Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tuan-son-giao-uy

Tuần Sơn Giáo Úy

Tháng 2 8, 2026
Chương 741 Ma Nữ khống chế Thanh Dương Tử Chương 740 các phương hội tụ
vo-dao-thanh-thanh-tu-hoang-gia-cam-dia-bat-dau

Võ Đạo Thành Thánh: Từ Hoàng Gia Cấm Địa Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 539: Nhân Quả một kích, cuối cùng thành Võ Thánh! 【 Đại Kết Cục! 】 (2) Chương 539: Nhân Quả một kích, cuối cùng thành Võ Thánh! 【 Đại Kết Cục! 】 (1)
vo-hiep-nguoi-o-hoa-son-su-nuong-xin-tu-trong

Võ Hiệp: Người Ở Hoa Sơn, Sư Nương Xin Tự Trọng!

Tháng 2 8, 2026
Chương 620:: Thành chủ chất vấn Chương 619:: Ngươi thích Diệp Công Tử
f544c574389c97a0cd134970aacf6cc9

Ta Có Nhất Kiếm

Tháng 1 16, 2025
Chương 1700. Đại Kết Cục 《 hạ 》 Chương 1699. Đại Kết Cục 《 bên trên 》
tam-quoc-dang-hoang-trinh-trong-lam-hon-quan.jpg

Tam Quốc: Đàng Hoàng Trịnh Trọng Làm Hôn Quân

Tháng 3 9, 2025
Chương 291. Thái Sơn phong thiện Chương 290. Phong Quý Sương vương
vo-dich-bai-gia-tu-he-thong.jpg

Vô Địch Bại Gia Tử Hệ Thống

Tháng 2 3, 2025
Chương 1018. Bởi vì ta là bại gia tử a Chương 1017. Muốn không các ngươi oẳn tù tì đi
tu-dinh-tien-duyen.jpg

Tử Đỉnh Tiên Duyên

Tháng mười một 24, 2025
Chương 4015: Trương Thanh Sơn truyền ra ngoài (năm) (4) Chương 4015: Trương Thanh Sơn truyền ra ngoài (năm) (3)
di-duy-long-giam.jpg

Dị Duy Lồng Giam

Tháng 1 31, 2026
Chương 260: Khai sơn phân hải Chương 259: Chân Long
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 29.Bí mật.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 29. Bí mật.

Nửa tiếng đồng hồ trôi qua trong chậm rãi, kèm theo những điểm trắng từ Thiên Không rơi xuống ngày càng nhiều.

Trong hành lang, Tiểu Cửu và Tiểu Như cùng nhìn ra khoảng sân, ngắm những bông tuyết rơi xuống với đôi mắt mang theo những cảm xúc khác nhau. Dù tuyết rơi không phải là cảnh tượng hiếm gặp gì, mỗi năm ở Thành Hải Bình đều có, nhưng với hai người, tuyết rơi của năm nay khác với tất cả những năm còn lại.

Với Tiểu Như, mỗi lần tuyết rơi cũng là lúc nàng cật lực nhất, chỉ có thêm một lớp áo ấm mỏng phủ ngoài tấm thân gầy gò, hằng ngày phải cho Lực Ngưu ăn cỏ, đốt than sưởi ấm chúng đều đặn, mặc cho nhiệt độ rét lạnh đến tê cóng tay chân.

Đã thế, nàng còn tắm nước ‘lạnh’ mỗi ngày, không phải vì Trần gia khắc nghiệt, mà là vì nàng xấu, nàng không thân không thích với những nha hoàn khác nên bọn họ không cho nàng tắm nước ấm cùng, thành ra, khi đến lượt nàng, nước cũng đã ‘lạnh’ rồi.

Trời lạnh, tắm lạnh, tâm cũng ‘lạnh’ thế nên, mỗi lần tiết Đông đến là nàng lại bệnh một lần, lúc còn nhỏ thì bệnh nặng, lớn lên thì sức khỏe cũng tốt hơn nên bệnh cũng nhẹ hơn.

Còn mùa Đông năm nay, nàng đã khác, nàng đã trở thành nha hoàn của Nhị thiếu gia, ăn ngon, mặc ấm, tắm nước ấm, không cần phải động tay động chân quá nhiều, một bước từ Địa Ngục lên thẳng Thiên Đường.

Với Tiểu Cửu, cảnh tuyết rơi của năm nay đã không còn lạnh giá như trước, bởi hiện tại, nàng ‘có’ thiếu gia, có Như tỷ, có thể nói… là một gia đình.

Mà, sao thiếu gia vẫn chưa chịu dậy nữa?

Đang xem tuyết, Tiểu Cửu chợt phồng má, trông có vẻ không vui mà lườm về phía phòng ngủ.

Trong phòng.

Mí mắt Tiểu Tiểu mở nhẹ và chậm rãi, lộ ra tròng mắt đã chuyển sang màu lam như bầu trời. Ngay sau đó, linh lực trong không gian ùa vào người nó một cách điên cuồng như đê bị vỡ, làm khí tức nó tức tốc tăng cao.

“Cách Linh.”

Trần U nói với giọng bình tĩnh.

Nghe được hai từ này, Tiểu Tiểu chợt có một cảm giác quái lạ, từ nơi sâu xa nào đó truyền thẳng vào đầu nó một khoảng tri thức mới, nên nó tiếp thu và học được rất rất nhanh.

Ngay lập tức, cơ thể nó bỗng xuất hiện một lớp năng lượng mỏng, từ màu trắng nhạt rồi mất màu, chuyển sang trạng thái vô hình, giúp nó ngăn cách với linh lực bên ngoài, và cảnh giới cũng bình ổn ở Trung Cửu Cấp.

Ma thú Đế Vương tăng tiến thực lực ở những cấp độ đầu phải nói là cực nhanh, chúng không cần tu luyện gì, linh lực sẽ tự động ùa vào cơ thể và chuyển hóa, đến cấp độ nào đó mới bình ổn rồi dừng hẳn.

Cách Linh là Thú Kỹ của ma thú hệ Tiên, tác dụng giúp chúng ngăn cách với linh lực bên ngoài, dùng tốt trong một số trường hợp linh lực xung quanh bị nhiễm độc, tha hóa.

Thú Kỹ này tiêu hao rất ít linh lực của ma thú, có thể dùng liên tục mà không sao.

Vấn đề cần lo đã giải quyết xong, Trần U bắt đầu quan sát Tiểu Tiểu, thân nó đã dài đến một thước, cao năm tấc, cái đuôi trắng dài bằng với thân thể, bồng xù như mây, đung đưa qua lại.

Toàn bộ cơ thể nó, từ đầu đến đuôi, trừ đôi mắt màu lam ra thì đều thuần một màu trắng, không có chút sẫm hay pha tạp nào, mang đến cho hắn một cảm giác khá kỳ quái, phiêu miễu, nhẹ nhàng, thoát trần, không hổ danh với chữ Tiên trong tên của nó.

Tên: Phi Tiên Hồ.

Phẩm chất: Đế Vương.

Cấp độ: Trung Cửu Cấp.

Hệ: Tiên.

Tình trạng: Khỏe mạnh.

Điểm yếu: Không rõ.

Yêu thích: Không rõ.

…

Nhìn những dòng chữ này, Trần U thật sự rất vui vẻ, sướng đến vô cùng. Sủng thú của hắn là Đế Vương Phẩm, còn mang trong mình hệ Tiên cực hiếm, ở Đảo Kinh Nam này, hắn có thể đi ngang được rồi, ha ha ha.

Ngó ra trời tuyết ở bên ngoài, hắn thầm nghĩ, ma thú thăng phẩm Đế Vương thường có Thiên Tượng, tuyết rơi sớm thế này, tám phần là do Tiểu Tiểu thăng phẩm gây nên.

Như chợt nghĩ đến gì đó, hắn nở nụ cười ‘tươi’ đến lạnh người, thì thào:

“Phần gia của Thành Luân Tác, hy vọng kiếp này, bọn mày không chọc vào tao, nếu không, tao không ngại nợ mới, nợ cũ tính luôn một lần.”

Thẩm du tinh thần đôi chút, hắn thu hồi tâm tư rồi rồi xoa đầu Tiểu Tiểu làm nó vui vẻ, nhắm mắt hưởng thụ, sau đó, hắn đưa viên Hỏa Thức Thạch ra làm nó càng vui vẻ, cắn lấy rồi nuốt vào.

Lần thức tỉnh hệ mới này rất nhanh, khoảng 5 phút sau, một cái đuôi khác đã mọc ra với vẻ bề ngoài rất giống đuôi trước, chỉ có một chỗ khác là màu lông đuôi không phải trắng mà đỏ rực.

“Hoặc Ảnh.”

Trần U thốt lên một Thú Kỹ khác của hệ Tiên, cũng là Thú Kỹ mà con ma thú hệ Tiên ở Hoàng Triều thi triển lên Tiểu Như, có tác dụng biến đổi hình ảnh trong mắt các sinh vật sống, đến mức độ Thần Cảnh thi triển, Hoặc Ảnh không còn là ‘giả’ nữa mà sẽ biến đổi thành ‘thật’ nếu không được giải trừ.

Như cũ, trong đầu Tiểu Tiểu bỗng có một khoảng tri thức được truyền vào, đến khi tiếp thu thì nó cũng đã học xong Thú Kỹ mới này.

Nó bắt đầu thi triển Thú Kỹ, ngay lập tức, hình ảnh của nó trong mắt hắn bỗng biến thành Hỏa Hồ Ly nhỏ con, một đuôi, và khi hắn sờ lên đầu nó, thứ hắn chạm vào không phải phần đầu, mà hình như là phần cằm.

Hắn truyền ý niệm cho Tiểu Tiểu, bảo nó giải trừ Hoặc Ảnh thì đúng là hắn đang sờ cằm nó thật. Với cấp bậc của nó, làm như thế này là tốt lắm rồi, dù sao cũng chẳng ai dám tự ý chạm nó khi không có sự cho phép của hắn, không cần phải lo lắng, chờ khi rời thành, nó có thể dùng hình dáng cũ.

Bây giờ trời cũng đã tối rồi, ngày mai hắn sẽ cùng Tiểu Tiểu tu luyện, học Thú Kỹ mới sau, giờ thì.

Hắn mở không gian sủng thú, muốn Tiểu Tiểu đi vào trong, nhưng nó tỏ vẻ không chịu, dùng Hoặc Ảnh biến thành Hỏa Hồ Ly rồi nhảy qua cửa sổ, tiếp tục dạo chơi trong trạch viện.

Hắn cũng kệ, cho nó thoải mái, rời giường rồi mở cửa đi ra ngoài.

Đến hành lang, hắn thấy Tiểu Như và Tiểu Cửu đang ngắm tuyết đến xuất thần, vẫn chưa biết là hắn đã đến gần, đến khi hắn đến chính giữa, dùng hai tay ôm eo thon hai người rồi kéo sát vào người, lúc này hai người mới tỉnh hồn rồi giật mình.

“Thiếu gia đã dậy.”

“Để nô tỳ chuẩn bị nước tắm cho người.”

Hai người cùng chào hắn, sau đó Tiểu Như liền lấy công việc mà né đi, nhường không gian riêng tư cho hắn và Tiểu Cửu.

Hắn cũng không cản, chuyển tay ôm siết nhẹ eo thon của Tiểu Cửu làm mặt nàng đỏ lên, ánh mắt thì ngượng ngùng, né tránh, thỏ thẻ:

“Thiếu gia.”

Hắn hỏi với giọng nghiêm túc:

“Tiểu Cửu, quan hệ của cô và Tiểu Như thế nào? Cô có ghét nàng ta không? Cô có ghê tởm khuôn mặt của nàng ta không?”

Nàng tỏ vẻ khó hiểu, hỏi:

“Thiếu gia, tại sao người lại hỏi như vậy?”

Chách.

Hắn bỗng vỗ mạnh mông nàng một cái, mắng:

“Ta hỏi thì cô cứ trả lời, còn dám hỏi lại ta, có phải ta chiều hư cô rồi không?”

Nói rồi hắn vỗ cái mông còn lại cho đều.

Lúc này, mặt nàng đã chuyển đỏ như máu, kêu ưm nơi cổ họng, lí nhí đáp:

“Nô tỳ và Như tỷ có mối quan hệ rất tốt, nô tỳ còn chưa cảm ơn thiếu gia đã giúp nô tỳ có được một vị tỷ tỷ như vậy. Nô tỳ không ghét Như tỷ, cũng không ghê tởm mà rất thương cảm cho tỷ ấy, cuộc đời tỷ ấy rất khổ rồi, cũng may có thiếu gia người cưu mang. Tỷ ấy, cũng rất cảm kích thiếu gia.”

Nghe nàng trả lời với ánh mắt chân thành, hắn tỏ vẻ hài lòng rồi nhìn nàng với vẻ nghiêm nghị:

“Tiểu Cửu, chuyện ta sắp nói sẽ là bí mật của cả hai chúng ta, cô không được nói cho ai biết, nhất là Tiểu Như.”

Lần đầu thấy thiếu gia nghiêm túc như vậy, nàng liền điều chỉnh tâm thái, khuôn mặt đỏ hồng nhanh chóng rút đi, gật đầu nghiêm túc:

“Dạ vâng, nô tỳ thề với trời, với lòng, tuyệt không nói cho bất cứ ai.”

Hắn gật gật đầu, nói tiếp:

“Không phải cô muốn đi ra thế giới ngoài kia sao? Ta có thể dẫn cô đi, Tiểu Như cũng có thể dẫn cô đi, nhưng so với ta, cô đi với nàng ta sẽ càng an toàn, ngắm nhìn thế giới càng lớn. Vậy nên, luôn luôn nhớ, nàng ta mãi là tỷ tỷ của cô, mối quan hệ này, cô phải cực kỳ trân trọng và yêu quý.”

“Có thể sau này, cô sẽ trải qua một vài chuyện, nhưng, nghe lời thiếu gia, phải mãi mãi luôn là muội muội tốt của nàng ta. Cô đã nói, cuộc đời nàng ta rất khổ, thế nên, đừng làm cho nàng ta thêm khổ bằng việc mất đi một muội muội nữa, được không?”

Lời hắn nói làm nàng trở nên ngơ ngác, không hiểu, nhưng rất nhanh, nàng đã tìm ra trọng điểm của vấn đề. Với nàng, mặc dù mới trải qua có vài ngày, nhưng tình cảm chị em nàng dành cho Như tỷ chân thành, không cần thiếu gia nói, nàng mãi sẽ luôn trân trọng nó.

“Thiếu gia yên tâm, mãi mãi luôn là như vậy.”

Tiểu Cửu gật đầu chắc nịch, không cần nói dài dòng, chỉ cần một câu nói này là đủ thể hiện nội tâm của nàng.

Hắn ừ nhẹ rồi nở nụ cười tươi, sau đó nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, cười đểu:

“Rất ngoan, phải có thưởng.”

Hắn liền chồm lên đớp lấy đôi môi đó, khiến nàng hơi giật mình vì sự chuyển biến thái độ quá nhanh của hắn, nhưng nàng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, choàng hai tay qua cổ hắn mà đáp lại nồng nhiệt.

Môi lưỡi hai người quyện xoắn vào nhau, theo sự dâng trào của cảm xúc, hắn cũng đưa một tay xộc vào áo, xoa bóp tuyết sơn mềm mại, tay còn lại, hắn đưa xuống, cầm lấy đùi của nàng mà vắt ngang hông mình.

Hai người hôn đến nồng nhiệt, xuân quang phía trên của Tiểu Cửu càng ngày lộ ra, tưởng rằng cả hai sẽ vồ nhau tại chỗ, nhưng sự quay lại ‘bất chợt’ của Tiểu Như đã đẩy lùi bầu không khí ma mị đó.

Nghe tiếng bước chân đến, hai người liền tách khỏi nhau. Tiểu Cửu ngại ngùng quay người và chỉnh y phục, không dám để Tiểu Như nhìn dáng vẻ của nàng lúc này.

Trần U thì tỏ ra bình thản, bởi mặt hắn vốn dày như tường thành, không để ý và không ngại ngùng với ba cái chuyện cỏn con này.

Cảm thấy bầu không khí ám muội, mặt Tiểu Như cũng đỏ lên, thông báo cho hắn với giọng ngại ngùng:

“Thiếu gia, nước tắm đã chuẩn bị xong ạ.”

Hắn gật đầu ừm nhẹ, bước chậm rãi đến chỗ phòng tắm. Tiểu Như thì nhanh chóng bước đến chỗ Tiểu Cửu, giúp cô muội muội này chỉnh lại tóc tai, y phục.

Chỉ là, trong quá trình phụ giúp, nụ cười như có, như không của Tiểu Như làm Tiểu Cửu vốn đã ngại lại càng ngại hơn, đôi mắt rưng rưng muốn khóc.

Dù hai người là tỷ muội, thân thì rất thân, ngủ chung với thiếu gia thì cũng đã ngủ, cũng bị sờ chung rồi, nhưng lần này là riêng của nàng với thiếu gia, vốn da mặt nàng đã mỏng, dính chuyện này lại càng chết.

Chỉnh đốn xong y phục, Tiểu Như lại cười chọc ghẹo, nói:

“Tỷ tỷ xin lỗi, làm lỡ đi cơ hội của muội và thiếu gia, để tỷ tỷ bồi thường, tối nay xin phép thiếu gia không ngủ cùng, để hai người lại có không gian riêng, thế nào?”

Dường như đã chịu hết nổi, Tiểu Cửu òa khóc, vừa khóc mà vừa dùng tay áo chùi nước mắt, ném lại một câu rồi chạy thẳng đến phòng tắm:

“Như tỷ, muội giận tỷ.”

Tiểu Như bật cười, vừa chạy vừa đưa tay vẩy vẩy:

“Cửu muội, tỷ sai rồi, đừng đi mét thiếu gia, tối nay tỷ hứa sẽ không phá đám nữa.”

“Hu hu…”

Hai người, một khóc chạy, một cười đuổi, làm cho không khí yên tĩnh trong trạch viện có thêm một chút gì đó, dù chỉ một chút nhưng nó lại làm cho trạch viện trở nên ấm áp hơn nhiều giữa trời tuyết giá rét này.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-lua-chon-ma-cong-ta-co-the-vo-han-chuyen-the.jpg
Bắt Đầu Lựa Chọn Ma Công, Ta Có Thể Vô Hạn Chuyển Thế
Tháng 1 30, 2026
deu-song-lai-ta-tat-ca-deu-muon-khong-qua-muc-di.jpg
Đều Sống Lại, Ta Tất Cả Đều Muốn Không Quá Mức Đi
Tháng 1 20, 2025
vong-du-bat-dau-thanh-lap-thien-ha-de-nhat-thon.jpg
Võng Du: Bắt Đầu Thành Lập Thiên Hạ Đệ Nhất Thôn
Tháng 2 5, 2025
bat-dau-nhat-hai-nhi-duong-thanh-ma-than.jpg
Bắt Đầu Nhặt Hài Nhi, Dưỡng Thành Ma Thần
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP