Chương 2. Vết nứt xuất hiện.
Khi cự điểu bay đến đầu tường thành, nam nhân liền đưa tay về phía trước, mở ra một cái vòng tròn màu đỏ có kích thước to bằng cự điểu.
Nó nhanh chóng bay vào đó, sau đó hắn đóng vòng tròn lại rồi rơi xuống tường thành.
Rầm.
Hắn đáp đất, một gối khụy thấp xuống nền khoét ra một cái lõm nhỏ, rồi hắn vắt trường đao ra sau lưng, thong thả đi về một lầu các bằng đá được xây ngay trên tường thành, vừa đi vừa nhìn những người lính đang đứng canh, đồng thời thầm tỏa ra uy áp.
Dù cảm nhận rất rõ ánh mắt ‘khiếp người’ lẫn uy áp hắn tỏa ra, nhưng những người lính canh vẫn cố giữ sự bình thản, mặt vẫn luôn thẳng về trước, mắt nhìn chăm chăm về phía xa xa ngoài kia, bởi đó là nhiệm vụ của bọn họ, mặc kệ là Thành Chủ hay Thánh Sư có đến đi chăng nữa, bọn họ vẫn tuyệt đối không được lơ là mất cảnh giác.
Thấy các lính canh như vậy, hắn tỏ vẻ hài lòng, thu hồi uy áp rồi chuyển mắt nhìn về lầu các.
Hiện tại, trên nóc lầu có một người trung niên mặc y phục bình thường, giản dị, cả người thoát ra khí tức lười biếng, bên cạnh là một cây thương trông tầm thường như chủ, à mà, nói nó là thương cũng không phải, chỉ là một cái nanh bén được cột vào một cái cây mà thôi.
Trung niên đang nằm gối đầu lên tay, dùng đôi mắt sáng ngắm nhìn Thành Thanh Kỳ, nhìn khung cảnh yên bình của nó, nhìn những đứa trẻ vui đùa, nhìn những sạp hàng đêm đang được dọn ra, và cả… những phụ nhân xinh đẹp đang tắm… khụ khụ…
Nam nhân đi đến chỗ trung niên, cúi đầu cung kính:
“Thưa Thánh Sư, đã điều tra một vòng lớn quanh thành, hiện không có dấu hiệu của vết nứt nào.”
Trung niên này tên Á Luân, Sủng Thú Sư Thánh Cấp cuối cùng của Trung Châu.
Hoặc… cũng có thể là của toàn nhân loại.
Quay lại 44 năm trước, thời điểm nhân loại đón nhận đợt đại kiếp nạn đầu tiên.
Vết nứt xuất hiện ở khắp nơi, từ trong đó đi ra hàng loạt Ma Vật đủ các hình dạng, cấp độ, nhưng nhìn chung thì chúng có đặc điểm giống nhau như: toàn thân được cấu thành/ bao bọc bằng năng lượng màu đen, thứ năng lượng tà ác mang đến cái chết của mọi sinh vật, cây cỏ khi chúng lướt qua.
Nhân loại và cả ma thú đã hợp tác, cùng đứng lên chiến đấu chống lại chúng, một cuộc chiến dài dăng dẳng suốt gần 42 năm.
Chỉ là, số lượng của Ma Vật vẫn quá đông, dường như vô cùng vô tận, giết mãi không hết.
Trong khi đó, nhân loại và ma thú càng ngày càng ít đi trong những cuộc chiến, thậm chí Thánh Cấp, Thần Cấp cũng đã xuất hiện trường hợp tử vong.
Thấy tình cảnh không ổn, tất cả Thần Cấp của người, thú đã ngồi lại bàn bạc kế sách, sau đó hy sinh lao vào vết nứt, tận diệt tất cả đồng thời cố đóng nó lại.
Sự hy sinh của họ… đáng giá, đóng hơn một nửa vết nứt và đổi lấy những Ma Vật cấp Thần không thể giáng lâm được nữa.
Tiếp tục là sự hy sinh của những Thánh Cấp, đóng lại thêm kha khá vết nứt và chặn khả năng Ma Vật cấp Thánh giáng lâm.
Tất nhiên, chuyện này chỉ như uống thuốc độc giải khát, giải quyết phần ngọn chứ không trừ phần gốc, thế nên, tính toán của bọn họ là ngăn Ma Vật cấp Thánh và Thần giáng lâm, đồng thời tạo ra Sủng Thú Sư cũng như ma thú Thánh Cấp.
Dưới Thánh Cấp đều là sâu kiến, có Sủng Thú Sư Thánh Cấp tọa trấn thì dù bao nhiêu Ma Vật Nhất Cấp đến cũng chẳng đủ gây hại.
Bọn họ đã chuẩn bị đầy đủ cho kế hoạch này, từ việc chọn người và thú Thăng Thánh cho đến tài nguyên, đảm bảo mọi tính toán là hoàn hảo, nhưng, dường như có gì đó ngăn cản nhân loại và ma thú tấn thăng lên Thánh Cấp.
Thứ đó… giống một bức tường vô hình mỏng tang, tưởng chừng chỉ cần tốn thêm chút sức lực, chút tài nguyên để đột phá, nhưng thực tế lại cực kỳ vững chắc, cho dù tiêu hao rất nhiều tài nguyên, đánh đổi rất nhiều thứ, thậm chí dùng đến những cách đột phá cấm kỵ, vậy mà vẫn chưa có ai có thể phá vỡ bức tường này.
Tính toán đổ vỡ, cái giá phải trả là các thành trì tiếp tục dần dần bị hủy diệt, tử khí lan tràn trên thế giới.
Con người như trở lại vào thời Ám Nguyên, chạy trốn, lo sợ, đói khát,… chỉ là lần này có thêm ma thú đồng hành.
Tưởng như mọi thứ chỉ là thoi thóp, kéo dài chút hơi tàn trước khi bị diệt vong, nhưng, Bình Minh lại ló dạng.
Cách đây một năm, Á Luân bất thình lình trở thành Sủng Thú Sư Thánh Cấp.
Ông ấy lãnh đạo tất cả người và ma thú có chiến lực, cùng càn quét diện rộng Ma Vật khắp Trung Châu, cứu vớt lại, soi sáng lại tương lai vốn nhuộm màu u tối của cả hai.
Thế nên, ông ấy được tất cả tôn trọng, gọi bằng hai tiếng Thánh Sư.
Quay lại thực tại.
“Thưa Thánh Sư, trong lúc tuần tra, tôi có gặp một nhóm người lang thang, số lượng khoảng hơn bốn trăm người.”
“Bọn họ nghe tin Thánh Sư ở Thành Thanh Kỳ nên muốn đến nơi này sinh sống, tôi đã cho người đi hộ tống rồi ạ.”
Á Luân gật đầu:
“Cậu sắp xếp cho họ ở Thành Tây, nơi đó còn đang khá trống trải, sẵn tiện nhờ họ sửa chữa những ngôi nhà ở đó luôn.”
Nam nhân gật đầu, chấp tay đáp:
“Vâng Thánh Sư.”
Rắc rắc…
Trong không gian bất thình lình vang lên âm thanh nứt vỡ nho nhỏ, nhưng đứng ở đây là hai người, một là Thánh Cấp, một là Nhất Cấp thì dù có nhỏ vẫn không qua được tai của họ.
Khí tức lười biếng trên người Á luân ngay lập tức biến mất, ông ta dùng chân hất ngọn thương lên rồi chụp lại.
Cộc.
ĐING…
Đuôi thương gõ vào mái lầu các một cái nhẹ, xung lực xuyên qua mái lầu mà đánh thẳng vào cái chuông lớn ở bên dưới, tạo ra tiếng chuông cảnh báo ngân vang khắp toàn thành.
Á Luân chống thương, đôi mắt nhìn chăm chăm về hướng phát ra âm thanh ban nãy, tóc và tà áo vải bồng bềnh theo làn gió thổi qua.
Lúc này, ông ta trở nên rất uy nghiêm, cao lớn, tỏa ra khí tức cao quý khiến người khác nổi lên lòng tôn kính và cả sự mạnh mẽ, sát phạt của cường giả Thánh Cấp.
Nghe tiếng chuông ngân vang, người dân toàn thành liền thu dọn sạp hàng, những ai đang ở trong nhà đều nhanh chóng chạy ra ngoài, hướng đến các khu vực trống trải, nếu không lỡ có dư ba chiến đấu ảnh hưởng đến ngôi nhà làm nó sập thì lại toi mạng uổng phí.
Nghe được tiếng chuông, những Sủng Thú Sư khác đều tức tốc gọi ra sủng thú của mình, cùng với những Võ Sư tập trung thành một bức tường người bao lấy những người bình thường ở trong, cách tường thành một đoạn.
Nếu không may tường thành bị hủy thì còn có họ làm thành một bức tường sống, che chở cho người dân nơi đây.
Rắc rắc…
Tiếng nứt vỡ càng lúc càng rõ ràng, theo sau đó là hình ảnh không gian cách tường thành một đoạn không xa xuất hiện vết nứt như nứt kính, càng lúc càng lan rộng, và rồi…
RẦM.
Không gian vết nứt chấn động cực mạnh, từ trong nó đã có một cánh tay xuyên qua.
Cánh tay như tay người nhưng chỉ có ba móng, mỗi móng nhọn như vuốt, Hắc Khí từ nó bốc lên không trung cuồn cuộn, tạo ra hình ảnh như cột khói của những bãi rác.
Sủng Thú Sư Nhất Cấp, Lôi Mông rút trường đao vắt sau lưng, cầm lấy bằng hai tay.
Linh lực Thiên Địa bắt đầu tụ tập vào trường đao, ánh lên màu đỏ lực, bùng cháy như ngọn lửa.
Lôi Mông đưa trường đao lên cao, chém ra một đòn xuống dưới.
Không gian lưỡi đao đi qua hình thành một đoạn nhận đỏ rực hình bán nguyệt, hơi nóng nó tỏa ra như muốn thiêu đốt cả tường thành.
Lôi Mông lại đưa đao chém một đòn ngang, hình thành một đoạn nhận mới chồng lên đoạn nhận trước, tạo thành hình chữ thập.
Linh Nhân Kỹ, Thập Tự Phá Không Trảm.
Vù.
Thập tự đỏ rực lao vút về phía trước, mục tiêu chính là cánh tay Ma Vật kia.
Bùm.
Thập tự va chạm với cánh tay liền bộc phá tạo thành vụ nổ lớn, khói bụi dày đặc nhanh chóng được gió thổi tan đi, để lại kết quả là một cánh tay đã gãy nằm trên mặt đất.
Theo sự tan biến dần của cánh tay, khu vực mặt đất quanh đó bị ô hóa, cỏ cây tức tốc lụi tàn, trở thành khu đất đen tuyền, hoàn toàn không có bất kỳ sức sống nào.
Vết nứt kia cũng được không gian tự chữa trị, bắt đầu khép lại.
Ầm…
Chợt, một vụ nổ lớn khác xảy ra, vốn vết nứt sắp được chữa trị xong lại bị nổ ra một cái lỗ cực đại.
Từ trong đó… đi ra rất nhiều sinh vật kỳ dị, chúng có đủ dạng, có thú, có chim, có người, có cá,… và Hắc Khí chúng tỏa ra ô nhiễm cả một vùng trời rộng lớn, tạo ra hình ảnh rất kinh khủng.
Màn đêm đã xuất hiện, nhưng… cũng không đủ hắc ám bằng khu vực chúng đang đứng.
Á Luân đảo mắt nhìn qua, tất cả đám Ma Vật này chỉ có thực lực Nhị Cấp, không có một con Nhất Cấp nào.
“Lôi Mông, cậu lên đánh đi, ta áp trận.”
“Vâng, Thánh Sư.”
Lôi Mông gật đầu, đưa tay về phía trước mở ra không gian sủng thú của mình.
Từ trong đó, cự điểu lại xuất hiện và thêm hai con vật khác.
Một con có hình dạng sư tử, bờm của nó được thay thế bằng ngọn lửa cháy hừng hực, như một đuốc sáng trong đêm.
Đây là ma thú Nhất Cấp hệ Lửa, Đế Vương Phẩm, Hỏa Minh Sư Vương.
Một con thì có hình dạng như rắn, cơ thể như được ghép lại bởi những tảng đá màu xám trắng, xung quanh nó cũng lơ lửng rất nhiều tảng đá nhọn như là những mũi dao.
Ma thú Nhất Cấp hai hệ Đá, Thép, Đế Vương Phẩm, Thạch Cương Xà.
Còn cự điểu kia cũng là ma thú Nhất Cấp, ba hệ Bay, Thường, Thép, Đế Vương Phẩm, Kim U Điểu.
Cả ba ma thú đều có kích thước lớn, vóc dáng uy mãnh, nhìn về đám Ma Vật với ánh mắt hằng học, ghét bỏ và tràn đầy sát khí.
RẦM.
Một người ba thú từ tường thành nhảy xuống mặt đất, phát ra một âm thanh trầm đục nặng nề.
Lôi Mông chỉ trường đao về hướng đám Ma Vật, ung dung nói ra một từ:
“Chiến.”
Sau tiến hô, ba thú một người lập tức lao lên chỗ đám Ma Vật.
…
…