Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
duy-ta-chinh-ta-chi-lo

Duy Ta Chính Tà Chi Lộ

Tháng 10 23, 2025
Chương 2269: Phiên ngoại 7 tương thân tương ái người một nhà Chương 2268: Phiên ngoại 6 ba ba một đêm
akame-ga-kill-khoi-dau-tu-song-kamui.jpg

Akame Ga Kill: Khởi Đầu Từ Song Kamui

Tháng 4 27, 2025
Chương Phiên Ngoại: Akame cùng Kurome (3) Chương Phiên Ngoại: Kurome (2)
nay-hao-co-doc.jpg

Này Hào Có Độc

Tháng 12 26, 2025
Chương 0: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 499: 【 】 ( hết trọn bộ )
tam-quoc-tao-phan-bi-tao-thao-nghe-len-tieng-long.jpg

Tam Quốc: Tạo Phản Bị Tào Tháo Nghe Lén Tiếng Lòng

Tháng 1 25, 2025
Chương 965. Đại kết cục (2) Chương 964. Đại kết cục (1)
gia-chu-danh-dau-he-thong.jpg

Gia Chủ Đánh Dấu Hệ Thống

Tháng 12 9, 2025
Chương 809: Giam cầm hủy diệt chi ngạc ( Đại Kết Cục ) Chương 808:
toi-cuong-chuong-mon-ta-co-tram-nghin-nam-buff.jpg

Tối Cường Chưởng Môn Ta Có Trăm Nghìn Năm Buff

Tháng 2 2, 2025
Chương 1865. Đại kết cục Chương 1864. Hoa Nguyệt vấn đề
Bắt Đầu Thiết Sa Chưởng Đại Thành, Lật Tung Quỷ Thổi Đèn

Bắt Đầu Thiết Sa Chưởng Đại Thành, Lật Tung Quỷ Thổi Đèn!

Tháng 5 7, 2025
Chương 296. Lời cuối sách Chương 295. Trở về
toan-dan-huong-hoa-thanh-than-ta-danh-chuc-phuc-uc-van-lan-bao-kich

Toàn Dân Hương Hỏa Thành Thần: Ta Đánh Chúc Phúc Ức Vạn Lần Bạo Kích

Tháng 12 1, 2025
Chương 162: Chương cuối, vĩnh hằng! Chương 161: Cuối cùng quyết chiến!
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 32.Lần đầu tiên của ba kiếp.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 32. Lần đầu tiên của ba kiếp.

Tiểu Như cảm thấy có gì đó là lạ.

Trong bữa ăn tối nay, nàng để ý Tiểu Cửu nheo mắt nhìn nàng rất nhiều lần, đôi lúc còn cười nhếch môi, dù nhếch rất ít nhưng không qua được mắt của người vốn nhạy cảm như nàng.

Đến khi hai người thay y phục để chuẩn bị ngủ chung với thiếu gia như thường ngày, chuyện lại càng lạ hơn, Cửu muội trang điểm cho nàng rất tỉ mỉ, giúp nàng đeo nhiều trang sức hơn, còn mang hai vòng chân có gắn chuông ở mắt cá.

Sự chuẩn bị kỹ lưỡng này làm nàng nghĩ đến chuyện gì đó, khiến trái tim nảy lên bình bịch, mặt nóng lên và đỏ rực như máu, biểu cảm e thẹn, không dám nhìn Tiểu Cửu.

Có phải, nàng đã lỡ tranh với Cửu muội không? Cửu muội chăm sóc thiếu gia nhiều năm như vậy mà, tại sao lại là nàng chứ?

Hay là, nàng với Cửu muội cùng lên? Da mặt Cửu muội mỏng, không biết… có chịu như thế không?

Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu Tiểu Như, đến khi Tiểu Cửu nói ‘xong rồi’ thì nàng mới hoàn hồn lại.

Nàng nhìn Tiểu Cửu với ánh mắt xin lỗi, giọng lí nhí:

“Xin lỗi Cửu muội, tỷ… tỷ…”

Tiểu Cửu đặt ngón tay lên môi nàng mà ngăn lại, cười nói:

“Không sao đâu Như tỷ, muội không để ý lắm đến vấn đề đó, chúng ta là tỷ muội tốt mà, nhưng mà, tỷ phải…”

Tiểu Cửu nói thầm vào tai Tiểu Như điều gì đó mà làm mặt nàng càng đỏ hơn, gật đầu ngại ngùng rồi bước ra, gõ cửa phòng ngủ của Trần U.

Trong phòng, Trần U đứng bên cửa sổ, mắt nhìn ra ngoài, tay cầm bình rượu đưa lên uống một ngụm, uống từ nãy đến giờ, hắn cũng đã ngà ngà say rồi.

Nói thật, hắn cũng rất kích động, đây là lần đầu tiên của hắn trong cả ba kiếp, lại là Công Chúa của Trung Châu Hoàng Triều, bình tĩnh được mới là lạ.

Hắn ngước lên nhìn chỗ trần nhà phía trên giường, nơi đó đã được hắn gia cố rất chắc chắn, lần này mà không được nữa, coi chừng hắn muốn ‘diệt thiên’ luôn cũng nên.

Khi nghe tiếng gõ cộc cộc từ cửa chính truyền đến, hắn hớp một ngụm rượu lớn, thở khà rồi trấn lại cảm xúc, nhanh bước ra mở cửa.

Hình ảnh Tiểu Như ngay lập tức đập vào mắt hắn, nàng vẫn mặc bộ đồ quen thuộc kia, nội y vẫn bạch sắc, tóc được búi cao rồi cố định bằng trâm ngọc, tai đeo đôi khuyên vòng lớn bằng ngọc, tay đeo vòng vàng, đi chân trần, dưới chân đeo lắc chuông.

Cũng như hắn, trong lòng nàng rất kích động nên chân cũng hơi run run, làm cho lắc chân phát ra âm thanh đinh đinh êm tai, nhưng lại khiến không gian yên tĩnh này thêm phần ám muội.

Nghe được tiếng chuông và thấy hắn nhìn chăm chú, mặt Tiểu Như càng đỏ lên, ngại ngùng cúi ngầm đầu, bàn tay bắt đầu vò tà váy.

Nhìn hình ảnh này, sao hắn có thể chịu đựng nổi nữa? Lập tức ôm lấy vòng eo thon mà kéo sát vào người, áp môi lên đôi môi mềm mại của nàng. Nàng cũng đặt hai bàn tay lên ngực hắn, nhắm mắt mà tận tình đáp lại.

Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.

Sau khúc dạo đầu, Hắn ngửa mặt nhìn trần nhà, thấy không có chuyện gì xảy ra mới an tâm, áp môi lên môi nàng và dừng lại chuyển động.

Kiếp trước, hắn có hồng nhan, nhưng mỗi khi chuẩn bị làm chuyện này, không bị phá đám thì cũng bị kẻ thù bất ngờ gặp mặt, hoặc là bị ma thú tấn công, hoặc là Linh Nhân Kỹ lạc đạn, hoặc là ma thú công thành,…

Sau nhiều lần như vậy, hắn quyết tâm phá thân, chọn một thị nữ xinh đẹp của Thương Hội ở tòa thành nào đó bên Đông Châu, cầu một đêm phong lưu tiêu sái, chỉ là, hắn vừa mới nắm tay, còn chưa dắt vào phòng thì thị nữ đó đã chết vì bị một tên Võ Sư Tố Linh Cảnh va chạm.

Hắn rất không cam tâm, nhưng sau vài lần như thế nữa, hắn đã hoàn toàn từ bỏ chuyện này, mãi cho đến ngày hôm nay.

Chỗ này lượt bỏ 200 chữ.

…

Trung Châu, Hoàng Triều.

Cung Tương Nhi.

Hoàng Hậu Thái Nhất Linh ngồi trên chiếc giường duy nhất trong cung điện, đôi tay bà nâng niu một miếng vải đã cũ, ánh mắt nhu hòa ẩn chứa sự đau lòng và nhớ thương khôn xiết.

Suốt hai mươi ba năm, đêm nào bà cũng đến nơi này, nơi đặt món đồ duy nhất từng tiếp xúc với con gái, chiếc khăn đã bao bọc con bé lúc mới sinh.

Ban ngày, Thái Nhất Linh là Hoàng Hậu của Hoàng Triều, phải cố thể hiện bản thân mạnh mẽ, nhưng, những người thân thiết đều biết, chỉ cần xuất hiện một chút thông tin về Công Chúa thôi, vị Hoàng Hậu mạnh mẽ này sẽ vỡ òa, trở thành người mẹ yêu con như bao người mẹ khác trên đời.

Cộc cộc…

Tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào, người đến là Đế Hoàng, Khổng Văn Uyên với dáng vẻ hơi có chút mệt mỏi, nhưng ông vẫn cố nở nụ cười, đi đến chỗ Hoàng Hậu rồi ôm bà vào lòng, tay cầm tay, cùng nâng niu chiếc khăn cũ.

Đế Hoàng thì thào với giọng trấn an nhẹ nhàng:

“Không sao đâu, con gái chúng ta chính là Công Chúa của Hoàng Triều, thân mang khí vận, không có chuyện gì xảy ra đâu, chỉ là con bé chơi chưa hết vui, chưa muốn trở về mà thôi.”

Hoàng Hậu gật gật đầu ừm nhẹ. Câu động viên này, phu quân đã nói với bà rất nhiều lần rồi, và bà vẫn luôn tin tưởng, chỉ là con gái ham chơi, không muốn về mà thôi, nên, khi nào con bé về, bà phải tét đít cho chừa mới được.

Nghĩ về viễn cảnh tương lai đó, Hoàng Hậu nở nụ cười nhẹ lòng, còn Đế Hoàng thầm thở phào, nói nhỏ:

“Đã trễ rồi, nàng, cũng nên về nghỉ ngơi.”

Hoàng Hậu gật đầu nhu thuận, nhẹ nhàng gấp chiếc khăn lại cẩn thận, đặt nó xuống giường rồi hôn lên như đang hôn con gái, sau đó để phu quân dìu bà ra Cung Tương Nhi, chuẩn bị trở về nghỉ ngơi.

Bỗng nhiên, cả hai người chợt khựng tại chỗ rồi đứng yên như tượng tạc, biểu cảm trở nên ngạc nhiên rồi chuyển thành mừng rỡ, không thể tin, vui mừng…

Cơ thể Hoàng Hậu run run, quay đầu nhìn về một hướng, rồi như mất sức lực mà tựa vào người Đế Hoàng, giọng nghẹn ngào:

“Quân… con gái… ở nơi đó sao?”

Ông nắm chặt tay của bà, gật đầu chắc nịch cùng nụ cười vui mừng khôn xiết.

Cảm xúc dồn nén bao năm qua vỡ òa, bà chỉ kịp nấc lên rồi hoàn toàn ngất đi trong vòng tay của ông.

Đế Hoàng lập tức ngẩng mặt lên trời, hô lớn:

“Người đâu, mau tới đây.”

Tiếng nói của ông rất lớn, rất vang vọng, nhưng được khống chế rất hoàn hảo, chỉ loanh quanh khu vực trong cung chứ không truyền ra ngoài một chút nào.

Vù vù vù vù…

Chỉ trong chớp mắt, hàng loạt người mặc y phục dạ hành xuất hiện, cung kính chấp tay đợi lệnh. Sau đó, một trung niên mặc y phục màu vàng nhạt xuất hiện, cả người toát lên cảm giác chính khí lẫm thiên.

Người trung niên này tên Lưu Trì Quan, là bạn tri giao, là cánh tay đắc lực,… là người mà Đế Hoàng tin tưởng nhất, đến nỗi Đế Hoàng cho phép ông ta sống ở một gian phòng trong cung là hiểu.

Đế Hoàng nhìn hai nữ nhân mặc y phục dạ hành, phân phó:

“Đưa Hoàng Hậu về cung nghỉ ngơi.”

Hai người kia gật đầu, nhanh chóng bước đến, dìu hoàng hậu một cách nhẹ nhàng về lại cung của bà.

Lưu Trì Quan nhìn Đế Hoàng, chấp tay cung kính, hỏi:

“Thưa Đế Hoàng, có chuyện gì vậy ạ?”

Nếu chỉ là việc Hoàng Hậu ngất, chắc chắn Đế Hoàng không lớn tiếng gọi bọn họ như vậy, nên tất nhiên, có chuyện lớn khác đang xảy ra.

Đế Hoàng lấy ra một mảnh ngọc, áp nó vào trán rồi rồi ném cho Lưu Trì Quan, căn dặn với giọng và nét mắt nghiêm túc:

“Dẫn theo hai người đi vào Hoàng Khố, lấy hết tất cả mọi thứ hữu ích, nhanh đón con gái của Trẫm về đây.”

Lưu Trì Quan áp miếng ngọc vào trán, trong đó đánh dấu một tọa cách Hoàng Triều cực xa, xa tít tắp ở phía Nam.

Nghe Đế Hoàng nói Công Chúa đang ở đó, trong lòng ông ta cực kỳ vui mừng, đáp ‘vâng’ rồi tức tốc dẫn theo hai hắc y nhân có thực lực Thánh Cảnh, cùng đi đến Hoàng Khố.

Ngay sau khi Lưu Trì Quan rời đi, Thái Thượng Hoàng cũng xuất hiện bên cạnh Đế Hoàng, một lão giả râu tóc đã bạc, khuôn mặt hòa ái, lưng hơi còng xuống, mặc y phục màu xanh rất tầm thường, mang đến cảm giác ‘Gia Gia’ nhà bên.

Ông cũng đã biết tình hình, trên mặt treo nụ cười rất lâu chưa xuất hiện, rồi ông thở phào, xong, nét mặt lại chuyển thành vẻ nghiêm nghị, khí tức Thần Cảnh tỏa ra làm không gian xung quanh bị biến dạng. Ông nhìn về phương hướng kia, trầm giọng:

“Ta sẽ xuôi Nam, tọa trấn ở đó, nếu đám người kia có động thái bất thường thì có thể bảo hộ cháu gái ta an toàn, con cứ tọa trấn Hoàng Triều, có thể gây chiến để thu hút sự chú ý của bọn chúng.”

“Sẵn dịp cháu gái trở lại, cũng nên kiếm lễ gặp mặt cho con bé rồi.”

Đế Hoàng chấp tay:

“Vậy, làm phiền người rồi.”

Thái Thượng Hoàng gật đầu, phẩy tay vạch phá không gian thành một vết rách dài rồi nhanh chóng đi vào đó, khi tấm lưng ông biến mất thì không gian nứt vỡ cũng tức tốc liền lại, trở về trạng thái ban đầu.

Khuôn mặt nghiêm nghị của Đế Hoàng giãn ra, nở nụ cười tươi vô cùng, thầm nghĩ, cuối cùng con gái đã về rồi. Xong, chỉ chưa đầy vài giây sau, sự vui vẻ của ông đã bị thay thế bằng sự tức giận, bởi ông có thể cảm nhận được con gái là do cảm ứng huyết mạch, hay nói cách khác, con gái vừa mất đi một trong những loại máu quan trọng nhất trong người, tức là, đã không còn hoài bích nữa.

Trong lòng ông vừa muốn cảm tạ tên đàn ông kia, không có hắn ta thì ông sẽ không biết được vị trí của con gái, nhưng phận làm cha, có ai vui vẻ khi con gái mình bị ‘thịt’ như vậy chứ?

Đã vậy, người ‘thịt’ con gái ông ở nơi rất xa xôi, đối với Trung Châu Hoàng Triều, nơi đó, hoàn toàn có thể xem là ‘vùng hoang dã’.

Đế Hoàng lập tức truyền âm cho Lưu Trì Quan:

“Thay Trẫm kiểm tra tên khốn kia, nếu có tiền đồ thì đem về Hoàng Triều, nếu quá phế vật, cứ giết, à thôi, cứ đem hắn ta về đây.”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

la-truu-tuong-tu-tien-gioi-dang-len-chuc-phuc.jpg
Là Trừu Tượng Tu Tiên Giới Dâng Lên Chúc Phúc
Tháng 1 31, 2026
to-tinh-che-ta-map-trach-nam-quai-vat-giang-lam-nguoi-khoc-cai-gi.jpg
Tỏ Tình Chê Ta Mập Trạch Nam, Quái Vật Giáng Lâm Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 1 10, 2026
ta-von-vo-dich.jpg
Ta Vốn Vô Địch
Tháng 4 30, 2025
tay-mon-tien-toc
Tây Môn Tiên Tộc
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP