó, ma thú hệ Tiên sẽ tự kích hoạt một chiêu Thú Kỹ Cấm của hệ, giúp nó phá vỡ không gian, truyền tống bản thân đến một nơi cực kỳ an toàn, mặc kệ vấn đề nó đang ở cấp độ nào đi nữa.
Trừ khi, có hai ma thú hệ Tiên khác, với thực lực Thánh Cấp ra tay, còn không, không có cách nào có thể ngăn cản được chiêu Cấm Kỹ đó. Ma thú hệ Tiên vốn đã hiếm, thế lực có một con chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn sở hữu đến hai con, chỉ có một nơi, đó là Tiên Luân Khư cắm rễ ở ngọn Tiên Sơn, Trung Châu.
Tiên Luân Khư đã ẩn thế, thế giới không họa thì họ không ra, như vậy, trên đời này, không có ai hay thế lực nào có đủ khả năng để ngăn cản ma thú hệ Tiên thoát thân.
Ma thú hệ Tiên nung nấu ý chí trả thù thì thật sự tai hại vô cùng, từ nơi sâu xa sẽ có nhiều cơ duyên tự tìm đến, trợ giúp nó tăng thực lực, phẩm chất một cách cực nhanh, để rồi, sau khoảng hai mươi năm, ba mươi năm, nó đã có thể trở thành một trong các cường thú của thế giới này.
Lúc đó, nó sẽ lãnh đạo đội quân ma thú khổng lồ, tìm về kẻ thù xưa để trả thù, kẻ nào cản, giết kẻ đó, giết đến khi kẻ thù chết dưới nanh, dưới vuốt thì mới thôi.
Sử sách Trung Châu ghi lại rằng, từng có hai cuộc Đại Thú Triều Đồ Diệt xảy ra ở châu lục này, cuộc đầu tiên cách đây hơn 6000 năm trước, cuộc thứ hai cách đây gần 2000 năm.
Ở cuộc đầu tiên, một nữ Sủng Thú Sư có sủng thú hệ Tiên, tình cờ bị Thiếu Chủ của một thế lực cự đầu ở Trung Châu bắt gặp, sau đó, hắn ta huy động người truy sát nàng ta, ý đồ muốn cướp ma thú hệ Tiên kia.
Kết quả, nàng ta bị giết, thể xác bị đám lâu la làm nhục tàn tạ rồi phơi thay nơi hoang dã, trở thành thức ăn cho ma thú khác, còn sủng thú hệ Tiên kia mang hận thù mà bỏ chạy.
Hai mươi năm sau, sủng thú đó lãnh đạo cơn Thú Triều khổng lồ trở về trả thù. Lúc đầu, nó chỉ muốn giết thế lực kia nên chọn hành quân nơi không có nhân loại đóng trú, kết quả, từ thế lực này đến thế lực khác lần lượt ngăn cản, mà đã cản thì nó sẽ giết, thế là, nó quét ngang tất cả, diệt sạch một phần bảy các thế lực của Trung Châu, cuối cùng giết được kẻ thù, giải tán Thú Triều, còn bản thân tự tọa hóa, tan biến về trời.
Đây là kiếp nạn lớn nhất của Trung Châu sau khi trải qua thời kỳ Ám Nguyên, ở mảng khu vực Tây Nam là một vùng tử khí dày đặc, thành trì hủy diệt, xác người, xác thú trải dài, khung cảnh hoang tàn, đổ nát.
Cũng may, giữa những đại châu có Đại Hải rất rộng ngăn cách, nếu không, sau sự kiện này, những thế lực ở các đại châu còn lại sẽ không bỏ lỡ cơ hội chiếm đóng Trung Châu màu mỡ này, lúc đó, kiếp nạn chồng thêm kiếp nạn.
Lần hai vẫn như lần một, một thiếu niên Sủng Thú Sư sở hữu ma thú hệ Tiên bị Lão Tổ của một thế lực lớn chém giết, ý đồ cướp sủng thú cho cháu trai. Lịch sử còn ở đó, tên Lão Tổ này không dám khinh thường nên chuẩn bị rất kỹ càng trước khi tiến hành mọi chuyện, tuy nhiên, sự hiểu biết về ma thú hệ Tiên của lão, của con người vẫn còn quá ít.
Tất cả sự chuẩn bị trước đó đều công cốc, vô dụng, hoàn toàn không thể ngăn cản sự thoát thân của ma thú hệ Tiên.
Tất cả những thế lực tham gia đều rất hối hận, nhưng lúc này, hối hận cũng đã muộn, đã không thể phản hồi được nữa, đành phải chuẩn bị cho cuộc chiến ở tương lai.
Hai mươi năm sau, ma thú đó dẫn đầu đội quân Thú Triều trả thù, lần này, các thế lực Trung Châu đã chuẩn bị rất kỹ, lại rất ‘đồng lòng’ chống trả, thêm rất nhiều thế lực rất mạnh tham gia, Thú Triều dần dần được dẹp loạn.
Nói lại một lần nữa, sự hiểu biết của con người với ma thú hệ Tiên vẫn còn quá quá ít. Bị ép đến đường cùng, ma thú kia dùng Thú Kỹ Cấm gì đó tăng thực lực từ Thánh Cấp, vượt qua Thần Cấp, đạt đến Bán Tiên Cấp mới dừng, rồi quay trở lại nghiền ép mọi thứ.
Với thực lực đỉnh cao, tất cả thế lực đứng trước nó chỉ như tờ giấy, chọc nhẹ là thủng, rất nhanh, nó đã diệt sạch một nửa thế lực của Trung Châu, không thể ngăn cản. May mắn là, thời gian tăng thực lực của Thú Kỹ Cấm có hạn, đó cũng là thời điểm nó tan biến giữa Thiên Địa, trở về với vòng tay Sủng Thú Sư của mình.
Một lần nữa, Trung Châu bị tổn thương nặng nề, nặng hơn lần trước rất rất nhiều. Lúc đầu, vốn Tiên Luân Khư có bốn ma thú hệ Tiên, sau cuộc chiến này, bọn họ đã mất đi hai ma thú, từ đó lánh đời, không bao giờ xuất thế nữa.
Đất đai màu mỡ, tài nguyên, linh lực Thiên Địa dồi dào, chỉ sau trăm năm, Trung Châu đã khôi phục lại toàn bộ thành trì, sau năm trăm năm đã trở về trạng thái như trước, sau ngàn năm lại tiếp tục vượt qua bốn đại châu kia.
Và cũng từ cuộc chiến này, tất cả thế lực ở Trung Châu đều ghi vào bộ luật điều cấm, đặt nó ở vị trí cao nhất trong bộ luật.
“Tuyệt đối vĩnh viễn không được nổi lên ý định giết cướp Sủng Thú Sư có sủng thú hệ Tiên, cũng tuyệt đối không thể chọc vào, nếu bắt buộc phải tranh chấp, chỉ có thể cạnh tranh công bằng.”
…
…
Với những điều ở trên, cái tham của ba người là tham vọng muốn đem, muốn Trần U gia nhập Hoàng Triều, Sủng Thú Sư có ma thú hệ Tiên, tiền đồ không thể cân đo đong đếm.
Lưu Trì Quan truyền âm cho hai người còn lại. Lúc đầu, bọn họ cảm thấy Trần U không xứng với Công Chúa, chỉ vì hắn đã phát sinh quan hệ, thêm sự tin tưởng của Công Chúa với hắn nên mới ‘tạm’ chấp nhận.
Còn hiện tại, hắn, không, vị Phò Mã này, rất xứng đáng.
Thấy những biểu hiện của ba người, Trần U thầm cười, bởi mục đích của việc thả ra Tiểu Tiểu, hắn đã đạt được.
Nếu hắn không cho bọn họ thấy Tiểu Tiểu, dù muốn hay không muốn, phản kháng thế nào đi nữa, bọn họ cũng sẽ lôi hắn về Hoàng Triều, diện kiến Đế Hoàng, Hoàng Hậu và Thái Thượng Hoàng, đồng thời ‘ra mắt’ các vị quan lớn.
Nói hoa mỹ là vậy, chứ thật ra là để những người đó xem xét người đã ‘thịt’ con, cháu, Công Chúa của họ như thế nào? Để rồi có biện pháp xử lý hợp lý.
Còn với thân phận Sủng Thú Sư sở hữu sủng thú hệ Tiên, hắn không cần lo chuyện họ sẽ bắt hắn về Hoàng Triều, thậm chí, khả năng còn được họ bồi dưỡng một phen nữa.
…
…