Chương 23. Lễ Trưởng Thành.
Ngồi trong xe ngựa, Trần U nâng bàn tay lên rồi nhìn nó, cảm thấy nó vẫn còn lưu giữ xúc cảm từ đôi tuyết sơn lớn của Tô Khuynh Thành, thật sự rất tuyệt, rất mềm.
Hắn tựa lưng về sau, bắt đầu trầm ngâm. Sau này, hắn chắc chắn sẽ rời Thành Hải Bình, nên đã có tính toán và sự sắp xếp ổn thỏa cho Tiểu Cửu và Tiểu Như, còn Tô Khuynh Thành, hắn không biết nên làm thế nào? Nữ nhân như nàng ta, ai lại không muốn cơ chứ? Hắn cũng vậy, nhưng, hắn lại không nghĩ ra phương án sắp xếp ổn thỏa cho nàng ta.
Kiếp trước, trong phần lớn cuộc hành trình, hắn chỉ toàn một thân một mình, rất hiếm có người đồng hành, nên đầu hắn tự động bỏ qua ý nghĩ mang Tô Khuynh Thành đi theo.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy việc này khó mà xử lý, thôi, cứ tạm thời để chuyện của nàng ta qua một bên, sau này có cách thì thực hiện.
Không lâu sau, xe ngựa đã về đến Trần gia. Lúc này, đại môn đang rộng mở, với Tê Linh Sương đang đứng chờ ở phía trước.
Xe ngựa dừng lại, Trần U nhanh chóng bước xuống xe, chấp tay chào bà, mỉm cười, hỏi:
“Bá Mẫu, người đứng đây chờ con hay sao ạ?”
Bà gật gật đầu:
“Ta nghe nói con qua chỗ của Đại Sư Khương Uân, nghĩ đến khả năng con muốn khảo sát Dưỡng Thú Sư nên ta đứng đây chờ kết quả.”
Hắn bất chợt thở dài:
“Làm Bá Mẫu thất vọng rồi, khảo sát Dưỡng Thú Sư quá khó, dù Đại Sư đã ra đề dễ nhất, nhưng con vẫn không giải ra được, chỉ đành cố gắng thêm mà thôi.”
Bà đưa tay lên, tính xoa xoa đầu an ủi hắn, nhưng nghĩ lại, hắn không còn nhỏ nữa, ngày mai đã là người trưởng thành rồi, làm vậy không hay cho lắm, nên bà vỗ nhẹ lên vai hắn, giọng ôn hòa, cổ vũ:
“Không sao, Bá Mẫu tin con sẽ trở thành Dưỡng Thú Sư, chỉ là sớm hay muộn mà thôi, cố gắng lên.”
Hai người trò chuyện thêm một chút rồi Tê Linh Sương rời đi để kiểm tra toàn bộ lần cuối, đảm bảo cho Lễ Trưởng Thành ngày mai diễn ra suôn sẻ.
Trần U thì về lại trạch viện, ngay khi bước vào, hắn bỗng thấy cảnh tượng dỡ khóc dỡ cười. Tiểu Cửu và Tiểu Như đang ăn cơm, đồ ăn trong chén cơm của Tiểu Như chất cao như núi, một bên Tiểu Cửu gắp hì hục, một bên Tiểu Như ăn trong nước mắt.
“Như tỷ, tỷ nhanh ăn đi, thiếu gia muốn bồi bổ cho tỷ, nên tỷ phải cố gắng ăn nhiều mới được, miếng cá này béo lắm, nghe nói ăn rất bổ cho vòng một phụ nữ, nào nào, tỷ mau ăn đi.”
“Đây là thịt Hải Thú, rất nhiều dinh dưỡng, ăn hết miếng này, ngày mai tỷ sẽ tăng thêm nửa cân.”
“Đây là rau trồng bằng nước có hòa loãng Linh Đơn, rất tốt cho da, phải ăn.”
A
Thấy Trần U xuất hiện, Tiểu Cửu giật mình, nhanh chóng thu lại tính tình trẻ con, đứng lên cúi chào:
“Nhị thiếu gia đã về ạ?”
Hắn gật đầu, bước đến rồi ngồi xuống bàn ăn, Tiểu Cửu biết ý liền đi lấy chén đũa cho hắn.
Còn Tiểu Như, nàng cầm chén cơm với đồ ăn cao như núi, mím môi, nhìn hắn với ánh mắt cầu cứu, nhưng hắn lại cười cười:
“Tiểu Cửu nói đúng đó, phải ăn nhiều vào, vòng một của cô bé như thế kia, ta không thích đâu.”
Nghe vậy, nàng càng cười khổ hơn, làm nũng:
“Thiếu giaaaa, mấy ngày qua, nô tỳ ăn rất nhiều, chỗ đó thì không thấy to lên, nhưng bụng của nô tỳ đã rất rất bự rồi ạ.”
Nói rồi nàng hít thật căng phổi, ưỡn cái bụng vốn phẳng lì, gầy thấy xương ở lúc trước, bây giờ đã đầy đặn đến mức có một lớp mỡ thừa.
Hắn bật cười ha hả, đưa tay xoa lên bụng nàng, biểu cảm trở nên đê tiện:
“Cô yên tâm, chỗ này to ra thì nó sẽ kéo theo những chỗ khác cũng to ra, nhớ TẬP LUYỆN hằng ngày là được.”
Nghe hắn nhấn mạnh hai tiếng ‘tập luyện’ mặt nàng đỏ lên, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.
Lúc này, Tiểu Cửu mang bát đũa đến, Trần U không ngại mà nhập cuộc, bắt đầu ăn trưa rồi đi ngủ.
Ôm hai nữ ngủ trưa đến gần ba giờ chiều, hắn lại rèn luyện cơ thể, ôn sơ qua một số Linh Nhân Kỹ, đến khi Hoàng Hôn lặn xuống thì lại ôm hai nữ lên nóc hành lang ngắm mặt trời lặn.
…
Sáng hôm sau, Tiểu Như đánh thức Trần U từ rất sớm, hôm nay là ngày quan trọng của hắn và những người khác nên không thể lơ là.
Người hầu trong trạch viện cũng đã chuẩn bị đầy đủ trước cả khi trời sáng, từ nước tắm ấm, y phục ủi phẳng, đến những món ăn sáng ngon nhưng nhẹ bụng.
Sau khi rửa mặt, hắn được Tiểu Cửu phục thị tắm rửa, sau đó thay quần áo. Y phục của hắn ngày hôm nay có màu vàng nhạt pha chút màu trắng, với họa tiết mạnh mẽ màu vàng kim, may rất vừa vặn. Hắn không mang trang sức mà chỉ phối thêm một phụ kiện, là chiếc băng đầu màu đen, di vật của cha để lại, nhưng chỉ vậy thôi mà đã khiến hắn trở nên tuấn tú, trưởng thành và điềm đạm hơn, làm Tiểu Như và Tiểu Cửu nhìn không rời mắt.
Sau đó, hắn đi ăn sáng, còn hai nữ rời đi để chuẩn bị, bởi cả hai là nha hoàn thiếp thân, được hắn đồng ý nên có thể cùng hắn ngồi ở phía trên, đây là đặc quyền mà chỉ các Sủng Thú Sư tương lai mới có.
Khi hắn ăn sáng xong thì hai người cũng đã chuẩn bị xong. Cả hai đều mặc trang phục nha hoàn màu vàng nhạt, bên vai trái áo có thêu chữ ‘Nhị’ màu đỏ, đều trang điểm nhẹ và mang các món trang sức phù hợp với y phục mà hắn tặng, Tiểu Như còn mang thêm mặt nạ màu trắng để che đi mặt bên phải chứa vết bớt.
Mặc dù bây giờ, nàng là nha hoàn thiếp thân của hắn, không có ai né tránh, phán xét,… khi nhìn vào mặt nàng nữa, chỉ là lần này, nàng sẽ xuất hiện ở nơi rất đông người, còn đi cùng với hắn nên rất nhiều ánh mắt sẽ nhìn đến, khiến nàng rất sợ và tự ti, không chịu đi chung, thành ra, hắn mới mua chiếc mặt nạ này, cho nàng che lại khuyết điểm, nàng mới dám tham gia.
Trần U nhìn hai nữ, đánh giá một phen rồi gật gật đầu, Tiểu Như bị phong ấn nhan sắc thì không nói, còn Tiểu Cửu, phải nói là rất đẹp. Nàng trang điểm theo kiểu dịu dàng, kết hợp với vòng tay làm từ Ôn Lam Ngư kia, càng làm vẻ dịu dàng được khuếch trương, mà dịu dàng, là một trong những khí chất rất mê hoặc đàn ông.
Thấy hắn nhìn chăm chú như vậy, mặt hai người hồng lên, Tiểu Như ngại ngùng, nhỏ giọng nhắc nhở:
“Thiếu gia, đã sắp đến giờ rồi ạ.”
Hắn gật gật đầu, đi trước ra cửa lớn trạch viện, hai người đi theo sau. Ngoài cửa lớn đã có một nhóm Hộ Vệ rất đông đang đứng chờ, xếp thành hai hàng hai bên đường với dáng vẻ rất nghiêm chỉnh.
Ba người được bọn họ bảo hộ ở giữa, theo đường nhỏ mà đi đến khu vực tổ chức Lễ Trưởng Thành ở sân lớn Trần gia.
Hiện tại, khu vực này có rất rất nhiều người, nhưng không hề có sự chen chúc hay náo loạn mà rất trật tự.
Có thể hình dung, nơi này như một sân bóng đá lớn, với các sân trung tâm và các hàng ghế bậc thang, hàng ghế cao nhất có ba ghế, cũng dành cho ba người có địa vị cao nhất ở Trần gia, Đại Bá, Bá Mẫu và Gia Gia.
Tên của Gia Gia là Trần Văn Giải, Sủng Thú Sư Thất Cấp, sủng thú là Hoàng Chân Điểu, Huyền Phẩm, hai hệ: Thép và Bay, thực lực Thượng Thất Cấp.
Vẻ bề ngoài của ông rất già, râu, tóc, lông mày đều bạc đến trắng, nhưng khí tức tỏa ra vẫn còn khỏe mạnh là nhiều sức sống. Dù ông chỉ nhắm mắt ngồi đó mà chẳng làm gì, nhưng người khác nhìn vào vẫn cảm thấy như bị đè ép, sự đè ép đến từ địa vị và thực lực thuộc hàng cao nhất Thành Hải Bình.
Nhìn qua bên cạnh Gia Gia là Đại Bá, Trần Văn Tự, Sủng Thú Sư Thất Cấp, sủng thú là Hỏa Tê Xà Hoàng Phẩm, hai hệ: Lửa và Thường, thực lực Hạ Thất Cấp.
Đại Bá đang ở tuổi trung niên nên trông rất khỏe mạnh, cơ thể tự toát lên khí chất mạnh mẽ, trí tuệ, bình tĩnh, và sự uy nghiêm của Gia Chủ.
Bên ngực phải của cả hai đều đeo một tấm huy hiệu tròn bằng ngọc bích, có từ ‘Thất’ được chạm khắc tỉ mỉ, là thứ mà chỉ Sủng Thú Sư mới có.
Dù có địa vị đỉnh cao ở Trần gia, nhưng Gia Gia và Đại Bá rất ít khi xuất hiện. Gia Gia có nhiệm vụ tọa trấn Trần gia, ngày ngày ở trong trạch viện của người, buồn thì cùng sủng thú tu luyện, vui thì tạo ra Linh Đơn.
Còn Đại Bá thì hay đi vào Phong Hải Sơn Mạch, tìm kiếm cơ duyên cho sủng thú thăng phẩm, đồng thời tìm tài nguyên về cho Trần gia.
Vì thế, ở Trần gia, Bá Mẫu là người ra mặt và nắm thực quyền, hơn nữa, Bá Mẫu sinh hai người con đều là Sủng Thú Sư, nên dù là ‘người ngoài’ là người bình thường, người hoàn toàn có tư cách ngồi ở đó.
Trần U đưa mắt đi xuống, hàng ghế ngay phía dưới ba trưởng bối, là ba cái ghế dành cho những Sủng Thú Sư tương lai bọn hắn, Trần Tôn và Trần Bảo đang ngồi ở đó.
Trần Bảo là một thiếu niên mập mạp, lúc nào khuôn mặt cũng thể hiện cảm xúc vui vẻ, mỗi lần cười lên là không thấy hai mắt đâu.
Phía sau Trần Tôn có một nữ nhân đang ngồi, là nha hoàn thiếp thân, cũng là nữ nhân đầu tiên của cậu ta. Trần U đoán nàng ta tầm khoảng hai mươi lăm tuổi, không xinh đẹp bằng Tiểu Cửu nhưng cơ thể nở nang, khí chất thành thục, có sức mê hoặc rất lớn với thiếu niên trẻ người non dạ, bảo sao Trần Tôn bị ‘dụ’.
Ngồi cùng hàng ghế đó là những trưởng bối khác của Trần gia, thuộc thế hệ của Đại Bá. Gia Gia hắn có mười một người con, nhưng chỉ có Đại Bá và phụ thân hắn là Sủng Thú Sư.
Những người còn lại, hoặc là gả qua hai nhà kia liên hôn, hoặc là trở thành Võ Sư, hoặc là phụ giúp gia tộc kinh doanh, dù là cái nào thì địa vị cũng rất cao.
Những người đã gả đi thì không trở về trong những dịp lớn như thế này, nên phần lớn người ngồi ở nơi này là các trưởng bối nam cùng với thê thiếp, ba vị thiếp của Đại Bá cũng ngồi ở đây.
Trần U chú ý đến một nữ nhân mặc y phục màu đen với cái bụng đang nhô cao, nhan sắc cực kỳ diễm lệ, mê người, đây chắc là Tứ Phu Nhân của Đại Bá rồi.
Ngồi ở hàng ghế dưới là những thanh, thiếu niên lớp trẻ của gia tộc, có nam có nữ, có lớn có nhỏ, vì không phải Sủng Thú Sư nên tương lai của bọn họ sẽ như thế hệ trên, hoặc là gả đi liên hôn, hoặc thành Võ Sư,…
Hắn nhìn qua những thế hệ trẻ tuổi một lượt, thấy thiếu mất một người, là con gái của Tứ Thúc, tên Trần Thanh, thiếu nữ sở hữu nhan sắc cực phẩm ở thế hệ này của Trần gia, được gả qua Khôn gia, trở thành chính thê của Sủng Thú Sư Khôn gia thế hệ này.
Còn Sủng Thú Sư đời này của Tê gia là nữ, cô nàng không muốn kết hôn nên không có nam thiếu niên nào của Trần gia được gả qua.
Tương tự như Trần Thanh, hai thiếu nữ Khôn gia và và Tê gia cũng có mặt, ngồi ở hàng ghế này để chúc mừng phu quân tương lai của họ.
Trưởng Nữ Khôn gia là con gái lớn của Gia Chủ, năm nay 20 tuổi, trông rất nhu thuận, hiền hòa.
Thứ Nữ Tê gia thì tầm 16 tuổi, ngồi trên ghế mà chân cứ đúng đưa, đầu cứ ngó lia, không chịu ngồi yên, nhìn là biết cô nàng thuộc kiểu người rất hoạt bát rồi.
…
…