Chương 22. Tương lai không thuộc về mình.
Thủy Cuồng Lang, ma thú Huyền Phẩm mang trong mình hai hệ: Nước và Thường, là loại ma thú mới, được phát hiện trong vòng mười năm trở lại đây. Vì là ma thú mới nên các Dưỡng Thú Sư của Dưỡng Tiên Hội ở Đảo Kinh Nam luôn luôn muốn tìm tòi về nguồn gốc của nó.
Thế nhưng, suốt mấy năm qua, bọn họ vẫn chưa tìm được lời giải đáp cho vấn đề này, nên nó trở thành nan đề, được treo rất lâu trên Bảng Nghi Vấn của Dưỡng Tiên Hội cùng với phần thưởng rất giá trị.
Người bình thường giải ra nan đề, liền sẽ được tấn thăng Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao, còn Dưỡng Thú Sư trên bát cấp và dưới ngũ cấp, giải ra liền sẽ được tấn thăng thêm một sao.
Thật không thể ngờ, ngày hôm nay, Trần U, vị thiếu gia trẻ tuổi của Trần gia lại giải được nan đề này, trở thành Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao.
Khương Uân vừa mừng mà cũng vừa rầu. Mừng vì lão là Dưỡng Thú Sư, nan đề được giải thì vui mừng là tất nhiên. Rầu rỉ thở dài vì lão dành cả đời người để học hỏi kiến thức, nhưng cấp bậc còn không bằng một thiếu niên trẻ tuổi.
Người xưa nói chẳng sai, dù là ở nơi nào đi nữa, chỉ cần nơi đó có người, ắt vẫn luôn có thể xuất hiện nhân tài.
Khương Uân đứng dậy, chấp tay và cúi lưng với Trần U, nở nụ cười khổ:
“Thiếu gia Trần đúng là thiên tài, lão hủ tự thẹn không bằng, nên là, lão hủ mong cậu có thể giải đáp kỹ hơn một chút.”
Tô Khuynh Thành nhìn Khương Uân cúi mình trước Trần U với thái độ cung kính như vậy, nàng liền biết thiếu niên trẻ tuổi này vừa giải ra một nan đề gì đó, làm cấp bậc của hắn cao hơn của Đại Sư.
Nàng nhìn qua hắn, trong ánh mắt chứa đựng toàn sự tò mò, tự hỏi hắn lấy kiến thức ở đâu ra mà giải được nan đề? Chẳng lẽ, trên đời… thật sự có thiên tài hay sao?
Trần U đứng yên nhận cái cúi đầu của Khương Uân, thật sự là sự trùng hợp khi ông ta ra trúng cái đề có liên quan này, nên hắn mới có cơ hội để giải đáp luôn nan đề ở Dưỡng Tiên Hội.
Chờ Khương Uân đứng thẳng lưng, hắn mỉm cười làm hành động mời ông ngồi xuống:
“Đại Sư muốn biết, tại sao mấy năm qua, vẫn không ai tìm ra câu trả lời phải không?”
Thấy ông gật gật đầu, hắn nói tiếp:
“Vì thứ nhất, khi Bạo Huyết Lang sắp chết, nó sẽ dồn tất cả sức lực để tìm một nơi không có ma thú hay con người xung quanh mới ngã xuống, còn Tĩnh Thủy Thảo vốn đã sống nơi vùng nước yên tĩnh, rất ít người biết.”
“Và, một khi có người phát hiện Tĩnh Thủy Thảo, bọn họ đều sẽ hái nó, mặc kệ nó có đã có dược tính đủ đầy hay không, vì chỉ cần vũng nước động một chút thôi là nó sẽ héo, rất uổng phí, không bằng ngắt lấy, kiếm lợi cho mình.”
“Thứ hai, chuyện này chỉ phát sinh khi trời mưa to, mà mưa đã to, mọi người thường sẽ tìm chỗ trú, rất ít ai di chuyển. Sau cơn mưa, hoặc là Tĩnh Thủy Thảo đã héo, hoặc là Thủy Cuồng Lang đã xuất hiện.”
“Tổng hợp tất cả những điều trên, mọi người không tìm ra câu trả lời cũng không có gì lạ.”
Nếu kiếp trước, hắn không ‘xui xẻo’ bị một con ma thú phi cầm cắp bay giữa trời mưa, thì đã không thấy được cảnh tượng Bạo Huyết Lang hóa thành Thủy Cuồng Lan rồi.
Nghe đến đây, Khương Uân gật gật đầu, nhìn hắn với ánh mắt bái phục, dù hiện tại chưa kiểm chứng được chuyện này có đúng hay không, nhưng là một Dưỡng Thú Sư, với sự liên kết của các thông tin đã nghe và biết, ông cảm thấy sự thật cũng không khác lời giải thích của hắn là mấy.
Không dài dòng tốn thời gian, ông liền móc trong ngực áo ra một hộp gỗ màu nâu đơn giản và nhỏ nhắn, mở nó ra một cách cẩn thận, chậm rãi, và bên trong, là một chiếc Huy Hiệu Dưỡng Thú Sư cửu cấp ba sao.
Ông mời hắn lại gần, tính tự đeo huy hiệu cho hắn, nhưng ông chợt nghĩ đến gì đó rồi đưa huy hiệu cho Tô Khuynh Thành, giọng ôn hòa:
“Con giúp thiếu gia Trần đeo lên đi.”
Nàng nhận huy hiệu bằng hai tay, nhìn nó và Trần U với ánh mắt chứa các cảm xúc phức tạp. Năm nay nàng hai mươi lăm tuổi, theo Khương Uân học tập từ năm mười tuổi, tính ra đã là mười lăm năm, vừa bằng tuổi của Trần U hiện tại.
Thế nhưng, bây giờ, Trần U đã là Dưỡng Thú Sư cửu cấp ba sao, qua ngày mai sẽ là Sủng Thú Sư Cửu Cấp, một người sở hữu hai danh hiệu cao quý, thậm chí là ba nếu tính thêm thân phận thiếu gia Trần gia, còn nàng thì…
Tô Khuynh Thành thầm lắc đầu xua tan những suy nghĩ không cần thiết, hạ thấp người và cẩn thận đeo huy hiệu lên ngực trái của Trần U, kéo khoảng cách giữa cả hai trở nên rất gần, đủ để hắn ngửi được hương thơm nhè nhẹ từ người nàng tỏa ra, đồng thời hai trái dưa to lớn kia đập thẳng vào mắt, làm hắn muốn đưa tay lên kiểm tra một chút.
Sau khi đeo xong huy hiệu, nàng ta liền lui lại về phía sau, còn Khương Uân thì chấp tay chúc mừng, cười nói:
“Hiện tại, ta chỉ có thể cấp cho cậu huy hiệu này, sau khi ta báo nan đề kia lên phía trên, sẽ có người mang huy hiệu bát cấp ba sao và trang phục của Dưỡng Thú Sư đến cho cậu.”
“Ta cũng rất xin lỗi về chuyện ngày mai, nếu chiếu theo đúng quy cũ, ta sẽ phải đến Trần gia trước để chúc mừng cậu, nhưng rút thăm đã như vậy, ta cũng không thể làm khác, mong cậu thông cảm.”
Trần U chấp tay, lắc lắc đầu:
“Dạ, không sao đâu tiền bối, vãn bối cũng không cần mặt mũi lễ nghi rườm rà đó, chỉ mong người bảo đảm chuyện vãn bối là Dưỡng Thú Sư không truyền sớm ra ngoài là được ạ”
Nghe hắn gọi mình là Tiền Bối thay cho Đại Sư, trong lòng ông thở phào, hai tiếng Đại Sư từ miệng của hắn, ông thật sự nhận không nổi, còn chuyện che dấu thì dễ, nên ông liền gật đầu:
“Được, ta sẽ giữ bí mật giúp cậu.”
Ông đưa hộp gỗ cho Trần U để hắn tháo huy hiệu rồi cất vào, sau đó hắn nhét vào trong ngực áo, chấp tay cúi chào:
“Mục đích đến đây ngày hôm nay, vãn bối đã đạt được, xin phép tiền bối ra về.”
Khương Uân gật đầu:
“Vậy, để nha đầu Khuynh Thành đưa cậu ra, ta cũng phải tranh thủ báo lên phía trên.”
“Cảm tạ tiền bối, vãn bối xin cáo từ.”
Tô Khuynh Thành cùng hắn rời khỏi đình nghỉ mát, vừa đi mà vừa suy nghĩ với cảm xúc ngổn ngang, nghe tin hắn sẽ là Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao, làm nàng thật sự kinh ngạc đến ngây người.
Mười lăm tuổi là Dưỡng Thú Sư cửu cấp ba sao đã kinh khủng lắm rồi, hắn lại là bát cấp ba sao, lại còn là Sủng Thú Sư. Bây giờ, ở Thành Hải Bình này, hắn tuyệt đối đi ngang, Thành Chủ cũng phải nể mặt bảy phần là ít nhất.
Đang suy nghĩ, Tô Khuynh Thành bỗng cảm thấy mông mình bị ai đó bóp mạnh. Khi nhìn lại, đập vào mắt nàng là hình ảnh Trần U vẫn đang đặt tay trên mông nàng mà sờ soạn, còn nở nụ cười phách lối vô cùng.
Nếu là người bình thường, nàng đã nổi giận và xử lý tên to gan này rồi, nhưng với Trần U, nàng lại không dám phát tác. Chưa kể, với danh vị hiện tại của hắn, hắn đã có ý rồi thì chắc chẳng nữ nhân nào có thể từ chối, thậm chí, bản thân nữ nhân và gia tộc còn tự nguyện dâng lên trong vui mừng.
Tiền đồ của hắn cực kỳ tươi sáng, nếu nàng chung giường với hắn, ắt gia tộc sẽ vui vẻ hơn là cho nàng đi lấy người của nhánh tộc bên kia.
Suy nghĩ là vậy, nhưng nàng là con cháu của gia tộc thương nhân, đã được dạy phải suy tính lợi ích rõ ràng từ nhỏ. Nếu Trần U muốn nàng, hắn phải kêu Gia Chủ Trần gia qua gia tộc nàng, hoặc ít nhất là hắn phải tự đi qua để nói chuyện, nếu gia tộc đồng ý, nàng sẵn sàng phủi sạch giường chiếu chờ hắn đến.
Còn bây giờ, nếu nàng và hắn tiến tới mối quan hệ, may mắn hắn là người quân tử thì không nói, còn xui xẻo, hắn ăn xong rồi phủi đít không nhận thì nàng cũng chẳng biết làm sao, bị mắng là chuyện nhỏ, bị những người cùng thế hệ trong gia tộc đối phó là chuyện lớn.
Nên biết, đám nữ nhân trong gia tộc luôn thèm muốn vị trí và ghen ghét nhan sắc của nàng, còn đám nam nhân thì không cần phải nói nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này có rủi ro quá lớn nên nàng liền dẹp bỏ ‘cơ hội’ này.
Tô Khuynh Thành quay người, khuôn mặt xinh đẹp từ từ đỏ lên, hạ thấp người cho bằng hắn, thể hiện ra tư thái quyến rũ và giọng nói đầy mê hoặc:
“Trần đệ đệ, tuổi đệ còn nhỏ, không nên tùy tiện sờ mó nữ nhân không có quan hệ như vậy, nhất là những nơi tư mật à nha.”
Thấy đôi tuyết sơn lớn của nàng ở gần trước trước mặt, xung quanh lại không có ai, hắn liền đưa tay xộc qua cổ áo mà tiến vào, bắt đầu nhào nặn, cười tà nói:
“Nếu chúng ta có quan hệ thì sao?”
Bị tập kích bất ngờ, nàng ta liền kêu a nhẹ một tiếng, không những tránh xa mà còn tiến gần, đưa tay vòng qua cổ, thở từng hơi nóng vào mặt hắn:
“Nếu Trần đệ đệ hay Gia Chủ Trần gia qua nói với người lớn trong Thương Hội Kinh Tô một tiếng, bọn họ đồng ý thì Khuynh Thành liền tự dọn dẹp giường sạch sẽ, chờ Trần đệ đệ qua sủng hạnh nha.”
Nói xong, nàng áp môi điểm nhẹ qua môi Trần U một cái như chuồn chuồn điểm nước, lúc này mới kéo dài khoảng cách với hắn, che miệng cười hì hì:
“Phía trước là cửa chính, Trần đệ đệ nhớ lời tỷ tỷ dặn nghe, tỷ tỷ ở Thương Hội Kinh Tô chờ đệ.”
Bộ dáng hiện tại của Tô Khuynh Thành rất rất mê người, quần áo xộc xệch lộ ra những vùng da trắng nõn nà, kết hợp với cơ thể yêu dã kia thì nam nhân rất khó chống cự, muốn lao lên ôm lấy vào lòng mà làm tới.
Trần U cũng nổi lên ý định như vậy, nhưng hắn gặp qua quá nhiều mỹ nữ, đã có sức đề kháng nhất định nên liền đè xuống được.
Chỉnh lại y phục, hắn tiếp bước về phía trước, đi ngang qua vẫn không quên sờ mông Tô Khuynh Thành thêm cái nữa, rồi đẩy cửa bước ra ngoài Phủ Đệ, lên xe và trở về Trần gia.
Lúc cỗ xe đi ngang qua cánh cửa còn đang mở, hắn còn chút ‘tiếc nuối’ nên nhìn vào trong, và nhận được cái đá mắt cùng nụ hôn gió của Tô Khuynh Thành.
Khi đoàn xe đã khuất bóng ở phía xa xa, khi cánh cửa được hai Hộ Vệ đóng lại, Tô Khuynh thành chỉnh chỉnh quần áo, vẻ quyến rũ và mê hoặc nam nhân lúc nãy hoàn toàn biến mất như chưa từng xuất hiện trên người nàng ta.
Nàng ngửa mặt nhìn trời, đầu óc nghĩ đến một số chuyện không vui làm cho mắt phượng bỗng nhòe đi.
Hai mươi lăm năm thủ thân như ngọc, hôm nay là lần đầu tiên nàng ‘thất thủ’ trước một thiếu niên kém nàng mười tuổi, nhưng đó cũng không phải chuyện làm nàng buồn, nàng buồn vì chính số phận của bản thân, sinh ra là một người bình thường sở hữu nhan sắc xinh đẹp, nàng biết tương lai của chính mình sẽ ra sao.
Hoặc như Tứ Phu Nhân Trần gia, lọt vào mắt Gia Chủ Trần nhờ nhan sắc diễm lệ, cố gắng dùng thời gian vàng của cuộc đời để sinh ra một Sủng Thú Sư, bảo đảm cho tương lai. Hoặc như Tam Phu Nhân Khôn gia, bị ghẻ lạnh vì ‘già xấu’. Hoặc như món hàng giao dịch để đổi lấy lợi ích to hơn cho gia tộc…
Tất cả những tương lai đó, nàng đều không muốn, thật sự không muốn. Ước mơ của nàng, khát khao của nàng, là ngắm nhìn, là thưởng thức, là bay ra thế giới ngoài kia bằng chính đôi cánh của mình, hoặc là, nhờ ké đôi cánh của người khác cũng được.
Chỉ là, điều đó… có thể xảy ra sao?
Đưa tay lau đi giọt nước mắt, Tô Khuynh Thành lại nuốt hết cảm xúc vào trong.
Tương lai như thế nào… cũng được, bởi nàng không thể thay đổi được, cứ để mặc… cho số phận đi.
…
…