Chương 30. Tính toán.
Một ngày mới lại đến, khi tỉnh dậy, Trần U thấy Tiểu Cửu và Tiểu Như vẫn còn nép sát vào người hắn, trông ngủ rất ngon với hơi thở đều đều.
Năm nào cũng vậy, một khi tuyết đã rơi thì mọi sinh hoạt trong Trần gia, không, là cả Thành Hải Bình đều giảm bớt, lượng công việc của hai nữ cũng tương tự, thêm vấn đề bên trong chăn ấm áp hơn bên ngoài, nên hôm nay, cả hai mới ngủ nướng còn hơn cả hắn.
Tiểu Tiểu cũng đã quay về từ lúc nào mà hắn không rõ, còn đang triển khai Hoặc Ảnh Hỏa Hồ Ly, cuộn thân mà nằm ngủ phía trên gối đầu của hắn.
Nhìn thẳng lên trần nhà, hắn bắt đầu suy tính.
Chuyện sắp tới, có lẽ sẽ giống kiếp trước, Trần Bảo bị thương khi nhận sủng, được Bá Mẫu chăm sóc đến sáng hôm nay là đã khỏe lại rồi, nếu không có gì khác thì quà lớn của ba thế lực kia đã được gửi qua, và cả huy hiệu Sủng Thú Sư.
Đến trưa nay, Đại Bá sẽ triệu tập ba người, phân phát huy hiệu đồng thời dặn dò gì đó, sau đó, ba người sẽ gặp Khương Uân, nhờ ông ấy ‘bốc thuốc’ giúp sủng thú mau mau khỏe lên.
Kiếp trước, hắn không gặp Khương Uân vì sợ bị lộ chuyện Tiểu Tiểu là ma thú Thống Lĩnh, rồi một thời gian sau, hắn xin Đại Bá đi vào Phong Hải Sơn Mạch trong tiết trời lạnh giá này để rèn luyện với Tiểu Tiểu, nói rằng chỉ có chiến đấu mới làm sủng thú tiến bộ nhanh nhất, cũng giúp hai bên hòa hợp hơn.
Tất nhiên, Đại Bá không cho phép, bảo rằng ít nhất cũng phải qua mùa Xuân năm sau mới được.
‘Ngựa non háu đá’ dĩ nhiên hắn chẳng chịu ở yên, nhân cơ hội mà cuốn gói lẻn ra ngoài, không từ mà biệt, chính thức ly khai Trần gia.
Nghĩ lại chuyện đó, Trần U cảm thấy bản thân suy nghĩ quá nông cạn, không nói đâu xa, Bá Mẫu yêu thương hắn như con ruột, thế mà hắn đi không từ biệt, với tính cách của Bá Mẫu, chắc chắn người sẽ khóc và náo lớn, huy động người Trần gia kiếm hắn.
Và đúng là, Bá Mẫu đã khóc rất nhiều, náo đến nỗi Gia Gia phải bay vào Phong Hải Sơn Mạch để tìm hắn là hiểu.
Thành ra, ở kiếp này, hắn sẽ không như vậy nữa, đường đường chính chính từ biệt mọi người, nhưng không phải bây giờ.
Bởi vì, hắn đã có rất nhiều kinh nghiệm, từ chiến đấu, chạy trốn, khống sủng,… nên không cần phải cố mà luyện tập, hơn nữa, Tiểu Tiểu là sủng thú Đế Vương, có lực áp chế với ma thú Hoàng Phẩm gần như là tuyệt đối, phải đi rất sâu vào trong Phong Hải Sơn Mạch thì mới có ma thú đủ điều kiện để chiến đấu một trận.
Chỉ là, một tháng sau, hắn cần phải đi đến tòa thành khác, cách Thành Hải Bình cũng khá xa, nên bây giờ rời nhà để tiến vào Phong Hải Sơn Mạch là vô nghĩa.
Dời mắt khỏi trần nhà mà nhìn qua Tiểu Như, hắn chợt xộc tay vào áo nàng mà nhào nặn tuyết sơn một cách nhẹ nhàng, ngẫm nghĩ:
“Tiểu Như vẫn còn gầy, người Trung Châu Hoàng Triều có chạy bán mạng đến đây cũng phải mười hai, mười ba ngày là ít nhất, mình cũng cần thời gian để giúp đỡ Trần gia một chút, quyết định vậy đi, nuôi nàng ta mập thêm mười ngày nữa rồi thịt.”
Cảm thấy sắp xếp đã ổn thỏa, hắn tỏ vẻ hài lòng, tiếp tục giữ nhịp độ nhào nặn. Tiểu Như bị hành động của hắn đánh thức, mí mắt dần dần mở lên rồi nàng chợt kêu ư nơi cổ họng, mặt đỏ, thỏ thẻ:
“Thiếu gia…”
Hắn lập tức áp môi chặn môi nàng lại, bây giờ, nàng cũng được hưởng được cảm giác ngày hôm qua của Tiểu Cửu rồi.
…
Đến trưa.
Như Trần U đã nghĩ, Đại Bá cho người đến gọi trong lúc hắn đang ăn cơm cùng hai nữ. Sau khi nhận tin, hắn tức tốc ăn cho xong, vệ sinh rồi theo người hầu đi đến chỗ Đại Bá.
Nơi Đại Bá ở không phải là trạch viện của Bá Mẫu, cũng không phải là trạch viện nào khác mà là ở một tòa lâu ba tầng tại khu vực trung tâm Trần gia.
Trong vườn của tòa lâu có một con Hỏa Tê Xà đang nằm, nó dài khoảng mười thước, vảy rắn màu đỏ bóng loáng có lẫn một số ít vảy đen phủ khắp toàn thân, tỏa ra nhiệt độ âm ỉ như than trong lò.
Nó nằm đó với dáng vẻ lười biếng, mũi thở ra hơi sương trắng như mây, trước mặt là những người hầu đang chuẩn bị thịt ma thú, bữa trưa của nó.
Tên: Hỏa Tê Xà.
Phẩm chất: Hoàng Phẩm.
Cấp độ: Hạ Thất Cấp.
Hệ: Lửa.
Mô tả: Là loại ma thú thường bắt gặp ở khu vực núi lửa hoặc những nơi có nhiệt độ cao, tính tình thay đổi phụ thuộc vào nhiệt độ của môi trường xung quanh.
Tình trạng: Khỏe mạnh.
Điểm yếu: Hệ Nước, Băng, đuôi rắn.
Yêu thích: Ăn thịt mềm.
Tăng phẩm chất: Huyền Phẩm.
Khi trong đầu nổi lên suy nghĩ muốn xem phương pháp thăng Huyền Phẩm của Hỏa Tê Xà, hình ảnh mà hắn lại thay đổi, hiện lên ô chữ.
-Thăng phẩm chất: Huyền Phẩm + Tiến hóa cơ bản: Hỏa Tê Xà.
-nguyên liệu cần:
+Liệt Diễm Thảo: 3 cây.
+Ma thú Hỏa Thử: 6 con.
+Tĩnh Thủy Thảo: 2 cây.
-Phương thức thực hiện: Cho Hỏa Thử dùng Liệt Diễm Thảo, sau đó để Hỏa Tê Xà ăn chúng đồng thời ngâm mình vào nơi nhiệt độ cao, tốt nhất là khu vực gần núi lửa. Sau khi Hỏa Tê Xà ngoi lên sẽ trở thành Huyền Phẩm, ngay lúc này, cho nó ngâm nước từ Tĩnh Thủy Thảo để tính tình nó không nóng nảy, khó thuần.
…
Trước giờ, Đại Bá vẫn luôn liên hệ các Dưỡng Thú Sư, hoặc tìm kiếm cơ hội để thăng phẩm cho Hỏa Tê Xà nên mới ít khi ở Trần gia.
Vì Hỏa Tê Xà chỉ là Hoàng Phẩm, đến Thất Cấp thì tốc độ tiến cấp đã chậm lại rất rất nhiều rồi, nếu cứ thế này thì Đại Bá sẽ rất khó mà mạnh lên, cả Hỏa Tê Xà cũng vậy.
Đọc qua phương thức này, hắn cảm thấy việc thăng phẩm của Hỏa Tê Xà cũng không quá khó khăn, chỉ là, khả năng sẽ tốn kha khá thời gian.
Dù nguyên liệu khó kiếm, nhưng đối với Trần gia thì không là vấn đề, chỉ cần liên lạc với Thương Hội Kinh Tô ắt có thể mua được Liệt Diễm Thảo và Tĩnh Thủy Thảo.
Hỏa Thử là loài ma thú Hoàng Phẩm, có thể làm cho lông bản thân tự bốc cháy rồi lao lên tấn công, tính công kích không mạnh lắm, bắt sáu con cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Còn núi lửa, hắn tình cờ cũng có thông tin về một ngọn núi lửa bên phía sườn biển của Phong Hải Sơn Mạch, cách Thành Hải Bình không quá ba ngày đi đường, hơn nữa, đường đi lại khá an toàn, chỉ cần đi dọc mép rìa ven biển Sơn Mạch là ổn.
Có phương pháp thăng phẩm này, hắn có thể dùng nó để ‘ép’ Đại Bá cho phép đi lịch luyện, đồng thời, cũng xem như một sự giúp đỡ nho nhỏ cho Trần gia.
…
Trần U theo người hầu lên tầng cao nhất của tòa lâu, Đại Bá, Trần Bảo, Trần Tôn đã có mặt, đang ngồi uống trà, nói với nhau một số chuyện.
Hắn chấp tay cúi người chào Đại Bá, gật đầu chào hai huynh đệ rồi cũng ngồi xuống.
Đại Bá nhìn hắn, mỉm cười, hỏi:
“U nhi, sủng thú của con sao rồi?”
“Thưa Đại Bá, Hỏa Hồ Ly đang trong quá trình phục hồi, giờ còn ngủ ở phòng của con.”
Ông gật gật đầu:
“Một lát nữa, Đại Sư Khương Uân sẽ qua thăm, ba con nên tranh thủ thỉnh giáo phương pháp giúp sủng thú nhanh chóng hồi phục để mà còn tu luyện, nghe chưa?”
“Dạ vâng.”
Ba người đồng thanh đáp.
Đại Bá phẩy tay ra hiệu cho người hầu, rất nhanh ba hộp gỗ trang trọng được đặt lên bàn trà của ba người. Ông nói:
“Đây là huy hiệu Sủng Thú Sư của các con, đại biểu cho danh phận cao quý. Sau này, các con đi ra ngoài phải luôn mang nó trên ngực áo, nhìn thì chỉ là một cái huy hiệu, nhưng nó răn đe được rất nhiều người đấy.”
Ba người gật đầu, cầm lấy hộp gỗ cất vào trong áo, lúc này, người hầu cũng thông báo là Khương Uân đã đến. Ông liền nói với ba người:
“Không ngờ đến nhanh như vậy, ta đi tiếp đón Đại Sư, ba người các con nhanh về đem sủng thú của mình đến, cùng ta tiếp đón.”
“Vâng.”
Cả ba tức tốc rời khỏi tòa lâu, đi về trạch viện của mình mà đem sủng thú đến, Trần U đã không sợ chuyện Tiểu Tiểu bị phát hiện nữa, với Hoặc Ảnh che dấu thì nó vẫn là một con Hỏa Hồ Ly bình thường, trừ khi có Linh Nhân Kỹ loại mắt mới có thể nhìn ra, mà loại Linh Nhân Kỹ này, thật sự hiếm vô cùng.
Hắn đi đến đại sảnh đón khách của Trần gia, nơi này chỉ có Gia Gia, Đại Bá và hai huynh đệ, dù Bá Mẫu có địa vị rất cao, nhưng cũng không đủ để tiếp đón nhân vật như Khương Uân được.
Lúc này, Khương Uân đang sờ nắn Diệp Đường Lang, kiểm tra thật kỹ từ tay, chân, đến mắt,… sau đó lấy giấy bút viết ra một vài loại dược liệu, cách dùng, cách nấu,… đưa cho Trần Tôn.
“Lão hủ đã ghi hết mọi thứ vào trong này, thiếu gia Trần Tôn chỉ cần dùng đúng liều lượng là Diệp Đường Lang sẽ khỏe mạnh rất nhanh, cao nhất là một tuần.”
Trần Tôn chấp tay, cúi đầu sau, giọng cảm kích:
“Vãn bối cảm ơn Đại Sư rất nhiều.”
Thấy Trần U cũng vừa bước vào cửa, Đại Bá liền nói:
“U nhi, đem sủng thú cho Đại Sư kiểm tra một chút.”
Hắn gật gật đầu, mở không gian sủng thú thả Tiểu Tiểu ra. Hiện tại, nó đang ngủ li bì như chết, không phải diễn mà là sự thật, bới nó vừa mới được hai nữ đút ăn no căng bụng, không ngủ mới là lạ.
Trần U cũng là Dưỡng Thú Sư, chăm sóc sủng thú sau khi thoát vỏ là kiến thức rất dễ, Khương Uân nhìn qua liền biết, con Hỏa Hồ Ly này ngủ say không phải vì mệt rồi.
Chỉ là, đã hứa là sẽ dấu giúp hắn, nên ông giả vờ đưa tay lên bụng Tiểu Tiểu mà sờ thử, vừa chạm vào, ông liền giật mình, bởi bụng con hồ ly này quá… to và căng cứng, sờ liền biết nó vừa trải qua thời gian ăn ngập mặt.
Giả vờ sờ thêm một chút, ông cũng lấy giấy viết rồi đưa cho hắn, vuốt vuốt râu, cười nói:
“Lão hủ đã viết hết mọi thứ trên này, trước khi dùng, Hỏa Hồ Ly cần phải phóng xú khí trong bụng mới tốt.”
Hắn thầm cười, cầm lấy tờ giấy bằng hai tay rồi chấp tay cảm ơn.
Mở tờ giấy ra xem, tất nhiên, trong nó không ghi phương thuốc gì hết mà là thông báo của Khương Uân.
“Nan đề, lão hủ đã báo lên, giải đáp của cậu thuyết phục được số đông, nhưng hiện tại, phía trên còn đang thử nghiệm cho chắc chắn, kết quả sẽ nhanh có. Sau khoảng tầm nửa tháng đến một tháng là sẽ gửi huy hiệu và trang phục đến cho cậu, lúc đó, lão hủ sẽ cho người báo lại cậu sau.”
Đọc xong, hắn thầm gật đầu, ra hiệu với Khương Uân bằng ánh mắt. Nơi này cũng hết chuyện nên ông xin rời đi, biết công việc ông bận rộn nên mọi người cũng không tìm cớ mà giữ lại, cùng tiễn ông rồi ai về chỗ nấy.
Còn vật liệu Khương Uân đã viết cho ba hậu bối, Gia Gia và Đại Bá cũng không thèm quản, có chút chuyện này cũng để hai người ra mặt sai người thì còn gì là tương lai nữa?
…
…