Chương 34. Ngạc nhiên.
Quay ngược thời gian lại một chút.
Trần U cầm hai bím tóc dài của tiểu như, hóa thành kỵ sĩ mà rong ruổi cùng nàng trên chiến trường.
Đang cưỡi ngựa hăng say, bất chợt, có một giọng nói vang lên trong đầu làm hắn giật mình, tạm dừng cuộc chinh chiến.
Cái giật mình của hắn không phải vì bị hù, mà là vì ngạc nhiên, tính đến hôm nay thì thời gian mới trôi qua tám ngày, nhưng người của Hoàng Triều đã đến rồi, làm kế hoạch đã lên dây cung của hắn phải buông xuống để thay đổi.
Nghe giọng nói có chút quen thuộc kia, hắn lục lọi ký ức, cố nhớ lại chủ nhân của giọng nói này là ai? Không lâu sau, trong đầu hắn đã xuất hiện một cái tên, Lưu Trì Quan.
Trong ấn tượng của hắn, Lưu Trì Quan là chính nhân quân tử thật sự, không giả nhân giả nghĩa, không tham tài, tham sắc, tranh quyền đoạt lợi. Sự ‘chính nghĩa’ của ông ta nổi tiếng đến nổi, người dân ở Hoàng Triều đặt cho cái danh hiệu là Chính Thánh.
Theo kế hoạch, hắn sẽ cùng Tiểu Như ‘thoải mái’ đến ngày thứ mười, sau đó hóa thân thành thiếu niên ‘chính trực’ để chờ và gặp mặt người của Hoàng Triều, chứ nếu để bọn họ bắt gặp cảnh như này, khả năng rất cao hắn sẽ bị lột một lớp da.
Cũng may, người đến là Lưu Trì Quan, hắn đã có thể thở phào một hơi, nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ của cuộc chiến.
Đến khi sắp hạ màn, hắn mới truyền âm lại cho ông ta.
…
Lưu Trì Quan tỏ vẻ rất ngạc nhiên, không ngờ tên thiếu niên trong kia lại biết đến Linh Nhân Kỹ Truyền Âm, đã thế, giọng nói truyền qua còn cực kỳ rõ ràng và mang theo cảm xúc như nói chuyện thực thế, xem ra, đã nắm vững Linh Nhân Kỹ này đến mức thuần thục rồi.
“Thú vị.”
Trong lòng ông ta nổi lên cảm xúc tò mò, tò mò vì sao Trần U biết Truyền Âm? Tò mò vì sao hắn thuần thục nó? Tò mò vì sao người có tu vi Nhập Linh Cảnh như hắn lại thi triển được? Tò mò vì sao hắn không bất ngờ về sự xuất hiện của ông ta, giống như, đã biết được cái gì đó?
Tuy tò mò rất nhiều, nhưng tính tình ông ta chính trực, sẽ không làm hành động lao vào bắt Trần U để dò hỏi, còn tự làm bản thân mất mặt trước Công Chúa và khiến Công Chúa khó xử.
Ông ta cùng hai người kia yên tĩnh mà chờ đợi khoảng năm phút, sau đó, đập vào mắt ba người là hình ảnh một thiếu niên trông khá anh tuấn, khoảng 15 tuổi, choàng áo lông ấm lớn, tay nắm tay một nữ nhân tuổi khoảng 23, cũng khoác một cái áo lông ấm.
Nữ nhân có vết bớt lớn che gần hết mặt phải, mặt trái còn hơi ửng hồng sau cơn mưa xuân, thấy ba người thì giật mình sợ hãi, tức tốc nép sau lưng thiếu niên kia.
Thấy trên người Tiểu Như còn đang ám chút khói đỏ của Huyết Thông, tảng đá đè nặng trong lòng ba người từ rất lâu cuối cùng cũng được buông xuống.
Những ai trong Hoàng Triều biết đến sự tồn tại của Công Chúa, đều mong ngóng người trở về, có rất nhiều nguyên nhân trong đó, liên quan đến nhiều việc, nhưng chung quy, Công Chúa trở về là điều tốt lành nhất với Hoàng Triều.
“Thiếu gia… họ là ai vậy ạ?”
Tiểu Như lí nhí sát tai Trần U. Nếu ba người này là người trong Trần gia, tại sao họ lại mặc áo choàng, đi đến trạch viện của thiếu gia vào buổi tối mà không bảo nha hoàn thông báo, phải để thiếu gia đi ra chứ?
Hắn nhìn nàng, nở nụ cười mỉm, giọng trầm ấm:
“Họ… đến tìm nàng.”
“Tìm nô tỳ?”
Nàng hô lên, còn chưa kịp tỏ ra bất ngờ thì hắn đã ôm eo, kéo nàng đẩy lên phía trước, đồng thời lui về sau và tránh qua một bên.
Nàng ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì ba người kia đã quỳ một chân xuống nền tuyết, chấp tay chào nàng với dáng vẻ cung kính, đồng thanh:
“Chúng thần kính chào Công Chúa.”
Đầu Tiểu Như bắt đầu loạn lên. Đến tìm nàng? Công Chúa? Chúng thần?… Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong óc, câu này chồng câu nọ, câu nọ chồng câu kia, dày đặc như nấm mọc sau cơn mưa.
Lúc này, Trần U mới tiến lại gần, ôm lấy vòng eo của nàng, cười nói:
“Nàng định để bọn họ quỳ mãi trên tuyết sao?”
Nàng tỉnh người, trở nên khẩn trương, luống cuống nhìn hắn, giọng lắp bắp:
“Thiếu… thiếu gia, nô tỳ… nô tỳ phải làm sao?”
Cuộc đời Tiểu Như chỉ cúi chào người khác, làm gì có ai quỳ chào nàng như thế này? Không biết xử lý cũng là chuyện dĩ nhiên.
Hắn nói nhỏ vào tai nàng:
“Bình tĩnh, nàng chỉ cần nói bọn họ đứng dậy là được.”
Đầu óc nàng xử lý rất nhanh, gật đầu rồi thoát khỏi vòng tay hắn, bước đến đưa tay nâng từng người dậy, đồng thời nói:
“Các vị… thúc thúc, nhanh… đứng dậy đi ạ.”
Ba người từ từ đứng lên, sau đó, Tiểu Như định quay lại với Trần U thì bị Lưu Trì Quan thi triển thủ đoạn gì đó làm nàng đứng cứng tại chỗ như tượng.
“Công Chúa, đắt tội rồi.”
Lưu Trì Quan thở dài, nói.
Người bình thường gặp chuyện này, sợ là đã hoảng sợ, la lên rồi cầu cứu, nhưng, Tiểu Như lại bình tĩnh đến lạ, không la không hét, bởi nàng tin tưởng Trần U, hắn không ‘sợ’ ba người này thì nàng cũng không ‘sợ’ họ làm hại nàng.
Nhìn biểu hiện của nàng như vậy, ba ông già kia nhìn Trần U, trong lòng thầm thở rất dài, rất rất dài.
Nếu Công Chúa hoảng sợ la lên, đó là chuyện bình thường, chỉ là, người không làm vậy, còn nhìn thiếu niên kia với ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
Với biểu hiện thế này của Công Chúa, thêm người và thiếu niên kia đã phát sinh quan hệ, dù Đế Hoàng có đến đây, khả năng cao… cũng sẽ không dám đụng vào thiếu niên kia, bởi vì. chắc chắn Công Chúa sẽ giận dữ đến bạo nổ.
Lưu Trì Quan phất tay. Cảm thấy thủ đoạn khóa người kia đã được giải, Tiểu Như thở nhẹ ra làn khói rồi thong thả đi đến với hắn.
Hắn đưa tay luồng vào trong áo choàng, ôm lấy eo thon của nàng rồi kéo sát. Người đến là Chính Thánh, hắn có thể hành động thoải mái hơn kha khá.
Ôm lấy Tiểu Như, nhìn vào mắt nàng, hắn nói với giọng trầm ấm, nhẹ nhàng:
“Tiểu Như, có một số việc rất dài, khó mà giải thích ở hiện tại, nên là, khi gặp lại ở tương lai, ta sẽ kể cho nàng nghe, còn bây giờ, ta chỉ có thể nói.”
“Tiểu Như, nàng vẫn còn gia đình, nàng không cô độc, những người này sẽ hộ tống nàng về quê hương, cách nơi này rất xa, rất rất xa.”
“Trở về nơi đó, nàng sẽ trở nên mạnh mẽ, trở nên xinh đẹp, không còn là một người bình phàm sống ở thế tục này nữa.”
Lượng thông tin Tiểu Như tiếp thu tối nay quá lớn. Nàng là Công Chúa? Nàng còn gia đình? Nàng trở nên xinh đẹp? Nàng trở nên mạnh mẽ?… Tất cả những điều này, đã từng là ước mơ lớn nhất của nàng.
Trước khi gặp Trần U, đêm nào cũng vậy, trước khi ngủ, nàng đều cầu mong có được một giấc mộng đẹp.
Hôm nay, những điều ước mơ đó của nàng… đã trở thành hiện thực, nhưng, nàng lại cảm thấy không mấy vui vẻ, với một luồng suy nghĩ chiếm gần trọn tâm trí, nàng… sắp phải rời xa thiếu gia, xa Cửu muội rồi.
Đôi mắt Tiểu Như nhòe đi, rồi những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống, lăn dài trên khuôn mặt rồi nhiễu xuống nền tuyết trắng.
Hắn dùng ngón cái lau nhẹ đi những giọt nước mắt ấy, giọng dịu dàng:
“Đừng khóc.”
“Nàng biết đó, ta chắn chắn sẽ ra ngoài du ngoạn, nơi này, không lưu được bước chân của ta, nhưng, ta lại không thể mang nàng và Tiểu Cửu theo, vì thế, trở về là cách tốt nhất, Tiểu Cửu cũng sẽ theo nàng, có người quen kề cạnh, sẽ không buồn đâu.”
Nàng nấc nhẹ, hít thật sâu để cố ép xuống cảm xúc, giọng nghẹn ngào:
“Thiếu gia… người đã… sắp xếp mọi chuyện từ trước… phải không?”
“Suỵt.”
Hắn đặt ngón tay lên môi nàng, lắc đầu nói:
“Ta biết nàng có nhiều câu hỏi, nhưng thời điểm hiện tại, ta không thể trả lời, lần sau, ta hứa lần sau gặp lại, ta sẽ giải đáp tất cả.”
“Tiểu Như ngoan, nghe lời thiếu gia được không?”
Nàng gật đầu trông rất nặng nề, nhìn hắn với ánh mắt mang theo cảm xúc cực kỳ không nỡ, rồi bất chợt, nàng chợt chủ động hôn lên môi hắn.
Nụ hôn ly biệt lúc nào cũng là nụ hôn nồng cháy nhất, cả hai như muốn hòa vào nhau, vắt kiệt môi lưỡi của nhau.
Nhìn cảnh này, mí mắt ba ông già hơi giật giật, tâm cảnh của cường giả Thánh Cảnh, của người đã sống lâu, đã trải qua nhiều chuyện cũng nổi sóng. Bàn tay ba người siết lại, nếu còn nhìn nữa thì không khéo tay chân lại ‘ngưa ngứa’ nên cả ba nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
Năm phút sau, một nam một nữ mới chịu tách nhau, lưu lại sợi tơ bạc nối giữa hai đôi môi. Trong áo choàng, y phục của Tiểu Như hơi xộc xệch, thể hiện cho sự cuồng nhiệt của nụ hôn lúc nãy.
Hắn nhéo nhéo má nàng, mỉm cười và nhỏ giọng:
“Nàng đi gọi Tiểu Cửu đi, đóng gói y phục vào luôn.”
Nàng gật đầu nhu thuận, hôn phớt lên môi hắn một cái rồi mới rời đi.
Đối phó với Tiểu Như đã xong, việc còn lại là đối phó với ba vị ‘thúc thúc’ này, không, đối phó với Lưu Trì Quan mà thôi.
Khí tức của bọn họ cực kỳ thu liễm, trông hệt như người bình thường nên hắn không thể xác định cảnh giới của họ, nhưng, hắn dám chắc rằng, ba người họ là cường giả Thánh Cảnh trở lên, vì cường giả Thiên Linh Cảnh vẫn còn ở mức ‘phàm’ cơ thể không thể nào chịu được áp lực trong thời gian tám ngày, với quãng đường di chuyển cực xa từ Trung Châu đến Đảo Kinh Nam được.
Khụ khụ.
Trần U ho nhẹ, nhắc nhở ‘chuyện’ với Tiểu Như đã giải quyết xong. Lúc này, ba ông già mới quay lại, nhìn hắn với ánh mắt thán phục.
Bọn họ đã gặp qua rất nhiều thanh niên tài tuấn, là thiên kiêu trong thiên kiêu, nhưng, nếu cho những thanh niên đó đứng hôn, táy máy Công Chúa Hoàng Triều trước ba cường giả Thánh Cảnh như bọn họ, sợ là có đưa tiền, đám thanh niên đó cũng chẳng dám làm.
Thế mà, thằng nhóc trước mặt này dám làm, làm mạnh bạo nữa là khác, hay, tại vì ba người họ thu liễm khí tức nên thằng nhóc này mới không sợ?
Còn nữa, thằng nhóc này biết bọn họ sẽ đến, thế nên mới không tỏ ra bất ngờ, nếu vậy thì, nó biết được thân phận của Công Chúa?
Thế nhưng, sự mất tích của Công Chúa, chỉ có người có địa rất cao ở Hoàng Triều mới biết, đến nhiều Đại Quan cấp cao vẫn chẳng hay chẳng rằng, làm sao thằng nhóc này lại biết?
Cứ cho là nó biết thông tin Công Chúa mất tích đi, làm sao nó có thể xác định đây chính là Công Chúa?
Phải biết rằng, Lưu Trì Quan dùng Linh Nhân Kỹ, kết hợp với máu của Đế Hoàng thì mới tìm được, còn thằng nhóc này, không có Linh Nhân Kỹ… mà, cứ cho là nó Huyết Thông đi, nhưng máu của Đế Hoàng hay Hoàng Hậu, nó lấy ở đâu? Dù trong cuộc chiến khó khăn nhất, hai vị đó vẫn chưa đổ máu ra ngoài bao giờ.
Ba người dùng hết sức mà động não, nhưng nghĩ mãi không ra nên dự tính muốn tra hỏi Trần U một phen, bỗng chợt, hắn đưa tay ra trước, mở không gian sủng thú.
“Ừm, là Sủng Thú Sư, có chút tiền đồ.”
Ba người thầm nghĩ.
Đến khi Tiểu Tiểu bước ra không gian sủng thú, xuất hiện trong tầm mắt, ba người tỏ vẻ cực kỳ ngạc nhiên, không tin vào mắt mình, đến hai người được huấn luyện làm Ám Vệ kia cũng phải dụi mắt vài lần, vỗ vỗ mặt vài cái để xác định không phải bản thân đang mơ.
Tiểu Tiểu nhìn lướt qua ba người rồi co chân phóng lên nóc nhà, bắt đầu dạo chơi.
Ba người nhìn theo nó, một con hồ ly với bộ lông trắng tinh, một đuôi màu trắng, một đuôi màu đỏ, đôi mắt xanh như màu biển, phẩm chất là Đế Vương, trông cũng bình thường, nhưng lại có thứ đủ để làm cả ba kinh ngạc, chính là khí tức phiêu miểu, nhẹ nhàng của nó.
Một sủng thú hệ Tiên, đồng thời, là ma thú hệ Tiên mới mà cả ba chưa bao giờ nghe qua.
…
…