Chương 31. Thú kỹ.
Về lại trạch viện, Trần U liền chui vào phòng ngủ, mở không gian cho Tiểu Tiểu ra ngoài, chuẩn bị ‘chỉ điểm’ nó một số Thú Kỹ hệ Tiên.
Học Thú Kỹ không ảnh hưởng đến việc thăng tiến cấp bậc, nên để tận dụng tối đa khoảng thời gian này, hắn bảo nó mở lớp chắn he hé cho linh lực tràn vào, nhưng chỉ một phần nhỏ như vậy thôi mà linh lực trong không khí đã tụ thành từng sợi mỏng, kéo nhau ùa vào cơ thể nó.
Về chuyện tu luyện, có thể hình dung linh lực Thiên Địa như một con sông lớn vô cùng, mỗi ma thú đều có một máng nước bẩm sinh để nối và hứng nước từ con sông này, và Sủng Thú Sư muốn lấy nước sông thì phải nhận sủng, liên kết với sủng thú, từ ‘hai’ trở thành ‘một’ nhờ vậy mà hưởng ké máng nước kia.
Tất nhiên, là hưởng ké nên việc tu luyện của Sủng Thú Sư bị phụ thuộc vào sủng thú, trong đó có một quy luật không thể phá vỡ là cấp độ thực lực: thực lực của Sủng Thú Sư không thể cao hơn sủng thú mạnh nhất của bản thân.
Như Sủng Thú Sư Thất Cấp nhận sủng ma thú Bát Cấp, lúc này, Sủng Thú Sư sẽ bị ‘khóa’ việc tu luyện, có thể hấp thu linh lực nhưng không thể tăng tu vi, phải chờ đến khi sủng thú bước vào Thất Cấp, tương xứng cấp với nhau thì mới tiếp tục tu luyện được.
Hoặc là, Sủng Thú Sư Cửu Cấp nhận sủng ma thú Tứ Cấp, lúc đó, Sủng Thú Sư sẽ tu luyện thoải mái mà không có bình cảnh, hoàn toàn có thể tu một mạch đến Tứ Cấp mới dừng.
Quay lại câu chuyện.
Thử hấp thu linh lực, Trần U cảm giác linh lực có gì đó là lạ, không phải như kiếp trước, nó mang theo chút gì đó… hơi ‘tiên’ mà hắn khó tả được, chẳng lẽ là gì Tiểu Tiểu có hệ Tiên, hệ đặc biệt nhất trên đời nên lúc hấp thu linh lực thì sẽ kéo thêm cái gì đó?
Suy đoán này thật… ấu trĩ, nên hắn lắc lắc đầu xua đi, chuyển qua nhớ lại tên của các Thú Kỹ hệ Tiên, sau đó bắt đầu đọc cho Tiểu Tiểu.
…
Ngoài trời, tuyết rơi càng ngày càng nhiều và khiến lớp tuyết ngày càng dày, không khí cũng càng rét lạnh.
Trong mấy ngày qua, hoặc là Trần U chỉ điểm Thú Kỹ cho Tiểu Tiểu rồi cả hai âm thầm thử nghiệm, hoặc là hắn bồi dưỡng tình cảm với hai nữ.
Cụ thể của việc bồi dưỡng tình cảm này là ba người cùng chơi ném cầu tuyết, đắp tượng tuyết, hoặc là hắn dẫn hai nữ đến cái ao sen lớn trong Trần gia, cùng họ câu cá rồi nướng lên ăn tại chỗ, hoặc là dạo dạo ngắm tuyết quanh thành.
Những ngày qua, vì cảm xúc vui vẻ, tích cực, việc ăn uống ngủ nghỉ cũng rất đầy đủ nên Tiểu Như ‘mập’ ra rất nhanh, hắn kiểm tra mỗi tối thì đều cảm thấy mọi chỗ của nàng to hơn một chút.
Trong lúc luyện Thú Kỹ cho Tiểu Tiểu, hắn lại phát hiện một công dụng khác của Tiên Thú Điển, là khi sủng thú phát triển đến một mức độ nào đó, Tiên Thú Điển sẽ cho biết phương pháp để học Thú Kỹ mới của sủng thú đó.
Trừ cách học Thú Kỹ của ma thú hệ Tiên là hơi đặc thù, ma thú của những hệ khác sẽ có ba cách để học Thú Kỹ mới.
Một là phát triển đến mức độ nào đó, trong huyết mạch của chúng sẽ truyền đến thông tin, cũng có thể nói là ‘bản năng’ giúp chúng tự biết, tự học được, nhưng hầu hết chỉ là Thú Kỹ cơ bản.
Như ma thú hệ lửa, thường sẽ đều biết Thú Kỹ cơ bản là Phun Lửa, hệ nước thì Phun Nước,…
Hai là do rèn luyện, môi trường sống, hoặc may mắn.
Như Hỏa Hồ Ly ở gần núi lửa, hằng ngày đi qua những vùng đất nóng thì có thể học được Vuốt Lửa, hoặc có những nơi chuyên dạy về một loại Thú Kỹ của một hệ nào đó, chỉ cần đưa sủng thú đến luyện tập thì ắt có thể học Thú Kỹ đó.
Hoặc là, do may mắn ăn phải cây hoặc trái gì đó, bị tác dụng phụ của nó ảnh hưởng nên tự dưng học được Thú Kỹ mới.
Với cách thứ hai này, phần lớn Thú Kỹ ma thú học được sẽ tốt hơn cách thứ nhất, tất nhiên, cũng tùy vào trường hợp, không thể dùng từ ‘chắc chắn’ được.
Cách thứ ba là dùng Thú Kỹ Trục.
Thú Kỹ Trục, một quyển trục cổ xưa, cách chế tạo đến nay đã thất truyền. Trong quyển trục có nội dung về một loại Thú Kỹ nào đó bằng thứ ngôn ngữ mà chỉ có trời mới biết được, nhưng điều đặc biệt là, chỉ cần cùng hệ với Thú Kỹ, bất kỳ ma thú nào cũng hiểu và học được.
Nghe thì không có gì lạ, nhưng lại rất lạ.
Vì mỗi ma thú khác nhau sẽ có huyệt vị và mạch dẫn linh lực khác nhau, từ đó cách dùng linh lực để thi triển Thú Kỹ cũng khác nhau, như Hỏa Hồ Ly thi triển Phun Lửa sẽ khác Hỏa Tê Xà thi triển Phun Lửa, mặc dù cùng là một Thú Kỹ.
Thú Kỹ Trục lại có thể bỏ qua sự khác biệt này để ma thú dùng quyển trục hoàn toàn nắm được Thú Kỹ trong đó, hơn nữa, Thú Kỹ trong quyển trục hầu như là những Thú Kỹ rất mạnh, thế nên, cực kỳ quý giá.
Mỗi lần Thú Kỹ Trục xuất hiện cũng là một cuộc tranh đoạt diễn ra với tất cả, từ Võ Sư cho đến Sủng Thú Sư.
Còn phương pháp của Tiên Thú Điển thì khá là đặc biệt. Một hôm, trong lúc hắn cho Tiểu Tiểu thử nghiệm Thú Kỹ thì một ô chữ chợt hiện lên, với nội dung là:
-Thú Kỹ khả dụng: Hỏa Công Cảm Tử.
-Mô tả: Ma thú bao bọc bản thân trong ngọn lửa, lao lên đâm vào kẻ địch với tốc độ cao. Khi đâm trúng sẽ tạo một vụ bộc phá lớn, đẩy lùi kẻ địch. Lưu ý, không nên thi triển Thú Kỹ này quá nhiều lần, sẽ ảnh hưởng xấu đến ma thú.
-Phương pháp học: Ma thú phun lửa về phía trước rồi nhanh chóng lao thân vào ngọn lửa, đồng thời cảm nhận sự nóng cháy của bên ngoài, sau một thời gian thích nghi sẽ học được Thú Kỹ này. Lưu ý, có thể cho ma thú dùng Liệt Diễm Thảo hoặc dược vật hệ Lửa để tăng cường năng lực cảm nhận.
…
Khi Trần U thấy ô chữ này thì hắn cũng… không còn giật mình hay bất ngờ gì nữa, dù sao, Tiên Thú Điển đã có những công dụng quá bá đạo rồi, thêm một cái nữa cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Sau đó, tất nhiên hắn đưa Tiểu Tiểu ra sân để học Thú Kỹ này, và chưa đến nửa ngày, nó đã hoàn toàn nắm bắt được.
Cứ như thế, hai tuần đã trôi qua.
Phù phù phù…
Hiện tại, Tiểu Cửu đang dùng hai tay mà ôm cột ở hành lang để tựa vào, gò má đỏ hồng kiều diễm và thở từng hơi mệt nhọc, đầu tóc, quần áo rối bời, dính đầy tuyết trắng.
Nàng thở tiếp những hơi mệt nhọc, sau đó nuốt nước bọt, nhìn về phía sau, giọng ỉ ôi, xin xỏ:
“Thiếu gia…. đừng nữa mà, nô tỳ xin chịu thua.”
Tiểu Như cũng đang ôm cây cột chung với Tiểu Cửu, đầu óc quần áo cũng rối bời dính đầy tuyết, thậm chí vạt áo đã hở ra làm lộ bờ vai trắng.
Nàng cũng nhìn về phía sau, giọng mệt nhọc van xin:
“Thiếu gia… hôm nay người chơi với hai tỷ muội nô tỳ vậy là đủ rồi, người… dừng lại đi.”
Trần U và Tiểu Tiểu, một người cầm cầu tuyết, một hồ dùng đuôi tưng tưng bóng tuyết, đứng trong sân mà nhìn hai nữ với ánh mắt mang theo sự quái dị.
Bọn họ chia phe ném cầu tuyết, hắn và Tiểu Tiểu một phe, Tiểu Cửu và Tiểu Như một phe, chỉ mới ném có một chút mà hai người kia đã chạy dựa vào cột, nói ra những lời đầy ẩn ý như vậy.
Trần U nhắm một mắt, canh chuẩn rồi ném quả bóng tuyết bay thẳng, trúng vào cái mông của Tiểu Như đang chu về phía hắn.
Tiểu Tiểu cũng bắt chước, tung quả cầu tuyết lên rồi dùng đuôi đập về cái mông của Tiểu Cửu.
Cả hai nữ cùng kêu a, cảm giác vừa lạnh vừa đau ở mông làm mắt hai người rưng rưng mà nhìn về Trần U, tỏ vẻ hắn không dỗ thì họ sẽ khóc cho mà xem.
Chiêu bài này của cả hai, hắn còn lạ gì nữa? Mấy hôm trước, hai người thua câu cá cũng lấy chiêu này ra uy hiếp hắn, làm hắn phải nhận thua, bây giờ thì, hừ, hắn quen rồi, nằm mơ đi thôi.
Cúi người nặn một quả cầu tuyết khác cầm trên tay, ánh mắt hắn nhìn hai nữ mang theo vẻ đe dọa. Hai nữ thấy chiêu này hết công dụng rồi nên đưa tay lau đi nước mắt cá xấu, phồng má đi về phía hắn.
Cá cược của bọn họ là nếu ai thua thì phải bị đắp tuyết, vì để hai người vui nên hắn đã chịu thua mấy lần rồi, hôm nay thì không được nữa, hắn phải đắp hai người họ mới được.
Thấy hai người nhận thua đi đến, hắn khởi động tay chân, chuẩn bị ý tưởng trong đầu, nên đắp hai người thành hình dáng gì đây?
Bất chợt, hai người lao đến chộp lấy chân hắn, kéo lui về phía sau làm hắn ngã ra nền tuyết. Hắn muốn đứng dậy thì Tiểu Tiểu lại lâm trận phản bội, hất một mảng tuyết lớn phủ lên người hắn.
Tiểu Cửu và Tiểu Như cười ha hả, xoa đầu Tiểu Tiểu một phen rồi nhanh chóng đắp nặng, tạo hình cho hắn.
Hắn ngửa mặt nhìn trời, mặt cho hai nữ ‘giày vò’ tạo hình lớp tuyết trên người hắn. Đồng đội lâm trận phản bội, còn gì đau khổ hơn nữa chứ?
Lần này, hai nữ đắp hắn thành một con Lực Ngưu với cái đầu lộ ra ngoài, và khi đắp xong, hai người ôm bụng cười lớn, cười thích chí, cười sảng khoái.
Tiểu Tiểu nhìn bộ dáng của hắn hiện tại mà cười theo, vẫy vẫy đuôi trong rất vui vẻ.
Trái tim như đã chết rồi, tiếng cười của hai nữ, hắn không còn để ý đến nữa.
Lúc này, hai nữ đi đến ngồi ở hai bên đầu hắn, che miệng cười và nhìn, nhưng hắn không quan tâm, giận hờn quay mặt đi.
Hai nữ cũng biết là hắn nhường cho, chứ với thực lực của hắn, mười người như bọn họ chưa chắc đã chạm vào được, huống chi là kéo hắn ngã ra đất.
Tiểu Cửu đưa tay ôm lấy má, quay mặt hắn nhìn về phía mình, cười thật tươi, giọng xin lỗi:
“Thôi mà thiếu gia, Tiểu Cửu xin lỗi người, lần sau Tiểu Cửu không dám nữa.”
Nói rồi nàng cúi đầu xuống, áp môi mình lên môi hắn, đây là chuyện quen nên hai người hôn đến nồng nhiệt. Sau phiên Tiểu Cửu thì đến lượt Tiểu Như tiếp tục ‘xin lỗi’ phải như vậy, Trần U mới tạm vơi bớt giận, vùng người phá tuyết mà đứng lên, tiến hành trả thù Tiểu Tiểu dám chơi trò phản bội.
Nhìn một người truy đuổi ném tuyết, một hồ vừa chạy vừa tránh, náo loạn cả trạch viện, Tiểu Như và Tiểu Cửu che miệng cười, vô nhà bắt đầu chuẩn bị mọi thứ cho buổi tối.
…
…